Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 251: Ngưỡng Cửa Thành Phố, Khoảng Trống Bờ Sông

Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng ánh trăng non đã bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, hứa hẹn một đêm sáng rực. Lê An đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Cô quay lưng lại với dòng sông, không ngoái nhìn lại. Bước chân cô vững vàng hơn, tâm hồn cô nhẹ nhõm hơn. Cô đã tìm thấy bình yên mới ngay trên bờ sông cũ, nơi từng chôn giấu bao nỗi niềm. Và giờ đây, cô đã sẵn sàng bước tiếp trên con đường của riêng mình, với một trái tim đã được chữa lành và một niềm tin mạnh mẽ vào tương lai. Cô sẽ không chờ đợi ai nữa, mà sẽ tự mình tạo nên câu chuyện của chính mình, từng bước một, như dòng sông vẫn miệt mài chảy về biển lớn. Hai thế giới, hai con đường, đã hoàn toàn tách biệt. Lời hứa bên sông, giờ đây, chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm của quá khứ, nhường chỗ cho những khởi đầu mới, cho những tương lai chưa được viết nên.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm nhẹ lên những mái nhà còn vương hơi sương của thị trấn ven sông, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách liên tỉnh. Chiếc ba lô cũ kỹ, đã theo anh qua bao mùa mưa nắng, nặng trĩu trên vai. Bên trong không phải là quần áo mới, mà là những cuốn sách giáo khoa, vài bộ đồ đơn giản và một tâm hồn đầy ắp hoài bão. Anh Tám, người tài xế quen thuộc đã đưa đón biết bao chuyến xe từ thị trấn lên thành phố, nhìn Trần Hạo với ánh mắt trìu mến.

“Cậu Hạo đi cẩn thận nhé! Lên thành phố học hành cho giỏi, đừng quên lối về đấy.” Anh Tám nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự quan tâm chân thành của một người chú bác. Chiếc xe khách màu xanh lam đã cũ kỹ, nhưng được lau dọn sạch sẽ, vẫn giữ nguyên mùi dầu diesel quen thuộc. Xung quanh, bến xe đã bắt đầu trở nên hối hả, ồn ào. Tiếng còi xe hú lên từng hồi dài, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng khắp khu vực chờ rộng lớn, chen lẫn với tiếng người gọi khách lanh lảnh, tiếng trò chuyện xôn xao của những người lên đường và kẻ tiễn biệt. Mùi xăng dầu, mùi khói xe đặc trưng quyện với mùi ẩm mốc của những góc tường cũ kỹ và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những gánh hàng rong, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp mà anh chưa từng trải qua ở thị trấn yên bình của mình.

Trần Hạo gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi. “Vâng, cháu cảm ơn bác. Bác về bình an.” Giọng anh vẫn trầm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia nhìn kiên định. Anh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ bước về phía cửa xe. Anh biết, đây không phải là một chuyến đi bình thường, mà là một cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn mới, khác biệt hoàn toàn với thị trấn nhỏ bé nơi anh đã lớn lên, khác biệt với con sông hiền hòa và những ký ức anh đã cố gắng gói ghém lại. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng luồng không khí đặc quánh mùi khói bụi và sự hối hả, như muốn ghi nhớ khoảnh khắc chuyển giao này. Đó là một mùi hương xa lạ, nhưng cũng đầy mời gọi, báo hiệu những điều mới mẻ đang chờ đợi. Anh bước đi giữa dòng người tấp nập, mỗi bước chân đều mang theo sự quyết tâm của một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, sẵn sàng hòa mình vào không khí sôi động, náo nhiệt của thành phố. Anh không ngoảnh lại, không để những hình ảnh về *bên bờ sông cũ* hay *nếu như ngày đó* quay lại níu giữ anh. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi tới cùng.

Chiếc xe khách lăn bánh, bỏ lại phía sau bến xe ồn ào và thị trấn đang dần khuất dạng trong màn sương buổi sớm. Trần Hạo ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Những cánh đồng lúa xanh mướt dần nhường chỗ cho những khu công nghiệp, những dãy nhà cao tầng bắt đầu hiện ra lờ mờ phía chân trời. Cảm giác choáng ngợp len lỏi trong tâm trí anh. Thị trấn nhỏ bé của anh giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ trên bản đồ ký ức. Anh thầm hứa với lòng mình, sẽ không *chậm một nhịp* nào nữa trong cuộc hành trình này. Anh sẽ nắm bắt mọi cơ hội, sẽ không để *lời nói không thành* trở thành vật cản trong tương lai của mình. Tham vọng bùng cháy trong lồng ngực, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Buổi chiều cùng ngày, dưới ánh nắng vàng ươm của tiết trời đầu thu, Trần Hạo đứng giữa khuôn viên Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, cảm giác choáng ngợp và mãn nguyện hòa quyện. Khuôn viên rộng lớn với những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính mang màu gạch đỏ trầm mặc xen lẫn những khối nhà hiện đại bằng kính và thép, tạo nên một vẻ đẹp vừa uy nghi, vừa năng động. Mái ngói rêu phong của những tòa nhà cũ gợi lên một chút hoài niệm, nhưng dòng sinh viên tấp nập, tiếng cười đùa vang vọng từ các sân trường, tiếng giảng bài vọng ra từ các giảng đường lại thổi bùng lên một luồng năng lượng tươi mới. Tiếng xe cộ vội vã từ con đường bên ngoài không làm mất đi vẻ thanh bình của không gian học thuật này, mà dường như chỉ làm nó thêm phần sống động.

Anh hít thở sâu, cảm nhận mùi giấy sách cũ kỹ pha lẫn mùi mực in mới, mùi gỗ ấm áp từ những xưởng thực hành và thoang thoảng mùi sơn từ những công trình đang xây dựng dở. Vào một khoảnh khắc nào đó, anh còn cảm nhận được mùi hoa sữa đặc trưng của Hà Nội, dù chưa phải mùa. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ trẻ trung, năng động, đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không thiếu sự nghiêm túc, học thuật. Anh chưa bao giờ thấy nhiều người trẻ cùng chí hướng đến vậy, cùng chung một niềm đam mê kiến tạo. Đôi mắt anh sáng lên, không còn vẻ u hoài thường trực. Đây chính là nơi anh thuộc về, nơi anh có thể hiện thực hóa những ước mơ của mình.

Đang mải mê ngắm nhìn một tác phẩm điêu khắc đặt giữa sân trường, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

“Ôi, Hạo! Cậu cũng ở đây à? Bất ngờ thật!”

Trần Hạo quay lại, thấy Hà Minh, người bạn học cùng cấp ba, đang đứng đó với nụ cười rạng rỡ. Hà Minh vẫn bảnh bao như ngày nào, mái tóc vuốt gọn gàng, ăn nói khéo léo và luôn toát ra vẻ tự tin.

“Chào Minh,” Trần Hạo đáp lại, giọng vẫn trầm, nhưng có chút niềm vui ẩn chứa. “Tớ đỗ ngành này.”

Hà Minh vỗ vai anh. “Biết ngay mà! Tớ nhớ cậu bảo thích vẽ vời kiến trúc lắm. Ngành này có vẻ hợp với cậu. Tớ thì học ngành kỹ thuật, cũng ở tòa nhà bên kia thôi. Không ngờ lại gặp nhau ở đây, đúng là duyên số! Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.” Hà Minh cười phá lên, kéo Trần Hạo đi về phía khu ký túc xá. “Đi thôi, tớ dẫn cậu về phòng. Tớ đến trước vài ngày rồi, có kinh nghiệm hơn cậu đó.”

Trần Hạo chỉ gật đầu, lắng nghe Hà Minh thao thao bất tuyệt về những điều mới lạ ở trường, về những giáo sư nổi tiếng, về những câu lạc bộ hấp dẫn. Mặc dù vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, nhưng bên trong anh, một luồng năng lượng mới đang chảy tràn. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để học hỏi, để khám phá, để chứng tỏ bản thân trong môi trường mới mẻ này. Những cơ hội dường như mở ra trước mắt, rực rỡ và đầy hứa hẹn. Anh không còn cảm thấy bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì từ quá khứ. Thành phố này, ngôi trường này, chính là khởi đầu mới của anh. Anh sẽ không để *khoảng cách vô hình* trở thành rào cản cho sự phát triển của mình.

Khi đêm xuống, và ánh đèn điện bắt đầu thắp sáng rực rỡ khắp khuôn viên trường, Trần Hạo ngồi trong phòng ký túc xá, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường lung linh, những dòng xe cộ hối hả trên đường lớn, tiếng nhạc từ một quán cà phê gần đó vọng lại. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, hoàn toàn khác biệt với sự tĩnh lặng của thị trấn ven sông. Anh tự nhủ, đây mới là nơi anh thuộc về. Anh sẽ làm việc chăm chỉ, sẽ học hỏi không ngừng, để biến những ước mơ thành hiện thực. Cái tên Lê An, và những ký ức *bên bờ sông cũ*, dù vẫn còn đó, nhưng đã được anh gói gọn vào một ngăn nhỏ trong trái tim, nhường chỗ cho những mục tiêu lớn lao hơn. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, một hành trình mới, không có chỗ cho sự *chậm một nhịp* nào nữa.

***

Trong khi Trần Hạo đang đắm chìm trong không khí sôi động và những tham vọng mới của thành phố, thì ở thị trấn ven sông, màn đêm buông xuống mang theo một vẻ tĩnh mịch quen thuộc, nhưng giờ đây lại phảng phất một nỗi trống vắng lạ lùng. Lê An ngồi trong bếp, giúp mẹ Nguyễn Thị Tư soạn bữa cơm tối. Tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng nước chảy từ vòi, và tiếng mẹ cô nói chuyện râm ran về chuyện làng xóm, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc. Bên ngoài, tiếng chim hót thưa thớt dần khi hoàng hôn ngả bóng, nhường chỗ cho tiếng lá cây xào xạc khi cơn gió hiu hiu thổi qua những tán cây cổ thụ trong vườn. Mùi hoa lài từ giàn hoa trước hiên nhà, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi cơm mẹ nấu đang lan tỏa khắp gian bếp, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến nao lòng.

Cô cố gắng tập trung vào việc nhặt rau, rửa chén, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng vẩn vơ. Mỗi động tác đều chậm hơn một nhịp, mỗi suy nghĩ đều bị kéo về một nơi nào đó xa xôi. Chiếc điện thoại cũ kỹ của cô nằm yên vị trên bàn ăn, màn hình tối đen, không một tiếng rung, không một ánh sáng lóe lên báo hiệu một tin nhắn hay cuộc gọi đến. Sự im lặng của nó như một tiếng chuông báo động vang vọng trong lòng cô. Cô đã quen với những tin nhắn hỏi thăm của Trần Hạo, dù thưa thớt, dù đôi khi chỉ là vài dòng ngắn ngủi. Nhưng hôm nay, không có gì cả. Cô cảm nhận rõ rệt sự thiếu vắng của những liên lạc thường lệ, của một sợi dây mong manh dù đã từng rất dễ đứt.

“Con bé An nay lớn rồi, cứ ngồi thẫn thờ thế này là nhớ ai đây?” Bà Mai, hàng xóm sát vách, bất chợt xuất hiện ở cửa, trên tay xách một rổ rau cải xanh mướt vừa hái trong vườn. Bà nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh nhìn Lê An đầy thấu hiểu. Bà Mai đã chứng kiến Lê An lớn lên, đã thấy những tháng ngày cô bé hồn nhiên bên Trần Hạo, rồi những ngày tháng cô bé khắc khoải chờ đợi, nên bà hiểu rõ hơn ai hết tâm tư của cô gái nhỏ.

Lê An giật mình, hơi đỏ mặt. “Dạ không có gì đâu bà, cháu chỉ nghĩ vẩn vơ thôi ạ.” Cô vội vàng cúi xuống, tiếp tục công việc của mình, cố gắng giấu đi nỗi buồn thoáng qua trong đáy mắt.

Bà Mai đặt rổ rau xuống, nhẹ nhàng xoa đầu Lê An. “Thôi, con bé. Cứ nghĩ vẩn vơ mãi làm gì. Con sông vẫn cứ chảy, người vẫn cứ qua. Ai rồi cũng phải có con đường của riêng mình thôi. Cứ sống thật tốt, rồi phúc phần sẽ đến.” Lời nói của Bà Mai như một lời động viên, nhưng cũng như một sự xác nhận cho cái *khoảng cách vô hình* đang ngày càng lớn dần giữa Lê An và Trần Hạo.

Sau khi Bà Mai về, Lê An ra ngồi ở hiên nhà. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng con ngõ nhỏ, vẽ lên những vệt sáng vàng cam trên nền đêm xanh thẫm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm từ sông, làm mát dịu làn da. Cô nhìn ra khoảng không vô định, cảm thấy một nỗi cô đơn len lỏi vào từng tế bào. Dù đã cố gắng chấp nhận, dù đã tự nhủ rằng mình sẽ bước tiếp, nhưng sự trống vắng khi không còn bóng dáng Trần Hạo, không còn những tin nhắn của anh, vẫn là một điều khó có thể lấp đầy ngay lập tức. Cô đã từng nghĩ rằng sự bình yên sẽ đến khi cô buông bỏ quá khứ, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng bình yên đó vẫn còn một khoảng trống cần được lấp đầy. Nỗi nhớ không phải là một cơn bão dữ dội, mà là một làn gió nhẹ, âm thầm thổi qua, day dứt khôn nguôi. Cô chạm nhẹ vào chiếc điện thoại, ước gì nó rung lên, báo hiệu một lời hỏi thăm, dù chỉ là xã giao. Nhưng không, nó vẫn im lìm, như một bằng chứng cho sự chia cắt đã được định đoạt. *Nếu như ngày đó*, nếu như Trần Hạo ở đây, mọi thứ đã khác. Nhưng giờ đây, cô chỉ có thể nhìn vào khoảng tối phía trước và tự hỏi, liệu có bao giờ cô tìm thấy một bến đỗ thực sự cho riêng mình?

***

Đêm khuya ở thành phố lớn, ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà chọc trời vẫn thắp sáng cả một góc trời, như một tấm thảm lấp lánh trải dài vô tận. Trần Hạo vừa kết thúc ca làm thêm đầu tiên tại căn tin của một công ty lớn. Anh đã dùng số tiền ít ỏi bố mẹ cho để đóng học phí, và quyết tâm làm thêm để tự trang trải chi phí sinh hoạt, không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình. Mùi thức ăn tổng hợp từ các quầy hàng, mùi cà phê nồng nàn từ máy pha tự động, và tiếng nói chuyện rì rầm của những nhân viên còn nán lại làm việc muộn, tất cả tạo nên một không gian náo nhiệt, dù đã về khuya.

Anh ngồi bệt xuống một góc khuất trong căn tin đã vắng người, gặm vội suất cơm tối đã nguội lạnh. Suất cơm sinh viên đơn giản, nhưng đối với anh lúc này, nó là nguồn năng lượng duy nhất để tiếp tục cuộc chiến đấu với những bài tập chất chồng và những giờ làm thêm mệt mỏi. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt anh, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng trong sâu thẳm, ánh mắt ấy vẫn rực cháy khát vọng. Anh biết, để đạt được thành công ở nơi này, anh phải nỗ lực gấp nhiều lần những người khác. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi, không có thời gian để chìm đắm trong những suy nghĩ vẩn vơ.

Anh rút chiếc điện thoại cũ ra từ túi quần, màn hình điện thoại chợt lóe sáng, hiện lên một tin nhắn đã được gửi từ chiều. Đó là tin nhắn của Lê An: “Hạo, anh đến thành phố chưa? Mọi chuyện ổn chứ?”

Anh nhìn dòng chữ ngắn ngủi ấy, một cảm giác mơ hồ lướt qua trong lòng. Một thoáng hình ảnh về thị trấn cũ, về con sông hiền hòa, về cô gái với mái tóc dài bên bờ sông, chợt hiện lên. Nhưng rất nhanh, nó bị gạt bỏ. Anh thở dài một tiếng, không phải vì buồn, mà vì áp lực. Anh không có thời gian để trả lời tin nhắn ngay lúc này. Hàng chồng sách vở đang chờ anh ở ký túc xá, những công thức kiến trúc phức tạp, những bản vẽ chi tiết cần được hoàn thành trước buổi học ngày mai. Anh biết, nếu anh bắt đầu trả lời, nó có thể kéo dài, và anh sẽ mất đi những giờ quý giá để học tập. *Khoảng cách vô hình* giữa anh và Lê An không chỉ là địa lý, mà còn là sự ưu tiên, là sự khác biệt trong guồng quay cuộc sống. Anh đã lựa chọn con đường này, con đường của tham vọng và sự nghiệp, và anh phải chấp nhận đánh đổi.

Trần Hạo cất điện thoại vào túi, màn hình lại tối đen. Anh đặt suất cơm xuống, đứng dậy. Những suy nghĩ về thị trấn cũ, về Lê An, nhanh chóng bị thay thế bằng những công thức, những thiết kế kiến trúc. Anh đặt mục tiêu mới cho bản thân, gạt bỏ những suy nghĩ về quá khứ. Anh sẽ không để bất cứ điều gì làm anh *chậm một nhịp* trên con đường chinh phục ước mơ của mình. Anh sẽ không bao giờ để *lời nói không thành* trở thành nỗi nuối tiếc trong sự nghiệp. Thành phố lớn, với những cơ hội và thách thức, đã hoàn toàn cuốn hút anh vào vòng xoáy của nó.

Bước chân anh dứt khoát, hướng về phía ký túc xá, nơi ánh đèn vẫn sáng rực từ những ô cửa sổ. Phía sau anh, chiếc điện thoại cũ vẫn im lìm, không một tiếng động, mang theo lời hỏi thăm của Lê An chưa được hồi đáp, như một dấu hiệu đầu tiên cho sự thưa thớt, rồi dần dần là sự đứt quãng trong sợi dây liên lạc mỏng manh giữa hai người, hai thế giới đã hoàn toàn tách biệt.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free