Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 247: Cuộc Gọi Xa Cách Và Tia Hy Vọng Mong Manh
Đêm dài trôi qua trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, khi cả thị trấn chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh sao nhấp nháy trên nền trời đen thẫm, như đôi mắt của một người khổng lồ đang dõi theo những tâm hồn còn thao thức. Lê An, sau cuộc gọi bất ngờ và đầy gượng gạo với Trần Hạo, đã không thể nào chợp mắt. Cô nằm đó, ánh mắt vô định nhìn lên trần nhà, nơi những hình bóng quen thuộc từ thuở ấu thơ cứ thế hiện về, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Tiếng "tút" khô khốc cuối cùng của cuộc điện thoại vẫn còn vang vọng đâu đó trong thinh không, như một lời nhắc nhở về một sợi dây đã đứt, hay chỉ đơn giản là đang mục rữa dần.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên mỏng manh bắt đầu lách qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn nhà gỗ, Lê An vẫn ngồi bên bậu cửa, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra khoảng sân vắng. Chiếc điện thoại cũ, vốn là vật bất ly thân một thời, giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay cô, lạnh lẽo và xa lạ. Nó không còn là cây cầu nối giữa cô và Trần Hạo, mà dường như đã trở thành một vật chứng cho *khoảng cách vô hình* giữa họ. Cô vuốt nhẹ lên màn hình đen kịt, những ngón tay thon dài lướt qua lớp kính mát lạnh, như thể đang cố gắng chạm vào một ký ức xa xôi nào đó.
Trong tâm trí cô, cuộc gọi đêm qua cứ tua đi tua lại như một thước phim cũ kỹ. Giọng nói của Trần Hạo, trầm ấm nhưng lại mang một sự dè dặt lạ lùng, những câu hỏi thăm xã giao và những khoảng lặng kéo dài đến ngột ngạt. "An à, em vẫn khỏe chứ?" – câu hỏi đó, tưởng chừng như quan tâm, nhưng lại thiếu đi sự gần gũi, thân mật của ngày xưa. "Anh... anh vẫn ổn" – lời đáp của anh cũng chẳng khá hơn, như một sự thừa nhận miễn cưỡng về tình trạng của bản thân. Lê An cố gắng bám víu vào những từ ngữ ít ỏi ấy, tìm kiếm một ẩn ý nào đó, một tia lửa nhỏ bé của tình cảm vẫn còn cháy âm ỉ. Liệu anh có thực sự nhớ cô? Hay chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng nhất thời của cô đơn và hối hận?
Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và một chút tiếc nuối khó gọi tên. Ánh nắng sớm rọi qua khung cửa, chiếu thẳng vào gương mặt cô, làm nổi bật lên những đường nét thanh tú nhưng phảng phất nét ưu tư. Sáng sớm ở thị trấn ven sông này thường mang theo một vẻ đẹp tinh khôi và bình yên đến lạ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, mùi cà phê phảng phất từ căn bếp nhỏ, hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ mà cô vẫn thường dùng để làm sạch không gian. Tất cả đều rất quen thuộc, rất đỗi an yên, nhưng không thể xoa dịu được sự nặng trĩu trong lòng Lê An.
Cô mở khóa điện thoại, lướt qua danh bạ, dừng lại ở cái tên "Trần Hạo". Dưới cái tên ấy là hàng trăm tin nhắn cũ, những lời hỏi han, những câu chuyện vu vơ, những lời hẹn ước của một thời niên thiếu ngây thơ. "Mai mốt anh về, anh sẽ dạy em bơi nhé." "Em thích hoa gì, anh sẽ trồng đầy vườn cho em." "Đừng quên anh nhé, An." Cô đọc lại từng tin nhắn, từng dòng ký ức ùa về, rõ ràng như những dòng nước mát lành của con sông tuổi thơ. Nhưng rồi, như một gáo nước lạnh tạt vào, cô nhận ra những tin nhắn đó đã dừng lại từ rất lâu rồi. Cuộc gọi đêm qua, dù là một sự chủ động hiếm hoi từ phía anh, cũng chỉ là một sự tiếp nối gượng gạo của một mối quan hệ đã bị bỏ ngỏ quá lâu.
"Anh ấy đã gọi... nhưng sao lại gượng gạo đến thế?" Lê An tự hỏi, giọng nói thầm thì đến nỗi cô suýt không nghe thấy chính mình. "Liệu có phải vì anh ấy bận thật, hay là... anh ấy đã thay đổi?" Câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, như những cơn gió lạnh lùa qua khung cửa sổ. Cô cố gắng tìm kiếm một lý do để tin rằng anh vẫn còn nhớ đến cô, dù chỉ là một chút. Một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé như một đốm lửa leo lét trong đêm tối, vẫn âm ỉ cháy trong trái tim cô, bất chấp mọi lý trí. Cô đã tự nhủ rằng mình đã buông tay, đã chấp nhận thực tại, nhưng khi giọng nói thân thuộc kia lại một lần nữa vang lên, bức tường kiên cố cô cố gắng dựng xây lại xuất hiện những vết nứt.
Cô nhớ lại ánh mắt của Trần Hạo khi anh rời đi, ánh mắt ấy chất chứa bao nhiêu lời hứa hẹn, bao nhiêu nỗi niềm chưa kịp nói. Nhưng rồi, những lời hứa ấy cứ thế nhạt nhòa theo thời gian, theo những tin nhắn thưa dần và những cuộc gọi ngắn lại. Giờ đây, khi anh cuối cùng cũng gọi lại, thì đó lại là một cuộc trò chuyện đầy xa cách, như thể họ là hai người xa lạ, cố gắng tìm kiếm một chủ đề chung để lấp đầy khoảng trống vô hình giữa họ. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây, lung linh dưới ánh nắng. Một cảm giác cô đơn và trống trải bao trùm lấy cô, như một tấm màn mỏng manh phủ lên không gian. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo ở thành phố xa xôi kia, có đang cảm thấy giống cô không, hay anh đã hoàn toàn bị cuốn vào vòng xoáy của những tham vọng và áp lực mới?
***
Buổi sáng hôm đó, Lê An quyết định đi chợ sớm hơn mọi ngày, như một cách để thoát khỏi những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí. Khu Chợ Dân Sinh của thị trấn ven sông, như mọi khi, đã bắt đầu nhộn nhịp từ rất sớm. Tiếng rao hàng lảnh lót của những cô bán cá, tiếng trả giá xởi lởi của các bà, các chị, tiếng dao thớt băm chặt lạch cạch từ các quầy thịt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của buổi sớm mai. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ và mùi đất ẩm từ những bó rau xanh mướt cứ thế xộc vào khứu giác, đánh thức mọi giác quan.
Lê An bước đi giữa dòng người tấp nập, tay cầm chiếc làn mây quen thuộc, đôi mắt lơ đãng lướt qua các sạp hàng. Dù cố gắng hòa mình vào không khí ồn ào của chợ, tâm trí cô vẫn không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ về Trần Hạo. Mỗi bước chân của cô dường như đều nặng trĩu bởi những câu hỏi không lời đáp. Cô tự hỏi, liệu anh có ăn sáng đầy đủ không? Liệu anh có đang đối mặt với những áp lực nào đó mà cô không biết?
Khi đi ngang qua sạp rau của Bà Mai, một người hàng xóm thân thiết của gia đình cô từ bao đời nay, Lê An khẽ giật mình khi nghe tiếng gọi thân tình. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, đang cười tươi tắn, khuôn mặt hiền hậu rạng rỡ dưới ánh nắng sớm.
"Con bé An đi chợ sớm thế? Hôm nay rau cải nhà cô tươi lắm này, con lấy vài mớ về nấu canh nhé!" Bà Mai vừa nói, vừa nhanh nhẹn lựa những mớ rau xanh mướt nhất.
Lê An cố gắng mỉm cười, nụ cười hơi gượng gạo. "Dạ, con chào bà Mai. Con xem thử ạ." Cô cúi xuống lựa rau, đôi mắt cố ý tránh đi ánh nhìn đầy tò mò và lo lắng của bà Mai.
Bà Mai vẫn tiếp tục câu chuyện, giọng nói đầy quan tâm: "À mà này, thằng Hạo bữa nay học hành sao rồi con? Lâu rồi không thấy nó về chơi. Năm ngoái nó về, cô thấy nó gầy đi nhiều lắm."
Câu hỏi của Bà Mai như một nhát dao khứa vào vết thương lòng của Lê An. Cô cảm thấy một vết nhói đau, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. "Dạ, nó vẫn tốt ạ, bà Mai. Học hành ở thành phố bận rộn lắm ạ, ít về được." Cô nói, giọng cô khẽ run lên một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô không muốn bà Mai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn mọi người trong thị trấn lại bắt đầu bàn tán về mối quan hệ của cô và Trần Hạo.
Bà Mai gật gù, ánh mắt vẫn đầy lo lắng: "Ai chà, thanh niên giờ đứa nào cũng học hành giỏi giang, cứ thế mà đi xa. Mà con bé An nhà mình cũng lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Sắp bằng tuổi cô lúc lấy chồng rồi đấy." Bà Mai cười hiền, nhưng câu nói ấy lại khiến Lê An cảm thấy khó xử.
Lê An chỉ biết cười trừ. "Dạ, con còn lo học với phụ cô Minh Anh ở cửa hàng hoa nữa ạ." Cô vội vàng nói, tay vẫn cúi xuống chọn rau, như thể việc lựa được mớ rau ưng ý là điều quan trọng nhất lúc này. Cô không muốn đối mặt với những câu hỏi như vậy, không muốn phải đối diện với sự thật rằng cô vẫn một mình, trong khi những người bạn cùng trang lứa đã bắt đầu ổn định cuộc sống riêng.
"Cứ lo làm gì, con gái đến tuổi là phải có chỗ dựa chứ. Thằng Hạo nó đi xa, con ở nhà cũng phải tìm cho mình một bến đỗ an yên chứ, phải không?" Bà Mai nói, giọng bà đầy vẻ thấu hiểu, nhưng lại vô tình chạm vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của Lê An.
Lê An chỉ khẽ gật đầu, không đáp lại. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Những lời nói của Bà Mai, dù chỉ là sự quan tâm đơn thuần, lại khiến cô cảm thấy bất an hơn về tương lai của mình. Cô trả tiền rau, vội vã chào Bà Mai và rời đi, tránh ánh mắt đầy ẩn ý của bà. Tiếng ồn ào của chợ bỗng trở nên quá mức, như muốn nuốt chửng lấy những suy nghĩ của cô. Cô bước nhanh hơn, muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này, muốn tìm một nơi nào đó yên tĩnh để có thể đối diện với chính mình.
***
Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lê An tìm đến bờ sông quen thuộc. Nơi đây, gió thường nhẹ hơn, không khí trong lành hơn, và dường như mọi âm thanh ồn ào của cuộc sống đều bị dòng nước cuốn trôi đi hết. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát, tiếng chim hót líu lo trên những rặng tre xanh mướt, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Mùi đất ẩm và mùi nước sông đặc trưng cứ thế xộc vào khứu giác, gợi lên bao nhiêu ký ức xưa cũ.
Cô ngồi xuống một phiến đá lớn đã nhẵn bóng theo năm tháng, nơi cô và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, cùng nhau ngắm nhìn dòng sông chảy trôi. *Bên bờ sông cũ* này, họ đã trao nhau bao nhiêu lời hứa, bao nhiêu giấc mơ về một tương lai tươi sáng. "Anh sẽ không bao giờ quên em," Trần Hạo đã từng nói như thế, ánh mắt anh kiên định và đầy chân thành. Nhưng liệu "không quên" có đủ không? Liệu một lời hứa, dù chân thành đến mấy, có đủ sức mạnh để chống lại *khoảng cách vô hình* của thời gian và không gian?
Tia hy vọng mong manh từ cuộc gọi sáng nay, cái tia sáng yếu ớt mà Lê An đã cố gắng bám víu vào, giờ đây dường như đang dần tan biến dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Nó quá yếu ớt, quá mong manh trước thực tại khắc nghiệt. Cô nhận ra rằng, dù Trần Hạo có gọi, dù anh có nhớ, nhưng sự thiếu dứt khoát của anh, sự e dè của anh, đang dần giết chết tình cảm của cô. Nó không phải là một cái chết đột ngột, mà là một cái chết từ từ, đau đớn, khi mọi hy vọng cứ thế bào mòn từng chút một.
Cô nhớ lại ánh mắt của Trần Hạo khi anh rời đi. Anh đã hứa sẽ trở về, hứa sẽ không quên cô. Nhưng rồi, những lời nói ấy cứ thế trở thành những câu chuyện phiếm, những ký ức xa xăm, bị vùi lấp dưới gánh nặng của áp lực và tham vọng nơi thành thị. "Anh đã hứa không quên em... nhưng liệu 'không quên' có đủ không?" Cô lại tự hỏi, giọng nói thầm thì hòa lẫn vào tiếng gió. "Cuộc gọi đó... liệu có phải là một lời tạm biệt khác?" Dù đã tự nhủ rằng mình đã bước qua, nhưng sâu thẳm trong trái tim, Lê An vẫn không khỏi day dứt. Giữa sự chấp nhận thực tại và một tia hy vọng mong manh, cô vẫn đang giằng xé.
Cô cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn nhẵn, và ném xuống mặt nước. Viên sỏi tạo ra những gợn sóng lăn tăn, rồi dần dần lan tỏa ra xa, cuối cùng tan biến vào dòng chảy của con sông. Giống như tình cảm của cô và Trần Hạo. Từng có lúc mãnh liệt như những con sóng lớn, nhưng rồi thời gian và khoảng cách đã bào mòn tất cả, chỉ còn lại những gợn sóng yếu ớt, và rồi cũng sẽ tan biến vào hư vô. Cô hít thở sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Cô biết, đã đến lúc cô phải buông tay thật sự. Không phải vì hết yêu, mà vì không thể cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô không muốn mình lại *chậm một nhịp* thêm một lần nào nữa, để rồi lỡ mất cả một đời. Dòng sông vẫn cứ thế chảy trôi, mang theo những ký ức, những lời hứa, và cả những giọt nước mắt thầm lặng của một cô gái đang học cách chấp nhận.
***
Cùng lúc đó, tại ký túc xá trường chuyên thành phố, Trần Hạo ngồi trong phòng, trước chồng sách vở cao ngất. Ánh đèn bàn hắt xuống trang sách, làm nổi bật những dòng chữ khô khan của công thức toán học và những định luật vật lý. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ phòng bên cạnh, tiếng điện thoại reo vang vọng đâu đó, và tiếng bước chân vội vã của những sinh viên khác, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của môi trường học tập đầy áp lực nơi thành phố lớn. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới của sách vở, hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ những bạn học đi ngang qua hành lang, cứ thế xộc vào khứu giác, tạo nên một cảm giác vừa chuyên nghiệp, vừa căng thẳng.
Trần Hạo cố gắng tập trung vào bài học, nhưng tâm trí anh cứ lảng vảng về cuộc gọi cho Lê An đêm qua. Anh cảm thấy khó chịu với chính mình vì sự gượng gạo đó. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích về những áp lực, về những đêm dài thức trắng học bài, về những nỗi cô đơn khi phải một mình đối mặt với một môi trường hoàn toàn mới. Nhưng *lời nói không thành*. Chúng cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có một tảng đá đè nặng. Anh đã không thể thốt ra được bất cứ điều gì có ý nghĩa, ngoài những lời hỏi thăm xã giao và những câu đáp cụt ngủn.
Anh nhớ lại giọng nói của Lê An trong cuộc gọi. Nó bình thản, có phần xa cách, không còn sự hồn nhiên, vô tư của cô gái anh từng biết. Sự thay đổi ấy khiến anh cảm thấy bối rối. Cô ấy đã không còn là cô gái chỉ biết chờ đợi anh một cách mù quáng nữa. Điều đó khiến anh vừa cảm thấy nhẹ nhõm, vừa cảm thấy mất mát. Nhẹ nhõm vì có lẽ cô đã tìm được sự bình yên cho riêng mình, nhưng mất mát vì dường như anh đã đánh mất một điều gì đó vô cùng quan trọng, một điều mà anh đã từng nghĩ rằng sẽ luôn ở đó chờ đợi anh.
Áp lực từ môi trường mới, từ kỳ vọng của gia đình, từ chính tham vọng của bản thân đã níu giữ anh lại. Anh biết mình phải tập trung vào việc học, vào việc xây dựng tương lai. Nhưng mỗi khi đêm về, khi mọi thứ trở nên tĩnh lặng, hình bóng Lê An lại hiện về rõ ràng, như một lời nhắc nhở về một mảnh ghép quan trọng mà anh đã bỏ quên trên con đường của mình. Anh tự hỏi, *nếu như ngày đó*, anh dũng cảm hơn một chút, bộc lộ tình cảm của mình sớm hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác không?
Trần Hạo gập quyển sách lại, day trán, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối hẳn, và những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh, rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo. Hàng triệu ánh đèn, hàng triệu cuộc đời, hàng triệu câu chuyện. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa cái đô thị rộng lớn này. Những ánh đèn ấy, lấp lánh và xa cách, cũng giống như mối quan hệ của anh và Lê An. Từng có lúc thật gần, thật ấm áp, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những đốm sáng xa xăm, khó lòng chạm tới.
Anh lại nghĩ về Lê An, về thị trấn nhỏ bé của mình. Cô ấy có đang nhìn những vì sao không? Có đang nhớ về anh không? Hay cô đã hoàn toàn quên đi anh, quên đi *lời hứa bên sông*? Anh cảm thấy một sự hụt hẫng đến tê dại. Cuộc gọi đêm qua, thay vì nối lại sợi dây liên lạc, lại càng khắc sâu thêm *khoảng cách vô hình* giữa họ. Anh nhận ra, anh đã *chậm một nhịp* quá lâu rồi. Và giờ đây, cái giá phải trả cho sự chậm trễ ấy, có lẽ là cả một đời tiếc nuối. Anh muốn làm gì đó, muốn nói gì đó, nhưng anh biết, mọi thứ đã quá muộn để có thể thay đổi được gì. Anh chỉ có thể nhìn về phía xa, nơi anh biết có thị trấn nhỏ của mình, và một trái tim anh đã từng nắm giữ, giờ đây đang dần trôi đi mất.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.