Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 245: Bức Thư Không Mong Hồi Đáp
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng vạn vật, nhưng đối với Lê An, nó không còn là một vực thẳm của tuyệt vọng. Giờ đây, trong bóng tối bao trùm ấy, cô đã thầm hứa với chính mình, rằng cô sẽ tìm lại ánh sáng cho cuộc đời mình, dù không có anh bên cạnh. Quyết định buông bỏ, dù đau đớn, lại mang đến một sự giải thoát kỳ lạ, như một gánh nặng vô hình vừa được trút xuống. Đêm đó, Lê An không ngủ yên giấc. Cô trằn trọc, nhưng không phải vì dằn vặt hay tiếc nuối. Thay vào đó, tâm trí cô lướt qua như một cuốn phim quay chậm, từng khung hình là những kỷ niệm, những lời hứa, những khoảnh khắc hạnh phúc và cả những nỗi buồn đã qua. Mỗi ký ức, dù đẹp đẽ hay phũ phàng, đều được cô nhìn nhận một cách bình thản, như thể chúng thuộc về một ai đó khác, ở một thời điểm nào đó rất xa xôi.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức vạn vật, Lê An mở mắt. Trời trong, nắng nhẹ, không khí se lạnh buổi sớm tràn vào căn phòng, mang theo mùi của đất ẩm và sương đêm còn vương lại. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một thứ cảm xúc vừa lạ lẫm vừa quen thuộc: sự bình yên. Đó là sự bình yên đến sau cơn bão, sự thanh thản của một tâm hồn đã chấp nhận thực tại. Không còn là cô gái yếu đuối chìm đắm trong nước mắt đêm qua, Lê An của buổi sáng này mang một vẻ kiên định đến lạ. Đôi mắt cô vẫn còn chút sưng húp, nhưng ánh nhìn đã không còn vẻ u buồn mà thay vào đó là sự tập trung, sắc sảo.
Cô chậm rãi rời khỏi giường, bước chân nhẹ nhàng chạm xuống nền gạch mát lạnh. Mùi hương quen thuộc của căn nhà gỗ, mùi của những vật dụng đã gắn bó với cô từ thuở ấu thơ, giờ đây dường như cũng mang một ý nghĩa mới. Nó không còn là mùi của sự an toàn mà cô từng tìm kiếm trong vòng tay ai đó, mà là mùi của chính cô, mùi của sự độc lập và tự chủ. Lê An bước vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh. Từng giọt nước mát lạnh thấm vào da thịt, xua tan đi sự mệt mỏi còn vương lại. Cô nhìn mình trong gương, mái tóc đen dài xõa xuống vai, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đôi môi vẫn giữ được nét hồng tự nhiên. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hẳn là vui, nhưng chất chứa sự thanh thản.
Trở lại căn phòng nhỏ của mình, nơi chiếc bàn học cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ, Lê An ngồi xuống. Chiếc bàn gỗ sờn màu thời gian, với những vết xước nhỏ in hằn dấu vết của những năm tháng miệt mài học tập, của những bức thư tình giấu vội, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến một quyết định quan trọng trong cuộc đời cô. Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu rọi, phủ lên mặt bàn một lớp vàng nhạt, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn xa xăm, xen lẫn tiếng xe máy của ai đó vội vã đi làm trên con đường làng. Tất cả những âm thanh ấy, thay vì khiến cô xao nhãng, lại càng làm tăng thêm sự tập trung cho quyết định mà cô sắp thực hiện.
Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh mướt đang vươn mình đón nắng. Cảm giác *thanh bình nhưng cũng chất chứa nỗi buồn* lan tỏa trong lòng cô. Nỗi buồn là dành cho những gì đã qua, những gì không thể thay đổi. Còn sự thanh bình, đó là món quà của sự chấp nhận. Cô nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. "Đã đến lúc rồi, An ạ," cô tự nhủ, giọng nói thầm thì trong tâm trí. "Không phải để trách anh, mà để tự giải thoát cho chính mình." Câu nói này, cô đã tự nhủ với bản thân không biết bao nhiêu lần trong đêm qua, và giờ đây, nó như một lời thần chú, mang lại cho cô sức mạnh để đối mặt với thực tại.
Lê An biết, việc viết bức thư này không phải là một hành động yếu đuối, cũng không phải là một nỗ lực cuối cùng để níu kéo. Ngược lại, nó là một minh chứng cho sự kiên cường của cô. Cô muốn Trần Hạo biết, một lần cuối cùng, về những gì cô đã cảm nhận, về những gì cô đã trải qua. Không phải để anh phải hối hận hay dằn vặt, mà để cô có thể khép lại một chương trong cuộc đời mình một cách trọn vẹn, không còn vương vấn. Cô không muốn mình mãi mãi là một cô gái với những nuối tiếc, với những câu hỏi không lời đáp. Cô muốn được thanh thản, muốn được tự do để bước tiếp.
Cô chậm rãi mở ngăn kéo bàn học, nơi cất giữ những kỷ vật của tuổi thơ. Bên trong là một tập giấy trắng tinh, còn nguyên vẹn, và một cây bút bi mực xanh đã dùng được một nửa. Cô lấy ra một tờ giấy, đặt phẳng phiu lên mặt bàn. Tờ giấy trắng, tinh khôi, như một khởi đầu mới, một trang sách chưa được viết. Lê An cầm cây bút lên, cảm nhận sự mát lạnh của vỏ bút dưới ngón tay. Cô hít thở sâu một lần nữa, đôi mắt khẽ chớp, như thể đang tập trung hết sức lực để đối mặt với một trận chiến cuối cùng của trái tim.
Đầu bút đặt hờ trên mặt giấy, chưa vội đặt xuống. Tâm trí cô lúc này là một dòng chảy của những cảm xúc hỗn độn, nhưng được kiểm soát. Có lẽ, cô sẽ viết về *những kỷ niệm bên bờ sông*, về *lời hứa* đã từng khắc sâu trong tâm khảm. Cô sẽ viết về *sự chờ đợi* mỏi mòn, về những đêm dài thao thức chỉ để nhận lại sự im lặng. Và quan trọng nhất, cô sẽ viết về *sự chấp nhận* của cô đối với *khoảng cách vô hình* đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Đó không phải là một lá thư trách móc, không phải là một lời oán than. Đó là một lời giãi bày, một lời từ biệt. Lê An muốn lá thư này là một lời tạm biệt chân thành, không chút hờn giận, không chút ép buộc. Nó sẽ là dấu chấm hết cho một mối tình thanh mai trúc mã, để cô có thể ngẩng cao đầu bước tiếp.
Cô nhớ lại lời khuyên của Minh Anh, rằng "phải biết yêu thương bản thân mình trước đã". Và đây, chính là cách cô yêu thương bản thân. Bằng cách đối diện với sự thật, bằng cách giải thoát mình khỏi những ràng buộc không còn ý nghĩa. Cô không muốn mình trở thành một cái bóng, mãi mãi chìm đắm trong quá khứ. Cô muốn mình là một người phụ nữ mạnh mẽ, có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, giờ đã nằm yên vị trong ngăn kéo, không còn là tâm điểm của sự chờ đợi. Nó chỉ là một vật vô tri, một kỷ vật của những tháng ngày mỏi mòn.
Lê An nhắm mắt lại một lần nữa, hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí cô, rõ nét như ngày nào. Nụ cười của anh, ánh mắt của anh, giọng nói trầm ấm của anh. Tất cả những hình ảnh ấy, giờ đây, không còn làm cô đau nhói. Chúng chỉ là những kỷ niệm, đẹp đẽ nhưng đã thuộc về quá khứ. Cô mở mắt, nhìn vào tờ giấy trắng tinh khôi. Cô biết, đã đến lúc phải đặt bút xuống và viết ra những dòng cuối cùng cho một câu chuyện tình yêu dang dở. Đây sẽ là bước ngoặt, là ranh giới giữa quá khứ và tương lai của cô. Cô sẽ không để mình *chậm một nhịp* trong cuộc đời mình thêm nữa.
***
Ánh nắng giữa buổi sáng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng nhỏ của Lê An. Không khí ấm áp hơn một chút, mang theo mùi hương thoang thoảng của những bông hoa hồng đang nở rộ ngoài vườn. Tiếng chim hót cũng rộn ràng hơn, như đang cổ vũ cho một khởi đầu mới. Lê An vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn học cũ, nhưng giờ đây, cây bút đã không còn đặt hờ trên mặt giấy. Những dòng chữ đầu tiên đã được viết ra, nắn nót và cẩn trọng, như thể cô đang khắc từng từ vào một phiến đá chứ không phải trên một tờ giấy mỏng manh.
"Hạo à," cô bắt đầu, giọng văn nhẹ nhàng, không hề có chút oán trách nào. Chỉ là một lời gọi thân thương, như bao năm tháng đã qua. "Có lẽ khi anh đọc được bức thư này, em và anh đã không còn là chúng ta của ngày xưa nữa rồi. Em viết thư này không phải để hỏi anh tại sao, cũng không phải để trách móc hay đòi hỏi. Em chỉ muốn giãi bày một vài điều, như một lời tạm biệt, một lời kết cho một câu chuyện mà em đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có hồi kết."
Lê An dừng lại một chút, hít một hơi sâu. *Tiếng bút sột soạt* trên mặt giấy là âm thanh duy nhất trong căn phòng tĩnh lặng. Nó đều đều, nhịp nhàng, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược những khoảnh khắc cuối cùng của một mối tình. Mùi giấy và mực hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự hoài niệm. Cô nhắm mắt, hình dung lại những buổi chiều *bên bờ sông cũ*, nơi họ đã trao nhau những *lời hứa không thành*.
"Em nhớ ngày đó, anh đã hứa với em rằng anh sẽ không quên em, dù anh có đi đâu, dù anh có thành công đến mấy. Em đã tin, tin một cách tuyệt đối, tin đến mức em đã tự nhủ rằng chỉ cần anh còn nhớ em, em sẽ mãi chờ đợi. Em đã giữ lời hứa đó, giữ gìn nó cẩn thận trong trái tim mình, như giữ một báu vật. Mỗi tin nhắn của anh, dù ngắn ngủi, mỗi cuộc gọi của anh, dù vội vàng, đều là ánh sáng le lói trong những ngày em cô đơn chờ đợi."
Cô viết tiếp, dòng chữ vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong lòng cô, một cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào. Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát, lăn dài trên má, nhưng cô không lau. Chúng rơi xuống mặt giấy, tạo thành những vệt nhòe mờ trên một vài con chữ, như những giọt mưa cuối cùng của một cơn bão lòng. *Vị mặn của nước mắt* hòa vào *mùi giấy và mực*, tạo nên một thứ hỗn hợp vừa chua xót vừa thiêng liêng.
"Nhưng rồi, Hạo à, thời gian trôi qua, em đã bắt đầu cảm nhận được *khoảng cách vô hình* ấy. Không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng là sự im lặng. Em đã cố gắng tìm kiếm lý do, tìm kiếm lời giải thích. Em đã cố gắng hiểu rằng anh bận học, bận với cuộc sống mới ở thành phố, với những ước mơ và hoài bão lớn lao của anh. Em đã cố gắng rất nhiều để không làm phiền anh, để không trở thành gánh nặng của anh."
Cô dừng lại, miết nhẹ ngón tay lên mặt giấy. *Cảm giác tờ giấy dưới ngón tay* mềm mại, nhưng những con chữ in trên đó lại mang một sức nặng vô hình. Lê An nhớ lại đêm hôm qua, khi cô buông viên sỏi xuống dòng sông. Đó không chỉ là việc buông bỏ lời hứa, mà còn là buông bỏ một phần hy vọng cuối cùng trong trái tim mình.
"Em đã từng nghĩ, *nếu như ngày đó*, em đủ dũng cảm để nói ra hết những gì mình nghĩ, hoặc anh đủ tinh tế để nhận ra, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ 'nếu như', phải không anh? Có lẽ, chúng ta đã *chậm một nhịp* so với định mệnh của chính mình. Em chờ đợi, anh bận rộn, và khoảng cách cứ thế lớn dần, cho đến khi nó trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy được nữa."
Tâm trí Lê An lại hiện về những lời bàn tán vu vơ mà cô vô tình nghe được từ cô Tư, về việc Trần Hạo quá bận rộn, không có thời gian nghĩ đến chuyện yêu đương. Cô cũng nhớ những lời Minh Anh đã nói, rằng tình yêu không phải là sự chờ đợi mù quáng, mà là sự vun đắp từ hai phía. Những lời nói ấy, giờ đây, đều trở thành sự thật hiển nhiên.
"Em hiểu, anh đang đi trên con đường của riêng anh, con đường dẫn đến thành công và những ước mơ lớn. Em mừng cho anh. Và em cũng biết, trên con đường đó, không có chỗ cho em, không có chỗ cho những ký ức của chúng ta. Em đã từng rất đau lòng, rất thất vọng. Nhưng giờ đây, em chỉ còn cảm thấy bình thản."
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười chua chát nhưng cũng đầy nghị lực. "Lời hứa *bên bờ sông cũ* ngày nào, giờ đây em xin được cất giữ nó như một kỷ niệm đẹp, chứ không còn là một gánh nặng nữa. Nó sẽ là một phần của tuổi trẻ em, một phần của những ký ức không thể xóa nhòa. Nhưng em sẽ không để nó níu giữ em lại. Em sẽ không còn chờ đợi anh nữa, Hạo à."
Những dòng chữ cuối cùng được viết ra, chất chứa đầy sự chấp nhận và quyết tâm. Đó là một lời tuyên bố, không phải với Trần Hạo, mà với chính bản thân Lê An. Cô đã tự giải thoát mình khỏi xiềng xích của quá khứ, để mở lòng đón nhận tương lai. Lá thư này không mong hồi đáp, không mong Trần Hạo sẽ chạy về tìm cô. Nó chỉ là một cách để cô tự chữa lành, để cô mạnh mẽ bước tiếp. Dù Trần Hạo có đọc hay không, lá thư này sẽ là một *kỷ vật* của sự lỡ làng, một dấu ấn không thể phai mờ trong câu chuyện của họ, và có lẽ, sau này, nó sẽ góp phần vào nỗi tiếc nuối của anh khi anh nhận ra tất cả. Cô gấp lá thư lại cẩn thận, cho vào một phong bì trắng, không ghi địa chỉ người gửi, chỉ có tên người nhận.
***
Buổi chiều hôm đó, khi nắng đã ngả vàng và gió bắt đầu hiu hiu thổi, Lê An bước ra khỏi nhà. Trong tay cô là phong bì thư trắng, vẫn còn ấm hơi tay cô. Nó không còn là một gánh nặng, mà là một sự giải thoát, một minh chứng cho quyết định của cô. Con đường làng quen thuộc trải dài trước mắt, hai bên là những hàng cây xanh mướt, lá cây xào xạc trong gió. Tiếng xe đạp lạch cạch của mấy đứa trẻ tan học, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, tất cả những âm thanh ấy, giờ đây, không còn làm Lê An cảm thấy cô đơn. Ngược lại, chúng như một phần của cuộc sống, một phần của thế giới mà cô đang dần tái hòa nhập.
Lê An bước đi chậm rãi, không vội vã. Cô cảm nhận từng làn gió nhẹ lướt qua mặt, mang theo hơi đất và mùi hương của những bông hoa dại ven đường. Tâm trí cô trống rỗng một cách kỳ lạ, nhưng không phải là sự trống rỗng của nỗi buồn, mà là sự trống rỗng của sự thanh thản. Tất cả những cảm xúc hỗn độn, những suy nghĩ dằn vặt đã được cô gói ghém lại trong lá thư kia, và giờ đây, cô chỉ còn việc đưa nó đi, để khép lại mọi thứ.
Cô đến bưu điện thị trấn. Đó là một tòa nhà cũ kỹ, với kiến trúc Pháp cổ kính, tường vôi đã bạc màu thời gian. Bên trong, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng lạch cạch của bàn phím từ quầy giao dịch. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không khí, mang một vẻ gì đó rất hoài cổ. Trong bưu điện lác đác vài người đang chờ gửi thư hoặc nhận bưu phẩm. Lê An xếp hàng, lòng tràn ngập cảm xúc lẫn lộn. Một chút hồi hộp, một chút lo lắng, nhưng trên hết là sự kiên định. Đây là lần cuối cùng cô gửi một phần trái tim mình đi theo cách này.
Đứng trước quầy, cô đưa phong bì thư cho nhân viên, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao và nụ cười hiền hậu. "Cháu gửi thư này ạ," Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng, không để lộ bất kỳ sự xáo động nào trong lòng. Ánh mắt cô vẫn kiên định, nhìn thẳng vào người nhân viên. Người phụ nữ nhận lấy phong bì, cẩn thận cân nó lên rồi đưa cho Lê An một tem thư. Sau khi dán tem, cô lại đưa phong bì cho người nhân viên.
Người nhân viên mỉm cười nhẹ, đóng dấu lên phong bì một cách dứt khoát, rồi thả nó vào hòm thư. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên khi lá thư rơi xuống, nhưng đối với Lê An, âm thanh ấy vang vọng trong tâm trí cô như một tiếng chuông báo hiệu. Đó là âm thanh của sự chấm dứt, và cũng là âm thanh của một khởi đầu mới.
Lê An quay lưng bước ra khỏi bưu điện. Ánh hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Con đường về nhà giờ đây như được phủ một lớp vàng cam rực rỡ. Cô cảm thấy *nhẹ nhõm nhưng cũng trống rỗng*. Nhẹ nhõm vì đã hoàn thành điều cần phải làm, đã giải thoát mình khỏi gánh nặng của sự chờ đợi. Trống rỗng vì một phần của cô, một phần của quá khứ, đã vĩnh viễn được gửi đi, không thể nào quay trở lại.
Gió cuối chiều thổi mạnh hơn, làm mái tóc cô bay bay. Cô không còn cảm thấy lạnh. Thay vào đó, một sự ấm áp lan tỏa trong lòng cô, sự ấm áp của hy vọng. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc cô cảm thấy cô đơn, sẽ có những lúc cô nhớ về Trần Hạo, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ. Nhưng cô cũng biết, cô sẽ không để mình chìm đắm trong những cảm xúc đó nữa. Cô sẽ học cách chấp nhận, học cách tự chữa lành.
Hành động gửi lá thư không mong hồi đáp này chính là sự độc lập và khả năng tự chữa lành của Lê An, báo hiệu cô sẽ bắt đầu một chương mới trong cuộc đời mà không có Trần Hạo. Sự kiên định trong việc buông bỏ sẽ là tiền đề để Lê An mở lòng với những mối quan hệ khác, có thể là với một người đàn ông nào đó, một người sẽ mang lại "bến đỗ an yên" cho cô, không phải là một tình yêu mãnh liệt, mà là sự quan tâm và an ủi đúng lúc.
Lê An ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn chút gượng gạo nào. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và cô cũng vậy. Cô sẽ tìm thấy ánh sáng cho cuộc đời mình, không có anh bên cạnh. Cô sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không để mình *chậm một nhịp* trong bất kỳ điều gì nữa. Bóng cô đổ dài trên con đường đất, hòa vào màn đêm đang dần bao trùm, nhưng bước chân cô vẫn vững vàng, hướng về phía trước, nơi có một tương lai mới đang chờ đợi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.