Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 243: Nỗi Nhẹ Nhõm Giấu Kín Của Kẻ Ra Đi
Chiếc xe khách cũ kỹ gầm gừ, nhả khói đen kịt vào không khí, rồi nặng nề lăn bánh, từ từ rời khỏi bến xe thị trấn. Trần Hạo ngồi bên cửa sổ, tựa đầu vào tấm kính rung bần bật, ánh mắt dõi theo những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất quen thuộc, và hàng cây dương liễu rủ bóng bên bờ sông cũ dần lùi lại phía sau. Thị trấn, với những con người và ký ức của nó, cứ thế thu nhỏ dần, mờ đi trong làn bụi chiều và khoảng cách. Một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, mùi hương đặc trưng của quê nhà, nhưng lần này, nó không còn gợi lên cảm giác vương vấn hay níu kéo. Thay vào đó, một cảm giác lạ lẫm, tựa như một gánh nặng vừa được trút bỏ, từ từ lan tỏa trong lồng ngực anh.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn không khí. Không phải là sự tiếc nuối, hay nỗi buồn của kẻ sắp rời xa, mà là một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ. Anh tự nhủ, đây không phải là lần đầu tiên anh rời đi, nhưng sao cảm giác lần này lại khác biệt đến thế? Những lần trước, anh luôn mang theo một chút nặng lòng, một chút day dứt khi bỏ lại Lê An, bỏ lại những buổi chiều tan học chung, những lời hứa vu vơ bên bờ sông. Nhưng giờ đây, những cảm xúc ấy dường như đã nhạt nhòa đi, bị che lấp bởi một tầng lớp mới của sự tập trung và mục tiêu. Cái cảm giác bị những ánh mắt quen thuộc dò xét, những câu hỏi thăm lấp lửng về tương lai, về mối quan hệ giữa anh và An, tất cả đều tan biến cùng với thị trấn đang khuất dần khỏi tầm mắt. Anh nhớ về những lời bàn tán xì xào của mấy bà hàng xóm mỗi khi anh về, ánh mắt tò mò của bạn bè cũ, và cả sự mong chờ không thành lời của Nguyễn Thị Tư mỗi khi bà gặp anh. Tất cả những điều đó, dù không ai nói ra trực tiếp, lại tạo thành một áp lực vô hình, đè nặng lên vai anh mỗi khi anh đặt chân về thị trấn.
Thành phố, đối với Trần Hạo, là một thế giới hoàn toàn khác. Nơi đó, anh là một cá thể độc lập, không bị ràng buộc bởi những quy tắc ngầm, những kỳ vọng của một cộng đồng nhỏ bé. Anh có thể tự do theo đuổi hoài bão, dấn thân vào con đường tri thức mà không cần bận tâm đến những định kiến hay lời dèm pha. Chiếc xe lướt qua những cánh đồng lúa xanh rì, những ngôi làng nhỏ xen kẽ, rồi dần tiến vào vùng ngoại ô thành phố, nơi những tòa nhà cao tầng bắt đầu hiện rõ trên nền trời chiều. Mùi xăng dầu, khói bụi, và sự ồn ào của đô thị bắt đầu thay thế cho mùi hương đồng nội. Nó không phải là một mùi hương dễ chịu, nhưng lại mang đến cho Trần Hạo một cảm giác quen thuộc, một sự hối hả cần thiết cho tâm hồn anh lúc này. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập nhanh hơn của thành phố, của một cuộc sống mới, nơi anh có thể là chính mình, không vướng bận. Anh biết, thị trấn là nơi bình yên, nhưng cũng là nơi tiềm ẩn sự tù túng. Còn thành phố, dù ồn ào và đầy áp lực, nhưng lại ban cho anh sự tự do tuyệt đối để vươn lên. Đó là một sự đánh đổi mà anh chấp nhận, thậm chí là khao khát. Anh hít một hơi thật sâu, như muốn trút bỏ đi tất cả những gánh nặng còn sót lại từ thị trấn, để đón nhận một khởi đầu mới, một tương lai mà anh đang dồn hết tâm huyết để xây dựng.
***
Khi chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở bến xe liên tỉnh vào tối muộn, thành phố đã lên đèn, sáng rực rỡ như một dải ngân hà khổng lồ. Trần Hạo vác ba lô, bước xuống xe, cảm nhận sự hối hả, ồn ào quen thuộc lập tức bao trùm lấy mình. Tiếng xe cộ gầm rú, tiếng còi inh ỏi, tiếng người gọi nhau í ới, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố, mùi ẩm mốc của những góc khuất hòa lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà anh đã quá quen thuộc. Giữa dòng người hối hả, anh cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ, vô danh và tự do. Không còn những ánh mắt dò xét, không còn những lời thì thầm, chỉ có sự ẩn mình hoàn hảo trong lòng đô thị rộng lớn.
Anh bắt một chuyến xe buýt về ký túc xá. Con đường về quen thuộc, những hàng cây, những cửa hàng tạp hóa nhỏ ven đường, tất cả đều y nguyên như khi anh rời đi. Ký túc xá trường chuyên, với kiến trúc cũ kỹ nhưng kiên cố, hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh bước vào phòng, căn phòng nhỏ bé với bốn chiếc giường tầng, bốn chiếc bàn học, nơi anh và ba người bạn cùng phòng đã gắn bó suốt thời gian qua. Thanh Bình, cao gầy và luôn đeo kính, đang cặm cụi bên bàn học, những trang sách giáo khoa trải rộng. Nghe tiếng cửa mở, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi mờ đục sau lớp kính dày, nhưng vẫn ánh lên vẻ tươi tắn.
"Hạo về rồi à?" Thanh Bình hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, đầy sự quan tâm chân thành. "Tụi mình vừa làm xong bài tập Toán thầy giao. Cậu có cần xem không? Thầy ra mấy bài khó lắm, chắc cậu về trễ nên chưa làm kịp."
Trần Hạo gật đầu, đặt ba lô xuống góc phòng. "Ừ, tớ vừa tới. Để tớ xem qua chút." Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để Thanh Bình cảm thấy ấm lòng. Anh biết, Thanh Bình luôn là người bạn tốt, luôn quan tâm đến anh một cách chân thành, không vụ lợi.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng lại mở ra, Hà Minh bước vào, dáng vẻ bảnh bao thường thấy. Hà Minh luôn có một khí chất tự tin, thậm chí là tự mãn, nhưng cũng rất giỏi trong giao tiếp. Cậu ta nhìn Trần Hạo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
"Trần Hạo, cậu về đúng lúc đấy." Hà Minh nói, giọng điệu có chút mỉa mai nhẹ, nhưng vẫn giữ vẻ thân thiện. "Bài Lý này có chỗ tớ thấy hơi lạ, cậu xem giúp tớ với. Hay là cậu cũng chưa làm xong? Tớ tưởng cậu ở quê thoải mái, chắc không quên hết kiến thức chứ?"
Trần Hạo không nói gì, chỉ liếc nhìn Hà Minh rồi đi thẳng đến bàn học của mình. Anh lấy sách vở ra, sắp xếp gọn gàng. "Cứ để đó đi, tớ xem qua rồi nói cho." Anh trả lời ngắn gọn, giọng trầm và súc tích, đúng như phong cách của anh. Hà Minh không tỏ ra khó chịu, có lẽ đã quá quen với sự lạnh lùng và tập trung của Trần Hạo. Cậu ta đặt cuốn sách Lý lên bàn Trần Hạo, rồi quay về giường, lấy điện thoại ra lướt. Trần Hạo nhanh chóng bắt tay vào việc. Anh lật trang sách Lý mà Hà Minh đã chỉ, đọc lướt qua bài toán, rồi cầm bút, ghi chép loằng ngoằng trên nháp. Chỉ vài phút sau, anh đã hiểu rõ vấn đề.
"Chỗ này cậu bị nhầm công thức." Trần Hạo chỉ vào một dòng trong cuốn sách. "Với lại, điều kiện biên chưa xét kỹ. Phải dùng phương pháp biến thiên hằng số để giải quyết mới triệt để được." Anh giải thích cặn kẽ từng bước, nét mặt hoàn toàn nghiêm túc và tập trung. Thanh Bình từ bàn bên cạnh cũng ghé sang lắng nghe, gật gù. Hà Minh, dù có vẻ kiêu ngạo, cũng không thể phủ nhận kiến thức vượt trội của Trần Hạo. Cậu ta chăm chú nghe, đôi lúc chen vào hỏi một vài chi tiết, rồi cuối cùng gật đầu vẻ đã thông suốt.
"Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ?" Hà Minh khẽ cười. "Luôn bí ẩn, và luôn giỏi." Câu nói này, dù là lời khen, nhưng cũng mang một chút cạnh tranh ngầm. Trần Hạo không đáp lại, chỉ tiếp tục cúi xuống bài tập Toán của mình. Cảm giác quen thuộc của sự cạnh tranh lành mạnh, của áp lực học tập cao độ nơi đây, lại một lần nữa kích thích tinh thần anh. Anh cảm thấy mình thuộc về nơi này, nơi mà trí tuệ và sự cố gắng được đặt lên hàng đầu.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm khẽ rọi qua khung cửa sổ lớp học, chiếu lên những trang sách giáo khoa mở toang trên bàn. Trần Hạo ngồi ở hàng ghế đầu, hoàn toàn đắm chìm vào bài giảng của giáo viên. Thầy giáo đang say sưa phân tích một định lý phức tạp trong Vật Lý, những công thức, biểu đồ được viết nhanh trên bảng đen. Trần Hạo ghi chép cẩn thận, từng nét chữ ngay ngắn, sạch sẽ. Đôi mắt anh ánh lên vẻ tập trung cao độ, dường như mọi âm thanh xung quanh, mọi suy nghĩ ngoài lề đều không thể chạm tới anh.
Trong đầu anh lúc này, chỉ có những con số, những phương trình, những khái niệm khoa học. Anh khao khát được chinh phục những đỉnh cao tri thức, được chứng minh năng lực của bản thân trong môi trường học thuật khắc nghiệt này. Thành công, đối với anh, không chỉ là việc đạt điểm cao, mà còn là sự khẳng định giá trị bản thân, là con đường để anh thoát khỏi cái bóng của quá khứ, thoát khỏi những giới hạn của thị trấn nhỏ bé. Mọi suy nghĩ về thị trấn, về Lê An, về những kỷ niệm bên bờ sông cũ, dường như đã bị gạt sang một bên. Chúng không biến mất hoàn toàn, nhưng đã bị đẩy vào một góc khuất trong tâm trí anh, nhường chỗ cho những ưu tiên khác lớn hơn, cấp bách hơn. Đó là một sự dịch chuyển tinh tế, một khoảng cách vô hình đang dần hình thành, không chỉ về mặt địa lý, mà còn về mặt tâm hồn.
Anh giơ tay phát biểu, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, phân tích vấn đề một cách logic và sâu sắc. Thầy giáo gật gù hài lòng, cả lớp trầm trồ nhìn anh. Đó là cảm giác mà anh tìm kiếm, cảm giác được công nhận, được trọng vọng. Nó khác hẳn với sự bình yên nhưng đôi khi tẻ nhạt của thị trấn, nơi mà mọi thứ dường như đã được định sẵn, nơi mà anh chỉ là một phần của tổng thể, chứ không phải là người nổi bật.
Trong lúc anh đang say sưa giải thích một vấn đề khó, chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vẫn còn nằm trong ba lô đặt dưới chân bàn, khẽ rung lên. Một tiếng "vzzz... vzzz..." nhẹ nhàng, chỉ đủ để chiếc ba lô lay động một chút. Đó là một cuộc gọi. Nhưng Trần Hạo hoàn toàn không hay biết. Anh đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, trong những con sóng tri thức đang cuộn trào trong đầu. Anh không nhận ra, hay có lẽ, anh đã vô thức phớt lờ nó. Chỉ một vài giây sau, tiếng rung im bặt. Cuộc gọi đã kết thúc.
Anh tiếp tục ghi chép, hoàn toàn không để tâm đến thế giới bên ngoài. Đối với anh lúc này, việc học là trên hết. Đó là con đường duy nhất để anh thực hiện ước mơ, để anh xây dựng một tương lai mà anh hằng mong muốn. Mọi thứ khác đều có thể chờ đợi. Mọi thứ khác đều có thể gác lại. Anh đâu biết rằng, ở một nơi xa xôi nào đó, trong căn phòng nhỏ với bó cúc họa mi trắng muốt, một cô gái đang ôm lấy chiếc điện thoại, ánh mắt thoáng buồn khi cuộc gọi không được đáp lại. Cô đã cố gắng, đã tìm cách nối lại sợi dây liên lạc mỏng manh ấy, nhưng nó dường như đã bị cắt đứt từ phía bên kia. Cuộc gọi bị bỏ lỡ, chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng nó lại là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự ưu tiên của Trần Hạo đã thay đổi. Anh đang xây dựng một tương lai nơi Lê An không còn là trọng tâm, hoặc chỉ là một phần ký ức, một mảnh ghép của "nếu như ngày đó..." mà có lẽ anh cũng không còn nhớ rõ.
Giữa sự hối hả và áp lực của thành phố, Trần Hạo đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mà anh tin rằng sẽ dẫn đến thành công. Nhưng trên con đường ấy, anh đã vô tình, hay cố ý, để lại phía sau một điều gì đó vô cùng quan trọng. Anh không biết rằng, có những điều, m���t khi đã lỡ, sẽ không bao giờ có thể tìm lại được nữa, dù chậm một nhịp, dù là lời nói không thành.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.