Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 250: Hai Thế Giới, Một Lời Hứa Lõng Lẻo

Trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên đã khẽ khàng xuyên qua khung cửa sổ cao vút của lớp học chuyên, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền bảng xanh. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi phấn và giấy mới, hòa quyện với chút hương cà phê thoang thoảng từ cốc của cô Lan. Trần Hạo ngồi ở bàn đầu, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén tập trung hoàn toàn vào những ký hiệu toán học phức tạp trên bảng. Cả lớp im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng cô Lan giảng bài đều đều, trầm ấm. Anh ghi chép tỉ mỉ, từng nét chữ rắn rỏi, dứt khoát, phản ánh sự tập trung cao độ và kỷ luật thép của chính anh.

Cô Lan, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão tri thức, mỉm cười hài lòng khi nhìn lướt qua các gương mặt trẻ tuổi đang say sưa học tập. Ánh mắt cô dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo. Cô biết cậu học trò này có một tài năng thiên bẩm, một trí tuệ sắc sảo và một ý chí kiên định hiếm có. Hôm nay, bài toán đại số tuyến tính mà cô đưa ra là một thử thách không nhỏ, nhưng Trần Hạo đã hoàn thành nó một cách xuất sắc. Cô gọi anh lên bảng. Với động tác dứt khoát, anh cầm viên phấn và bắt đầu giải, từng bước logic, rõ ràng, không chút do dự. Những con số và ký hiệu nhảy múa dưới bàn tay anh, tạo nên một lời giải hoàn hảo.

"Hạo, em làm rất tốt. Luôn giữ vững phong độ này nhé," cô Lan nói, giọng điệu đầy tự hào và tin tưởng. "Kết quả của em luôn nằm trong top đầu của trường, và cô tin em sẽ còn tiến xa hơn nữa." Lời khen của cô không chỉ là sự công nhận, mà còn là một sự khích lệ mạnh mẽ, một lời nhắc nhở về mục tiêu anh đang theo đuổi.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua môi anh. Anh trở về chỗ ngồi, ánh mắt lại hướng về phía bảng, nhưng lần này, anh cảm nhận được một ánh nhìn khác, sắc sảo không kém, từ bên cạnh. Đó là Hà Minh, cậu bạn cùng lớp, cũng là đối thủ đáng gờm nhất của anh trong mọi cuộc thi học thuật. Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao, mái tóc được vuốt gel gọn gàng và nụ cười thường trực trên môi, luôn toát ra sự tự tin và cạnh tranh lành mạnh.

Giờ giải lao, khi cả lớp ồn ào vươn vai, trao đổi bài vở, Hà Minh dịch ghế sát lại Trần Hạo. "Bài này cậu làm nhanh thật. Tớ nghĩ chúng ta có thể hợp tác cho dự án nghiên cứu sắp tới," Hà Minh nói, giọng điệu tự nhiên nhưng ánh mắt lại đầy tính toán. Cậu ta luôn biết cách biến mọi cuộc cạnh tranh thành cơ hội hợp tác, tạo dựng mạng lưới quan hệ từ sớm.

Trần Hạo gật đầu, "Được thôi, tớ cũng đang muốn tìm một người ăn ý." Anh hiểu rõ giá trị của việc làm việc nhóm, đặc biệt là trong môi trường học tập khắc nghiệt này. Những dự án nghiên cứu khoa học, những cuộc thi Olympic cấp quốc gia, thậm chí là các kỳ thi tuyển sinh đại học danh tiếng, tất cả đều đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng nghỉ và một tinh thần cạnh tranh không khoan nhượng. Trong thế giới của Trần Hạo lúc này, mọi thứ đều xoay quanh việc học, việc phát triển bản thân và việc xây dựng một tương lai vững chắc. Không có chỗ cho những suy nghĩ mông lung, những hoài niệm cũ kỹ.

Anh lật giở những trang sách vật lý dày cộp, những công thức phức tạp, những định luật vũ trụ đang chờ anh chinh phục. Áp lực ở thành phố này không giống như ở thị trấn ven sông. Ở đây, mỗi người đều là một vì sao nhỏ, phải tự mình bứt phá để tỏa sáng giữa bầu trời đêm đầy rẫy những vì sao khác. Anh không thể lơ là, không thể chậm một nhịp. Anh đã đặt ra cho mình một mục tiêu rõ ràng, và anh sẽ làm mọi cách để đạt được nó. Anh biết rằng sự lựa chọn của mình ngày đó, quyết định rời bỏ thị trấn để lên thành phố, là một bước ngoặt lớn. Anh đã chấp nhận đánh đổi nhiều thứ, và bây giờ, anh phải chứng minh rằng sự đánh đổi đó là xứng đáng.

Hà Minh tiếp tục nói về ý tưởng dự án của mình, về việc áp dụng trí tuệ nhân tạo vào giải quyết các vấn đề môi trường. Trần Hạo lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đưa ra một vài câu hỏi sắc bén, cho thấy anh đã suy nghĩ sâu về vấn đề này. Cuộc trò chuyện của họ không có chỗ cho những chuyện phiếm, những mối quan tâm cá nhân hay những xúc cảm lãng mạn. Đó là cuộc trò chuyện của những người trẻ đầy tham vọng, những người đang hăm hở định hình tương lai của chính mình. Sự cạnh tranh, sự hợp tác, sự tập trung vào mục tiêu là những gì định nghĩa cuộc sống của Trần Hạo ở thời điểm hiện tại. Anh đã hoàn toàn hòa nhập vào nhịp sống hối hả của thành phố, nơi mà thời gian là vàng bạc, và mỗi giây phút đều phải được tận dụng triệt để cho sự nghiệp và học vấn. Thị trấn ven sông, Lê An, và lời hứa bên sông cũ, tất cả dường như đã bị đẩy lùi vào một góc khuất của tâm trí, được cất giữ cẩn thận như một kỷ vật cũ, không được phép làm xao nhãng con đường anh đang đi. Anh đã tự mình tạo nên một khoảng cách vô hình giữa mình và quá khứ, một khoảng cách mà anh tin là cần thiết để đạt được những gì mình muốn.

***

Đêm buông xuống, những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh như một dải ngân hà trải dài vô tận, xuyên qua tấm kính cửa sổ ký túc xá của Trần Hạo. Trong căn phòng nhỏ, mùi giấy và mực vẫn còn vương vấn, hòa cùng mùi đồ ăn vặt thoang thoảng từ căn-tin khuất sau dãy nhà. Chồng sách vở cao ngất trên bàn, những cuốn sách vật lý, toán học, hóa học, lập trình dày cộp, là bằng chứng cho những giờ phút miệt mài không ngừng nghỉ của anh. Chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, hắt bóng anh lên bức tường đối diện, tạo thành một hình ảnh cô độc và đầy quyết tâm.

Trần Hạo vừa gập quyển sách vật lý cuối cùng lại, một hơi thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực. Anh đã dành cả buổi tối để hoàn thành một bài luận khó, một thách thức lớn đòi hỏi sự phân tích sâu sắc và khả năng tư duy logic bậc cao. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự mãn nguyện và kiên định. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm nhận từng đốt sống lưng giãn ra sau nhiều giờ ngồi bất động.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi ấy, khi tiếng ồn ào của thành phố đã dịu xuống thành một âm thanh rì rầm xa xăm, ánh mắt Trần Hạo vô thức hướng ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy, những tòa nhà cao tầng sừng sững vươn lên giữa màn đêm, tạo nên một bức tranh tráng lệ nhưng cũng đầy xa lạ. Anh không thể phủ nhận rằng đôi khi, trong những khoảnh khắc như thế này, một hình ảnh thoáng qua của thị trấn ven sông yên bình lại hiện lên trong tâm trí anh. Hình ảnh bờ sông cũ, tiếng sóng vỗ rì rào, và một cô gái với mái tóc dài xõa ngang vai, đang mỉm cười dịu dàng.

Đó là Lê An.

Một cảm giác nhẹ nhàng, mơ hồ, gần như là một nỗi tiếc nuối chưa thành hình, lướt qua trái tim anh. Anh nhớ về những đêm trăng sáng, anh và Lê An ngồi bên bờ sông, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây ngô của tuổi trẻ. Anh nhớ về lời hứa bên sông, về những lời nói không thành mà anh đã giữ kín trong lòng. Anh nhớ về cái nhìn chờ đợi của cô, về những tin nhắn thưa dần của anh. Tất cả những ký ức ấy, như những đốm lửa nhỏ, chớp tắt trong màn đêm.

Nhưng rồi, như một người lính đã được huấn luyện kỹ càng để dập tắt mọi cảm xúc yếu mềm, Trần Hạo nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ ấy. Anh lắc đầu nhẹ, như thể muốn rũ bỏ bụi bặm của quá khứ. Anh tự nhủ: "Không được lơ là. Đây mới là cơ hội của mình." Cuộc sống ở thành phố này là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi chỉ có những người mạnh mẽ, kiên cường và tập trung nhất mới có thể tồn tại và thành công. Anh đã dành quá nhiều thời gian, quá nhiều công sức để đến được đây, để có được những cơ hội này. Anh không thể để bất kỳ điều gì, bất kỳ hoài niệm nào, làm chệch hướng con đường anh đã chọn.

Anh bước đến bàn, bật lại chiếc đèn, và cầm lấy quyển sách vật lý dày cộp vừa gấp lại. Lật dở một trang mới, anh lại bắt đầu chìm đắm vào thế giới của công thức và định luật. Những con số, những phương trình, những bài toán phức tạp ấy giờ đây là người bạn đồng hành duy nhất của anh, là mục tiêu duy nhất anh hướng tới. Chiếc điện thoại di động cũ, vật bất ly thân của anh khi còn ở thị trấn, giờ đây nằm im lìm trên góc bàn, chỉ được sử dụng cho những cuộc gọi ngắn gọn với gia đình hoặc để tra cứu thông tin học tập. Không còn những tin nhắn dài, không còn những cuộc gọi vu vơ để duy trì một mối quan hệ đã dần trở thành khoảng cách vô hình.

Trần Hạo biết, sâu thẳm trong lòng, anh đang đánh đổi một điều gì đó. Nhưng anh tin rằng sự đánh đổi này là cần thiết. Anh tin rằng thành công sẽ bù đắp cho tất cả. Anh sẽ trở về thị trấn như một người thành đạt, một người mà Lê An có thể tự hào, một người có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng anh không nhận ra rằng, trong lúc anh đang miệt mài xây dựng tương lai, thời gian không ngừng trôi, và cuộc sống của Lê An cũng không ngừng vận động. Anh đã chậm một nhịp trong việc bày tỏ tình cảm của mình, và giờ đây, anh lại đang chậm một nhịp trong việc nhận ra rằng thế giới của Lê An đã không còn xoay quanh anh nữa. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng, dù cho cái giá phải trả có thể là một nỗi tiếc nuối khôn nguôi trong tương lai. Nhưng ở thời điểm hiện tại, trong căn phòng ký túc xá ngập tràn ánh đèn và sách vở, Trần Hạo chỉ biết có một điều duy nhất: học, học nữa, học mãi, để chạm tới đỉnh cao của thành công.

***

Nắng chiều dịu dàng đổ xuống con đường nhỏ dẫn vào cửa hàng hoa 'Floral Dreams', khiến những cánh hoa càng thêm rực rỡ và lung linh. Mùi hương ngọt ngào, tinh khiết của hàng trăm loài hoa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc. Lê An bước vào, mái tóc dài buông xõa mềm mại trên vai, nụ cười thanh thoát nở trên môi. Cô đã không còn vẻ u buồn, trầm mặc như trước, thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một vẻ đẹp trưởng thành và an nhiên.

Minh Anh, cô chủ tiệm hoa với mái tóc dài buông xõa và nụ cười tươi tắn, ngẩng đầu lên từ bó cúc họa mi đang tỉ mẩn gói. "An này, chị thấy em giờ khác lắm. Bình yên hơn," Minh Anh nói, ánh mắt trìu mến. Cô đã chứng kiến Lê An từ những ngày đầu còn mang nặng nỗi buồn, nỗi nhớ, và giờ đây, cô vui mừng khi thấy người bạn của mình đã tìm lại được chính mình.

Lê An khẽ gật đầu, "Em học cách chấp nhận chị ạ. Sống cho hiện tại thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường đã được rèn giũa qua th��i gian. Cô tỉ mẩn lựa chọn từng bông hoa cúc trắng tinh khôi, những cánh hoa nhỏ xíu, mềm mại, tượng trưng cho sự thanh khiết và bền bỉ. "Em đang tìm hoa để cắm ở lớp học thêu mới của em. Mấy cô bạn ở đó đều bảo em cắm hoa đẹp."

Minh Anh mỉm cười, "Tuyệt vời quá! Chị biết em sẽ tìm thấy niềm vui mới mà. Những bông hoa cúc này hợp với em lắm, An ạ. Trong veo mà mạnh mẽ." Cô bắt đầu gói bó hoa cho Lê An, động tác điêu luyện và đầy nghệ thuật. "Vậy là em vẫn đi học thêu đều đặn chứ?"

"Vâng ạ. Em thích lắm. Mỗi mũi kim là một sự tập trung, một sự tĩnh tâm," Lê An đáp, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi kể về sở thích mới của mình. "Em đang học thêu một bức tranh hoa sen, đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn lắm. Có những lúc em phải tháo ra thêu lại cả chục lần, nhưng rồi khi nhìn thấy thành quả, em thấy rất mãn nguyện."

"Đó chính là cuộc sống đấy, An," Minh Anh nói, tay vẫn thoăn thoắt gói hoa. "Có những cánh cửa mới chỉ mở ra khi chúng ta không còn bám víu vào cánh cửa cũ. Em đã buông bỏ được những gì không thuộc về mình, và giờ đây, em đang đón nhận những điều tốt đẹp hơn." Lời nói của Minh Anh như một làn gió mát lành, xoa dịu những vết thương lòng còn sót lại của Lê An. Cô biết Minh Anh đang nói về Trần Hạo, về cái khoảng cách vô hình đã dần trở nên quá lớn, về lời hứa bên sông đã không còn trọng lượng như xưa.

Lê An gật đầu, "Em hiểu điều đó, chị ạ. Em đã từng nghĩ rằng nếu không có anh ấy, em sẽ không thể nào sống được. Nhưng rồi em nhận ra, cuộc sống vẫn tiếp diễn, dòng sông vẫn chảy, và em cũng phải đi tiếp." Cô đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hoa cúc, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó. "Trước đây, em luôn chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Chiếc điện thoại di động cũ là cả thế giới của em. Nhưng giờ thì không còn nữa. Em đã học cách tìm niềm vui từ những điều giản dị xung quanh." Cô không còn kiểm tra điện thoại một cách vô thức, không còn trông ngóng một tín hiệu nào từ thành phố xa xôi. Chiếc điện thoại của cô giờ đây chỉ là một công cụ liên lạc, không còn là biểu tượng của hy vọng mong manh.

Minh Anh gói xong bó hoa, buộc một dải ruy băng màu xanh ngọc bích. "Đây, của em đây. Chị tin là bức tranh thêu hoa sen của em sẽ rất đẹp." Cô trao bó hoa cho Lê An, kèm theo một cái vỗ nhẹ lên vai đầy động viên. "Cuộc đời còn dài lắm, An. Hãy sống trọn vẹn cho mình, em nhé."

Lê An ôm bó hoa vào lòng, hít hà mùi hương dịu nhẹ của chúng. "Cảm ơn chị, Minh Anh. Chị luôn là người lắng nghe và cho em những lời khuyên hữu ích nhất." Cô rời khỏi cửa hàng hoa, bước chân nhẹ nhàng và tự tin hơn bao giờ hết. Cô biết rằng con đường phía trước có thể còn nhiều khó khăn, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô đã học được cách yêu thương bản thân, cách tự mình tìm kiếm hạnh phúc, thay vì trông chờ vào một ai khác. Cô đã chấp nhận rằng lời nói không thành của Trần Hạo ngày đó, sự chậm một nhịp của anh, đã định đoạt một kết cục. Nhưng sự chấp nhận đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự giải thoát để cô có thể bắt đầu một hành trình mới, một câu chuyện của riêng mình.

***

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời và dòng sông. Những vệt mây màu cam, hồng, tím hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp trên nền trời, hệt như một bức tranh thủy mặc được điểm tô bằng những gam màu rực rỡ nhất. Gió mát từ sông thổi vào, mang theo hơi nước và mùi phù sa thoang thoảng, mơn man trên làn da Lê An. Cô ngồi xuống phiến đá cũ kỹ bên bờ sông, nơi từng là nhân chứng cho biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo.

Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều như một khúc ca vỗ về tâm hồn. Xa xa, bóng ông lão đánh cờ vẫn trầm mặc bên gốc đa già, râu tóc bạc phơ, vẻ mặt trầm tư tập trung vào ván cờ của mình. Thỉnh thoảng, một tiếng "cạch" nhẹ nhàng của quân cờ lại vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Tất cả những âm thanh ấy, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm dịu, quen thuộc, nhưng giờ đây, đối với Lê An, chúng mang một ý nghĩa khác.

Cô nhìn dòng nước sông đang chảy trôi không ngừng, như thời gian và cuộc đời. Dòng sông không bao giờ quay ngược về quá khứ, nó chỉ biết tiến về phía trước, về phía biển rộng lớn. Cô cũng vậy. Cô không còn cảm thấy day dứt, không còn những giọt nước mắt vô vọng như những lần trước. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác thanh thản như chính dòng sông đang chảy trôi trước mắt cô. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành mơn man trên da, hơi nước từ sông phả vào mặt, mang theo sự sảng khoái.

Lê An không cố gắng xua đuổi những ký ức về Trần Hạo, về *nếu như ngày đó* anh nói ra lời yêu sớm hơn một chút, về *bên bờ sông cũ* này anh đã hứa hẹn điều gì. Cô chấp nhận để chúng trôi qua tâm trí, như những đám mây lướt qua bầu trời, không níu giữ, không cố gắng bám víu. Chúng là một phần của cô, là một phần của quá khứ, nhưng chúng không còn định nghĩa hiện tại và tương lai của cô nữa. Cô đã học cách đặt chúng vào một góc riêng trong trái tim, như một cuốn sổ lưu bút cũ kỹ, thỉnh thoảng lật xem nhưng không còn chìm đắm trong nó.

"Sông vẫn chảy, người vẫn qua. Lời hứa ấy, giờ đã thuộc về con sông này rồi," Lê An thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, chỉ đủ để chính cô nghe thấy. Đó không phải là một lời than thở, mà là một lời tuyên bố, một lời từ biệt với quá khứ. Lời hứa bên sông, cái biểu tượng của một tình yêu thanh mai trúc mã tưởng chừng sẽ mãi mãi, giờ đây đã trở thành một kỷ niệm đẹp nhưng xa vời, một phần của dòng chảy thời gian không thể quay ngược. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đã không còn là một nỗi đau nhức nhối, mà là một sự thật hiển nhiên mà cô đã học cách chấp nhận.

Cô nhìn vào dòng nước, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực in bóng, tạo nên những dải màu lung linh huyền ảo. Cô đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ gắn liền với dòng sông này, với những kỷ niệm về Trần Hạo. Nhưng giờ đây, cô biết rằng cuộc đời cô còn rộng lớn hơn thế. Cô sẽ không để mình *chậm một nhịp* thêm lần nào nữa. Cô đã chấp nhận sự thật về *khoảng cách vô hình* giữa cô và Trần Hạo, chấp nhận rằng *lời nói không thành* đã định đoạt một kết cục. Nhưng sự chấp nhận đó không phải là bỏ cuộc, mà là sự giải thoát để cô có thể bắt đầu một hành trình mới.

Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát nở trên môi Lê An. Nụ cười không còn chút vương vấn buồn bã nào, mà thay vào đó là sự thanh thản và niềm hy vọng thầm kín. Cô không biết tương lai sẽ mang đến điều gì, liệu cô có tìm được một bến đỗ an yên cho riêng mình hay không, liệu có ai đó sẽ bước vào cuộc đời cô và mang đến những niềm vui mới hay không. Nhưng cô biết chắc một điều: cô sẽ sống trọn vẹn cho hiện tại, sẽ trân trọng từng khoảnh khắc, sẽ không còn để bản thân mình chìm đắm trong những nỗi tiếc nuối về một điều đã không thể xảy ra. Cô sẽ mở lòng mình đón nhận những điều mới mẻ, như những bông hoa cúc cô vừa mua, như những kiến thức cô có thể học được từ lớp làm gốm.

Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng ánh trăng non đã bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, hứa hẹn một đêm sáng rực. Lê An đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Cô quay lưng lại với dòng sông, không ngoái nhìn lại. Bước chân cô vững vàng hơn, tâm hồn cô nhẹ nhõm hơn. Cô đã tìm thấy bình yên mới ngay trên bờ sông cũ, nơi từng chôn giấu bao nỗi niềm. Và giờ đây, cô đã sẵn sàng bước tiếp trên con đường của riêng mình, với một trái tim đã được chữa lành và một niềm tin mạnh mẽ vào tương lai. Cô sẽ không chờ đợi ai nữa, mà sẽ tự mình tạo nên câu chuyện của chính mình, từng bước một, như dòng sông vẫn miệt mài chảy về biển lớn. Hai thế giới, hai con đường, đã hoàn toàn tách biệt. Lời hứa bên sông, giờ đây, chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm của quá khứ, nhường chỗ cho những khởi đầu mới, cho những tương lai chưa được viết nên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free