Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 252: Nhịp Sống Mới, Khoảng Cách Vô Hình

Đêm khuya ở thành phố lớn, ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà chọc trời vẫn thắp sáng cả một góc trời, như một tấm thảm lấp lánh trải dài vô tận. Trần Hạo vừa kết thúc ca làm thêm đầu tiên tại căn tin của một công ty lớn. Anh đã dùng số tiền ít ỏi bố mẹ cho để đóng học phí, và quyết tâm làm thêm để tự trang trải chi phí sinh hoạt, không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình. Mùi thức ăn tổng hợp từ các quầy hàng, mùi cà phê nồng nàn từ máy pha tự động, và tiếng nói chuyện rì rầm của những nhân viên còn nán lại làm việc muộn, tất cả tạo nên một không gian náo nhiệt, dù đã về khuya.

Anh ngồi bệt xuống một góc khuất trong căn tin đã vắng người, gặm vội suất cơm tối đã nguội lạnh. Suất cơm sinh viên đơn giản, nhưng đối với anh lúc này, nó là nguồn năng lượng duy nhất để tiếp tục cuộc chiến đấu với những bài tập chất chồng và những giờ làm thêm mệt mỏi. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt anh, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng trong sâu thẳm, ánh mắt ấy vẫn rực cháy khát vọng. Anh biết, để đạt được thành công ở nơi này, anh phải nỗ lực gấp nhiều lần những người khác. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi, không có thời gian để chìm đắm trong những suy nghĩ vẩn vơ.

Anh rút chiếc điện thoại cũ ra từ túi quần, màn hình điện thoại chợt lóe sáng, hiện lên một tin nhắn đã được gửi từ chiều. Đó là tin nhắn của Lê An: “Hạo, anh đến thành phố chưa? Mọi chuyện ổn chứ?”

Anh nhìn dòng chữ ngắn ngủi ấy, một cảm giác mơ hồ lướt qua trong lòng. Một thoáng hình ảnh về thị trấn cũ, về con sông hiền hòa, về cô gái với mái tóc dài bên bờ sông, chợt hiện lên. Nhưng rất nhanh, nó bị gạt bỏ. Anh thở dài một tiếng, không phải vì buồn, mà vì áp lực. Anh không có thời gian để trả lời tin nhắn ngay lúc này. Hàng chồng sách vở đang chờ anh ở ký túc xá, những công thức kiến trúc phức tạp, những bản vẽ chi tiết cần được hoàn thành trước buổi học ngày mai. Anh biết, nếu anh bắt đầu trả lời, nó có thể kéo dài, và anh sẽ mất đi những giờ quý giá để học tập. *Khoảng cách vô hình* giữa anh và Lê An không chỉ là địa lý, mà còn là sự ưu tiên, là sự khác biệt trong guồng quay cuộc sống. Anh đã lựa chọn con đường này, con đường của tham vọng và sự nghiệp, và anh phải chấp nhận đánh đổi.

Trần Hạo cất điện thoại vào túi, màn hình lại tối đen. Anh đặt suất cơm xuống, đứng dậy. Những suy nghĩ về thị trấn cũ, về Lê An, nhanh chóng bị thay thế bằng những công thức, những thiết kế kiến trúc. Anh đặt mục tiêu mới cho bản thân, gạt bỏ những suy nghĩ về quá khứ. Anh sẽ không để bất cứ điều gì làm anh *chậm một nhịp* trên con đường chinh phục ước mơ của mình. Anh sẽ không bao giờ để *lời nói không thành* trở thành nỗi nuối tiếc trong sự nghiệp. Thành phố lớn, với những cơ hội và thách thức, đã hoàn toàn cuốn hút anh vào vòng xoáy của nó.

Bước chân anh dứt khoát, hướng về phía ký túc xá, nơi ánh đèn vẫn sáng rực từ những ô cửa sổ. Phía sau anh, chiếc điện thoại cũ vẫn im lìm, không một tiếng động, mang theo lời hỏi thăm của Lê An chưa được hồi đáp, như một dấu hiệu đầu tiên cho sự thưa thớt, rồi dần dần là sự đứt quãng trong sợi dây liên lạc mỏng manh giữa hai người, hai thế giới đã hoàn toàn tách biệt.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt đã len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng ký túc xá, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng mờ ảo. Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, không phải vì tiếng chuông báo thức mà là do tiếng còi xe inh ỏi từ con đường lớn bên ngoài, cùng với tiếng lách cách của những chiếc thìa va vào thành cốc trong căn bếp chung của khu nhà. Mùi mì gói thoang thoảng cùng với mùi ẩm mốc đặc trưng của một căn phòng đã cũ, nơi anh và ba người bạn cùng phòng khác đang chia sẻ không gian sống chật hẹp này. Anh nhìn đồng hồ, mới sáu giờ kém mười lăm, nhưng cả ký túc xá đã rộn ràng. Từng tầng, từng phòng đều vang lên tiếng bước chân vội vã, tiếng nước chảy ào ào trong nhà vệ sinh chung, và những giọng nói thì thầm to nhỏ về bài vở, về lịch học hôm nay.

Cảm giác mệt mỏi từ đêm làm thêm hôm qua vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, nhưng Trần Hạo không cho phép mình chìm đắm trong nó. Anh bật dậy, vươn vai mấy cái để giãn gân cốt, tiếng xương kêu răng rắc. Căn phòng ký túc xá đơn giản đến mức tối giản, chỉ có bốn chiếc giường tầng bằng sắt, bốn chiếc bàn học kê sát tường và một tủ quần áo chung. Không có bất cứ vật dụng cá nhân nào quá nổi bật, phản ánh cuộc sống tạm bợ và sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu phía trước của những sinh viên xa nhà như anh.

Anh nhanh chóng sửa soạn, mặc lên mình chiếc áo sơ mi đã phẳng phiu từ tối qua, vuốt lại mái tóc đen nhánh còn vương chút ẩm ướt sau khi rửa mặt. Bước chân anh dứt khoát, không một chút chần chừ. Trên bàn học của anh, một chồng sách kiến trúc đồ sộ, một tập bản vẽ dang dở và một chiếc laptop cũ kỹ nằm ngay ngắn. Anh lướt qua lịch học dày đặc trên màn hình điện thoại, từng dòng chữ hiện lên rõ ràng, nhắc nhở anh về những buổi học lý thuyết, những giờ thực hành đồ án, và cả những ca làm thêm đã xếp lịch từ trước. Không một phút giây nào được phép lãng phí.

Khi anh lướt qua màn hình khóa, một lần nữa, tin nhắn của Lê An từ tối qua lại hiện lên, chìm lấp giữa hàng loạt thông báo nhóm lớp và email từ giảng viên. "Hạo, anh đến thành phố chưa? Mọi chuyện ổn chứ?" Dòng chữ quen thuộc ấy, với tông giọng nhẹ nhàng và sự quan tâm thường thấy của Lê An, thoáng mang đến một cảm giác ấm áp lẫn chút xao nhãng. Một giây, hai giây… anh nhìn chằm chằm vào nó. Ký ức về thị trấn yên bình, về con sông chảy lững lờ, về những buổi chiều tan học chung đường với Lê An chợt ùa về, như một làn gió mát lành thổi qua giữa không khí ngột ngạt của thành phố. Anh có thể hình dung ra cô đang ngồi bên cửa sổ, có thể là đang làm việc thủ công nào đó, và đôi lúc lại cầm điện thoại lên, chờ đợi.

Nhưng rồi, tiếng chuông báo thức của bạn cùng phòng vang lên inh ỏi, kéo anh trở lại thực tại khắc nghiệt. Những công thức kiến trúc, những bản vẽ phức tạp, những con số khô khan lại chiếm lấy tâm trí. Anh không có thời gian cho những nỗi nhớ vu vơ hay những cảm xúc mông lung. Anh thở hắt ra một hơi, một tiếng thở dài mang theo cả sự tiếc nuối lẫn sự kiên quyết. "Sẽ trả lời sau," anh tự nhủ thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của buổi sáng ký túc xá. Nhưng anh biết, cái "sau" ấy có thể là một giờ, một ngày, thậm chí là một tuần, khi mà gánh nặng công việc và học tập đè nặng lên đôi vai anh. Chiếc điện thoại lại được cất vào túi quần jean đã sờn, màn hình tối đen, mang theo lời hỏi thăm của Lê An vẫn chưa được hồi đáp. Anh không muốn mình *chậm một nhịp* trong cuộc đua này, không muốn bất cứ điều gì cản trở con đường anh đã chọn. Với Trần Hạo, lúc này, con đường duy nhất là tiến về phía trước, không ngoảnh lại. Anh bước nhanh ra khỏi phòng, hòa mình vào dòng người hối hả, mang theo mùi của sự quyết tâm và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của ký túc xá.

***

Trong lớp học Kiến trúc cơ bản tại trường đại học danh tiếng, Trần Hạo ngồi ở hàng thứ ba, ánh mắt tập trung cao độ vào từng nét vẽ trên bảng trắng của giảng viên. Tiếng phấn khua loạch xoạch, tiếng giảng bài đều đều nhưng đầy sức hút của thầy giáo, và tiếng gõ lạch cạch của laptop từ những sinh viên khác tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của môi trường học thuật. Mùi giấy mới từ những cuốn giáo trình dày cộp, mùi gỗ thông thoang thoảng từ những chiếc bàn học đã bạc màu, và mùi mực viết hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của tri thức và sự nghiêm túc.

Anh cảm nhận rõ sự cạnh tranh khốc liệt đang hiện hữu trong căn phòng này. Những gương mặt trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, ai nấy đều mang trong mình một khát vọng chinh phục. Trần Hạo không hề cảm thấy choáng ngợp, ngược lại, anh thấy mình như cá gặp nước. Anh thích cái áp lực này, cái cảm giác được thử thách đến tận cùng giới hạn của bản thân. Mỗi bài giảng, mỗi dự án đều là một bậc thang để anh leo lên cao hơn, đến gần hơn với ước mơ kiến tạo nên những công trình vĩ đại. Anh ghi chép cẩn thận từng chi tiết, từng lời phân tích, như thể sợ rằng chỉ cần lơ là một giây, một ý tưởng quan trọng sẽ vụt bay mất. Bàn tay anh thoăn thoắt đưa bút, nét chữ rắn rỏi, dứt khoát, phản ánh sự tập trung tuyệt đối của anh.

Giữa giờ giải lao, khi cả lớp ồn ào đứng dậy, tiếng ghế kéo loẹt quẹt và tiếng nói chuyện râm ran vang vọng khắp phòng, Trần Hạo vẫn ngồi yên tại chỗ, xem lại những ghi chú của mình. Anh không mấy quan tâm đến việc kết bạn hay tham gia vào những cuộc trò chuyện phiếm. Đối với anh, thời gian là vàng bạc, và mỗi khoảnh khắc đều phải được tận dụng triệt để cho việc học. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải vượt lên, phải chứng tỏ bản thân ở môi trường mới này.

Bất chợt, một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh: "Hạo, bài tập về mô hình cấu trúc không gian này cậu làm thế nào? Tớ thấy nó khá rắc rối, đặc biệt là phần tính toán lực kéo giãn của các thanh giằng."

Trần Hạo ngẩng đầu lên. Đó là Hà Minh, một người bạn cùng lớp mà anh đã quen từ những buổi học đầu tiên. Hà Minh có vẻ ngoài khá bảnh bao, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, ánh mắt sắc sảo và luôn toát ra vẻ tự tin. Anh ta là một trong số ít người trong lớp dám chủ động bắt chuyện với Trần Hạo, người thường giữ thái độ trầm lặng và ít giao tiếp.

Trần Hạo nhìn Hà Minh, giọng nói của anh vẫn trầm và hơi khàn, nhưng đầy sự chắc chắn: "Phần đó cần áp dụng công thức Lagrange cho hệ bất biến lực và kết hợp với phương pháp phần tử hữu hạn để tối ưu hóa vật liệu. Cậu thử xem xét các điều kiện biên của hệ giàn chịu tải trọng phân bố đều."

Hà Minh gật gù, ánh mắt tỏ vẻ thán phục: "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn nhưng luôn có cách giải quyết. Tớ đã thử nhiều cách nhưng vẫn cảm thấy có gì đó chưa ổn. Cần thêm thời gian nghiên cứu sâu hơn."

Trần Hạo khẽ gật đầu, đồng tình: "Cũng tàm tạm, cần thêm thời gian nghiên cứu. Kiến trúc không chỉ là nghệ thuật, mà còn là khoa học chính xác. Một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn." Anh đưa ngón tay chỉ vào một điểm trên bản vẽ mô hình mà Hà Minh đang cầm, giải thích thêm một vài chi tiết kỹ thuật. Cuộc trò chuyện của họ nhanh chóng đi sâu vào chuyên môn, hoàn toàn không có chỗ cho những câu chuyện đời thường hay những lời hỏi thăm xã giao.

Hà Minh chăm chú lắng nghe, đôi lúc lại gật gù, ghi lại những điều Trần Hạo nói vào cuốn sổ tay của mình. "Cảm ơn cậu nhé, Hạo. May mà có cậu. Nếu không, tớ e là sẽ mất cả tuần để tìm ra hướng đi."

Trần Hạo chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Không có gì. Chúng ta đều cùng một mục tiêu." Anh quay trở lại với những ghi chú của mình, tiếp tục đào sâu vào các khái niệm phức tạp. Tiếng chuông báo hết giờ giải lao vang lên, báo hiệu buổi học tiếp theo sắp bắt đầu.

Trong tâm trí Trần Hạo, những suy nghĩ về Lê An, về thị trấn cũ đã hoàn toàn bị lấn át bởi những kiến thức mới mẻ và những thách thức đang chờ đợi. Anh cảm thấy mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm để phát huy hết khả năng của bản thân. Anh không có thời gian để *chậm một nhịp*, không có chỗ cho sự yếu mềm hay những cảm xúc vẩn vơ. Cuộc sống ở thành phố lớn, với guồng quay nhanh chóng và áp lực cạnh tranh, đã hoàn toàn cuốn anh vào dòng chảy của nó. Anh tin rằng, chỉ có sự nghiệp vững chắc mới là nền tảng cho mọi thứ khác trong tương lai. Và anh sẽ không để bất cứ điều gì cản trở anh đạt được điều đó. Sự tập trung tuyệt đối của anh vào cuộc sống mới và việc anh dễ dàng bỏ qua tin nhắn của Lê An là một dấu hiệu rõ ràng, dù anh chưa hề nhận ra, rằng sợi dây liên kết giữa họ đang ngày càng trở nên mong manh, đứng trước nguy cơ rạn nứt bất cứ lúc nào.

***

Buổi chiều tại thị trấn ven sông, ánh nắng vàng dịu như mật ong trải đều trên những mái nhà ngói đỏ, nhuộm màu ấm áp cho cả không gian. Tiếng chim hót líu lo từ vườn cây ăn trái sau nhà, tiếng rao hàng xa xa của người bán bánh, và tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ con hẻm nhỏ, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Lê An ngồi bên cửa sổ, nơi ánh nắng nhẹ nhàng rọi vào, sưởi ấm đôi vai cô. Trên tay cô là chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, màn hình đã hơi mờ, nhưng vẫn đủ để hiển thị dòng tin nhắn cô đã gửi cho Trần Hạo từ sáng sớm. "Anh Hạo đã đến trường chưa? Mọi chuyện ổn chứ?" Một tin nhắn đơn giản, mang theo sự quan tâm chân thành, nhưng giờ này, nó vẫn nằm đó, không một dấu hiệu đã đọc, không một lời hồi âm.

Cô đã gửi tin nhắn ấy vào khoảng bảy giờ sáng, khi mặt trời vừa ló rạng, lòng cô tràn đầy một niềm hy vọng mong manh. Cô đã cố gắng giữ cho mình thật bận rộn suốt cả ngày, từ việc tưới cây trong vườn, phụ mẹ bán hàng ở cửa tiệm nhỏ, cho đến việc thêu thùa những họa tiết tinh xảo lên chiếc khăn tay đang dang dở. Nhưng dù làm gì, đôi mắt cô vẫn thỉnh thoảng liếc về phía chiếc điện thoại, hy vọng thấy màn hình sáng lên, báo hiệu một tin nhắn đến. Mỗi lần không thấy gì, một tiếng thở dài lại khe khẽ thoát ra từ lồng ngực cô, mang theo một nỗi buồn mơ hồ, không thể gọi tên.

Cảnh vật quen thuộc qua ô cửa sổ bỗng trở nên buồn tẻ hơn khi thiếu vắng bóng dáng Trần Hạo. Con đường làng lát gạch, hàng tre xanh rì rào trong gió, hay con sông lấp lánh phản chiếu ánh nắng chiều tà – tất cả dường như đều thiếu đi một phần linh hồn, một phần ý nghĩa khi không có anh ở bên để cùng ngắm nhìn, cùng chia sẻ. Lê An nhớ những buổi chiều hai đứa ngồi bên bờ sông, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, nhớ những lần anh giúp cô hái những quả ổi chín mọng trong vườn, và cả những lúc anh lặng lẽ đưa cô về nhà sau mỗi buổi học thêm. Những ký ức ấy giờ đây lại hiện về rõ nét hơn bao giờ hết, càng khiến nỗi cô đơn trong lòng cô thêm sâu sắc.

"Chắc anh ấy bận lắm," Lê An tự nhủ thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng, hòa vào không gian yên tĩnh của căn phòng. Cô cố gắng lý giải cho sự im lặng của anh, cố gắng hiểu cho áp lực mà anh đang phải đối mặt ở một thành phố xa lạ, với một môi trường hoàn toàn mới. Cô biết anh là người có chí lớn, anh luôn khao khát vươn ra thế giới bên ngoài, chinh phục những đỉnh cao mới. Và cô, một cách thầm lặng, luôn ủng hộ anh. Nhưng sự ủng hộ ấy không thể xua đi cảm giác trống vắng, cảm giác bị bỏ lại phía sau.

Cô chạm nhẹ vào chiếc điện thoại, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt kính đã sờn. Nó lạnh ngắt, như chính mối liên kết giữa cô và Trần Hạo đang dần trở nên nguội lạnh. Cô thở dài, một tiếng thở dài não nề, chất chứa biết bao tâm sự không thể nói thành lời. Cô nhìn ra xa xăm, nơi chân trời nhuộm một màu tím hồng tuyệt đẹp của buổi hoàng hôn. *Nếu như ngày đó*, anh đã không vội vã ra đi như thế, *nếu như ngày đó*, anh đã dành một chút thời gian để nói lời tạm biệt, hoặc chỉ đơn giản là hứa hẹn một điều gì đó cụ thể hơn, có lẽ giờ đây cô đã không phải ngồi đây, ôm lấy nỗi cô đơn này. Nhưng cuộc đời thì không có hai chữ "nếu như". Cô biết điều đó.

Lê An đặt chiếc điện thoại xuống cạnh khung cửa sổ, nơi nó sẽ tiếp tục nằm im lìm, không một tiếng động. Nỗi cô đơn len lỏi trong tâm hồn Lê An, dù cô cố gắng bình yên, báo hiệu cô sẽ tìm kiếm sự quan tâm từ những người khác. Cô đứng dậy, đi đến ban công nhỏ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi chiều tà. Mùi hoa nhài từ giàn hoa trước hiên nhà mẹ cô thoang thoảng bay vào, mang theo một chút dịu mát, nhưng cũng không thể xua tan đi hoàn toàn sự trống trải trong lòng cô. Cô biết mình cần phải tìm một cách nào đó để lấp đầy khoảng trống này, một cách nào đó để xoa dịu trái tim đang dần trở nên nặng trĩu. Nhưng là gì, và bằng cách nào, cô vẫn chưa thể hình dung ra.

***

Khi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng những con phố nhỏ của thị trấn, Lê An quyết định ra ngoài một chút, hy vọng tìm thấy chút an ủi trong không khí quen thuộc. Cô bước vào quán cà phê nhỏ của Chú Nam, nơi thường ngày vẫn là điểm hẹn của những người dân địa phương. Quán không quá đông, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ khuất trong góc phòng, tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng, và mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa quyện với mùi bánh ngọt mới nướng. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang lau dọn quầy pha chế, khẽ gật đầu chào khi thấy cô. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" chú hỏi, giọng nói trầm ấm. Lê An mỉm cười gật đầu, "Dạ, như mọi khi ạ, chú Nam."

Cô chọn một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đã lên đèn, và nhâm nhi ly trà hoa cúc nóng hổi. Hơi ấm từ ly trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang đến một cảm giác dịu nhẹ. Tuy nhiên, sự yên bình của không gian này lại càng làm nổi bật nỗi trống vắng trong lòng cô. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trong túi xách, như một vật vô tri, nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu tâm tư của cô. Cô biết mình không nên chờ đợi, nhưng một phần nào đó trong cô vẫn hy vọng vào một phép màu nhỏ nhoi, một tin nhắn bất ngờ.

Đang lúc chìm đắm trong suy nghĩ, cô cảm nhận được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai mình. Lê An ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười hiền hậu của Bà Mai. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, trông thật phúc hậu và thân thương. Bà thường xuyên ghé quán của Chú Nam để mua trà thảo mộc. "Con bé An nhà mình ngồi đây một mình à? Lại suy tư gì thế?" Bà Mai hỏi, giọng nói dịu dàng, trìu mến.

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo. "Dạ, cháu cũng chỉ ra đây đổi gió một chút thôi ạ, Bà Mai."

Bà Mai kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt tinh tường như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. "Mắt con bé lại buồn rồi. Chắc là chuyện thằng Hạo phải không?"

Lê An hơi giật mình, không ngờ Bà Mai lại tinh ý đến vậy. Cô không muốn than vãn hay kể lể, nhưng trước sự quan tâm chân thành của bà, cô lại cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút. "Dạ... dạo này anh Hạo bận lắm, Bà Mai ạ. Chắc ở thành phố nhiều thứ mới mẻ, anh ấy không có thời gian liên lạc." Giọng cô nhỏ dần, mang theo một sự cam chịu khó tả. Cô không nói rằng anh không trả lời tin nhắn, chỉ nói anh bận, như một cách tự bảo vệ bản thân khỏi cảm giác bị bỏ rơi.

Bà Mai nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, hơi ấm từ bàn tay bà truyền sang, xoa dịu đi sự lạnh lẽo từ chiếc điện thoại nằm trong túi. "Thôi con à, con trai mà, có chí thì nên. Đến cái tuổi này rồi, đứa nào cũng muốn lập nghiệp, muốn vươn xa. Chuyện đó là tốt. Nhưng mà," Bà Mai dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm ra con phố, "có chí thì nên, nhưng cũng đừng quên người ở nhà. Cây có gốc, người có cội. Dù có đi đâu xa, thành công đến mấy, thì cũng phải nhớ về nơi mình đã lớn lên, về những người đã yêu thương mình."

Lời nói của Bà Mai như một làn gió nhẹ, nhưng lại thổi thẳng vào nỗi lòng của Lê An. Cô cảm thấy có một sự đồng cảm sâu sắc, như thể Bà Mai đã thấu hiểu tất cả những gì cô đang trải qua mà không cần cô phải nói ra. Bà không trách Trần Hạo, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở về giá trị của sự gắn kết, của tình cảm. Nỗi cô đơn và sự thất vọng của Lê An là tiền đề cho việc cô sẽ tìm kiếm sự quan tâm và một 'bến đỗ' khác trong tương lai, và lời khuyên của Bà Mai về 'đừng quên người ở nhà' ngụ ý rằng sự vô tâm của Trần Hạo sẽ dẫn đến hậu quả.

Lê An chỉ biết gật đầu, cổ họng nghẹn lại, không nói nên lời. Cô đưa mắt nhìn về phía chiếc điện thoại trong túi xách. Nó vẫn im lìm, không một tiếng động, như một bằng chứng cho *khoảng cách vô hình* đang ngày càng lớn dần giữa cô và Trần Hạo. Cô biết, Trần Hạo đang mải miết với những hoài bão, với những công trình kiến trúc đồ sộ ở thành phố xa hoa. Anh đang chạy đua với thời gian, với áp lực, với những đồng nghiệp cạnh tranh. Và cô, cô vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, nơi mọi thứ vẫn giữ nguyên vẻ bình dị.

Bà Mai nhìn Lê An với ánh mắt đầy thấu hiểu, rồi bà đứng dậy, khẽ vỗ nhẹ lên vai cô. "Thôi con cứ ngồi đây một lát cho khuây khỏa. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Rồi mọi chuyện cũng sẽ có lối đi riêng của nó."

Lê An nhìn theo bóng Bà Mai khuất dần sau cánh cửa quán cà phê. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, nhưng cũng trộn lẫn với một nỗi buồn sâu sắc hơn. Cô hiểu rằng, sự im lặng của Trần Hạo không phải là cố ý, mà là hệ quả của một cuộc sống mới, một con đường mới mà anh đã chọn. Và cô, cô không thể níu giữ anh lại. Cô chỉ có thể chấp nhận, và tự hỏi, liệu trái tim cô có đủ mạnh mẽ để bước tiếp, để tìm kiếm một bến đỗ khác, một hạnh phúc khác cho riêng mình, khi mà sợi dây liên kết tưởng chừng như không thể đứt gãy giữa cô và anh đang dần trở nên mỏng manh đến mức sắp đứt.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free