Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 238: Vòng Xoáy Mới, Tâm Trí Lãng Quên
Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và lòng Lê An, từ khoảnh khắc này, đã bắt đầu một hành trình khác, một hành trình của sự buông bỏ đầy đau đớn. Cô khép cuốn sổ nhật ký lại, đặt lên tim, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của những kỷ niệm. Nhưng ở một nơi xa xôi, giữa lòng thành phố náo nhiệt, Trần Hạo đang bước vào một vòng xoáy mới, nơi ánh đèn rực rỡ và những mục tiêu học thuật đã lấp đầy tâm trí anh, che khuất đi những nỗi niềm đang dâng trào nơi thị trấn ven sông.
***
Ánh nắng chiều cuối thu xiên qua khung cửa sổ rộng lớn của lớp học, nhuộm vàng những vệt bụi nhảy múa trong không khí. Ngoài hành lang, tiếng bước chân vội vã của một vài học sinh còn vọng lại, rồi chìm dần vào sự tĩnh lặng quen thuộc của buổi chiều muộn sau giờ học chính thức. Trong căn phòng rộng thênh thang, chỉ còn lại bốn bóng người đang vây quanh một bàn học, trên đó ngổn ngang sách vở, bút và những tờ giấy nháp chi chít công thức. Không khí có vẻ nghiêm túc nhưng lại rất cởi mở, thoải mái, một sự đối lập thú vị với sự căng thẳng thường trực của những giờ học chính khóa.
Trần Hạo cúi đầu sát vào cuốn sách giáo khoa, ngón tay thon dài lướt trên những dòng chữ và hình vẽ phức tạp. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ tập trung cao độ, đôi mắt nheo lại một chút khi cố gắng phân tích một bài toán hình học không gian đầy hóc búa. Bên cạnh anh, Hà Minh cũng đang dán mắt vào trang vở của mình, mái tóc đen mượt hơi lòa xòa che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Cô gõ nhẹ đầu bút vào mép bàn, đôi mày khẽ nhíu lại, biểu cảm rõ ràng là đang gặp phải một nút thắt.
“Hạo này, bài này cậu giải theo cách nào?” Hà Minh khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư, phá vỡ sự im lặng kéo dài. “Mình thấy cách của cậu có vẻ tối ưu hơn của thầy. Thầy giáo giảng mình hiểu, nhưng khi tự làm thì vẫn thấy rắc rối ở đoạn này…” Cô chỉ vào một phần công thức trên giấy.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt đầy vẻ thắc mắc của Hà Minh. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi anh. “À, mình thử áp dụng công thức mới được học về phép chiếu vuông góc. Cậu xem chỗ này…” Anh vừa nói vừa dịch người sát lại gần Hà Minh hơn, chỉ vào một điểm cụ thể trên trang vở của mình. Mùi giấy mới và mực còn vương phảng phất trong không khí.
Hà Minh nghiêng đầu lắng nghe, ánh mắt cô dần sáng lên khi Trần Hạo kiên nhẫn giải thích từng bước. Anh nói chậm rãi, giọng trầm ấm, đôi khi dừng lại để chắc chắn rằng cô đã hiểu. Anh cảm thấy một niềm vui nho nhỏ khi thấy người khác tiếp thu được những gì mình đã mày mò. Ở thành phố này, anh tìm thấy một môi trường học tập thực sự kích thích, nơi những người bạn như Hà Minh, Thanh Bình và Hoàng không chỉ là những đối thủ cạnh tranh mà còn là những người cùng chí hướng, cùng nhau khám phá tri thức. Sự thông minh và nhanh nhạy của Hà Minh đặc biệt gây ấn tượng với anh. Cô không chỉ giỏi mà còn rất chủ động, không ngại trao đổi và học hỏi. Đó là điều mà anh ít khi tìm thấy ở thị trấn nhỏ của mình.
Anh nhớ lại những buổi học nhóm cũ, những khi anh cố gắng giảng bài cho Lê An. Cô bé An của anh không kém thông minh, nhưng thường e dè, ít khi chủ động hỏi lại nếu chưa hiểu cặn kẽ. Cô thường chỉ mỉm cười và gật đầu, dù đôi mắt vẫn còn chút mơ hồ. Lúc ấy, anh lại phải kiên nhẫn hơn, tìm những ví dụ đơn giản hơn để cô có thể nắm bắt. Nhưng ở đây, với Hà Minh, mọi thứ dường như nhanh hơn, hiệu quả hơn. Không có những khoảng lặng dài, không có những cái nhìn bối rối. Chỉ có sự trao đổi ý kiến liên tục, những câu hỏi sắc bén và những lời giải đáp nhanh gọn.
Anh cảm thấy mình như được mở ra một thế giới mới. Không chỉ là những kiến thức hàn lâm, mà còn là cách thức giao tiếp, cách thức học tập. Anh nhận ra rằng, ở môi trường mới này, sự cạnh tranh lành mạnh và sự hỗ trợ lẫn nhau là chìa khóa để tiến xa. Anh đã phải tự mình thích nghi rất nhiều, từ việc làm quen với lịch trình học dày đặc, áp lực thi cử khốc liệt, đến việc hòa nhập vào một tập thể hoàn toàn xa lạ. Anh không còn là Trần Hạo giỏi nhất trường làng, mà chỉ là một trong số rất nhiều học sinh xuất sắc khác. Điều đó vừa tạo áp lực, vừa là động lực to lớn.
Thanh Bình, cậu bạn cao gầy đeo kính, đang ngồi đối diện, cũng chăm chú lắng nghe. Cậu ta vốn dĩ là người chăm chỉ và cẩn thận, thường ghi chép đầy đủ từng lời giảng. Hoàng, cậu bạn năng động và vui vẻ, thì đã ngả lưng vào ghế, tay vẫn cầm bút nhưng ánh mắt đã bắt đầu lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt.
“Thôi, thôi, hai thiên tài lại nhập môn rồi.” Hoàng phá lên cười, giọng nói hơi ồn ào một chút, kéo mọi người ra khỏi không gian toán học phức tạp. “Mà lát nữa đi ăn gì không? Đói quá! Mình nghe nói có quán bún chả mới mở gần trường ngon lắm.”
Tiếng quạt trần cũ kỹ vẫn quay đều đều, tạo ra một âm thanh rì rì đều đặn. Trần Hạo khẽ gãi đầu, nụ cười trên môi anh rõ ràng hơn một chút. Anh hiểu ý Hoàng. Học hành căng thẳng cả ngày, ai cũng cần được xả hơi. Hà Minh cũng bật cười, cô khép cuốn vở lại, ánh mắt nhìn Trần Hạo đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn chút hài hước.
“Đúng là Hoàng, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn.” Thanh Bình mỉm cười, đẩy gọng kính.
Trần Hạo gật đầu, anh đứng dậy, duỗi người một cái. Cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài học tập dường như tan biến khi anh hòa mình vào không khí vui vẻ của bạn bè. Anh không hề nhận ra rằng, ở thị trấn xa xôi, có một người con gái đang ôm nỗi lo âu và sự bất an vì những tin đồn và sự im lặng của anh. Trong đầu anh lúc này, chỉ có những bài toán chưa giải được, những công thức mới mẻ, và kế hoạch cho một bữa tối ngon lành với những người bạn mới. Khoảng cách vô hình không chỉ ngăn cách địa lý, mà còn là sự khác biệt trong tâm hồn, trong những ưu tiên và nỗi niềm. Và Trần Hạo, trong vòng xoáy mới của mình, vẫn vô tư không hề hay biết.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm sắc cam tím lên nền trời phía Tây, hắt lên những tòa nhà cao tầng và những con phố nhộn nhịp. Không khí bắt đầu se lạnh, gió nhẹ thổi qua những tán cây bên đường, mang theo mùi khói và mùi thức ăn từ các hàng quán vỉa hè. Nhóm Trần Hạo đã tìm được một góc nhỏ tại quán "Bún Chả Cầu Gỗ" đang nghi ngút khói. Tiếng xe cộ ồn ào trên đường phố, tiếng người nói cười, tiếng xèo xèo của chả nướng trên bếp than hồng tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị.
Bốn người ngồi quây quần quanh chiếc bàn nhựa nhỏ, trên bàn là những mẹt bún chả nghi ngút khói, những đĩa rau sống xanh mướt và những chén nước chấm chua ngọt. Mùi bún chả đặc trưng, mùi khói than nồng nàn quyện vào không khí, kích thích vị giác của những học sinh đang đói bụng. Trần Hạo ngồi cạnh Hà Minh, cả hai vẫn không ngừng bàn luận. Cuộc trò chuyện của họ không chỉ dừng lại ở bài toán khó ban chiều, mà còn lan sang những dự định sắp tới của lớp, những cuộc thi học sinh giỏi, và cả những cuốn sách mới mà họ vừa đọc.
Thanh Bình, sau khi thưởng thức miếng chả nướng đầu tiên, mở lời: “Trần Hạo, cậu có tham gia đội tuyển Olympic không? Thầy Lan gợi ý cậu đấy. Thầy bảo cậu có tố chất rất tốt, nếu tập trung ôn luyện có thể đạt giải cao.”
Trần Hạo đặt đũa xuống, ngước nhìn Thanh Bình, ánh mắt lộ vẻ suy tư. “Mình đang cân nhắc. Áp lực cũng lớn lắm. Thầy bảo phải bỏ ra rất nhiều thời gian, mà chương trình học ở đây đã nặng rồi.” Anh nhấp một ngụm nước chấm, cảm nhận vị chua ngọt đậm đà tan chảy trên đầu lưỡi. Anh biết đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng là một gánh nặng không nhỏ. Thời gian của anh vốn dĩ đã kín mít, từ sáng sớm đến tận khuya, anh chỉ có học và học.
Hà Minh quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô rạng rỡ và đầy khích lệ. “Tớ nghĩ cậu nên thử. Cậu có tố chất mà. Nếu có gì khó, chúng ta cùng trao đổi. Tớ cũng đang tính đăng ký. Cứ thử sức đi, biết đâu lại là một trải nghiệm đáng giá.” Cô mỉm cười, nụ cười tươi tắn như ánh đèn vàng của quán ăn, khiến không khí quanh họ thêm ấm áp.
Trần Hạo nhìn Hà Minh, một nụ cười đáp lại nở trên môi anh, tự nhiên và thoải mái. “Ừm, cảm ơn cậu. Để mình suy nghĩ thêm.” Anh cảm thấy rất dễ chịu khi có những người bạn đồng hành cùng mình trên con đường học tập đầy thử thách này. Hà Minh không chỉ thông minh mà còn rất nhiệt tình, luôn sẵn lòng chia sẻ và động viên. Anh xem cô như một người bạn thân thiết, một cộng sự đáng tin cậy trong học tập, hoàn toàn không có chút suy nghĩ nào khác. Trong môi trường này, việc một nam sinh và một nữ sinh thân thiết vì mục đích học tập là điều hết sức bình thường, không ai gán ghép hay đồn thổi.
Trong lúc Trần Hạo đang đưa một miếng nem rán vàng ruộm cho Hà Minh, cô vui vẻ đón lấy, thì chiếc điện thoại ‘cục gạch’ cũ kỹ trong túi quần anh khẽ rung lên một tiếng nhỏ. Tiếng rung yếu ớt ấy hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng ồn ào của quán ăn, tiếng xe cộ, tiếng cười nói và cả tiếng xèo xèo của chả nướng. Trần Hạo không hề hay biết. Anh vẫn tập trung vào câu chuyện của mình, vào những suy nghĩ về đội tuyển Olympic, về tương lai mà anh đang ngày đêm vun đắp.
Hoàng, thấy không khí lại có vẻ căng thẳng, lại chen vào một câu đùa: “Ôi dào, nói chuyện học hành gì mà căng thế. Ăn đi, ăn đi! Chả nguội hết bây giờ.” Cậu ta nhồm nhoàm ăn, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
Cả nhóm bật cười. Trần Hạo cũng gắp thêm một miếng bún, nhúng vào chén nước chấm rồi thưởng thức. Hương vị đậm đà của món bún chả, sự ấm cúng của quán ăn và tiếng cười nói rộn ràng của bạn bè khiến anh cảm thấy thoải mái và hạnh phúc. Cuộc sống ở thành phố, dù có nhiều áp lực và thử thách, nhưng cũng mang lại cho anh những trải nghiệm mới mẻ và những mối quan hệ ý nghĩa. Anh đang dần hòa nhập, đang dần trở thành một phần của thế giới năng động này.
Anh không hề nhớ đến lời hứa bên sông cũ, lời hứa không quên cô bé An. Anh không cố ý lãng quên, nhưng những thứ mới mẻ, những mục tiêu lớn lao đã lấp đầy tâm trí anh. Lê An, thị trấn ven sông, những buổi chiều trò chuyện vu vơ, tất cả dường như đã trở thành một phần của quá khứ, một phần của con đường mà anh đã đi qua để đến được nơi này. Anh tin rằng Lê An cũng sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh. Anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, đó là điều anh luôn tâm niệm. Nhưng anh không biết rằng, chính sự vô tư và thiếu suy nghĩ của anh khi tương tác với bạn bè mới, cùng với sự im lặng và thiếu giao tiếp, đang tạo nên một vết nứt ngày càng lớn, một khoảng cách vô hình không thể hàn gắn.
Chiếc điện thoại trong túi anh vẫn im lìm. Nỗi lo lắng của Lê An, những tin đồn đang xé nát trái tim cô, tất cả đều xa lạ với Trần Hạo lúc này. Anh đang sống trong vòng xoáy của riêng mình, nơi thành công học thuật và sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu, và mọi thứ khác đều phải nhường bước, dù cho điều đó có nghĩa là bỏ lỡ một nhịp, một nhịp đập của trái tim đang chờ đợi ở nơi xa xôi.
***
Đêm đã về khuya. Ký túc xá trường chuyên thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng đặc trưng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân khẽ khàng từ hành lang hay tiếng lật sách của những học sinh vẫn đang miệt mài học bài. Ánh đèn bàn vàng vọt từ chiếc đèn học cũ kỹ chiếu rọi xuống trang sách, tạo ra một vùng sáng nhỏ trên chiếc bàn gỗ đơn giản. Trần Hạo ngồi trên giường, lưng tựa vào tường, chân duỗi thẳng, cặm cụi giải một bài tập vật lý phức tạp. Gương mặt anh hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm và tập trung cao độ. Mùi sách vở mới, mùi ẩm nhẹ của ký túc xá và một chút mùi mực phảng phất trong không khí.
Anh với tay lấy chiếc điện thoại 'cục gạch' đặt trên đầu giường, định xem giờ. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, hiển thị một tin nhắn mới. Là Lê An. Một thoáng ngạc nhiên, rồi một cảm giác quen thuộc ùa đến. Anh mở tin nhắn.
"Anh Hạo ơi, anh có khỏe không? Sao dạo này anh ít gọi cho em vậy? Em nhớ anh lắm."
Trần Hạo đọc lướt qua tin nhắn. Một thoáng hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh: cô bé với mái tóc dài, đôi mắt to tròn và nụ cười e ấp. Anh nhớ giọng cô, nhớ ánh mắt cô khi anh sắp rời đi. Nhưng hình ảnh đó chỉ thoáng qua như một làn khói, rồi nhanh chóng bị xua đi bởi những con số, công thức và hình vẽ đang lấp đầy đầu óc anh. Anh nghĩ, "Lại là An. Chắc cô ấy lo lắng. Mình bận quá, không có thời gian. Cô ấy cũng sẽ hiểu thôi."
Anh không hề nhận ra sự day dứt, nỗi bất an và sự chờ đợi mỏi mòn ẩn chứa trong những dòng chữ đơn giản đó. Đối với anh, đó chỉ là một lời hỏi thăm bình thường từ người thân, một điều mà anh phải "giải quyết" nhanh gọn để quay lại với công việc chính. Anh nghĩ đến những buổi học nhóm, những bài giảng của thầy cô, những cuộc tranh luận sôi nổi với Hà Minh, Thanh Bình và Hoàng. Mọi thứ ở đây đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, nếu không, anh sẽ bị bỏ lại.
Cái tên Lê An, lời hứa bên sông cũ, tất cả đều trở nên xa xôi, mờ nhạt trong tâm trí anh. Anh không cố tình lãng quên, nhưng cuộc sống mới đã lấp đầy mọi khoảng trống. Anh tin rằng, việc anh cố gắng học tập, đạt được thành công sẽ là cách tốt nhất để thực hiện lời hứa của mình. Anh đang xây dựng một tương lai vững chắc, và Lê An, cô ấy sẽ là một phần của tương lai đó. Nhưng anh không biết, con đường anh đang đi, những ưu tiên anh đang đặt ra, đang vô tình đẩy cô ra xa, tạo ra một khoảng cách vô hình mà sau này rất khó để lấp đầy.
Anh gõ nhanh vài chữ vào điện thoại, không một chút do dự, không một chút cảm xúc đặc biệt nào. "Anh khỏe. Anh bận học. Em ngủ sớm đi."
Tin nhắn ngắn gọn, cụt lủn được gửi đi. Anh đặt điện thoại xuống, không thèm chờ đợi tin nhắn trả lời. Anh vùi đầu vào sách vở, ánh mắt hiện lên sự quyết tâm và một chút mệt mỏi. Anh không hề nhận ra sự thiếu quan tâm, sự hờ hững trong tin nhắn của mình sẽ như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim đang tổn thương của Lê An. Anh không biết rằng, chính những tương tác "bình thường" với Hà Minh và những người bạn mới, những thứ mà anh cho là hiển nhiên của cuộc sống học đường, lại bị diễn giải hoàn toàn khác ở thị trấn nhỏ, trở thành những vết nứt sâu sắc trong mối quan hệ của họ.
Sự vô tư và thiếu suy nghĩ của Trần Hạo về cảm nhận của Lê An khi tương tác với bạn bè mới sẽ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến những hiểu lầm lớn hơn và sự đổ vỡ trong tương lai. Tin nhắn ngắn gọn, hờ hững của Trần Hạo cho thấy mối quan hệ của họ đang dần trở thành gánh nặng hoặc một điều thứ yếu trong cuộc sống của anh, báo hiệu sự phai nhạt không thể tránh khỏi. Sự hòa nhập hoàn toàn của Trần Hạo vào môi trường thành phố, với những mối quan hệ mới và mục tiêu học tập rõ ràng, sẽ khiến anh ngày càng xa rời những giá trị và cảm xúc đã gắn kết anh với Lê An ở thị trấn.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm tối đen như mực, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời thành phố, xa xôi và lạnh lẽo. Anh tự hỏi, Lê An có đang nhìn thấy những ngôi sao này không? Hay cô đã chìm vào giấc ngủ, với những giấc mơ về một Trần Hạo khác, một Trần Hạo của lời hứa bên sông cũ, của những kỷ niệm êm đềm? Anh khẽ thở dài, rồi lại cúi xuống trang sách, chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Anh không hề biết rằng, chính lúc này, một cánh cửa đang khép lại, và một cánh cửa khác đang mở ra, cho cả anh và cô.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.