Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 241: Nỗi Đau Không Lời

Đêm đã về khuya, những tiếng nức nở nghẹn ngào của Lê An cuối cùng cũng tan vào thinh không, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm. Cô nằm co ro trên chiếc giường đơn nhỏ, tấm chăn mỏng manh không đủ để sưởi ấm tâm hồn đang đóng băng của cô. Đôi mắt Lê An mở trừng trừng, vô hồn nhìn lên trần nhà trắng bệch, nơi mà những vết nứt nhỏ li ti dường như đang uốn lượn, tạo thành những hình thù kỳ dị, phản chiếu sự méo mó trong trái tim cô. Mọi âm thanh xung quanh dường như đã tan biến, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, một nhịp đập nặng nề, lạc lõng giữa khoảng không vô tận.

Trong tâm trí cô, thước phim về cuộc gặp gỡ định mệnh chiều nay cứ tua đi tua lại không ngừng. Nụ cười xã giao của Trần Hạo, ánh mắt xa lạ thoáng qua, cái gật đầu hờ hững rồi vội vã bước đi như thể cô chỉ là một người qua đường không quen biết. Hình ảnh ấy, khắc sâu vào tâm trí cô như một vết sẹo không thể xóa nhòa, từng chút một, bóp nghẹt hơi thở của cô. Cuốn sổ nhật ký cũ, vật phẩm đã cùng cô trải qua bao tháng ngày tin tưởng và chờ đợi, giờ đây nằm lạnh lẽo bên cạnh, như một nhân chứng câm lặng cho sự đổ vỡ. Những dòng chữ viết vội vàng, những kỷ niệm ngây thơ về lời hứa "không quên em" mà Trần Hạo từng trao cô bên bờ sông cũ, giờ đây không còn là niềm an ủi, mà như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tận đáy lòng.

"Anh đã quên em thật rồi ư?" Lê An thì thầm, giọng nói khản đặc vì khóc, chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh mịch. "Hay là… anh chưa từng thật sự nhớ đến em, Hạo?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu, xoáy sâu vào tâm can cô, không có lời đáp, chỉ có sự im lặng đầy giày vò. Cô ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bìa giấy cũ kỹ thấm qua lớp áo mỏng, truyền vào tận da thịt. Hơi lạnh ấy không chỉ từ vật vô tri, mà còn từ chính trái tim cô, từ sự trống rỗng lớn đang dần hình thành, nuốt chửng mọi cảm xúc còn sót lại. Cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi vô hình đang xâm chiếm. Sợ hãi rằng tất cả những gì cô tin tưởng, tất cả những gì cô níu giữ, đều chỉ là ảo ảnh.

Niềm tin mong manh mà cô đã cố gắng dựng xây, đã cẩn thận chắp vá từng chút một sau những tin đồn, sau những cuộc gọi thưa dần và tin nhắn ngắn lại, giờ đây đã bị giẫm đạp không thương tiếc chỉ bằng một ánh mắt thờ ơ. Cô đã tự hứa với lòng mình, ngay bên bờ sông cũ, nơi mà họ từng thề ước, rằng cô sẽ không bao giờ bỏ cuộc, sẽ tiếp tục tin tưởng vào tình yêu của họ. Nhưng niềm tin đó, như một lâu đài cát bị sóng biển cuốn trôi, đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, nặng nề đến mức cô gần như không thể thở được. Hạo đã có một cuộc sống mới, một thế giới mới ở thành phố, với những mối quan hệ mới, những mục tiêu mới. Còn cô, Lê An, chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một phần của quá khứ mà anh đã quyết định bước qua, không một chút ngoảnh lại.

Cô nằm im như một pho tượng, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Tiếng gió nghe như một lời than khóc ai oán, hòa cùng nỗi đau đang cuộn trào trong cô. Đêm dài dằng dặc, như một thước phim quay chậm của sự tuyệt vọng. Cô chợt nhớ về những ngày thơ ấu, khi Hạo vẫn là cậu bé luôn đi theo cô, bảo vệ cô, ánh mắt luôn tràn đầy sự quan tâm. Cô nhớ mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa mà Hạo thường mang về khi cả hai cùng nghịch ngợm bên bờ sông, nhớ tiếng cười giòn tan của anh khi cô kể chuyện. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây trở thành những vết cứa sâu vào tâm hồn cô, nhắc nhở cô về một sự thật phũ phàng: Hạo của ngày xưa đã không còn nữa. Hạo của hiện tại, là một người xa lạ, một người đã học cách khép kín cảm xúc, đã học cách ưu tiên những điều khác hơn là tình cảm giản đơn của cô. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây đã trở nên hữu hình và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô vùi mặt vào gối, không còn nước mắt để khóc, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. "Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút…", "Nếu như ngày đó… anh đừng bận rộn đến thế…". Hàng ngàn câu hỏi "nếu như" cứ xoáy vào tâm trí cô, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Bởi vì sự thật là, anh đã không nói, anh đã bận rộn, và cái khoảng cách vô hình ấy đã thực sự chia cắt họ. Cô biết, một cánh cửa đã thực sự đóng lại. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình tìm kiếm một cánh cửa khác, một bến đỗ khác cho trái tim mình, dù cho ý nghĩ đó vẫn còn quá đỗi xa lạ và đầy sợ hãi.

***

Bình minh hé rạng, tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi vào gian bếp nhỏ của nhà Lê An. Mùi cơm mới nấu, mùi cá kho thơm lừng quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác ấm cúng quen thuộc. Thế nhưng, không khí ấy lại không thể xua tan đi sự nặng nề bao trùm lên Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An. Bà Tư, với mái tóc đã lấm tấm bạc, đôi mắt đã hằn lên những nếp nhăn của thời gian và nỗi lo toan, đang nhẹ nhàng đảo đũa trong nồi cá kho, nhưng ánh mắt bà lại không rời khỏi bóng dáng con gái mình. Lê An ngồi bần thần trước bát cơm, đôi đũa cầm hờ hững trong tay, những hạt cơm trắng ngần dường như chẳng thể lọt qua cổ họng cô. Chỉ sau một đêm, vẻ tiều tụy vì buồn bã của cô đã nhường chỗ cho một sự trống rỗng đến đáng sợ, như thể linh hồn cô đã trốn đi đâu mất. Gương mặt cô gầy đi trông thấy, đôi mắt thâm quầng, nhưng điều đáng lo ngại hơn cả là sự vô cảm trong ánh nhìn.

Nguyễn Thị Tư đặt bát cá kho xuống bàn, tiếng bát đĩa va chạm khẽ khàng nhưng đủ để xé tan sự im lặng. Bà ngồi xuống đối diện con gái, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp nhưng ẩn chứa đầy sự lo lắng: “Con bé An nhà mình… con có sao không? Đêm qua con không ngủ được à?” Bà biết rõ con gái mình đã khóc suốt đêm. Tiếng nức nở thỉnh thoảng vọng ra từ phòng An, dù đã cố gắng kìm nén, cũng không thể thoát khỏi tai người mẹ. Bà Tư đã thức trắng, lòng quặn thắt từng cơn, nhưng bà không dám gõ cửa, sợ rằng sẽ làm con gái thêm tủi thân. Bà chỉ có thể ngồi ngoài, lắng nghe, và cầu nguyện.

Lê An khẽ giật mình, ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn mẹ. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy méo mó, còn thảm hại hơn cả khi cô không cười. “Con… không sao mẹ ạ. Con chỉ… hơi mệt thôi.” Giọng cô thì thầm, yếu ớt, như hơi thở sắp tắt. Sự trống rỗng trong ánh mắt ấy khiến trái tim bà Tư thắt lại. Nó khác hẳn vẻ tiều tụy trước đó, khi cô còn khóc, còn buồn. Giờ đây, dường như cô đã không còn cảm xúc để bộc lộ. Đó là một sự chấp nhận đau đớn, một sự buông xuôi đầy bất lực.

Nguyễn Thị Tư đặt tay lên trán Lê An, cảm nhận hơi ấm phả ra từ làn da non nớt của con. Bà vuốt nhẹ mái tóc dài của An, từng lọn tóc mềm mại lướt qua kẽ tay, ánh mắt bà đầy xót xa. Bà muốn ôm con vào lòng, muốn vỗ về, muốn xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu của con gái, nhưng bà biết, có những nỗi đau mà người mẹ chỉ có thể đứng nhìn, bất lực. “Con ăn đi. Mẹ nấu món con thích đấy.” Bà cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng bà là cả một cơn bão tố. Bà biết chuyện gì đang xảy ra. Bà Mai đã nhanh chóng mang tin đồn về “cái thằng Hạo vô tâm” đến tai bà ngay sau khi Trần Hạo về. Rồi ánh mắt thất thần của An khi trở về nhà chiều qua, tất cả đều là dấu hiệu của một sự thật nghiệt ngã.

Lê An lảng tránh ánh mắt đầy quan tâm của mẹ, cúi gằm mặt xuống bát cơm. Những hạt cơm trắng ngần như chực trào khỏi mắt cô, nhưng nước mắt đã cạn rồi. Cô chỉ còn cảm thấy một sự cồn cào trong dạ dày, không phải vì đói, mà vì một nỗi đau vô hình đang gặm nhấm. Cô cầm đôi đũa lên, gắp một miếng cá kho mặn mà, đưa lên miệng. Vị mặn của cá hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt vô hình, khiến cô cảm thấy đắng nghẹn. Cô nhai một cách chậm rãi, như thể đang cố gắng nuốt trôi cả nỗi đau vào trong. Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, bất lực. Bà không biết phải làm gì, phải nói gì để xoa dịu trái tim tan vỡ của con. Bà chỉ có thể im lặng, ở bên cạnh, và cầu nguyện cho con gái bà có thể vượt qua được khoảng thời gian khó khăn này. Bà biết, đây là một vết sẹo lớn, một vết sẹo sẽ theo con bà suốt cả cuộc đời. Bà chỉ mong, thời gian sẽ xoa dịu tất cả, và một ngày nào đó, con bé An của bà sẽ tìm thấy một bến đỗ an yên, một người đàn ông biết trân trọng những gì con bà xứng đáng có được.

***

Cùng lúc đó, tại căn nhà mái ngói đỏ tươi nằm cách đó không xa, một bầu không khí hoàn toàn khác đang diễn ra. Gian phòng khách rộng rãi, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ, mang theo hơi ấm của một ngày mới. Tiếng nói cười rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng tạo nên một bản hòa tấu vui tai, xua đi mọi sự tĩnh mịch. Trần Hạo ngồi ung dung ở bàn ăn, gương mặt anh tuấn rạng rỡ, đôi mắt ánh lên vẻ tự tin và tràn đầy tham vọng của tuổi trẻ. Anh đang ăn sáng cùng bố mẹ mình, ông Trần Văn Ba và bà Nguyễn Thị Tư (mẹ Trần Hạo), những người luôn dành cho anh sự yêu thương và kỳ vọng lớn lao.

“Thành phố lớn thật khác biệt, trường học cũng chuyên nghiệp hơn rất nhiều.” Trần Hạo hào hứng kể, giọng nói trầm ấm, rõ ràng. “Con quen được vài người bạn mới, họ đều rất giỏi. Mình học hỏi được nhiều thứ lắm bố mẹ ạ.” Anh say sưa kể về những buổi học nhóm thâu đêm, về những dự án khoa học mới mẻ, về những cuộc thi cấp thành phố mà anh đang ấp ủ dự định tham gia. Trong lời nói của anh, không giấu nổi niềm tự hào và hưng phấn về cuộc sống mới, về những cơ hội rộng mở nơi thành thị. Anh hoàn toàn bị cuốn vào guồng quay của học tập và những mối quan hệ mới, những thứ đang định hình tương lai xán lạn của anh.

Ông Trần Văn Ba, người đàn ông trầm tính, nghiêm nghị, gật gù hài lòng khi nghe con trai kể. Ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào không giấu giếm. “Tốt lắm, con trai. Cứ cố gắng học hành cho tốt. Bố mẹ luôn tin tưởng con.” Lời nói của ông Ba như tiếp thêm động lực cho Trần Hạo, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà anh đang lựa chọn.

Bà Nguyễn Thị Tư (mẹ Trần Hạo), với nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi, nhẹ nhàng gắp thức ăn vào bát cho con trai. “Con trai mẹ giỏi quá. Về nhà có mệt không con? Thấy con gầy đi nhiều.” Bà âu yếm nhìn anh, ánh mắt đầy trìu mến. Đối với bà, con trai là tất cả, là niềm tự hào lớn nhất.

Trần Hạo mỉm cười, ánh mắt anh ánh lên vẻ tham vọng và quyết tâm cao độ. Anh quay sang trấn an mẹ, rồi lại tiếp tục kể về những kế hoạch sắp tới. Trong đầu anh, mọi chuyện diễn ra chiều qua chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, một cái chào hỏi xã giao như bao người khác trong thị trấn. Anh không hề nghĩ ngợi nhiều về Lê An, về cảm xúc của cô, hay về những gì đã xảy ra giữa họ. Những lời hứa hẹn ngày xưa, những kỷ niệm bên bờ sông cũ dường như đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và áp lực của cuộc sống mới. Anh vô tâm đến mức không hề nhận thức được rằng, cái thái độ hờ hững đó đã giáng một đòn chí mạng vào trái tim một người con gái đã dành trọn niềm tin và sự chờ đợi cho anh.

Anh cầm chiếc điện thoại di động thế hệ cũ của mình lên, lướt qua vài tin nhắn. Có lẽ là từ một người bạn mới ở thành phố, một lời nhắc nhở về bài tập hay một cuộc hẹn học nhóm. Anh khẽ mỉm cười, rồi lại đặt chiếc điện thoại xuống bàn mà không hề nghĩ đến việc liên lạc với Lê An. Một cuộc gọi, một tin nhắn hỏi thăm, dù chỉ là xã giao, cũng đủ để xoa dịu phần nào nỗi đau của cô lúc này. Nhưng không, trong tâm trí anh, Lê An chỉ là một phần của quá khứ êm đềm, một người bạn cũ mà anh sẽ gặp lại mỗi khi về thị trấn, chứ không phải là người con gái đang tuyệt vọng vì anh. Sự vô tâm của Trần Hạo, một cách vô thức, đã gieo mầm cho những hối tiếc lớn lao trong tương lai, khi anh nhận ra mình đã đánh mất một điều quý giá nhất vì sự thiếu dứt khoát và thờ ơ của chính mình. Anh vẫn còn quá trẻ, quá non nớt để hiểu được rằng, có những điều, khi đã buông tay, sẽ không bao giờ có thể tìm lại được.

***

Trưa cùng ngày, ánh nắng vẫn trải vàng trên khắp thị trấn, nhưng trong mắt Lê An, cảnh vật dường như đã nhuốm một màu u ám, xám xịt. Cô bước đi trên con đường làng quen thuộc, bóng dáng nhỏ bé, cô độc. Tâm trí cô trống rỗng, nhưng trái tim lại nặng trĩu. Bàn chân cô tự động dẫn lối, đưa cô đến nơi mà cô vẫn thường tìm đến mỗi khi lòng nặng trĩu: bờ sông cũ. Nơi đây, từng là thiên đường của những kỷ niệm êm đềm, của những lời thề ước ngây thơ. Giờ đây, nó chỉ còn là một di tích của một tình yêu đã chết.

Lê An đứng lặng hồi lâu bên bờ sông, nhìn về phía xa xăm, nơi dòng nước vẫn êm đềm trôi, mang theo những ước mơ, những hy vọng của biết bao thế hệ. Từng cơn gió thổi qua, cuốn đi những sợi tóc vương trên gương mặt xanh xao của cô, nhưng không thể cuốn đi những mảnh vỡ đang găm sâu trong trái tim. Cô nhớ lại cái ngày Hạo đã đứng ngay tại nơi này, nắm chặt tay cô và thì thầm lời hứa “không quên em”. Ánh mắt anh lúc đó chân thành biết bao, nụ cười anh ấm áp biết bao. Nhưng giờ đây, lời hứa đó đã tan biến như làn khói, chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng đến tột cùng. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa trôi, nhưng lòng người thì đã không còn như xưa. Nó không còn là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu nữa, mà là chứng nhân cho một tình yêu đã chết, một câu chuyện dang dở.

“Anh đã không còn là Hạo của em nữa rồi.” Lê An thì thầm, giọng nói khản đặc hòa lẫn vào tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. “Và em… em cũng không thể cứ mãi là An của anh được nữa.” Từng lời nói bật ra, như những viên đá nặng trĩu rơi xuống vực sâu, kéo theo tất cả những gì cô đã cố gắng níu giữ. Sự thật phũ phàng này, dù đau đớn đến mấy, cô cũng phải chấp nhận. Cô không thể cứ mãi bám víu vào một lời hứa hão huyền, vào một tình yêu đơn phương từ một phía. Cô cũng cần được quan tâm, cần được yêu thương, cần một bờ vai để tựa vào. Cảm giác trống rỗng và cô độc này, nó quá lớn, quá sức chịu đựng đối với một cô gái như cô.

Cô cúi xuống, ánh mắt vô thức dõi theo một viên sỏi nhỏ nằm lẫn trong cát. Viên sỏi tròn trịa, lấp lánh dưới ánh mặt trời, như một mảnh ký ức còn sót lại. Lê An nhặt viên sỏi lên, siết chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó. Cô muốn giữ chặt lấy một điều gì đó, dù chỉ là một vật vô tri, như thể muốn níu giữ lấy những mảnh vỡ cuối cùng của niềm tin. Nhưng rồi, sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, cô chợt nhận ra rằng, dù có cố gắng giữ chặt đến mấy, những gì đã mất cũng sẽ không bao giờ quay trở lại. Bàn tay cô khẽ mở ra, để viên sỏi từ từ rơi xuống dòng nước. Tiếng “tõm” khẽ khàng, rồi những gợn sóng li ti lan tỏa, dần dần biến mất, để lại mặt nước phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra.

Viên sỏi chìm hẳn, mang theo những hy vọng cuối cùng của Lê An. Hành động buông viên sỏi xuống sông, như một nghi thức tiễn biệt, tượng trưng cho việc cô buông bỏ hy vọng vào Trần Hạo, buông bỏ tình yêu đã từng rất đẹp nhưng giờ đây chỉ còn là nỗi đau. Cô quay lưng đi, bóng dáng nhỏ bé, cô độc in hằn trên nền trời xanh thẳm. Mỗi bước chân của cô dường như đều nặng trĩu, nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống của sự quyết tâm đã bắt đầu nảy mầm. Cô biết, con đường phía trước của cô, từ giờ, sẽ không còn bóng dáng anh nữa. Cô sẽ phải tự mình bước đi, tự mình tìm kiếm một con đường mới, một bến đỗ mới cho trái tim mình. Dù cho ý nghĩ ấy vẫn còn quá đỗi xa lạ và đầy sợ hãi, nhưng cô biết, đây là điều duy nhất cô có thể làm lúc này. Gió vẫn thổi, dòng sông vẫn chảy, nhưng Lê An của ngày hôm nay đã không còn là Lê An của ngày hôm qua. Cô đã học được một bài học cay đắng: không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì một người đã quá vô tâm, và một người đã quá mỏi mòn chờ đợi.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free