Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 248: Lá Thư Cuối Cùng Dưới Hoàng Hôn

Dòng sông vẫn cứ thế chảy trôi, mang theo những ký ức, những lời hứa, và cả những giọt nước mắt thầm lặng của một cô gái đang học cách chấp nhận. Trần Hạo chỉ có thể nhìn về phía xa, nơi anh biết có thị trấn nhỏ của mình, và một trái tim anh đã từng nắm giữ, giờ đây đang dần trôi đi mất.

***

Hoàng hôn buông dần trên thị trấn ven sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và mặt nước lấp lánh như dát vàng. Lê An ngồi một mình trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông, nơi từng chứng kiến biết bao lời thì thầm, những ước mơ ngây thơ và cả những lời hứa hẹn không thành. Gió nhẹ lay động những tán cây bàng, xào xạc như những tiếng thở dài của thời gian. Mùi phù sa quen thuộc cùng với hương hoa đại thoang thoảng từ ngôi chùa cổ phía xa, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm nhưng cũng đầy hoài niệm. Cô khẽ vuốt ve cuốn sổ nhật ký cũ kỹ đặt trên đùi, bìa đã sờn bạc theo năm tháng, nhưng từng trang giấy bên trong vẫn còn lưu giữ biết bao tâm tư, bao nhiêu nét chữ của một thời ngây dại.

Cây bút chì trong tay cô run run, như chính trái tim cô lúc này, đang giằng xé giữa hy vọng và sự chấp nhận cay đắng. Ánh nắng chiều tà hắt lên gương mặt thanh tú của Lê An, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm chất chứa những nỗi niềm không thể gọi tên. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lành lạnh của gió sông mơn man qua làn tóc, rồi chậm rãi đặt bút xuống trang giấy. Từng nét chữ hiện ra, mềm mại nhưng kiên định, như chính con người cô.

"Anh Hạo à," cô viết, như thể đang nói chuyện cùng anh, "đã bao lâu rồi nhỉ, kể từ lần cuối mình ngồi bên bờ sông này, kể cho nhau nghe những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối?" Một nụ cười buồn lướt qua môi cô. Cô nhớ như in lời hứa *bên bờ sông cũ* ấy, lời hứa về một tương lai mà cả hai đã từng tin rằng sẽ sánh bước cùng nhau. "Anh còn nhớ không, những buổi chiều tan học, mình thường ghé qua đây, anh thì mải mê thả đá xuống nước, em thì cứ ngồi ngắm nhìn, tin rằng có một ngày anh sẽ quay lại nhìn em, và nói ra điều gì đó?" Giọt nước mắt vô hình lăn dài trên dòng chữ. Cô ngước nhìn dòng sông đang chảy trôi, những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ, như tiếng thời gian đang thì thầm. Dòng sông vẫn ở đó, vẫn êm đềm, vẫn bao dung, nhưng mọi thứ đã đổi thay quá nhiều.

Cô tiếp tục viết, từng câu chữ như những giọt nước mắt khô khan, dồn nén tất cả nỗi nhớ, sự lo lắng và cả những câu hỏi không lời đã chất chứa bấy lâu. Cô kể về cuộc sống ở thị trấn, về những buổi sáng phụ mẹ bán hàng, về những chiều cùng Bà Mai hái rau, về những đêm trăng thanh vắng khi cô lại ra ngồi một mình bên hiên nhà, ngắm nhìn những vì sao lấp lánh. Cô không trách cứ, không than vãn, chỉ đơn thuần là kể, như một cách để anh hiểu, để anh hình dung về cuộc sống của cô, nơi anh đã từng là một phần không thể thiếu. Nhưng rồi, giọng văn của cô dần trở nên trầm lắng hơn, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. "Em biết anh đang rất bận rộn, với những ước mơ lớn lao ở thành phố. Em hiểu những áp lực mà anh phải đối mặt. Nhưng đôi khi, em tự hỏi, liệu có phải những áp lực đó đã khiến anh quên đi những điều nhỏ bé, giản dị ở nơi này? Quên đi những người đã từng chờ đợi anh?"

Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. Nỗi cô đơn bỗng chốc dâng lên như thủy triều. Cô đã cố gắng không nghĩ về nó, đã cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng những công việc thường ngày, bằng những cuộc trò chuyện với Bà Mai, với mẹ. Nhưng mỗi khi đêm về, hoặc những lúc ngồi một mình bên dòng sông này, hình bóng anh lại hiện về rõ ràng, như một vết sẹo âm ỉ trong tim. Cô đã chờ đợi, chờ đợi một lời giải thích, chờ đợi một sự quan tâm, chờ đợi một tín hiệu từ anh. Nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng kéo dài, và rồi là cuộc gọi ngắn ngủi, gượng gạo đêm qua. "Anh Hạo, anh có biết không? Đã có lúc em nghĩ, chỉ cần anh nói một lời, chỉ cần một câu hỏi han thật lòng, em sẽ không bao giờ buông tay. Nhưng sự im lặng của anh, và cả những lời nói xa cách đó, đã tạo nên một *khoảng cách vô hình* mà em không thể nào vượt qua được nữa."

Lê An khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất dạng, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng le lói. "Em biết, *nếu như ngày đó*, anh dũng cảm hơn một chút, hoặc em kiên nhẫn hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc sống không cho phép chúng ta quay ngược thời gian để sửa chữa những sai lầm. Em đã không muốn mình lại *chậm một nhịp* thêm một lần nào nữa, để rồi lỡ mất cả một đời. Có lẽ, đây là lúc em phải chấp nhận rằng, có những điều, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ nên là kỷ niệm." Cô khép lại lá thư bằng một câu hỏi không lời đáp, một câu hỏi mà cô biết, dù có được trả lời, cũng chẳng thể thay đổi được gì nữa. "Lời hứa bên sông năm nào... liệu có còn ý nghĩa với anh không?" Cô không hy vọng, chỉ đơn thuần là muốn một lần cuối cùng, được bày tỏ tất cả những gì còn đọng lại trong lòng. Rồi cô cẩn thận gấp lá thư lại, đặt vào một phong bì trắng tinh, dán kín. Tay cô vẫn còn run, nhưng trong lòng, một sự kiên định lạ thường đang dần hình thành. Cô biết, đây là lá thư cuối cùng. Lá thư của sự buông bỏ.

***

Sau khi hoàn thành lá thư, Lê An không chần chừ thêm nữa. Cô đứng dậy, cất cuốn sổ nhật ký vào túi xách, và bước đi. Bước chân cô chậm rãi, nhưng không còn vẻ do dự như lúc ban đầu. Mỗi bước đi như một sự khẳng định cho quyết định của mình, một sự chấp nhận rằng cô đã làm tất cả những gì có thể. Từ bờ sông đến bưu điện thị trấn, con đường không quá xa, chỉ vỏn vẹn vài trăm mét, nhưng đối với Lê An lúc này, nó như một hành trình dài của sự giải thoát. Những ngôi nhà mái ngói rêu phong, những hàng cây xanh rì hai bên đường, và cả những tiếng cười đùa của trẻ con vọng lại từ con hẻm nhỏ, tất cả đều trở nên thật xa lạ trong tâm trí cô. Dường như, mọi thứ xung quanh đều đang chuyển động, còn cô thì đang đứng yên, đối diện với một khoảnh khắc định mệnh của riêng mình.

Bầu trời lúc này đã ngả màu tím than, những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn vẫn còn vương vấn ở phía tây. Gió mang theo hơi sương đêm, mơn man qua làn da cô, tạo nên một cảm giác se lạnh. Mùi hương ngai ngái của đất ẩm, hòa lẫn với mùi khói bếp bay ra từ những ngôi nhà gần đó, tạo nên một không gian đặc trưng của thị trấn về đêm. Ánh đèn vàng yếu ớt từ bưu điện hắt ra, soi sáng một góc đường, như một ngọn hải đăng nhỏ bé dẫn lối cho những con thuyền lạc giữa biển đêm. Lê An dừng lại trước cửa bưu điện, hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào. Tiếng chuông cửa leng keng vang lên, phá tan sự yên tĩnh của căn phòng.

Bên trong bưu điện vắng vẻ, chỉ có cô nhân viên trẻ đang ngồi đọc sách sau quầy. Cô gái ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thân thiện khi thấy Lê An. Mùi giấy cũ và mực in đặc trưng của bưu điện xộc vào mũi, gợi lên những ký ức về những lá thư cô từng nhận từ Trần Hạo khi anh mới lên thành phố. Những lá thư viết tay, dù thưa thớt, nhưng mỗi lần nhận được đều khiến tim cô đập rộn ràng. Giờ đây, chính cô lại là người gửi đi, nhưng với một tâm trạng hoàn toàn khác. Lê An đặt phong bì lên quầy, đôi tay cô vẫn còn chút run rẩy. Cô gái nhân viên cầm lấy lá thư, nhìn qua địa chỉ người nhận. "Gửi thư đi thành phố lớn à chị An? Lâu lắm rồi mới thấy có người gửi thư tay như này đó." Cô gái nói, giọng điệu mang chút ngạc nhiên. Trong thời đại của điện thoại và tin nhắn, thư tay dường như đã trở thành một điều gì đó xa xỉ, một nét hoài niệm mà ít ai còn giữ.

Lê An chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu nỗi niềm không thể nói thành lời. "Ừ, chị gửi cho một người bạn." Cô nói, giọng khẽ khàng. Cô không muốn giải thích, cũng không cần ai phải hiểu. Điều quan trọng nhất lúc này là lá thư này phải đến được tay người nhận, như một lời kết, một lời tạm biệt. Cô gái nhân viên đóng dấu, rồi cẩn thận bỏ lá thư vào thùng. Tiếng phong bì rơi xuống đáy thùng nghe thật khẽ, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lê An như một tiếng sét. Đó là âm thanh của sự chấm dứt, của một chương đã khép lại. Nhìn theo cánh tay cô nhân viên, nhìn lá thư của mình khuất dạng trong thùng, Lê An cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ dâng lên trong lòng, nhưng ngay sau đó là một nỗi mất mát vô cùng lớn. Như thể cô vừa đánh mất một phần quan trọng của chính mình, một phần đã từng gắn bó sâu sắc với ký ức về Trần Hạo.

Cô quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Tiếng chuông cửa leng keng một lần nữa vang lên khi cô rời khỏi bưu điện. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả thị trấn trong một vẻ tĩnh mịch. Những ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu thắp sáng, soi rõ con đường cô đi. Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của đêm. Lê An bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng hơn. Cô biết, dù phía trước có là gì, cô cũng phải tự mình bước tiếp. Lá thư đó, dù có được hồi đáp hay không, cũng đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nó là lời chào từ biệt, là sự chấp nhận, và cũng là một khởi đầu mới cho chính cô. Cô không còn là cô gái chỉ biết chờ đợi và hy vọng một cách mù quáng nữa. Cô đã học cách buông tay, học cách cho phép bản thân được bước đi trên con đường riêng của mình.

***

Vài ngày sau đó, tại ký túc xá trường chuyên thành phố, không khí học tập vẫn căng thẳng như mọi khi. Trần Hạo đang vùi đầu vào đống sách vở cao ngất, chuẩn bị cho một kỳ thi quan trọng sắp tới. Ánh đèn bàn hắt xuống trang sách, làm nổi bật những dòng chữ khô khan của công thức toán học và những định luật vật lý. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ phòng bên cạnh, tiếng điện thoại reo vang vọng đâu đó, và tiếng bước chân vội vã của những sinh viên khác, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của môi trường học tập đầy áp lực nơi thành phố lớn. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới của sách vở, hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ những bạn học đi ngang qua hành lang, cứ thế xộc vào khứu giác, tạo nên một cảm giác vừa chuyên nghiệp, vừa căng thẳng đến tột độ. Trần Hạo miết tay lên trán, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu. Anh đã thức trắng hai đêm liền, chỉ để hoàn thành một báo cáo khoa học.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Trần Hạo ngẩng đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi. "Ai đó?" anh hỏi, giọng khàn đặc. Cánh cửa mở hé, một bạn nhân viên ký túc xá thò đầu vào. "Hạo, có thư cho cậu này." Anh ta nói, rồi đưa một phong bì trắng tinh cho Trần Hạo. Trần Hạo khẽ nhíu mày. Thư tay ư? Ai lại gửi thư tay cho anh vào thời buổi này? Anh nhận lấy phong bì, cảm giác lạnh của giấy chạm vào đầu ngón tay. Mặt trước phong bì, nét chữ quen thuộc, mềm mại nhưng thanh thoát, lập tức khiến trái tim anh hẫng một nhịp. Là Lê An. Anh đã không nhận được thư của cô ấy từ rất lâu rồi.

Một thoáng xao động, một chút cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh nhớ lại cuộc gọi gượng gạo lần trước, nhớ lại ánh mắt xa cách của cô ấy qua điện thoại, dù chỉ là qua giọng nói. Anh biết mình đã quá vô tâm, quá bận rộn với những mục tiêu của riêng mình mà quên đi những điều quan trọng. Nhưng rồi, áp lực học hành, những kỳ vọng từ gia đình, và cả những tham vọng cá nhân lại nhanh chóng cuốn đi những cảm xúc đó. Anh không có thời gian để chìm đắm trong hoài niệm. Anh phải học. Anh phải thành công.

Trần Hạo mở phong bì, rút lá thư ra. Mùi giấy cũ và một chút hương hoa đồng nội thoang thoảng bay ra, gợi lên những hình ảnh quen thuộc của thị trấn nhỏ bé. Anh đọc lướt qua những dòng chữ của Lê An, từng câu từng chữ như những mũi kim châm vào trái tim anh. Cô kể về cuộc sống ở thị trấn, về những buổi chiều bên bờ sông, về những câu hỏi không lời đáp. Anh cảm nhận được nỗi nhớ, sự cô đơn, và cả sự chấp nhận cay đắng trong từng câu văn cô viết. Đặc biệt là đoạn cô nhắc về *lời hứa bên sông* và *khoảng cách vô hình*. Nó khiến anh cảm thấy nhói lòng. *Nếu như ngày đó*, anh đã dũng cảm hơn một chút, bộc lộ tình cảm của mình rõ ràng hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi ấy lại hiện lên trong tâm trí anh, nhưng rồi lại nhanh chóng bị dập tắt bởi những con số, những định lý đang chờ anh giải quyết.

Anh đặt lá thư xuống bàn, rồi cầm chiếc điện thoại di động cũ lên. Nó rung nhẹ trong lòng bàn tay anh. Anh muốn viết một cái gì đó thật dài, thật chân thành, muốn giải thích tất cả, muốn nói lời xin lỗi. Nhưng anh biết, mình không thể. Anh không có thời gian, và anh cũng không đủ dũng khí để đối mặt với những cảm xúc phức tạp đó ngay lúc này. Anh gõ một vài dòng tin nhắn ngắn ngủi, đại khái hỏi thăm sức khỏe và tình hình học tập. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, rồi dừng lại. Anh xóa đi những câu chữ dài dòng, và chỉ để lại một câu thật ngắn gọn, khô khan: "Anh bận lắm, em giữ gìn sức khỏe. Học tốt nhé." Hoặc thậm chí, anh chỉ gửi đi một biểu tượng cảm xúc đơn giản, một dấu chấm lửng như một lời hồi đáp hời hợt, một sự lảng tránh. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn nói sự thật. Anh không muốn cho cô hy vọng, nhưng cũng không muốn cắt đứt hoàn toàn sợi dây mong manh đó.

Gửi đi xong tin nhắn, Trần Hạo đặt điện thoại xuống, rồi lại quay trở lại với chồng sách vở cao ngất. Ánh mắt anh dán chặt vào những con chữ, nhưng tâm trí anh vẫn còn vương vấn đâu đó, giữa thị trấn nhỏ bé và bờ sông yên bình. Anh biết, anh vừa đánh mất một điều gì đó, nhưng anh không thể nào xác định rõ ràng đó là gì. Anh chỉ cảm thấy một sự hụt hẫng mơ hồ, một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng rồi tất cả lại chìm nghỉm dưới áp lực của cuộc sống nơi thành phố. Anh tự nhủ, mình phải mạnh mẽ, phải tập trung. Tình cảm cá nhân chỉ là gánh nặng. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết, anh đã *chậm một nhịp* quá lâu rồi, và cái giá phải trả cho sự chậm trễ ấy, có lẽ là cả một đời tiếc nuối.

***

Những ngày sau đó, Lê An sống trong một sự chờ đợi âm thầm. Cô không hy vọng quá nhiều, nhưng vẫn có một tia hy vọng mong manh nào đó le lói trong lòng, rằng có lẽ lá thư của cô sẽ chạm đến trái tim Trần Hạo, sẽ khiến anh bận tâm, sẽ khiến anh hồi đáp một cách chân thành hơn. Chiếc điện thoại cũ, vật liên lạc duy nhất, luôn nằm cạnh cô, im lìm. Mỗi khi có tiếng chuông hay tiếng rung bất chợt, tim cô lại đập thình thịch, rồi lại chùng xuống khi nhận ra đó không phải là anh. Cô vẫn làm những công việc thường ngày, phụ mẹ bán hàng, chăm sóc khu vườn nhỏ, đọc sách, nhưng tâm trí cô không lúc nào ngừng nghĩ về lá thư cô đã gửi.

Rồi một buổi tối muộn, khi thị trấn đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, và chỉ còn tiếng dế kêu ran rả ngoài vườn, chiếc điện thoại của Lê An bỗng rung lên. Một cảm giác vừa hồi hộp, vừa sợ hãi dâng trào trong lòng cô. Cô vội vàng cầm lấy, ngón tay run rẩy mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra trên màn hình nhỏ bé, ngắn gọn, khô khan, và lạnh lùng như một nhát dao khứa vào trái tim cô. Đó chỉ là một câu hỏi thăm xã giao, không nhắc gì đến lá thư cô đã viết, không một lời giải thích, không một chút tình cảm. Hoặc tệ hơn, là một dấu chấm lửng, một biểu tượng cảm xúc vô thưởng vô phạt, hoặc thậm chí là sự im lặng kéo dài không hồi đáp, không một dòng tin nhắn nào được gửi đến. Sự im lặng đó, đôi khi, còn đau đớn hơn bất cứ lời nói nào.

Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn (hoặc nhìn vào màn hình trống rỗng), rồi chậm rãi đặt điện thoại xuống. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô, nhưng không phải là sự tuyệt vọng như trước kia. Lần này, đó là một sự chấp nhận bình thản. Nụ cười buồn hiện rõ trên môi cô. "Vậy là... hết thật rồi." Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến nỗi ngay cả cô cũng khó mà nghe rõ. Tia hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng cô đã tắt hẳn, như ngọn nến trước gió. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc đang chiếu rọi xuống khu vườn, tạo nên những bóng cây lay động huyền ảo. Mùi hoa lài thoang thoảng bay vào, mang theo sự thanh khiết của đêm.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Lê An khẽ mở. Bà Mai, hàng xóm của cô, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, bước vào. Bà thường ghé qua vào buổi tối, pha trà, trò chuyện cùng mẹ con Lê An. "An à, sao con còn thức khuya vậy? Không ngủ đi à?" Bà hỏi, giọng đầy lo lắng khi thấy gương mặt đăm chiêu của cô. Bà đặt tay lên vai Lê An, nhẹ nhàng xoa dịu. "Có chuyện gì vậy con? Con bé cứ buồn buồn mấy bữa nay."

Lê An quay lại nhìn Bà Mai, ánh mắt cô đã không còn những tia hy vọng le lói, mà thay vào đó là một sự bình yên lạ thường, dù vẫn còn vương vấn chút buồn. Cô khẽ lắc đầu. "Cháu không sao đâu bà ạ. Cháu thấy mình ổn rồi." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp nhưng kiên định. "Cháu đã quyết định rồi." Lời nói của Lê An vang lên trong căn phòng nhỏ, như một lời tuyên bố, một lời khẳng định cho chính cô. Bà Mai nhìn cô cháu gái với ánh mắt đầy thấu hiểu. Bà không hỏi gì thêm, chỉ khẽ vỗ về vai cô. Bà biết, có những nỗi buồn mà chỉ có thời gian mới có thể xoa dịu, và có những quyết định mà mỗi người phải tự mình đưa ra.

Lê An đứng dậy, bước ra ban công, hít thở làn không khí trong lành của đêm. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao, nơi những vì tinh tú vẫn lấp lánh hàng triệu năm qua, bất chấp mọi đổi thay dưới trần thế. Cô biết, cuộc sống của cô sẽ không còn hình bóng Trần Hạo nữa, ít nhất là không còn ở vị trí mà anh từng chiếm giữ. *Khoảng cách vô hình* đã trở thành hiện thực, và cô đã chấp nhận nó. Nỗi nhớ, sự tiếc nuối vẫn sẽ còn đó, như một vết sẹo trong tim, nhưng cô sẽ không để nó níu giữ cô lại nữa. Cô sẽ bước tiếp, như dòng sông vẫn cứ thế chảy trôi, mang theo những ký ức, nhưng hướng về phía biển rộng lớn. Cô không muốn mình lại *chậm một nhịp* thêm một lần nào nữa, để rồi *lỡ mất cả một đời*. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, lại chính là sự giải thoát lớn nhất cho Lê An. Nó mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho cô, nơi cô có thể tìm thấy một bến đỗ an yên cho riêng mình, không cần phải chờ đợi ai nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free