Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 249: Bình Yên Mới Bên Bờ Sông Cũ

Cánh cửa phòng Lê An khẽ đóng lại, để lại sau lưng bóng dáng bà Mai với ánh mắt thấu hiểu. Lê An không bật đèn, căn phòng nhỏ vẫn chìm trong ánh trăng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, đủ để cô nhìn rõ những đường nét thân quen của chiếc bàn học, giá sách, và cả chiếc điện thoại cũ đang nằm im lìm trên mặt bàn. Hơi thở cô khẽ thoát ra, mang theo chút nặng nề của ngày dài và nỗi buồn vừa được giải tỏa. "Vậy là… hết thật rồi." Cô thì thầm lần nữa, không phải với sự tuyệt vọng, mà với một sự bình thản lạ thường. Câu nói ấy, như một lời tuyên bố cuối cùng cho một chương của cuộc đời, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, rồi tan biến vào màn đêm.

Tia hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng cô đã tắt hẳn, như ngọn nến trước gió. Nhưng lạ thay, sự tắt lịm ấy không để lại bóng tối hoàn toàn. Thay vào đó, nó mở ra một khoảng không mới, một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ. Đã bao lâu rồi cô sống trong sự chờ đợi, trong những nỗi niềm không tên, trong cái ảo ảnh của một lời hứa mà ngay cả người hứa cũng không còn nhớ rõ? Giờ đây, khi bức màn cuối cùng của hy vọng sụp đổ, cô mới nhận ra gánh nặng mà mình đã vô thức mang vác bấy lâu. Nước mắt không rơi. Tim không quặn thắt dữ dội. Chỉ là một sự trống rỗng lành lạnh, rồi sau đó là cảm giác giải thoát dần dâng lên, như dòng nước ngầm lặng lẽ trỗi dậy sau một trận hạn hán kéo dài.

Lê An bước ra ban công nhỏ, hít thở làn không khí trong lành của đêm. Mùi hoa lài từ giàn hoa dưới hiên thoang thoảng bay lên, hòa cùng hơi đất ẩm và mùi sương đêm, tạo nên một hương thơm dịu mát, thanh khiết. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao, nơi những vì tinh tú vẫn lấp lánh hàng triệu năm qua, bất chấp mọi đổi thay dưới trần thế. Chúng cứ ở đó, vĩnh cửu và xa xăm, như một lời nhắc nhở về sự nhỏ bé của những nỗi buồn cá nhân trước dòng chảy vô tận của vũ trụ. Cô biết, cuộc sống của cô sẽ không còn hình bóng Trần Hạo nữa, ít nhất là không còn ở vị trí mà anh từng chiếm giữ. *Khoảng cách vô hình* đã trở thành hiện thực, và cô đã chấp nhận nó. Nỗi nhớ, sự tiếc nuối vẫn sẽ còn đó, như một vết sẹo trong tim, một dấu ấn không thể xóa nhòa, nhưng cô sẽ không để nó níu giữ cô lại nữa. Cô sẽ bước tiếp, như dòng sông vẫn cứ thế chảy trôi, mang theo những ký ức, nhưng hướng về phía biển rộng lớn. Cô không muốn mình lại *chậm một nhịp* thêm một lần nào nữa, để rồi *lỡ mất cả một đời* chỉ vì một quá khứ không thể thay đổi. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, lại chính là sự giải thoát lớn nhất cho Lê An. Nó mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho cô, nơi cô có thể tìm thấy một bến đỗ an yên cho riêng mình, không cần phải chờ đợi ai nữa. Đêm đó, cô ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không trằn trọc, như thể một phần nặng nề nhất trong tâm hồn đã được rũ bỏ.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lê An. Không còn cảm giác nặng nề thường trực đè nén lồng ngực mỗi khi thức dậy, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, thanh thoát đến lạ. Cô vươn vai, cảm nhận từng đốt sống được giãn ra, như một chồi non đang vươn mình đón nắng sau một đêm dài sương giá. Tiếng chim hót ríu rít ngoài vườn như một bản nhạc chào ngày mới, trong trẻo và tràn đầy sức sống. Dưới bếp, tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư lạch cạch chén đĩa, thoang thoảng mùi cơm mới nấu và chút hương hành phi thơm lừng. Tất cả những âm thanh, mùi hương quen thuộc ấy, hôm nay lại mang một ý nghĩa khác, như một lời khẳng định về sự tồn tại vững bền của hiện tại, của những điều gần gũi và chân thật nhất.

Lê An bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô mở cửa sổ, để làn gió sớm mai mơn man khuôn mặt, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa trước hiên. Những cánh hoa trắng muốt còn đọng sương đêm, rung rinh trong nắng sớm, tinh khôi và đẹp đẽ. Cô khẽ mỉm cười. Nụ cười không còn mang vẻ buồn bã hay cam chịu, mà là một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút suy tư nhưng vẫn toát lên sự bình yên. Cô lấy bình tưới, chậm rãi chăm sóc mấy chậu hoa nhỏ trước hiên. Từng giọt nước mát lành thấm đẫm vào đất, làm tươi tắn những cánh hoa, những chiếc lá. Cô cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong từng mạch cây, và cũng cảm nhận sự sống đang dần hồi sinh trong chính tâm hồn mình. Tay cô lướt nhẹ trên những chiếc lá xanh mướt, cảm nhận sự mềm mại, sự tươi mới, như thể đang chạm vào một phần của chính mình, cần được chăm sóc và vỗ về. Cô nhớ lại những lời bà Mai nói đêm qua, và cả những suy nghĩ của chính mình bên bờ sông. Đúng vậy, đã đến lúc cô phải sống cho hiện tại, phải chăm sóc cho khu vườn tâm hồn mình, không thể để nó khô cằn vì một cái bóng đã mãi mãi xa xăm.

Khi Lê An bước vào bếp, mẹ Nguyễn Thị Tư đang loay hoay với nồi canh. Bà quay lại, nhìn cô con gái bằng ánh mắt trìu mến. Mái tóc bà đã điểm bạc, nhưng nụ cười vẫn hiền hậu và ấm áp như nắng sớm. "Con bé, bữa nay trông con tươi tỉnh hẳn ra," bà nói, giọng dịu dàng, chất chứa sự quan tâm. "Mấy hôm nay mẹ thấy con cứ buồn buồn, mẹ lo lắm." Bà nhẹ nhàng đặt tay lên má Lê An, vuốt nhẹ. "Có phải con đã thông suốt điều gì rồi không?"

Lê An khẽ nắm lấy bàn tay mẹ, sự ấm áp từ lòng bàn tay bà truyền sang cô, xoa dịu những góc khuất còn sót lại trong tim. "Con thấy mình cần phải sống cho hiện tại, mẹ ạ," cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Những chuyện đã qua, con sẽ cất vào một góc. Giờ con chỉ muốn chăm sóc tốt cho bản thân, cho mẹ, và cho những gì đang ở đây, bên cạnh con thôi." Cô nhìn mẹ, đôi mắt trong veo, không còn vương vấn nỗi buồn như trước. Nguyễn Thị Tư mỉm cười, nụ cười mãn nguyện. Bà không hỏi thêm, không đào sâu vào những gì Lê An vừa trải qua, vì bà biết con gái mình đã đủ lớn để tự mình đưa ra quyết định, và bà tin tưởng vào sự lựa chọn của cô. Bà chỉ đơn giản xoa đầu cô, rồi quay lại với nồi canh đang sôi lăn tăn.

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm cúng và yên bình. Tiếng lạch cạch của chén đĩa, tiếng mẹ thủ thỉ kể chuyện làng xóm, và tiếng Lê An thỉnh thoảng đáp lời, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt giản dị mà quý giá. Sau bữa ăn, Lê An phụ mẹ dọn dẹp, rửa chén bát. Cô cảm nhận từng cử chỉ của mình, từng âm thanh của nước chảy, của bọt xà phòng. Cô không vội vã, không suy nghĩ mông lung. Cô hoàn toàn tập trung vào công việc trước mắt, vào những điều nhỏ bé của cuộc sống thường ngày. Sau đó, cô pha cho mình một tách trà thảo mộc mà mẹ vừa hái trong vườn. Hương thơm dịu nhẹ của lá bạc hà, hoa cúc hòa quyện vào nhau, lan tỏa trong không khí. Cô nhâm nhi từng ngụm trà ấm nóng, cảm nhận vị chát nhẹ, vị ngọt thanh tan chảy nơi đầu lưỡi. Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua khung cửa, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà. Khu vườn nhỏ bên ngoài dường như cũng đang thở phào nhẹ nhõm, đón chào một ngày mới đầy hứa hẹn.

Lê An ngồi đó, giữa không gian ấm áp và quen thuộc của ngôi nhà, cảm thấy một sự bình yên sâu sắc đang len lỏi vào từng tế bào. Cô nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là những điều xa vời, không phải là sự chờ đợi một ai đó quay về, mà là khả năng tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất, trong từng khoảnh khắc hiện tại. Cô đã mất quá nhiều thời gian để sống trong quá khứ và những kỳ vọng. Giờ đây, cô muốn bù đắp lại, muốn sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cô sẽ không để nỗi tiếc nuối về *nếu như ngày đó* ám ảnh mình thêm nữa. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô, cũng như dòng sông ngoài kia, phải tiếp tục chảy.

***

Buổi trưa, thị trấn chìm trong ánh nắng dịu. Lê An quyết định đi bộ đến cửa hàng hoa của Minh Anh. Cô muốn mua một bó hoa, không phải để tặng ai, mà là để tự tặng cho chính mình, để trang hoàng cho căn phòng nhỏ của mình, như một biểu tượng cho sự khởi đầu mới. Con đường quen thuộc dẫn đến tiệm hoa vẫn êm đềm như mọi khi, với những hàng cây rợp bóng và tiếng cười nói của người dân địa phương vọng lại từ xa. Tiệm hoa "Floral Dreams" của Minh Anh nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, nhưng lại nổi bật bởi vẻ lãng mạn và hương thơm ngào ngạt lan tỏa ra tận đầu ngõ.

Minh Anh, với mái tóc dài buông xõa và nụ cười tươi tắn, đang thoăn thoắt cắt tỉa những cành hoa hồng đỏ thắm. Cô ấy mặc một chiếc tạp dề vải thô màu be, điểm xuyết vài họa tiết hoa văn tinh tế, toát lên vẻ dịu dàng, thanh lịch. Tiếng kéo "lách cách" của Minh Anh hòa cùng tiếng nước "róc rách" từ vòi tưới cây và tiếng chuông gió "leng keng" khi Lê An bước vào, tạo nên một bản giao hưởng êm tai, dịu dàng. Căn tiệm nhỏ ngập tràn ánh sáng ấm áp từ ô cửa sổ lớn, những chậu cây cảnh xanh mướt và những bó hoa tươi rực rỡ đủ màu sắc được sắp đặt khéo léo, tạo nên một không gian tựa như cổ tích. Mùi hương của hoa huệ thanh khiết, hoa ly nồng nàn và hoa cúc dịu nhẹ quyện vào nhau, làm cho bầu không khí trở nên thơm ngát, tươi mới và đầy mê hoặc. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa.

"Chào chị Minh Anh," Lê An cất tiếng, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Minh Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh tế ánh lên vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành niềm vui. "Ôi, An đấy à? Lâu rồi không thấy em ghé qua. Hôm nay trông em tươi tắn hẳn đấy nhé!" Cô đặt kéo xuống, lau tay vào tạp dề rồi bước ra đón Lê An, nụ cười rạng rỡ. "Tìm hoa gì thế em?"

Lê An bước đến gần kệ hoa cúc, ngón tay khẽ lướt qua những cánh hoa trắng muốt, vàng tươi. "Em muốn mua một bó cúc nhỏ thôi ạ. Về để cắm trong phòng." Cô ngừng một chút, rồi nhìn Minh Anh, ánh mắt đầy suy tư. "Em thấy mình cần tìm thêm niềm vui mới, chị ạ. Mấy ngày nay, em cảm thấy mình... nhẹ nhõm hơn nhiều."

Minh Anh gật đầu, hiểu ý. Cô không hỏi gì thêm về những chuyện đã qua, bởi sự tinh tế của cô cho phép cô đọc được những điều không nói thành lời trong ánh mắt và cử chỉ của Lê An. Cô biết rằng Lê An đã trải qua một cuộc chiến nội tâm không hề nhỏ. "Đúng vậy, bông hoa nào cũng cần được chăm sóc để khoe sắc, An ạ. Em cũng thế," Minh Anh nói, giọng ấm áp và đầy thấu hiểu. "Cuộc sống này đôi khi cũng giống như một khu vườn vậy. Có những lúc chúng ta phải nhổ bỏ những cây dại, cắt tỉa những cành khô héo, để những bông hoa đẹp nhất có thể vươn lên đón nắng." Cô nhẹ nhàng chọn ra những cành cúc tươi tắn nhất, bó chúng lại bằng một sợi ruy băng l���a màu xanh ngọc. "Em đừng bao giờ quên rằng, giá trị của em không nằm ở việc ai đó có ở bên em hay không, mà nằm ở chính bản thân em. Em xứng đáng được hạnh phúc, An ạ."

Những lời của Minh Anh như dòng nước mát lành tưới tắm tâm hồn Lê An. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp và vững vàng hơn. "Em cảm ơn chị, Minh Anh," cô nói, chân thành. "Đôi khi, em chỉ cần nghe những lời như thế." Cô cầm lấy bó hoa cúc nhỏ, cảm nhận sự mềm mại của cánh hoa và hương thơm thanh khiết. Mỗi bông hoa cúc trắng tinh khôi, với nhụy vàng ươm, dường như đang thì thầm về một sự khởi đầu mới, về niềm hy vọng và sự kiên cường. Việc tự tay chọn một bó hoa cho chính mình, để tô điểm cho không gian sống của mình, là một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn đối với Lê An. Nó không chỉ là mua sắm, mà là một cách cô tự khẳng định giá trị bản thân, tự vỗ về và động viên mình sau những ngày dài chìm trong nỗi buồn.

"Mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng," Minh Anh tiếp tục, như đọc được suy nghĩ của Lê An. "Và câu chuyện của em, An, đang đến một chương mới rồi đấy." Cô ấy nhìn Lê An với ánh mắt đầy khích lệ. "Hãy chăm sóc nó thật tốt nhé. Rồi em sẽ thấy, khu vườn của em sẽ nở rộ những đóa hoa đẹp hơn bao giờ hết." Minh Anh còn kể cho Lê An nghe về một khóa học làm gốm thủ công sắp mở ở thị trấn, gợi ý cô nên tham gia để tìm thêm niềm vui và học hỏi điều mới mẻ. Lê An lắng nghe, trong lòng nhen nhóm một sự hứng thú lạ thường. Cô chưa từng nghĩ đến việc làm gốm, nhưng ý tưởng về việc tạo ra một thứ gì đó bằng chính đôi tay mình, từ một khối đất sét vô tri, lại mang một sức hấp dẫn kỳ lạ.

Tạm biệt Minh Anh, Lê An bước ra khỏi tiệm hoa, bó cúc nhỏ ôm trong tay. Ánh nắng buổi trưa vẫn dịu dàng, nhưng không còn cảm giác gay gắt như trước. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mới đang chảy trong huyết quản. Cô không còn cảm thấy cô đơn hay lạc lõng. Những lời của Minh Anh, sự quan tâm của mẹ, và cả những bông hoa xinh đẹp này, đều là những mảnh ghép nhỏ đang giúp cô xây dựng lại thế giới nội tâm của mình. Cô nhận ra rằng, dù cho *lời nói không thành* và *khoảng cách vô hình* có thể đã định hình một phần quá khứ của cô, nhưng tương lai lại hoàn toàn nằm trong tay cô. Cô có quyền lựa chọn cách mình sẽ sống, cách mình sẽ yêu thương bản thân, và cách mình sẽ tiếp tục cuộc hành trình này, không còn phải chờ đợi bất cứ ai hay bất cứ điều gì nữa. Bó hoa cúc trong tay cô, dù nhỏ bé, lại là một lời hứa thầm lặng với chính mình, về một cuộc sống đầy màu sắc và ý nghĩa phía trước.

***

Buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An tìm đến bờ sông quen thuộc. Nơi đây, từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm thơ ấu, cho những lời hứa hẹn trong trẻo và cả những nỗi nhớ da diết của cô. Gió nhẹ thổi lướt qua, mang theo hơi nước sông mát lành và mùi phù sa thoang thoảng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều như một khúc ca vỗ về, xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi. Xa xa, bóng ông lão đánh cờ vẫn trầm mặc bên gốc đa già, râu tóc bạc phơ, vẻ mặt trầm tư tập trung vào ván cờ của mình, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng khe khẽ, như thể đang suy ngẫm về những nước cờ của cuộc đời.

Lê An ngồi xuống phiến đá cũ kỹ, nơi cô và Trần Hạo từng ngồi hàng giờ, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, những ước mơ ngây ngô của tuổi trẻ. Nơi đây từng là biểu tượng của một tình yêu thanh mai trúc mã tưởng chừng sẽ mãi mãi, một nơi chất chứa biết bao hy vọng và mong đợi. Giờ đây, cô không còn cảm thấy day dứt, không còn những giọt nước mắt vô vọng như những lần trước. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác thanh thản như chính dòng sông đang chảy trôi trước mắt cô. Cô nhìn ngắm khung cảnh hoàng hôn rực rỡ, những vệt mây màu cam, hồng, tím hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp trên nền trời. Mặt sông lấp lánh ánh vàng, phản chiếu sắc màu của buổi chiều tà, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng.

Cô hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành mơn man trên da, hơi nước từ sông phả vào mặt, mang theo sự sảng khoái. Cô lắng nghe tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng chim chiều hót líu lo trước khi về tổ, và cả tiếng "cạch" nhẹ nhàng của quân cờ từ phía ông lão. Tất cả những âm thanh ấy, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm dịu, vỗ về tâm hồn cô. Cô không cố gắng xua đuổi những ký ức về Trần Hạo, về *nếu như ngày đó* anh nói ra lời yêu sớm hơn một chút, về *bên bờ sông cũ* này anh đã hứa hẹn điều gì. Cô chấp nhận để chúng trôi qua tâm trí, như những đám mây lướt qua bầu trời, không níu giữ, không cố gắng bám víu. Chúng là một phần của cô, là một phần của quá khứ, nhưng chúng không còn định nghĩa hiện tại và tương lai của cô nữa.

"Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Ta cũng phải đi tiếp..." Lê An thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, chỉ đủ để chính cô nghe thấy. Đó không phải là một lời than thở, mà là một lời tuyên bố, một lời hứa với chính bản thân mình. Cô nhìn vào dòng sông đang chảy, không ngừng nghỉ, mang theo phù sa bồi đắp cho những bãi bồi, nuôi dưỡng sự sống. Dòng sông không bao giờ quay ngược về quá khứ, nó chỉ biết tiến về phía trước, về phía biển rộng lớn. Cô cũng vậy. Cô sẽ không để mình *chậm một nhịp* thêm lần nào nữa. Cô đã chấp nhận sự thật về *khoảng cách vô hình* giữa cô và Trần Hạo, chấp nhận rằng *lời nói không thành* đã định đoạt một kết cục. Nhưng sự chấp nhận đó không phải là bỏ cuộc, mà là sự giải thoát để cô có thể bắt đầu một hành trình mới.

Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát nở trên môi Lê An. Nụ cười không còn chút vương vấn buồn bã nào, mà thay vào đó là sự thanh thản và niềm hy vọng thầm kín. Cô không biết tương lai sẽ mang đến điều gì, liệu cô có tìm được một bến đỗ an yên cho riêng mình hay không, liệu có ai đó sẽ bước vào cuộc đời cô và mang đến những niềm vui mới hay không. Nhưng cô biết chắc một điều: cô sẽ sống trọn vẹn cho hiện tại, sẽ trân trọng từng khoảnh khắc, sẽ không còn để bản thân mình chìm đắm trong những nỗi tiếc nuối về một điều đã không thể xảy ra. Cô sẽ mở lòng mình đón nhận những điều mới mẻ, như những bông hoa cúc cô vừa mua, như những kiến thức cô có thể học được từ lớp làm gốm.

Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng ánh trăng non đã bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, hứa hẹn một đêm sáng rực. Lê An đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Cô quay lưng lại với dòng sông, không ngoái nhìn lại. Bước chân cô vững vàng hơn, tâm hồn cô nhẹ nhõm hơn. Cô đã tìm thấy bình yên mới ngay trên bờ sông cũ, nơi từng chôn giấu bao nỗi niềm. Và giờ đây, cô đã sẵn sàng bước tiếp trên con đường của riêng mình, với một trái tim đã được chữa lành và một niềm tin mạnh mẽ vào tương lai. Cô sẽ không chờ đợi ai nữa, mà sẽ tự mình tạo nên câu chuyện của chính mình, từng bước một, như dòng sông vẫn miệt mài chảy về biển lớn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free