Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 244: Giọt Nước Tràn Ly
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, đổ những vệt vàng nhạt lên sàn nhà gỗ, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ chập chờn. Không phải tiếng chim hót líu lo như mọi ngày, hay mùi thức ăn mẹ cô đang chuẩn bị từ dưới bếp, mà là một cảm giác trống rỗng khó tả trong lòng đã khiến cô tỉnh giấc. Mấy ngày nay, kể từ khi Trần Hạo trở lại thành phố, căn nhà dường như rộng hơn, yên tĩnh hơn, và cả thế giới xung quanh cô cũng vậy. Nó giống như một bức tranh tĩnh vật đã được vẽ xong, chỉ còn thiếu một nét chấm phá quan trọng để trở nên sống động. Cô nằm yên trên giường một lát, lắng nghe tiếng nhịp tim mình đập thình thịch, một nhịp đập không đều, đầy lo âu và chờ đợi.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vẫn còn nằm chỏng chơ trên tủ đầu giường, thu hút ánh nhìn của cô. Nó là một vật thể vô tri, nhưng dường như lại mang trong mình sức mạnh điều khiển cả cảm xúc của Lê An. Đêm qua, sau rất nhiều đắn đo, cô đã gửi cho Trần Hạo một tin nhắn, vỏn vẹn vài dòng hỏi han về cuộc sống ở thành phố, về việc học hành của anh. Cô cố gắng viết thật tự nhiên, không thể hiện bất kỳ sự mong chờ hay trách móc nào, nhưng mỗi con chữ đều thấm đẫm hy vọng mong manh. Cô đã chờ đợi câu trả lời cho đến khi đôi mắt mệt mỏi tự nhắm lại. Giờ đây, khi nắng đã lên cao, màn hình điện thoại vẫn im lìm, không một thông báo, không một dấu hiệu nào cho thấy có một tin nhắn mới được gửi đến.
Lê An chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống nền gỗ lành lạnh. Cái lạnh không chỉ đến từ sàn nhà, mà còn len lỏi vào tận sâu trong tim cô. Cô với tay lấy điện thoại, màn hình đen phản chiếu gương mặt mình, một gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cô mở khóa, lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Trần Hạo. Vẫn không có gì. Cô thở dài, một hơi thở mang theo cả sự thất vọng và một chút cam chịu. Mùi thức ăn mẹ cô đang nấu thoang thoảng bay lên từ dưới bếp, mùi canh rau muống luộc với cà pháo dầm mắm ớt, một món ăn giản dị nhưng gắn liền với tuổi thơ của cô, của cả Trần Hạo. Nó gợi lên những ký ức về những bữa ăn trưa vội vã ở nhà cô, trước khi cả hai cùng nhau đạp xe đến trường.
Cô lướt lại tin nhắn đã gửi. "Anh Hạo, anh về thành phố có ổn không? Việc học có bận lắm không? Em nhớ anh." Dòng chữ cuối cùng là một sự bạo dạn hiếm hoi mà cô đã phải lấy hết can đảm mới dám gõ. Cô đã đọc đi đọc lại nó hàng chục lần trước khi nhấn gửi, tự hỏi liệu nó có quá ủy mị không, liệu anh có cảm thấy phiền không. Giờ đây, sự im lặng của anh là câu trả lời cay đắng nhất.
"Chắc anh bận thật," cô tự nhủ, cố gắng trấn an mình. "Thành phố lớn, trường chuyên, áp lực học hành nặng nề." Cô đã nghe mẹ Trần Hạo nói vậy, nghe những người hàng xóm bàn tán về sự thông minh, xuất chúng của anh. Cô luôn tự hào về anh, nhưng giờ đây, sự xuất chúng ấy lại trở thành một bức tường vô hình ngăn cách họ. Một bức tường được dựng lên từ những ước mơ, hoài bão mà cô không thể chạm tới, không thể chia sẻ.
Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ, tiếng líu lo vô tư của những sinh linh bé nhỏ, càng khiến sự cô đơn trong lòng Lê An thêm nặng trĩu. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. Cây xoài trước nhà vẫn xanh tốt, những chùm quả non đang lủng lẳng. Cô nhớ những ngày hè, Trần Hạo thường trèo lên cây hái xoài cho cô, rồi cả hai cùng ngồi dưới gốc cây, vừa ăn vừa trò chuyện vu vơ. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, giống như những thước phim cũ kỹ, chỉ còn lại màu thời gian nhạt nhòa, và một nỗi đau âm ỉ.
Chợt, điện thoại trong tay cô rung lên. Một tiếng "ting!" nhỏ, khô khốc. Lê An giật mình, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô vội vàng mở tin nhắn. Màn hình sáng lên, hiển thị một dòng chữ ngắn ngủi từ Trần Hạo. Cô nín thở đọc:
"Anh bận, đang học bài."
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ. Không một lời hỏi thăm lại. Không một lời lẽ ấm áp. Không một dấu chấm than hay biểu tượng cảm xúc nào. Nó lạnh lùng và khô khan đến đáng sợ. Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, từng chữ như mũi kim châm vào trái tim cô. "Anh bận... anh bận đến mức không có một phút nào cho em sao?" Cô thầm hỏi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Có lẽ, cô đã tự huyễn hoặc mình quá nhiều. Có lẽ, Trần Hạo đã thực sự quên mất những lời hứa bên bờ sông cũ, những lời nói không thành mà cô hằng giữ gìn trong tim.
Cô siết chặt điện thoại, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những kỷ niệm tuổi thơ vẫn còn in đậm. Cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong lòng, không chỉ là sự thất vọng, mà còn là một nỗi đau nhói, một sự nhận ra phũ phàng. Sự ưu tiên của Trần Hạo đã thay đổi. Anh đang ở một thế giới khác, một thế giới mà cô không thuộc về, một thế giới mà cô, và cả những kỷ niệm của họ, chỉ là một phần nhỏ bé, không đáng để anh bận tâm.
Cô thở dài, một hơi thở nặng trĩu, cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng này. Cô cần phải làm gì đó, cần phải thoát ra khỏi cái bóng của Trần Hạo, thoát ra khỏi cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng nới rộng giữa hai người. Nhưng liệu cô có thể làm được không? Liệu trái tim cô có thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này không? Câu trả lời vẫn còn lửng lơ trong không khí, như một đám mây xám xịt báo hiệu một cơn mưa sắp đến.
***
Buổi chiều cùng ngày, cửa hàng hoa "Floral Dreams" vẫn thơm ngát mùi hương của đủ loài hoa. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ khuấy động không gian, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và yên bình. Lê An đang chăm chú tỉa lá, sắp xếp những bó hoa cẩm tú cầu màu xanh biếc. Mỗi cánh hoa, mỗi chiếc lá đều được cô nâng niu cẩn thận, như thể cô đang cố gắng truyền tải tất cả nỗi niềm của mình vào đó. Mùi hoa tươi dịu dàng, mùi đất ẩm bốc lên từ những chậu cây cảnh, tất cả như muốn xoa dịu tâm hồn đang rối bời của cô.
Cô làm việc hăng say hơn bình thường, như thể đang muốn dùng công việc để lấp đầy khoảng trống trong lòng, để trốn tránh những suy nghĩ cứ chực ùa về. Từng động tác của cô đều dứt khoát, chuyên tâm, nhưng đôi mắt cô lại phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm. Minh Anh, chủ cửa hàng, đang ngồi sau quầy tính tiền, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Lê An. Cô biết Lê An đang có chuyện buồn, nhưng cô không muốn hỏi, chỉ im lặng quan sát, thấu hiểu. Minh Anh luôn tin rằng, mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng, và mỗi con người cũng vậy. Có những nỗi đau, không cần phải nói ra, chỉ cần có một người ở bên cạnh, im lặng lắng nghe, là đủ.
"An à, em cứ làm việc thế này là hoa cũng phải ghen tị với sự chăm chỉ của em đấy," Minh Anh khẽ cất lời, giọng nói ấm áp như nắng chiều. Cô nở một nụ cười tươi tắn, mái tóc dài buông xõa trên vai, tạo cảm giác dịu dàng và gần gũi.
Lê An khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Cô gượng cười, nụ cười nhợt nhạt và không chạm tới đáy mắt. "Em chỉ muốn làm gì đó cho khuây khỏa thôi, chị." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang vẻ cam chịu. Cô biết mình không thể giấu được Minh Anh. Chị ấy là người bạn thân thiết, luôn thấu hiểu cô hơn ai hết.
Minh Anh không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ nhàng. Cô quay lại với cuốn sổ thu chi, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Lê An. Cô cảm nhận được sự bất ổn trong lòng cô gái trẻ. Từ khi Trần Hạo đi, Lê An đã thay đổi rất nhiều. Cô ít cười hơn, ánh mắt thường xuyên đăm chiêu, và đôi khi, Minh Anh thấy cô lén nhìn điện thoại, rồi lại thở dài thất vọng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa khẽ vang lên, báo hiệu có khách. Một người phụ nữ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt phúc hậu bước vào. Đó là Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo. Bà Tư nở nụ cười hiền hậu, chào Minh Anh và Lê An. Bà là khách quen của cửa hàng, thường xuyên ghé mua hoa để cắm trong nhà. Mùi nước hoa thoang thoảng từ bà Tư, mùi của sự ấm áp và quen thuộc, khiến Lê An cảm thấy có chút an lòng.
"Cô Tư đến mua hoa ạ?" Minh Anh niềm nở hỏi.
"Ừ, cô đến mua bó huệ trắng. Thằng Hạo nhà cô nó thích mùi huệ," bà Tư đáp, giọng nói nhẹ nhàng. Bà dừng lại một chút, nhìn Lê An với ánh mắt đầy quan tâm. "Mấy nay con bé An trông gầy đi nhiều quá. Có chuyện gì buồn à con?"
Lê An khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. "Dạ không có gì đâu cô. Chắc tại con làm việc nhiều quá nên hơi mệt thôi ạ."
Bà Tư nhìn Lê An thêm một lát, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu. Bà biết rõ con trai mình, và bà cũng biết rõ tình cảm của Lê An dành cho nó. Bà thở dài nhẹ một tiếng, rồi quay sang nói chuyện với Minh Anh, đủ để Lê An có thể nghe thấy rõ từng lời:
"Thằng Hạo nhà tôi lên thành phố học hành bận rộn lắm, đâu còn thời gian mà nghĩ đến chuyện yêu đương gì nữa... Cả ngày vùi đầu vào sách vở, điện thoại cũng chẳng mấy khi cầm. Nó còn bảo, cứ gọi nhiều làm nó mất tập trung, không có thời gian cho những việc lớn lao hơn." Bà Tư nói, giọng điệu có chút tự hào về sự chuyên tâm của con trai, nhưng cũng thoáng chút lo lắng khi nhắc đến chuyện tình cảm. Bà không cố ý làm Lê An buồn, chỉ là đang chia sẻ sự thật mà bà biết. Bà nghĩ Lê An cũng nên hiểu cho Trần Hạo.
Nghe những lời của Nguyễn Thị Tư, Lê An như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Tay cô đang tỉa cánh hoa cẩm tú cầu khẽ run lên bần bật, một cánh hoa hồng nhỏ bé, mềm mại tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất. Cánh hoa màu đỏ thắm, giờ nằm chỏng chơ trên nền gạch, trông thật đáng thương. Cảm giác đau đớn, nhói buốt lan tỏa khắp lồng ngực. Không phải vì những lời trách móc, mà vì sự thật phũ phàng trong lời nói của bà Tư. Anh bận. Anh không có thời gian. Anh không muốn bị làm phiền. Tất cả những lý do ấy, dù khách quan đến mấy, cũng đều chỉ rõ một điều: cô không còn là ưu tiên của anh nữa.
Minh Anh, thấy Lê An giật mình, liền quay sang nhìn bà Tư, rồi lại nhìn Lê An. Cô nhẹ nhàng đáp lời bà Tư, ánh mắt vẫn hướng về Lê An, như muốn gửi một lời an ủi thầm lặng: "Chị Tư nói đúng đấy An, con trai mà đã tập trung vào sự nghiệp thì khó mà để tâm đến những chuyện khác được. Đặc biệt là những người có hoài bão lớn như Hạo."
Lê An cúi xuống nhặt cánh hoa hồng, cố gắng che giấu vẻ mặt đau đớn của mình. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng. Lời nói của bà Tư, của Minh Anh, giống như những nhát dao cứa sâu vào trái tim cô, cắt đứt sợi dây hy vọng mỏng manh cuối cùng mà cô vẫn cố níu giữ. Những lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, những buổi trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cái nắm tay vụng về, tất cả giờ đây dường như chỉ là những ký ức xa xăm, không còn giá trị gì trong cuộc sống hiện tại của anh. Anh đang xây dựng một tương lai nơi cô không còn là trọng tâm, hoặc chỉ là một phần ký ức, một mảnh ghép của "nếu như ngày đó..." mà có lẽ anh cũng không còn nhớ rõ. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây không chỉ là địa lý, mà đã ăn sâu vào cả tâm hồn và suy nghĩ của hai người. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải cố gắng, mệt mỏi vì phải chờ đợi, mệt mỏi vì phải tự lừa dối chính mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Những đám mây trắng muốt ban chiều giờ đã biến thành những dải lụa màu cam, tím, hồng, trải dài bất tận. Gió se lạnh thổi về từ phía sông, mang theo mùi nước sông và phù sa quen thuộc. Lê An một mình bước đi trên con đường nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi gắn liền với bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Con đường đất quen thuộc, những hàng cây phượng ven đường giờ chỉ còn trơ trụi lá, như những chứng nhân câm lặng cho dòng thời gian đã trôi qua.
Cô ngồi xuống bãi cỏ quen thuộc, nơi mà "nếu như ngày đó", cô và Trần Hạo đã từng ngồi cạnh nhau hàng giờ liền, ngắm hoàng hôn, trò chuyện về những ước mơ tuổi học trò. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều và buồn bã. Tiếng gió thổi xào xạc qua những hàng cây, nghe như tiếng thì thầm của quá khứ. Tất cả những âm thanh ấy, thay vì mang lại sự bình yên, lại càng khoét sâu thêm vào nỗi cô đơn trong lòng cô.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong túi áo giờ đây như nặng thêm gấp bội. Nó không còn là vật mang hy vọng, mà là một gánh nặng, một bằng chứng rõ ràng cho sự xa cách đang dần lớn lên giữa cô và anh. Lê An lấy điện thoại ra, màn hình vẫn còn hiển thị tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo: "Anh bận, đang học bài." Một lần nữa, cô đọc đi đọc lại nó, và mỗi lần đọc, trái tim cô lại quặn thắt thêm một chút.
"Anh Hạo... anh đã quên em thật rồi sao?" Cô thầm thì, giọng nói nghẹn ngào, lạc đi trong tiếng gió. Nước mắt không kìm được, lăn dài trên má. Chúng nóng hổi, mặn chát, hòa lẫn với vị mặn của gió sông. Cô nhớ lời hứa "không quên em" mà Trần Hạo đã nói với cô ngay tại nơi này, trước ngày anh lên thành phố. Lời hứa ấy, giờ đây, giống như một lời nói không thành, một bong bóng xà phòng vỡ tan trong không khí.
Cô nhớ những buổi chiều họ cùng nhau ngắm hoàng hôn, những ước mơ về tương lai mà cả hai đã từng vẽ nên. Anh sẽ trở thành một kỹ sư giỏi, cô sẽ mở một cửa hàng hoa nhỏ xinh xắn. Họ sẽ sống một cuộc đời bình yên bên nhau, không cần phải xa hoa lộng lẫy, chỉ cần có nhau là đủ. Giờ đây, tất cả những ước mơ ấy, tất cả những viễn cảnh tươi đẹp ấy, như tan biến theo dòng nước sông đang chảy xiết. Chúng không còn là của cô, không còn là của anh, mà chỉ là những mảnh vụn ký ức đau đớn.
"Lời hứa... hóa ra cũng chỉ là lời nói gió bay." Cô tự nhủ, giọng nói khản đặc vì khóc. Nó không còn là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định đầy cay đắng. Cô đã cố gắng níu kéo, cố gắng duy trì sợi dây liên lạc mỏng manh, nhưng anh thì không. Anh đã chọn con đường của riêng mình, con đường dẫn đến thành công, con đường mà trên đó, không có chỗ cho cô, không có chỗ cho những kỷ niệm của họ.
Lê An đưa tay nắm chặt một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín, nằm im lìm trên bãi cỏ. Viên sỏi lạnh ngắt trong lòng bàn tay cô, giống như trái tim cô lúc này. Cô giữ nó thật chặt, như thể muốn giữ lại chút gì đó của quá khứ, của tình yêu đơn phương đã từng cháy bỏng. Nhưng rồi, cô buông lỏng tay. Viên sỏi lăn trên mặt đất một vài vòng, rồi rơi tõm xuống dòng sông, tạo nên một tiếng "tõm" nhỏ, gần như không thể nghe thấy.
Tiếng động ấy, dù nhỏ, lại vang vọng trong tâm trí Lê An như một tiếng sét đánh ngang tai. Đó là âm thanh của sự buông bỏ. Buông bỏ hy vọng, buông bỏ chờ đợi, buông bỏ tất cả những gì cô đã từng tin tưởng. Viên sỏi chìm sâu xuống đáy sông, mang theo những mảnh vụn của lời hứa, của tình yêu không được đáp lại. Nó là hành động tượng trưng cho việc cô chấp nhận thực tế phũ phàng, chấp nhận rằng mình đã "chậm một nhịp" trong cuộc đời Trần Hạo.
Gió lạnh hơn, thổi tung mái tóc cô. Lê An ôm chặt lấy mình, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm. Cô biết, từ giờ trở đi, cô phải học cách sống mà không có anh, học cách tự mình bước đi trên con đường của riêng mình. Có thể sẽ rất khó khăn, rất cô đơn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Sự chấp nhận thực tế đau lòng này sẽ là bước đệm để cô tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, có thể là với một người khác, hoặc tập trung vào bản thân. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, cô sẽ không còn chờ đợi Trần Hạo nữa. Khoảng cách giữa họ sẽ ngày càng lớn, không chỉ về địa lý mà còn về mặt cảm xúc và tư duy. Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm vạn vật, và trong màn đêm ấy, một cô gái đang thầm hứa với chính mình, rằng cô sẽ tìm lại ánh sáng cho cuộc đời mình, dù không có anh bên cạnh.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.