Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 242: Góc Nhỏ An Yên Mới

Tiếng “tõm” khẽ khàng của viên sỏi vẫn còn văng vẳng đâu đó trong tâm trí Lê An khi cô bước từng bước nặng nề về nhà. Dù đã buông bỏ, nhưng nỗi đau không vì thế mà vơi đi ngay lập tức. Nó vẫn lẩn khuất, dai dẳng như một vết thương chưa lành, âm ỉ cháy trong lồng ngực. Cả đêm đó, Lê An trằn trọc không ngủ. Hình ảnh Trần Hạo với nụ cười xã giao lạnh nhạt cứ lởn vởn trong đầu cô, xen kẽ với lời hứa “không quên em” ngọt ngào năm xưa. Cô tự hỏi, liệu có phải cô đã quá ngây thơ, quá mù quáng để tin vào những lời nói hão huyền ấy? Hay chính cô đã quá chậm, quá e dè để rồi giờ đây phải nhận lấy kết cục đắng cay này?

Màn đêm cuối cùng cũng nhường chỗ cho ánh ban mai yếu ớt. Lê An tỉnh giấc sau một đêm dài trằn trọc, nhưng cơ thể cô lại nặng trĩu như vừa trải qua một trận ốm dài. Căn phòng quen thuộc, nơi từng chứa đựng biết bao kỷ niệm êm đềm, giờ đây bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ lùng, như thể nó đang phản chiếu chính khoảng trống mênh mông trong trái tim cô. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương se lạnh của buổi sớm, khiến cô rùng mình. Mùi ẩm của chăn gối, trộn lẫn với mùi hương quen thuộc của căn phòng, dường như cũng nhuốm một vẻ cũ kỹ, u buồn.

Lê An chậm rãi ngồi dậy trên giường, tấm lưng tựa vào thành giường lạnh lẽo. Ánh mắt cô vô thức dõi về phía bàn học, nơi có cuốn sổ nhật ký cũ kỹ nằm lặng lẽ. Cuốn sổ ấy, từng là nơi cô gửi gắm bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu giấc mộng về một tương lai có Trần Hạo. Mỗi dòng chữ, mỗi trang giấy đều in hằn bóng dáng anh, từ những buổi tan học chung đường, những lần anh lén lút đặt viên kẹo vào cặp sách của cô, cho đến những buổi chiều hai đứa ngồi bên bờ sông, lặng lẽ ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Giờ đây, chỉ cần nghĩ đến thôi, một cơn đau buốt lại xé toạc lồng ngực cô. Đêm qua, cảm giác đau đớn, thất vọng tột cùng vẫn còn nguyên vẹn, găm sâu vào từng thớ thịt.

Cô đưa tay khẽ chạm vào bìa cuốn sổ, cảm nhận sự sờn cũ của lớp giấy đã ngả màu thời gian. Môi cô mấp máy, thầm thì như tự nói với chính mình, như một lời cam kết cho một khởi đầu mới, dù cho nó còn quá đỗi mơ hồ: "Mình không thể cứ thế này mãi được... Mình phải làm gì đó. Không thể cứ chìm đắm trong nỗi buồn này." Giọng cô khản đặc, yếu ớt, nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống kiên cường đã bắt đầu nảy mầm. Cô hiểu rằng, dù đau đớn đến mấy, cô cũng phải chấp nhận sự thật rằng Trần Hạo của ngày xưa đã không còn. Cái khoảng cách vô hình ấy, không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận về nhau và về tương lai. Có lẽ, tình yêu của họ đã đến chậm một nhịp, hoặc chỉ đơn giản là tình cảm của anh không đủ lớn để vượt qua những cám dỗ, những mục tiêu mới nơi thành thị.

Cô quyết định. Bàn tay cô siết chặt lấy cuốn sổ, rồi từ từ gấp nó lại, một cách dứt khoát. Cô đặt nó vào ngăn kéo bàn, sâu dưới đáy, như thể muốn cất giấu đi một phần ký ức đau buồn, không phải để quên đi, mà là để nó không còn ám ảnh cô mỗi ngày. Đó là một hành động mang tính biểu tượng, một nghi thức tiễn biệt thầm lặng với quá khứ, một lời hứa với chính bản thân về việc bước tiếp.

Tiếng sinh hoạt gia đình từ dưới bếp vọng lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để kéo Lê An khỏi dòng suy nghĩ miên man. Mùi thức ăn mẹ đang nấu, thơm lừng và ấm áp, lan tỏa khắp căn nhà, đánh thức những giác quan còn đang chìm trong u uất của cô. Đó là mùi cá kho gừng, món ăn mà mẹ cô vẫn thường nấu vào mỗi sáng chủ nhật. Một tiếng gọi dịu dàng vang lên:

“An ơi, dậy ăn sáng đi con! Nhanh kẻo nguội.” Đó là giọng của Nguyễn Thị Tư, mẹ cô.

Lê An hít thở một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cô đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy, bước đến bên cửa sổ. Ánh nắng ban mai, dù yếu ớt, nhưng vẫn đủ để vẽ nên những tia sáng vàng nhạt trên nền đất. Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo cái lạnh lẽo của đêm mà đã trở nên dịu nhẹ hơn, như một lời an ủi. Cô đưa tay chạm vào khung cửa gỗ, cảm nhận sự thô ráp, thân thuộc. Cô rửa mặt bằng dòng nước mát lạnh, cảm giác tê buốt lan tỏa trên da thịt, giúp cô tỉnh táo hơn một chút. Nhìn vào gương, cô thấy một khuôn mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng trong ánh nhìn ấy đã có một tia kiên định mong manh.

Cô bước xuống bếp, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể trước mặt mẹ. Nguyễn Thị Tư đang lúi húi bên bếp lửa, dáng người gầy gò nhưng đầy tảo tần. Bà quay lại, nhìn con gái, ánh mắt bà tràn đầy sự lo lắng.

“Con bé, hôm qua mẹ thấy con về trông mệt mỏi lắm. Có chuyện gì không con?” Bà hỏi, giọng đầy quan tâm.

Lê An chỉ khẽ lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ không có gì đâu mẹ. Con chỉ hơi mệt một chút thôi ạ.” Cô biết, mẹ cô tinh ý lắm, nhưng cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm. Nỗi đau này, cô muốn tự mình gánh vác, tự mình vượt qua. Cô ngồi xuống bàn, cầm bát cơm lên, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng. Mùi cá kho gừng vẫn thơm lừng, nhưng cô không còn cảm thấy ngon miệng nữa.

Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, thở dài một tiếng thật khẽ. Bà không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt thêm một miếng cá vào bát cô. Bà hiểu con gái mình, hiểu rằng có những nỗi đau không thể nói thành lời, có những vết thương cần thời gian để tự lành. Bà chỉ có thể ở bên cạnh, dõi theo và âm thầm động viên. Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mẹ, sự quan tâm không lời ấy khiến lòng cô vơi bớt đi đôi chút nặng nề. Cô cố gắng ăn vài miếng, rồi xin phép mẹ ra ngoài. Cô cần một không gian khác, một điều gì đó mới mẻ để tâm trí không còn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của ký ức và nỗi đau. Cô biết, con đường phía trước còn dài, và cô phải tự mình tìm lấy ánh sáng cho riêng mình.

***

Buổi sáng muộn, ánh nắng đã trải vàng trên khắp con đường làng, mang theo hơi ấm dễ chịu. Gió vẫn nhẹ nhàng thổi, vuốt ve những hàng cây xanh mướt hai bên đường. Lê An bước đi, đôi chân không còn nặng nề như sáng sớm, nhưng tâm hồn vẫn còn mang nặng những ưu tư. Cô không biết mình sẽ đi đâu, làm gì, chỉ biết rằng cô không thể cứ mãi quanh quẩn trong căn nhà, để nỗi buồn gặm nhấm. Bước chân cô dẫn cô qua những con phố quen thuộc của thị trấn, nơi từng in dấu bao kỷ niệm với Trần Hạo. Mỗi góc phố, mỗi con hẻm nhỏ đều gợi lên một hình bóng, một câu chuyện. Cô cố gắng gạt bỏ những hình ảnh ấy, ép mình tập trung vào những gì đang diễn ra xung quanh.

Rồi, ánh mắt cô dừng lại trước một cửa hàng nhỏ, nằm khuất mình giữa những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ. Đó là cửa hàng hoa 'Floral Dreams', của chị Minh Anh. Không gian bên trong cửa hàng tràn ngập sắc màu và hương thơm dịu nhẹ, như một ốc đảo nhỏ giữa lòng thị trấn. Những bông hoa tươi tắn, rực rỡ sắc màu được sắp xếp một cách khéo léo, tinh tế, như những tác phẩm nghệ thuật. Ánh sáng ấm áp từ bên trong cửa hàng hắt ra, mời gọi. Lê An cảm thấy một sự thôi thúc lạ kỳ. Cô đã từng đôi lần ghé qua đây mua hoa, và luôn ấn tượng với sự dịu dàng, tinh tế của chị Minh Anh, cũng như không gian tràn đầy sức sống này.

Lê An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, rồi mạnh dạn bước vào. Tiếng chuông gió kêu leng keng khẽ vang lên khi cô mở cửa, báo hiệu có khách. Không gian bên trong lập tức bao trùm lấy cô, mang theo mùi hoa hồng nồng nàn, mùi ly ly thanh khiết, mùi cẩm tú cầu dịu nhẹ, cùng với mùi đất ẩm thoang thoảng từ những chậu cây nhỏ. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương sắc, lập tức khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn, như thể mọi lo âu, phiền muộn đều bị đẩy lùi bởi sự tươi mới, thuần khiết của những bông hoa.

Minh Anh, với mái tóc dài buông xõa và nụ cười tươi tắn, đang lúi húi cắm một bó hoa. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lê An, và nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn. "Ôi, An đấy à! Lâu rồi không thấy em ghé. Hôm nay tìm loại hoa nào thế em?" Giọng nói Minh Anh nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn Lê An.

Lê An cảm thấy có chút ngượng nghịu, nhưng rồi cô cũng lấy hết dũng khí, nói ra điều mình muốn. "Chị Minh Anh, em muốn hỏi... ở đây có việc gì em có thể phụ giúp không ạ?" Cô ngập ngừng, ánh mắt hơi cụp xuống, rồi cô nói tiếp, giọng nhỏ dần, "Em... em muốn tìm việc gì đó để làm, để không phải nghĩ ngợi nhiều. Em... em cảm thấy mình cần một cái gì đó mới mẻ." Lời nói của cô chất chứa một nỗi buồn sâu kín, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm mong manh.

Minh Anh nhìn Lê An, ánh mắt tinh tế của cô chợt dừng lại trên đôi mắt thâm quầng và vẻ tiều tụy của cô gái trẻ. Cô hiểu, không cần Lê An phải nói thêm. Trong thị trấn nhỏ này, những câu chuyện thường truyền tai nhau rất nhanh, và Minh Anh cũng đã nghe loáng thoáng về chuyện của Trần Hạo. Cô mỉm cười dịu dàng hơn, một nụ cười đầy thấu hiểu và sẻ chia. "Ôi An à, chị đang cần người lắm đây! Em đến đúng lúc quá rồi. Em cứ thử xem sao. Cứ làm những việc nhỏ trước, không áp lực gì đâu. Chị thấy em có cái duyên với hoa đấy, An ạ. Mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng, giống như chúng ta vậy, đều cần được nâng niu, chăm sóc."

Lời nói của Minh Anh như một làn gió mát lành, xoa dịu trái tim đang tổn thương của Lê An. Cô cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi len lỏi trong lòng. "Em cảm ơn chị. Em sẽ cố gắng hết sức ạ." Lê An nói, giọng đã bớt đi phần nào sự nặng nề.

Và thế là, Lê An bắt đầu công việc mới của mình. Minh Anh tận tình hướng dẫn cô những công việc đơn giản nhất, từ việc cắt tỉa cành, loại bỏ lá úa, đến việc cắm hoa vào bình, gói quà cho khách. Ban đầu, Lê An còn khá lúng túng. Đôi tay cô còn vụng về khi cầm kéo cắt cành hoa, sợ làm hư hại những bông hoa mỏng manh. Tiếng kéo "lách tách" đôi khi không được dứt khoát, khiến cô phải làm đi làm lại. Cảm giác mát lạnh của nước khi tưới cây, cùng với mùi đất ẩm sực lên, mang lại cho cô một sự tĩnh tâm lạ kỳ. Cô học cách phân biệt các loại hoa, mỗi loại mang một vẻ đẹp, một ý nghĩa riêng.

Dần dần, đôi tay Lê An trở nên khéo léo hơn. Cô tập trung vào từng bông hoa, từng cánh lá, từng đường cong của cành cây. Mỗi thao tác đều được cô thực hiện một cách cẩn trọng, tỉ mỉ, như thể cô đang gửi gắm toàn bộ tâm hồn mình vào đó. Cô cảm nhận sự mềm mại của cánh hoa hồng nhung, sự cứng cáp của thân cúc, sự thanh tao của cánh ly. Việc tập trung vào những điều nhỏ nhặt, xinh đẹp này giúp cô tạm quên đi những suy nghĩ miên man về quá khứ, về Trần Hạo. Khoảng trống trong lòng cô không hoàn toàn biến mất, nhưng ít nhất, nó đã được lấp đầy bằng những sắc màu tươi mới và hương thơm dịu mát của hoa.

Suốt buổi sáng và buổi chiều hôm đó, Lê An làm việc không ngừng nghỉ. Nắng nhẹ vẫn chiếu qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên những cánh hoa. Tiếng nước chảy róc rách khi cô tưới cây, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của Minh Anh với khách hàng, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Lê An cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi. Nhưng rồi, thỉnh thoảng, ánh mắt cô vẫn thoáng buồn khi bắt gặp một bông hồng trắng tinh khôi. Màu trắng ấy, gợi nhớ về sự thuần khiết của những kỷ niệm xưa cũ, về cái ngày Trần Hạo tặng cô một đóa hồng trắng bên bờ sông, lời nói không thành, chỉ là một cái nhìn, một nụ cười. Một mảnh ký ức chợt ùa về, khiến trái tim cô se lại. Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu, ép mình tập trung vào công việc đang dang dở. Cô tự nhủ, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ. Cô phải mạnh mẽ, phải bước tiếp. Những bông hoa này, chúng cũng cần được chăm sóc, cần được sống. Cũng như cô vậy.

Minh Anh nhìn Lê An, thầm mỉm cười. Cô thấy được sự thay đổi nhỏ bé trong ánh mắt của cô gái trẻ. Dù vẫn còn phảng phất nỗi buồn, nhưng đã có một tia sáng, một sự sống động trở lại. Cô biết, cửa hàng hoa này, với những vẻ đẹp và sự bình yên của nó, có thể sẽ là một liều thuốc hữu hiệu cho tâm hồn đang tổn thương của Lê An.

***

Buổi tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thị trấn ven sông. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích từ những bụi cây sau nhà, tiếng chó sủa xa xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng. Lê An về nhà, trên tay là một bó hoa nhỏ mà Minh Anh đã tặng cô trước khi ra về – một bó cúc họa mi trắng tinh khôi, tượng trưng cho sự thuần khiết và khởi đầu mới. Mùi hương dịu nhẹ của hoa thoang thoảng theo từng bước chân cô. Dù một ngày làm việc khá mệt mỏi, nhưng cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một niềm vui nhỏ bé len lỏi trong lòng. Đó là cảm giác đã lâu rồi cô không được trải nghiệm.

Nguyễn Thị Tư đang ngồi bên bàn ăn, chuẩn bị bữa tối. Bà ngẩng đầu lên khi nghe tiếng cửa mở, nhìn thấy con gái với bó hoa trên tay. Ánh mắt bà dịu dàng hơn hẳn, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi bà khi thấy Lê An không còn vẻ tiều tụy như sáng nay. "Hôm nay con bé có vẻ vui hơn rồi. Hoa đẹp lắm con ạ. Chắc ở đó công việc cũng không vất vả lắm hả con?" Bà hỏi, giọng đầy quan tâm, pha chút nhẹ nhõm.

Lê An đặt bó hoa xuống bàn, nở một nụ cười thật lòng. "Vâng, chị Minh Anh tốt bụng lắm mẹ. Cô ấy chỉ cho con nhiều điều hay. Con... con thấy cũng đỡ hơn nhiều rồi mẹ ạ. Con sẽ cố gắng." Cô nói, không phải chỉ để trấn an mẹ, mà còn là để tự trấn an chính mình. Mùi hương trầm nhẹ từ bàn thờ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi hoa tươi, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc.

Bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp hơn một chút. Lê An kể cho mẹ nghe về những bông hoa cô đã học được cách cắm, về những câu chuyện nhỏ mà Minh Anh chia sẻ về ý nghĩa của từng loài hoa. Nguyễn Thị Tư lắng nghe con gái nói, ánh mắt bà tràn đầy yêu thương và hy vọng. Bà biết, con gái bà đang cố gắng, đang tìm cách để tự chữa lành vết thương lòng của mình. Sự quan tâm và khuyến khích của bà, dù chỉ là những lời nói nhẹ nhàng, cũng là một điểm tựa vững chắc cho Lê An.

Sau bữa tối, Lê An lên phòng. Cô cắm bó cúc họa mi vào một chiếc lọ thủy tinh cũ, đặt trên bàn học. Những bông hoa nhỏ bé, trắng muốt, bỗng chốc thắp sáng cả căn phòng. Cô ngồi lặng lẽ một lúc, ngắm nhìn những cánh hoa mỏng manh, lòng cô lại dấy lên những suy nghĩ miên man khi màn đêm buông xuống. Sự tĩnh lặng của buổi tối, cùng với ánh trăng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ, lại mang đến những cảm xúc khó gọi tên. Một phần nào đó trong cô vẫn tự hỏi, liệu Trần Hạo có đang nghĩ về cô không, liệu anh có đôi lúc nhớ về những kỷ niệm bên bờ sông cũ, về những lời hứa ngày nào? Hình bóng anh lại chập chờn xuất hiện, như một cơn sóng nhỏ cố gắng xô vào bờ cát tâm trí cô.

Nhưng rồi, Lê An lại cố gắng gạt bỏ. Cô biết, việc nghĩ về anh lúc này chỉ khiến cô thêm đau lòng. Anh đã chọn con đường của riêng anh, và cô cũng phải tìm lấy con đường của mình. Cô đưa tay chạm vào những cánh hoa cúc họa mi mềm mại, cảm nhận sự tươi mát của chúng. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh khiết. Cô mở cuốn sách mà cô chưa từng đọc hết – một tập thơ cũ mà cô đã bỏ dở từ lâu. Cô cố gắng tập trung vào từng dòng chữ, vào từng vần thơ, đẩy lùi hình bóng Trần Hạo ra khỏi tâm trí.

Hành trình chữa lành của cô sẽ còn dài, còn nhiều khó khăn, và sẽ có những lúc cô lại yếu lòng. Nhưng giờ đây, Lê An biết rằng cô không đơn độc. Bên cạnh cô vẫn còn mẹ, còn những người tốt bụng như Minh Anh, và cả những bông hoa xinh đẹp này nữa. Chúng là những điểm tựa nhỏ bé, giúp cô vượt qua những ngày tháng khó khăn. Cô lật một trang sách, ánh mắt tập trung vào những dòng chữ. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi đau. Cô sẽ tìm lại sự bình yên, tìm lại mục đích cho chính mình. Dù chậm một nhịp, dù phải đi một con đường khác, cô tin rằng mình sẽ tìm thấy hạnh phúc.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free