Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 246: Tiếng Chuông Từ Khoảng Cách Vô Hình
Dưới ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ, Trần Hạo ngồi lặng lẽ trong căn phòng ký túc xá. Đêm đã về khuya, và ngoài kia, thành phố lớn vẫn không ngừng thở, những âm thanh xa xăm của xe cộ, tiếng còi tàu điện ngầm vọng lại như một lời nhắc nhở không ngừng về sự hối hả, vội vã. Gió đêm lùa qua khung cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh của tháng cuối năm, khẽ làm rèm cửa bay bay. Trong phòng, chỉ còn tiếng bạn cùng phòng khò khè đều đều trong giấc ngủ và tiếng bàn phím lạch cạch rất khẽ từ laptop của Hạo, một âm thanh đơn điệu đến nao lòng. Mùi sách vở cũ, mùi ẩm mốc nhẹ của tường phòng ký túc xá đã ngấm sâu vào không khí, quyện lẫn với chút hương mì gói còn vương lại từ bữa tối vội vã. Bầu không khí tĩnh lặng, nhưng không phải là sự bình yên, mà là một sự ngột ngạt đến khó thở, một cảm giác cô đơn bủa vây lấy anh.
Trần Hạo không học. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang hiển thị một trang tài liệu trống rỗng, tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi rất xa, nơi có con sông hiền hòa chảy qua thị trấn nhỏ. Ánh đèn thành phố lấp lánh bên ngoài cửa sổ, hàng ngàn đốm sáng rực rỡ, nhưng chúng chỉ càng khiến anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh đã đạt được điều mình muốn, đã bước chân vào ngôi trường danh giá, đã chứng minh được năng lực của mình. Nhưng cái giá phải trả, hình như, lại quá đắt.
Những hình ảnh về thị trấn ven sông, về Lê An, chợt ùa về trong tâm trí anh như một thước phim quay chậm. Anh nhớ buổi chiều tan học cùng cô trên con đường đất đỏ, tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể chuyện bông đùa, những đêm hè ngồi bên bờ sông, ánh trăng vắt ngang mặt nước, và lời hứa thầm lặng anh đã trao. "Không quên em" – một lời hứa tưởng chừng đơn giản, nhưng giờ đây lại nặng trĩu trong lòng anh, như một tảng đá đè nén. Anh đã không quên. Nhưng anh đã làm gì để giữ lấy lời hứa đó? Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những lần anh viện cớ bận rộn để né tránh những tâm sự của cô. Anh đã tự bào chữa cho mình bằng áp lực học tập, bằng những kỳ vọng của gia đình, bằng những tham vọng lớn lao nơi thành thị. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, đó chỉ là những lời ngụy biện. Anh đã để cô một mình, đã để cô chờ đợi trong im lặng, đã để *khoảng cách vô hình* ấy ngày càng lớn dần, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của những tâm hồn.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Trần Hạo. Anh đưa tay day day thái dương, cảm thấy một cơn nhức nhối âm ỉ. Anh hối hận. Nỗi hối hận ấy không phải là một cảm xúc bùng nổ, mà là một dòng chảy âm thầm, dai dẳng, bào mòn anh từng chút một. Anh nhớ nhung. Nhớ giọng nói dịu dàng của Lê An, nhớ ánh mắt trong trẻo của cô, nhớ cảm giác bình yên khi có cô bên cạnh. Giữa bộn bề thành phố này, anh cảm thấy mình cô độc đến cùng cực, một sự cô độc mà không một thành công nào có thể lấp đầy.
Anh liếc nhìn chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn. Chiếc điện thoại cục gạch, món quà sinh nhật năm nào từ Lê An, vẫn nằm im lìm, màn hình đen kịt. Nó giống như một vật chứng tố cáo sự thờ ơ của anh. Đã bao lâu rồi anh không chủ động gọi cho cô? Đã bao lâu rồi anh chỉ trả lời những tin nhắn cụt ngủn, vô cảm? Mỗi lần nhìn thấy tên cô trên màn hình, anh lại thấy một áp lực vô hình đè nặng. Áp lực của một lời hứa chưa trọn vẹn, áp lực của một tình cảm anh chưa dám đối mặt.
Nhưng đêm nay, cảm giác hối hận và nhớ nhung bỗng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Có lẽ là do sự tĩnh lặng của đêm khuya, hay do một linh cảm mơ hồ nào đó. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát muốn nghe thấy giọng cô, dù chỉ là một lời hỏi thăm xã giao. Anh cần một sự xác nhận, một sự kết nối, để xoa dịu nỗi cô đơn đang cào xé tâm can.
Trần Hạo đấu tranh nội tâm. Anh sợ hãi. Sợ rằng giọng nói của cô sẽ lạnh nhạt, sợ rằng cô đã không còn như xưa, sợ rằng anh sẽ phải đối mặt với chính những sai lầm của mình. Anh biết mình đã sai. Anh biết mình đã *chậm một nhịp*. Nhưng liệu có còn cơ hội nào không? Liệu *nếu như ngày đó* anh dũng cảm hơn một chút, thẳng thắn hơn một chút, thì mọi chuyện có khác không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ.
Anh thở dài một tiếng thật dài, tiếng thở nghe rõ mồn một trong căn phòng tĩnh mịch. Bàn tay anh run nhẹ khi đưa về phía chiếc điện thoại. Anh cầm nó lên, cảm giác lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa cũ kỹ lan truyền vào lòng bàn tay. Màn hình bật sáng, ánh sáng xanh yếu ớt chiếu lên gương mặt mệt mỏi của anh. Anh lướt qua danh bạ, tìm kiếm cái tên đã từng là ưu tiên hàng đầu, giờ đây nằm sâu thẳm trong những dòng số. Lê An.
Ngón tay anh do dự trên phím gọi. Hàng vạn suy nghĩ lướt qua tâm trí anh. Anh sẽ nói gì? Cô sẽ phản ứng thế nào? Anh không biết. Nhưng một lực hút vô hình nào đó đã đẩy anh tới. Anh cần phải làm điều này, dù kết quả có ra sao. Đó là một hành động gần như tuyệt vọng, một nỗ lực cuối cùng để níu giữ một sợi dây mong manh, trước khi nó đứt hẳn. "Cạch." Tiếng bấm phím nhỏ vang lên. Chiếc điện thoại áp vào tai anh, và chỉ còn tiếng tút tút kéo dài, báo hiệu một sự chờ đợi, một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng tột độ.
Cùng lúc đó, tại thị trấn ven sông yên bình, Lê An đang ngồi trong phòng khách nhỏ của mình. Ánh đèn điện vàng dịu hắt lên trang sách đang mở, nhưng tâm trí cô lại không hoàn toàn tập trung vào những con chữ. Mùi hương trầm nhẹ từ ban thờ thoang thoảng, quyện với mùi hoa lài thanh khiết từ vườn nhà, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh lặng. Tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn, tiếng gió xào xạc qua tán cây mít già, và tiếng đồng hồ tích tắc trên tường – tất cả những âm thanh ấy dệt nên một bản giao hưởng êm đềm của đêm khuya.
Lê An đã trải qua một ngày dài với những cảm xúc hỗn độn, nhưng giờ đây, khi đêm buông xuống, một sự thanh thản kỳ lạ đã bao trùm lấy cô. Lá thư đã được gửi đi. Một chương cũ đã khép lại. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút trống rỗng, như một khoảng không vừa được dọn dẹp, cần thời gian để lấp đầy. Cô không còn cảm thấy nặng trĩu bởi sự chờ đợi, không còn dằn vặt bởi những câu hỏi không lời đáp. Mặc dù vết thương lòng vẫn còn đó, nhưng cô đã quyết định tự chữa lành, tự mình bước tiếp. Cô đang thêu một bức tranh nhỏ, những mũi kim thoăn thoắt trên nền vải trắng, tạo nên hình ảnh một cành hoa đào e ấp. Cô muốn dùng sự tỉ mỉ của công việc để lấp đầy những khoảng trống trong lòng, để tâm trí cô không còn lang thang về những điều đã qua.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại "cục gạch" cũ trên bàn trà reo lên. Một âm thanh chói tai, bất ngờ, phá vỡ sự yên tĩnh thanh bình của đêm khuya. Lê An giật mình, mũi kim suýt đâm vào tay. Cô ngước nhìn chiếc điện thoại. Màn hình hiện lên một cái tên quen thuộc, một cái tên mà cô đã tưởng chừng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, ít nhất là không phải vào thời điểm này. Trần Hạo.
Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng Lê An. Bất ngờ, bối rối, và một chút dao động. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô đã quyết định buông bỏ, đã cố gắng xóa nhòa hình bóng anh khỏi tâm trí. Nhưng tiếng chuông điện thoại này, cái tên này, lại một lần nữa kéo cô về với những ký ức. Cô do dự. Có nên nghe máy không? Cô sợ rằng giọng nói của anh sẽ lại khuấy động những cảm xúc đã lắng xuống, sợ rằng cô sẽ lại yếu lòng. Nhưng rồi, sự kiên định đã chiến thắng. Cô đã buông bỏ, không có nghĩa là cô phải trốn tránh. Cô đã khác xưa rồi. Cô sẽ đối mặt.
Lê An hít một hơi thật sâu, từ từ đặt bức thêu xuống. Bàn tay cô khẽ run khi đưa ra, nhấn nút nghe. "Alo?" Giọng cô cất lên, nhẹ nhàng nhưng có chút ngạc nhiên, và một sự dè dặt rất rõ ràng. Nó không còn là giọng nói rộn ràng, đầy mong chờ của Lê An ngày xưa.
Đầu dây bên kia, Trần Hạo nghe thấy giọng cô, một giọng nói vẫn dịu dàng, ấm áp, nhưng đã thêm vào đó một nét xa cách, một sự bình thản đến lạ lùng. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ. "An hả? Anh Hạo đây." Giọng anh trầm, có chút ngập ngừng, không còn vẻ tự tin, dứt khoát như khi anh nói chuyện với đối tác hay đồng nghiệp.
Một khoảng im lặng ngắn ngủi. Lê An không trả lời ngay. Cô chờ đợi.
"Em khỏe không?" Trần Hạo lại hỏi, câu hỏi xã giao quen thuộc, gượng gạo. Anh cảm thấy như mình đang nói chuyện với một người xa lạ, chứ không phải là Lê An, cô gái anh đã lớn lên cùng.
"Em khỏe. Anh có khỏe không?" Lê An đáp, giọng cô vẫn giữ một sự chừng mực, lịch sự. Cô không hỏi tại sao anh lại gọi, cũng không trách móc về sự im lặng kéo dài. Tất cả đã trở thành quá khứ.
Trần Hạo cảm nhận được sự thay đổi này. Sự bình thản của cô như một bức tường vô hình, ngăn cách anh và cô. Nó không phải là sự giận dỗi, mà là sự chấp nhận, một dấu hiệu cho thấy cô đã thực sự bước qua. Điều đó khiến anh càng thêm hối hận. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều.
"Anh... anh cũng khỏe. Dạo này học hành của em thế nào?" Anh cố gắng tìm kiếm một chủ đề để kéo dài cuộc trò chuyện, nhưng mỗi lời nói đều trở nên khó khăn, gượng gạo.
"Em vẫn vậy, vẫn đi học, rồi phụ giúp cô Minh Anh ở cửa hàng hoa. Cũng bận rộn. Nhưng mà vui." Lê An kể, giọng cô có chút thanh thản khi nói về những công việc hiện tại. Cô không nói về những đêm mất ngủ, những nỗi buồn không tên, hay lá thư cô vừa gửi đi. Những điều đó, giờ đây, không còn là để chia sẻ với anh nữa.
"Ừm..." Trần Hạo không biết phải nói gì tiếp. Anh cảm thấy mình đang lạc lõng trong chính cuộc trò chuyện này. Anh muốn hỏi về những điều sâu sắc hơn, muốn thổ lộ những nỗi nhớ nhung đang cồn cào trong lòng. Nhưng *lời nói không thành*. Chúng cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có một tảng đá đè nặng.
"Anh dạo này công việc, học hành ở thành phố có tốt không?" Lê An hỏi lại, một câu hỏi xã giao khác, dường như chỉ để giữ phép lịch sự.
"Anh... anh vẫn vậy. Vẫn học, vẫn làm thêm. Cũng bận rộn." Trần Hạo trả lời, giọng anh có chút mệt mỏi. Anh không còn muốn khoe khoang về những thành tích, những cơ hội ở thành phố nữa. Chúng dường như trở nên vô nghĩa khi anh không thể chia sẻ chúng với cô.
Cuộc trò chuyện cứ thế trôi đi, chậm rãi và gượng gạo, giữa những khoảng lặng kéo dài. Mỗi câu hỏi, mỗi câu trả lời đều mang nặng một sự xa cách, một sự dè dặt. Trần Hạo muốn nói "Anh nhớ em", muốn nói "Anh xin lỗi", muốn nói "Anh đã sai rồi". Nhưng anh không thể. Sự kiêu hãnh và nỗi sợ hãi đã trói buộc anh. Anh nhận ra, cuộc gọi muộn màng này không thể hàn gắn được bất cứ điều g��. Ngược lại, nó chỉ càng khắc sâu thêm sự tiếc nuối và nhận ra sự mất mát của anh.
Lê An cũng cảm thấy sự gượng gạo này. Cô biết Trần Hạo gọi vì một lý do nào đó, có lẽ là nỗi nhớ, có lẽ là sự hối hận. Nhưng cô đã không còn là cô gái của ngày xưa, cô gái chỉ biết chờ đợi và hy vọng một cách mù quáng. Sự bình thản và dứt khoát của cô trong cuộc gọi này là dấu hiệu cho thấy cô đã thực sự bước tiếp, đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời mình. Một chương mà có lẽ sẽ không còn hình bóng anh.
"Thôi, cũng muộn rồi. Anh... gọi hỏi thăm em vậy thôi." Trần Hạo cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng bằng một câu nói kết thúc vụng về. Anh nghe thấy tiếng thở dài của chính mình, một tiếng thở dài mang theo nỗi thất vọng và sự bất lực.
"Vâng. Anh giữ gìn sức khỏe nhé." Lê An đáp lại, giọng cô vẫn rất bình tĩnh, không một chút oán trách hay buồn bã.
"Ừm. Em ngủ ngon nhé."
"Anh cũng vậy."
"Tút..."
Tiếng chuông điện thoại tắt, để lại một khoảng không im lặng đến nặng nề. Trần Hạo hạ điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình đen kịt. Anh cảm thấy như có một tảng băng vừa vụn vỡ trong lòng. Sự im lặng và gượng gạo trong cuộc trò chuyện vừa rồi là minh chứng rõ ràng nhất cho việc "lời hứa bên sông" đang dần tan biến, chỉ còn lại những ký ức mong manh, và một *khoảng cách vô hình* mà anh không thể nào vượt qua. Anh đã *chậm một nhịp* quá lâu rồi. Và giờ đây, khi anh cố gắng níu kéo, thì mọi thứ đã quá muộn.
Ở phía bên kia đầu dây, Lê An cũng hạ điện thoại xuống. Cô thở dài một tiếng thật nhẹ, tiếng thở mang theo một chút buồn man mác, nhưng không còn là sự đau khổ. Cuộc gọi của Trần Hạo đã không làm cô dao động như cô tưởng. Nó chỉ khẳng định thêm quyết định của cô là đúng đắn. Cô đã buông tay. Cô đã giải thoát mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đêm nay có vẻ sáng hơn mọi khi. Một tương lai mới đang chờ đợi cô, không có Trần Hạo, không có sự chờ đợi mỏi mòn. Cô sẽ tìm thấy ánh sáng cho cuộc đời mình, theo cách của riêng cô. Cô sẽ không để mình *chậm một nhịp* thêm một lần nào nữa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.