Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 240: Nụ Cười Xã Giao Bên Thềm Ký Ức
Đêm đã về khuya, những ngôi sao trên bầu trời thị trấn lấp lánh hơn, gần hơn những ngôi sao trên bầu trời thành phố mà Trần Hạo đang nhìn ngắm. Lê An ngước nhìn chúng, rồi lại nhìn về phía dòng sông. Cô tự hứa với bản thân, và với dòng sông, rằng cô sẽ không để tình yêu này phai nhạt, không để nó trở thành một lời nói không thành. Cô không biết rằng, chính lúc này, một cánh cửa đã hoàn toàn khép lại sau lưng Trần Hạo, và cánh cửa mà cô đang cố gắng bám víu cũng đang dần trở nên nặng nề, khó đẩy mở hơn bao giờ hết. Cô bước đi chậm rãi, bóng hình cô đổ dài trên nền đất ẩm ướt, in hằn nỗi cô đơn, giữa mênh mông sông nước và bão tin đồn.
***
Chuyến xe khách đường dài từ thành phố về thị trấn ven sông, dù chỉ kéo dài vài tiếng đồng hồ, vẫn đủ khiến Trần Hạo mỏi mệt rã rời. Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng con đường đất đỏ quen thuộc dẫn vào nhà, nhưng trong mắt anh, mọi thứ dường như vẫn còn phảng phất chút xa lạ, chút hối hả của nhịp sống đô thị mà anh vừa tạm rời bỏ. Cái mùi bùn đất và hơi nước sông quen thuộc, đáng lẽ phải ùa vào lòng anh như một sự giải thoát, giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy hơi ngột ngạt, như một lớp bụi thời gian bám víu lấy những kỷ niệm đã cũ. Anh xách chiếc ba lô nặng trĩu trên vai, trong đầu vẫn còn lảng vảng những công thức toán học phức tạp, những đoạn văn bản tiếng Anh chưa kịp dịch xong, và cả lịch trình học nhóm dày đặc chờ đợi anh ngay sau kỳ nghỉ ngắn ngủi này.
Vừa bước chân đến đầu ngõ, dáng người gầy gò của mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, đã hiện ra. Gương mặt khắc khổ của bà chợt bừng sáng khi nhận ra bóng con trai. “Con Hạo về rồi! Lớn tướng rồi, nhìn gầy đi nhiều,” bà thốt lên, giọng nói nghẹn ngào pha lẫn niềm vui sướng không giấu giếm. Bà vội vã chạy đến, ôm chầm lấy anh, mùi dầu gió và mùi áo bà ba cũ kỹ quen thuộc ùa vào khứu giác anh, mang theo chút bình yên mà anh đã bỏ quên bấy lâu. Trần Hạo khẽ vỗ lưng mẹ, một cái vỗ nhẹ nhàng, có phần gượng gạo. “Con chào bố mẹ. Đường hơi xa, con mệt chút. Mẹ khỏe không ạ?” Giọng anh trầm, hơi khàn vì quãng đường dài, và có lẽ cũng vì sự mệt mỏi đã bám lấy anh suốt những ngày tháng học hành căng thẳng ở thành phố.
Ông Trần Văn Ba, bố anh, đứng tựa cửa, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Về là tốt rồi. Lên thành phố học hành có vất vả không con?” Ông hỏi, giọng địa phương nặng trịch, ánh mắt đầy trìu mến dõi theo đứa con trai đã trưởng thành. Trần Hạo gật đầu, cố gắng nở một nụ cười thật tươi. “Dạ, cũng hơi vất vả ạ. Nhưng mà con quen rồi.” Anh trao cho bố mẹ mấy món quà nhỏ mà anh mua vội ở thành phố – một ít bánh kẹo, một chiếc khăn choàng cho mẹ, và một bộ ấm trà mới cho bố. Những món quà được đón nhận với niềm vui giản dị, nhưng Trần Hạo cảm thấy một khoảng trống nào đó trong lòng, như thể anh đang thực hiện một nghĩa vụ hơn là xuất phát từ sự háo hức mong chờ.
Anh đặt ba lô xuống nền gạch mát lạnh trong nhà, nhìn quanh căn nhà gỗ đã cũ. Những bức tường, những khung cửa sổ, chiếc bàn thờ tổ tiên… tất cả vẫn y nguyên như ngày anh rời đi, nhưng dường như lại có một lớp bụi thời gian vô hình phủ lên, khiến chúng trở nên xa lạ hơn trong mắt anh. Anh cảm thấy mình như một vị khách, một người đến thăm, chứ không còn là một phần gắn bó mật thiết với từng viên gạch, từng thớ gỗ nơi đây nữa. Dù vừa về đến nhà, tâm trí Trần Hạo vẫn không ngừng quay cuồng với những dự định, những áp lực của cuộc sống mới. Anh chợt nghĩ đến email của thầy giáo về dự án nhóm, đến cuốn sách tham khảo anh cần đọc trước buổi học thêm ngày mai. Sự vội vã, bận rộn đã ăn sâu vào tiềm thức, khiến anh khó lòng thật sự thả lỏng mình, dù chỉ là trong phút chốc được trở về chốn cũ. Anh biết mình nên dành thời gian cho bố mẹ, hỏi han về cuộc sống ở thị trấn, nhưng những câu chuyện vụn vặt đó dường như không còn hấp dẫn anh như trước. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, và rồi nhanh chóng quay lại với guồng quay của mình. Có lẽ, anh đã thực sự hòa nhập vào cuộc sống mới đến mức, ngay cả ngôi nhà thân thương này cũng không thể giữ chân tâm trí anh lại hoàn toàn.
***
Sau nỗ lực tự trấn an mình bên bờ sông đêm qua, Lê An đã ngủ một giấc không tròn, chập chờn giữa những giấc mơ và thực tại đầy bất an. Sáng nay, cô cố gắng dậy sớm, làm những công việc thường ngày với một sự quyết tâm đáng nể, như muốn chứng minh với chính mình rằng cô vẫn ổn, rằng niềm tin của cô vẫn vững vàng. Chiều chạng vạng tối, khi những tia nắng cuối cùng còn vương trên ngọn cây, cô quyết định ra ngoài. Không phải để đến bờ sông, mà để đi bộ loanh quanh, mua một ít đồ lặt vặt cho mẹ, và có lẽ cũng là để hít thở chút không khí trong lành, xua đi những nặng nề trong lòng.
Con đường trung tâm thị trấn, nơi mà bao nhiêu năm qua cô và Trần Hạo đã cùng nhau bước đi biết bao lần, giờ đây vẫn vậy, yên bình và quen thuộc. Những gánh hàng rong bắt đầu lên đèn, mùi phở, mùi chè thoang thoảng trong gió se lạnh của buổi tối. Lê An bước đi chậm rãi, ánh mắt nhìn xa xăm, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng lặp lại lời thề nguyện đêm qua: "Em sẽ tin anh, Trần Hạo. Em sẽ luôn tin anh." Cô cố gắng gạt bỏ những nghi ngờ, những lời đồn thổi của bà Mai, và cả sự im lặng đáng sợ của Trần Hạo suốt mấy tuần qua. Cô chỉ tin vào lời hứa, vào những kỷ niệm.
Đột nhiên, bước chân cô khựng lại. Tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực, đập thình thịch, dồn dập đến mức cô tưởng chừng như cả con phố có thể nghe thấy. Xa xa, dưới ánh đèn đường vàng vọt vừa được thắp sáng, một bóng người quen thuộc đang bước tới. Cao ráo, dáng vẻ phong trần, mái tóc hơi dài hơn một chút so với hồi cấp ba, và cái cách anh khẽ nghiêng đầu khi nói chuyện… Đó là Trần Hạo. Anh đang đi cùng mẹ mình, bà Nguyễn Thị Tư, trên vỉa hè đối diện.
Mọi lo lắng, mọi bất an trong lòng Lê An dường như tan biến như sương khói. Thay vào đó là một niềm hy vọng mãnh liệt, một cảm giác hạnh phúc đến vỡ òa. Anh ấy về rồi! Anh ấy thực sự đã về rồi! Cô đã đúng khi tin tưởng anh. Cô đã đúng khi chờ đợi. Một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như nắng sớm, bất giác nở trên môi cô. Má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh niềm vui. Cô bước chậm lại, không dám tiến tới vội vàng, chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà mọi thứ dường như trở lại đúng quỹ đạo của nó. Cô muốn anh nhìn thấy cô, muốn anh nhận ra cô, muốn anh đến bên cô và nói rằng anh đã nhớ cô nhiều như thế nào.
Trong tâm trí Lê An, một viễn cảnh tươi đẹp hiện ra: Trần Hạo sẽ chạy đến, ôm lấy cô, hoặc ít nhất là nắm lấy tay cô, và nói những lời mà cô hằng mong chờ. Anh sẽ giải thích tất cả, về những áp lực học hành, về việc anh bận rộn đến mức nào, nhưng không bao giờ quên cô. Cô tin rằng, chỉ cần nhìn thấy anh, mọi hiểu lầm sẽ được hóa giải, mọi khoảng cách vô hình sẽ bị xóa nhòa. Niềm tin đó, dù mong manh như sợi chỉ, giờ đây lại trở nên mạnh mẽ đến lạ lùng. Nó bùng cháy trong lòng cô, sưởi ấm cả không gian se lạnh xung quanh. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của đất trời thị trấn, mùi hoa nhài thoang thoảng từ một khu vườn nào đó. Mọi giác quan của cô đều hướng về anh, về khoảnh khắc sắp tới, khoảnh khắc mà cô tin rằng sẽ là minh chứng cho tình yêu của họ.
Cô đứng đó, giữa dòng người qua lại, nhưng dường như cô chỉ nhìn thấy một mình anh. Dòng sông chảy nhẹ nhàng bên kia phố, như đang thì thầm một khúc ca mừng rỡ. Những lời hứa bên sông cũ, những kỷ niệm êm đềm, tất cả đều ùa về trong tâm trí cô, khiến cô thêm vững tin. “Anh ấy về rồi… Anh ấy đã về thật rồi!” Lê An thì thầm trong lòng, giọng nói run rẩy niềm xúc động. Cô đã sẵn sàng cho một cái ôm, một lời hỏi han, một cử chỉ thân mật nào đó từ anh, từ người mà cô đã dành trọn cả tuổi thanh xuân để chờ đợi, để tin tưởng.
***
Khoảng cách giữa Lê An và Trần Hạo cùng mẹ anh dần được rút ngắn. Mỗi bước chân của Trần Hạo dường như lại là một nhịp đập mạnh mẽ trong lồng ngực Lê An, nhưng cũng là một nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Anh đang đến gần, nhưng không phải theo cách cô mong đợi. Anh không vội vã, không tìm kiếm, ánh mắt anh lướt qua mọi thứ xung quanh một cách thờ ơ, như thể anh đang nhìn một bức tranh tĩnh vật chứ không phải những khuôn mặt quen thuộc của quê nhà.
Lê An vẫn đứng đó, nụ cười trên môi còn nguyên vẹn, tươi tắn như đóa hoa chớm nở. Cô chờ đợi. Đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ của Trần Hạo. Anh trò chuyện với mẹ, nét mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ điềm nhiên, chín chắn hơn xưa. Khi họ đi ngang qua, ánh mắt Trần Hạo thoáng chạm vào Lê An. Chỉ một thoáng. Một cái nhìn lướt qua, không dừng lại, không một tia nhận ra đặc biệt, không một dấu hiệu của sự thân mật từng có. Nụ cười của Lê An chợt đông cứng lại, như một bức tượng bị đóng băng trong khoảnh khắc.
“Chào An.”
Chỉ hai tiếng đó. Ngắn gọn, súc tích, và lạnh nhạt đến mức khiến trái tim Lê An như bị bóp nghẹt. Giọng anh trầm, nhưng không còn cái vẻ thân thuộc, ấm áp như những buổi chiều bên bờ sông cũ. Đó là một lời chào xã giao, một lời chào dành cho một người quen ngẫu nhiên trên phố, không hơn không kém. Không một chút tình cảm, không một chút hoài niệm, không một chút vấn vương về những gì đã qua. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu hờ hững, rồi gần như lướt qua cô, không một chút dừng lại, không một ý định trò chuyện riêng.
Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, dường như cảm nhận được sự gượng gạo trong khoảnh khắc đó. Bà khẽ khựng lại, ánh mắt nhìn Lê An với vẻ ái ngại. “An đó hả con? Lâu rồi không gặp.” Giọng bà vẫn ấm áp, thân thiện, nhưng ánh mắt Trần Hạo đã vội vã nhìn đi nơi khác, về phía những ngôi nhà phía trước, về phía con đường dài tăm tắp như thể anh đang rất vội, như thể có một điều gì đó cực kỳ quan trọng đang chờ đợi anh ở phía trước. Bà Tư nhìn con trai, rồi lại nhìn Lê An, một thoáng bối rối hiện lên trong mắt bà, nhưng rồi bà cũng đành bước tiếp theo Trần Hạo, không kịp nói thêm lời nào.
Lê An đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân cô như bị hóa đá. Nụ cười trên môi cô đã vụt tắt, thay vào đó là một sự trống rỗng đến tê dại. Cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Hai tiếng “Chào An” đó cứ vang vọng trong đầu cô, lặp đi lặp lại, mỗi lần lại mang theo một nỗi đau nhói buốt hơn. "Chỉ thế thôi sao? Một lời chào xã giao như người xa lạ..." Cô tự hỏi, giọng nói trong tâm trí run rẩy đến thảm hại. Cái khoảng cách vô hình mà cô đã cố gắng chiến đấu, cố gắng phủ nhận, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng đến mức đáng sợ. Nó không ph���i là hàng trăm cây số địa lý, mà là hàng vạn dặm tâm hồn.
Cô cảm thấy một dòng nước nóng hổi đang trào lên khóe mắt, nhưng cô cố kìm nén. Cô không muốn khóc. Không phải ở đây, giữa con phố đông người này, nơi bà Mai – người hàng xóm nhiều chuyện, đang đứng cách đó không xa, ánh mắt tò mò dõi theo từng cử chỉ của họ. Bà Mai, người đã từng thêu dệt nên những câu chuyện về “bạn nữ thành phố” của Trần Hạo, giờ đây lại có thêm một câu chuyện khác để bàn tán. Ánh mắt của bà như những mũi dùi sắc nhọn, đâm thẳng vào nỗi đau của Lê An, khiến cô cảm thấy nhục nhã và tủi hờn.
Mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió giờ đây không còn ngọt ngào nữa, mà trở nên ngột ngạt, khó chịu. Tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện xung quanh bỗng trở nên ồn ào đến điên tai. Cô cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, lạc lõng giữa thế giới quen thuộc này. Trần Hạo, người mà cô đã đặt trọn niềm tin, người mà cô đã cố gắng gạt bỏ mọi nghi ngờ để bảo vệ hình ảnh trong lòng, giờ đây lại chính là người đã đập tan tất cả một cách không thương tiếc, không chút do dự. Lời hứa “không quên em” mà anh từng thì thầm bên bờ sông, giờ đây chỉ còn là một lời nói không thành, trôi nổi vô định trong ký ức của riêng cô.
Anh đã quên cô thật rồi. Hoặc ít nhất, anh đã không còn coi cô là một phần quan trọng trong cuộc sống của anh nữa. Cô không còn là ưu tiên, không còn là người mà anh muốn chia sẻ, muốn trò chuyện. Anh đã bước qua cô, bước qua những kỷ niệm, bước qua cả một đoạn tình cảm mà cô hằng nâng niu. Cả một đoạn đời, một khoảng thời gian dài đằng đẵng của tuổi thanh xuân, bỗng chốc trở nên vô nghĩa, trở thành một sự chờ đợi hão huyền. Cô cảm thấy trái tim mình vỡ vụn thành từng mảnh, rơi lả tả trong lồng ngực. Một sự đau đớn tột cùng, một nỗi thất vọng sâu sắc bao trùm lấy cô, khiến cô đứng sững sờ giữa dòng đời đang trôi chảy.
***
Lê An trở về nhà trong vô thức, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Con đường về nhà, vốn quen thuộc đến từng viên gạch, từng phiến lá, giờ đây trở nên dài lê thê, mịt mờ như một hành trình không có điểm cuối. Cô không còn cảm nhận được cái se lạnh của gió đêm, không còn nghe thấy tiếng côn trùng rả rích, mọi giác quan dường như đã tê liệt, chỉ còn lại một sự trống rỗng đáng sợ trong tâm hồn. Ánh mắt cô vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, không buồn để ý đến những lời hỏi han lo lắng của mẹ cô khi cô bước vào nhà.
Cô cứ thế bước thẳng vào phòng mình, đóng sập cửa lại. Căn phòng nhỏ, nơi cô đã trải qua bao nhiêu đêm trằn trọc suy tư về Trần Hạo, nơi cô đã viết bao nhiêu dòng nhật ký về anh, giờ đây bỗng trở thành một cái lồng chật hẹp, ngột ngạt. Cô không bật đèn, để mặc bóng tối bao trùm lấy không gian, cũng như bao trùm lấy tâm hồn cô. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tựa lưng vào cánh cửa, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy cuốn sổ nhật ký cũ – vật phẩm duy nhất còn sót lại, lưu giữ những mảnh ghép của một tình yêu đã từng rất đẹp.
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, chảy xuống cằm, thấm vào lớp vải áo mỏng. Một giọt, rồi hai giọt, rồi cả dòng lệ tuôn trào không ngừng, như con đê vỡ sau một trận lũ dữ dội. Cô vùi mặt vào gối, những tiếng nức nở nghẹn ngào bật ra, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Cô không thể kìm nén được nữa. Tất cả những cố gắng tự trấn an, những niềm tin mong manh mà cô đã xây dựng suốt mấy tuần qua, giờ đây đã tan biến như bọt biển. Một lời chào xã giao, một cái gật đầu hờ hững, một ánh mắt xa lạ – chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để phá hủy tất cả.
“Anh đã quên em thật rồi… Lời hứa đó, chỉ có em nhớ…” Cô thì thầm, giọng nói méo mó vì tiếng nấc, những từ ngữ vụn vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn đâm vào chính tim cô. Lời hứa "không quên em" mà anh từng trao cô bên bờ sông cũ, giờ đây chỉ còn là một lời nói không thành, một ảo ảnh đầy đau đớn. Cô nhớ lại cái đêm hôm trước, cô đã đứng bên bờ sông, tự thề với mình rằng sẽ không bỏ cuộc, sẽ tiếp tục tin tưởng. Nhưng giờ đây, tất cả đã sụp đổ. Niềm tin của cô, thứ mà cô đã cố gắng giữ gìn bằng mọi giá, đã bị Trần Hạo giẫm đạp không thương tiếc, một cách vô tình đến lạnh lùng.
Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt vẫn đang soi bóng dòng sông, nơi mà cô và Trần Hạo đã từng trao nhau lời thề ước. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa trôi, nhưng lòng người thì đã không còn như xưa. Nó không còn là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu nữa, mà là chứng nhân cho một tình yêu đã chết. Tất cả chỉ còn là ký ức đau buồn, những mảnh vỡ của một câu chuyện dang dở. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng, một cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên. Anh đã có một cuộc sống mới ở thành phố, với những mối quan hệ mới, những mục tiêu mới. Và cô, Lê An, chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một phần của quá khứ mà anh đã quyết định bước qua.
Tiếng gió rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh ai oán, như đang than khóc cùng nỗi đau của cô. Cô ôm chặt cuốn sổ nhật ký vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bìa giấy truyền qua lớp áo. Từng trang giấy cũ kỹ, từng dòng chữ viết vội vàng, giờ đây đều trở thành những nhát cứa sâu vào tâm hồn cô. Cô lật từng trang, nhìn vào những bức vẽ ngây ngô, những dòng chữ chứa chan hy vọng về một tương lai tươi sáng cùng anh. “Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút…”, “Nếu như ngày đó… anh đừng bận rộn đến thế…”. Hàng ngàn câu hỏi “nếu như” cứ xoáy vào tâm trí cô, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Bởi vì sự thật là, anh đã không nói, anh đã bận rộn, và cái khoảng cách vô hình ấy đã thực sự chia cắt họ.
Sự thờ ơ của Trần Hạo không chỉ phá nát niềm tin của Lê An, mà còn gieo vào lòng cô một hạt giống của sự tuyệt vọng. Cô chợt nhận ra rằng, mình không thể cứ mãi bám víu vào một lời hứa hão huyền, vào một tình yêu đơn phương từ một phía. Cô cũng cần được quan tâm, cần được yêu thương, cần một bờ vai để tựa vào. Cảm giác trống rỗng và cô độc này, nó quá lớn, quá sức chịu đựng đối với một cô gái như cô. Đêm đó, trong căn phòng tối tăm, giữa tiếng nức nở và những giọt nước mắt mặn chát, Lê An đã hiểu rằng, một cánh cửa đã thực sự đóng lại. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình tìm kiếm một cánh cửa khác, một bến đỗ khác cho trái tim mình, dù cho ý nghĩ đó vẫn còn quá đỗi xa lạ và đầy sợ hãi.
Cô nằm gục trên sàn nhà, mệt mỏi và kiệt quệ. Mùi đất ẩm từ quần áo cô, hòa lẫn với mùi nước mắt và mùi giấy cũ của cuốn nhật ký, tạo thành một hỗn hợp chua chát. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh trăng đã khuất sau những đám mây đen, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm. Dòng sông vẫn chảy, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một biểu tượng của sự chia ly, của những gì đã mất. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Trần Hạo, xua đi lời chào xã giao lạnh lùng đó. Cô biết, đây là một khởi đầu mới, một sự kết thúc đầy đau đớn, và một sự chấp nhận không thể nào tránh khỏi. Con đường phía trước của cô, từ giờ, sẽ không còn bóng dáng anh nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.