Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 253: Lời Hứa Phai Nhạt, Nỗi Buồn Thầm Lặng
Hơi ấm từ ly trà hoa cúc vẫn còn lưu luyến trong lòng bàn tay Lê An khi Bà Mai khuất dần sau cánh cửa quán cà phê. Không gian yên bình giờ đây lại trở thành một tấm gương phản chiếu rõ nét nỗi trống vắng đang gặm nhấm tâm hồn cô. Chiếc điện thoại nằm im lìm trong túi xách, lạnh lẽo và vô tri, nhưng mỗi giây phút trôi qua, nó lại như một vật chứng cho một điều gì đó đang dần phai nhạt, một sợi dây kết nối đang trở nên mỏng manh. Lê An biết mình không nên chờ đợi, biết rằng sự im lặng đã nói lên nhiều điều, nhưng một góc nhỏ trong trái tim cô vẫn cố chấp níu giữ một tia hy vọng mơ hồ, một tin nhắn bất ngờ, một cuộc gọi đến từ phương xa. Bà Mai đã nói đúng, "đừng quên người ở nhà", nhưng dường như, lời nhắc nhở ấy chỉ vọng về trong cõi lòng cô, chứ không thể vượt qua hàng trăm cây số mà chạm đến tai Trần Hạo. Cô thở dài, ánh mắt dõi theo những chiếc lá vàng chao nghiêng trong gió chiều, tự hỏi, liệu những chiếc lá kia có biết rằng, có một cô gái nhỏ đang ngồi đây, gồng mình giữ lại những kỷ niệm đẹp đẽ đã lùi xa?
***
Thành phố lớn đón Trần Hạo bằng những buổi sáng lấp lánh ánh nắng thu, xuyên qua tán cây cổ thụ trong khuôn viên Trường Đại Học Kiến Trúc Hà Nội. Khuôn viên trường, với những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn các khối nhà hiện đại, tường gạch đỏ sẫm màu thời gian, mái ngói rêu phong và những hàng cây xà cừ trăm tuổi, mang một vẻ đẹp vừa trang nghiêm, vừa tràn đầy sức sống. Mùi hoa sữa thoang thoảng trong không khí se lạnh, hòa quyện với mùi giấy sách mới, mùi mực in và đôi khi là mùi sơn, mùi vật liệu xây dựng từ các xưởng thực hành. Đó là một mùi hương của tri thức, của hoài bão, của sự khởi đầu.
Trần Hạo ngồi trong giảng đường rộng lớn, ánh nắng vàng nhạt hắt qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trên sàn gỗ cũ kỹ. Tiếng giảng bài của Giáo sư Khoa, một người đàn ông tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tinh anh, vang vọng đều đều trong không gian. Ông đang trình bày về những nguyên tắc cơ bản của cấu trúc vòm và mái cong, những kiến thức mà đối với Trần Hạo, không chỉ là lý thuyết khô khan, mà là những phép màu của kỹ thuật, là xương sống của mọi công trình vĩ đại. Anh chăm chú lắng nghe, cây bút trong tay lướt nhanh trên trang giấy, ghi lại từng công thức, từng khái niệm. Cảm giác được hòa mình vào môi trường học thuật đỉnh cao này khiến anh say mê đến quên cả thời gian.
"Vòm là biểu tượng của sự trường tồn, của khả năng chịu lực phi thường. Nhưng để nó trường tồn, không chỉ cần vật liệu vững chắc, mà còn cần sự tính toán tỉ mỉ, sự cân bằng hoàn hảo giữa lực nén và lực kéo," Giáo sư Khoa nói, giọng ông trầm ấm và đầy truyền cảm. Trần Hạo ngẩng đầu nhìn lên màn hình chiếu, nơi một mô hình vòm La Mã cổ đại hiện ra, sừng sững và hùng vĩ. Anh cảm thấy một luồng cảm hứng mãnh liệt chảy trong huyết quản. Đây chính là con đường anh đã chọn, con đường mà anh tin rằng sẽ dẫn anh đến những công trình để đời, những dấu ấn kiến trúc sẽ thách thức thời gian.
Sau buổi giảng, cả lớp ùa ra khỏi giảng đường, tiếng nói cười rộn rã, tiếng bước chân xôn xao. Trần Hạo cùng Hà Minh và vài người bạn khác đến thư viện để thảo luận về bài tập lớn. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao, ánh mắt sắc sảo và nụ cười tự tin, là một đối thủ đáng gờm nhưng cũng là một người bạn học đầy nhiệt huyết. "Cậu thấy bài toán về lực căng của mái che không gian không? Mình nghĩ có một hướng tiếp cận khác có thể tối ưu hơn đấy, Hạo," Hà Minh nói, lật trang sách, chỉ vào một sơ đồ phức tạp.
Trần Hạo gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của mình. "Mình cũng đang nghĩ về điều đó. Phương pháp truyền thống có vẻ hơi cứng nhắc. Chúng ta có thể thử áp dụng lý thuyết mạng lưới để phân bổ lực đều hơn, giảm thiểu áp lực tại các điểm nút." Giọng anh trầm ấm, súc tích, phản ánh sự tập trung cao độ. Anh yêu thích những thử thách như thế này, những bài toán mà chỉ cần một chút sáng tạo, một chút kiên trì, có thể mở ra những giải pháp đột phá. Anh cảm thấy mình như một mảnh ghép đang dần tìm thấy vị trí hoàn hảo trong bức tranh lớn của kiến trúc.
Đang lúc cả nhóm đang say sưa tranh luận, chiếc điện thoại đời cũ trong túi quần Trần Hạo bất chợt rung lên một hồi nhẹ. Một tín hiệu nhỏ, gần như không đáng kể trong không khí sôi nổi của thư viện. Anh hơi nhíu mày, theo phản xạ, anh liếc nhanh xuống màn hình điện thoại. Tên "Lê An" hiện lên cùng dòng tin nhắn ngắn gọn: "Anh Hạo ơi, anh có khỏe không? Hôm nay anh học gì vậy?"
Một thoáng chốc, hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh: cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt trong veo, nụ cười hiền lành, đứng bên bờ sông cũ dưới ánh hoàng hôn. Anh nhớ những buổi chiều tan học cùng nhau, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua, như một làn mây mỏng lướt qua bầu trời đầy nắng. Anh biết mình đã bận rộn đến mức quên bẵng đi việc hỏi han cô thường xuyên. Nhưng rồi, ánh mắt anh lại rơi vào cuốn sách kỹ thuật đang mở trước mặt, vào những con số, những sơ đồ phức tạp. Ưu tiên của anh bây giờ, rõ ràng, là ở đây.
Anh nhanh chóng đưa ngón cái lướt qua màn hình, gõ vội một vài chữ rồi cất điện thoại vào túi. "Anh ổn. Đang học. Tối anh gọi lại." Giọng điệu của anh khi nói thầm với chính mình, không phải là một lời hứa chắc chắn, mà giống như một cách để xoa dịu lương tâm, để tạm gác lại một việc mà anh cảm thấy chưa cần thiết phải giải quyết ngay lập tức. Anh tự nhủ, cô ấy sẽ hiểu thôi. Anh đang xây dựng tương lai cho cả hai. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cũng biết rằng, tương lai ấy đang được xây dựng trên một nền móng khác hẳn, một nền móng mà Lê An đang đứng ngoài rìa, xa lạ và dần bị lãng quên.
Ngay lập tức, Trần Hạo quay trở lại với bản vẽ và những con số. "Vậy thì, nếu chúng ta dùng một hệ thống cáp treo kết hợp với các thanh giằng, áp lực sẽ được phân bổ đều hơn trên toàn bộ bề mặt. Ý tưởng này có thể áp dụng cho các công trình mái vòm lớn, ví dụ như sân vận động chẳng hạn," anh nói, giọng điừng đã trở lại vẻ hào hứng và tập trung. Hà Minh gật gù, ánh mắt sáng lên, hoàn toàn bị cuốn vào dòng suy nghĩ của Trần Hạo. Tiếng bút chì cọ xát trên giấy, tiếng lật trang sách, tiếng gõ bàn phím máy tính lại tiếp tục vang lên, lấn át hoàn toàn những suy nghĩ về Lê An, về thị trấn ven sông cũ. Trần Hạo đã hoàn toàn chìm đắm trong nhịp điệu hối hả, đầy tham vọng của cuộc sống mới nơi thành phố. Đối với anh lúc này, mọi thứ đều phải nhường chỗ cho mục tiêu lớn hơn, cho những kiến thức và kỹ năng anh khao khát có được. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, một trái tim khác đang cảm nhận rõ rệt từng chút một sự xa cách này, từng chút một cái "khoảng cách vô hình" đang lớn dần.
***
Chiều muộn buông xuống thị trấn ven sông, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua những tán lá. Lê An vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên cửa sổ quán cà phê của Chú Nam, nhâm nhi ly trà gừng ấm. Hương gừng cay nồng hòa quyện với mùi cà phê rang xay thoang thoảng, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ. Nhưng sự ấm áp ấy không thể xoa dịu được nỗi lạnh lẽo đang len lỏi trong lòng cô. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, như thể hy vọng nó sẽ tự phát ra một thông điệp ý nghĩa nào đó. Hàng mi dài của cô khẽ cụp xuống, che đi ánh mắt buồn bã.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại rung lên một hồi nhẹ, làm tim cô đập thình thịch. Lê An vội vàng cầm lấy, ngón tay run run mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn gọn hiện lên trên màn hình, lạnh lùng và vô cảm: "Anh ổn. Đang học. Tối anh gọi lại." Cô đọc đi đọc lại, từng chữ như cứa vào lòng. "Anh ổn." – chỉ hai từ ấy thôi, không một lời hỏi han ngược lại. "Đang học." – một lời giải thích cụt lủn. "Tối anh gọi lại." – một lời hứa mơ hồ, một lời nói không thành, mà cô biết, khả năng thành hiện thực là rất nhỏ.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác hụt hẫng tràn ngập. "Lại là 'gọi lại'… Sao không thể nói chuyện vài phút bây giờ?" Cô tự nhủ, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho mình nghe. Cô biết anh bận, biết anh đang theo đuổi những hoài bão lớn lao nơi thành phố. Nhưng liệu có phải chỉ là bận rộn thôi không, hay còn có điều gì khác đang làm anh xa cách? Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong trái tim cô, nỗi sợ về việc bị lãng quên, bị bỏ lại phía sau.
Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con sông hiền hòa vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần ngả màu tím hồng. "Bên bờ sông cũ" này, cô đã cùng Trần Hạo trải qua bao nhiêu kỷ niệm. Những buổi chiều trò chuyện vu vơ, những lời hứa hẹn trong trẻo của tuổi thơ, của những ngày thanh mai trúc mã. Anh đã từng nói, "không quên em". Lời hứa ấy, giờ đây, lại như một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, đang dần tan biến trong gió.
"An à, nay con bé lại ngồi một mình à?" Giọng nói ấm áp của Chú Nam vang lên, kéo Lê An trở về thực tại. Chú Nam, người chủ quán hiền lành với mái tóc muối tiêu và nụ cười luôn thường trực, đặt một ly nước lọc xuống bàn cho cô.
Lê An khẽ giật mình, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ, con ngồi đợi bạn ạ." Cô nói dối, bởi cô không muốn Chú Nam phải bận lòng hay nhìn thấy nỗi buồn trong mắt cô. Cô không muốn ai phải thương hại mình. Nhưng lời nói dối ấy lại càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn.
Chú Nam nhìn cô đầy thấu hiểu, không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại quầy. Anh có lẽ đã quá quen với hình ảnh cô gái nhỏ ngồi một mình bên cửa sổ, với chiếc điện thoại bên cạnh. Chú Nam cũng từng thấy cô rạng rỡ khi nhận được tin nhắn, và cũng từng thấy cô lặng lẽ thở dài. Cuộc đời này, có bao nhiêu cuộc tình phải chịu cảnh "chậm một nhịp", để rồi "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" dần dà chia cắt hai người?
Lê An lại đưa tay lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, xem lại những tin nhắn cũ của Trần Hạo. Những dòng chữ tình cảm hơn, những câu chuyện dài hơn, những lời hẹn ước còn tươi nguyên. Cô nhớ có lần anh đã thức khuya chỉ để kể cho cô nghe về một giấc mơ anh vừa gặp, hay một ý tưởng kiến trúc chợt lóe lên trong đầu. Lúc đó, anh luôn có thời gian cho cô, luôn dành sự quan tâm đặc biệt. Nhưng giờ đây, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và những lời hứa cũng trở nên mỏng manh hơn.
Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, cố gắng hiểu cho anh. Anh đang ở một môi trường mới, đầy áp lực và cạnh tranh. Anh đang theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng trái tim cô lại mách bảo điều ngược lại. Tình yêu có thể vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách, nhưng nó cần sự vun đắp, sự quan tâm từ cả hai phía. Và dường như, sự vun đắp ấy đang thiếu vắng từ một phía.
Nỗi cô đơn mơ hồ và sự thất vọng len lỏi trong tâm hồn Lê An ngày càng rõ nét. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ, lênh đênh giữa dòng nước, trong khi con thuyền của Trần Hạo đang căng buồm ra khơi xa, hướng tới những chân trời mới. Cô không thể níu giữ anh, nhưng cũng không biết phải đi đâu, về đâu. "Nếu như ngày đó..." một câu hỏi vô định hình thoáng qua trong tâm trí cô, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. "Nếu như" không thể thay đổi được hiện tại. Điều cô cần làm là đối mặt với thực tế, dù nó có đau đớn đến mấy. Cô đưa tay giữ chặt ly trà gừng, hơi ấm từ ly trà truyền sang lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim cô.
***
Đèn neon từ các cửa hàng, bảng hiệu quảng cáo rực rỡ hắt xuống con phố tấp nập của thành phố, tạo nên một bức tranh lung linh nhưng cũng đầy xô bồ. Tại căn tin công ty nơi Trần Hạo làm thêm buổi tối, ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang chiếu rọi xuống những dãy bàn ghế nhựa, nơi các nhân viên và sinh viên làm thêm đang ăn vội bữa tối. Tiếng lạch cạch của đĩa, bát đũa, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông hòa lẫn với tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ loa, tạo nên một không khí hối hả đặc trưng của thành thị.
Trần Hạo ngồi một mình ở một góc, cắm cúi ăn suất cơm tối đơn giản của mình. Một ngày dài đã qua đi, từ sáng sớm trên giảng đường, những giờ thảo luận căng thẳng với Hà Minh, cho đến bây giờ là ca làm thêm ở bộ phận thiết kế của một công ty xây dựng. Anh làm công việc nhập liệu, phân loại bản vẽ, đôi khi là phác thảo những chi tiết nhỏ theo yêu cầu của các kiến trúc sư. Công việc này không chỉ mang lại cho anh một khoản thu nhập để trang trải cuộc sống đắt đỏ nơi thành phố, mà còn là cơ hội để anh tiếp xúc với môi trường làm việc thực tế, học hỏi những điều mới mẻ mà sách vở không thể dạy được.
Anh mệt mỏi, đôi vai hơi trùng xuống, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định. Anh vừa hoàn thành một bản vẽ kỹ thuật phức tạp, và cảm giác hài lòng về công việc đã lấn át đi phần nào sự mệt mỏi thể xác. Anh lấy điện thoại ra, định kiểm tra email công việc, thì một cuộc gọi đến bất ngờ làm anh giật mình. Là Lê An.
Một cảm giác hơi khó chịu thoáng qua. Anh đã hứa gọi lại cho cô vào buổi tối, nhưng anh đã quên bẵng đi. Giờ thì cô lại gọi vào đúng lúc anh đang cố gắng nuốt vội bữa tối để kịp làm nốt một số việc trước khi về ký túc xá. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhấc máy.
"Anh Hạo, anh đang làm gì vậy? Sao anh không gọi lại cho em?" Giọng Lê An ở đầu dây bên kia có chút lo lắng, nhưng cũng không giấu được vẻ hụt hẫng.
Trần Hạo nhai vội miếng cơm, giọng nói hơi gấp gáp vì đang muốn kết thúc cuộc gọi nhanh nhất có thể. "Anh đang ăn cơm, vừa mới tan làm. Mệt quá. Anh có việc rồi, An nhé. Mai anh gọi lại sau." Anh nói, gần như là một câu cụt lủn, một lời nói không thành, không đợi Lê An kịp phản ứng hay nói thêm bất cứ điều gì, anh đã ấn nút kết thúc cuộc gọi. Anh biết mình hơi thô lỗ, nhưng anh thực sự không có thời gian và tâm trạng để trò chuyện. Anh có quá nhiều thứ phải lo, quá nhiều áp lực phải đối mặt. Anh tự nhủ, cô ấy sẽ hiểu thôi. Anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai mà.
Anh cất điện thoại vào túi quần, cảm giác như trút được một gánh nặng nhỏ. Dù vậy, một chút cảm giác tội lỗi vẫn lởn vởn trong đầu. Nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi những suy nghĩ về công việc đang chờ đợi. Anh nhanh chóng đứng dậy, dọn dẹp khay ăn rồi vội vã quay trở lại bàn làm việc. Tiếng lạch cạch của bàn phím máy tính lại vang lên đều đặn. Trần Hạo lại chìm đắm vào những con số, những đường nét kiến trúc, vào thế giới của riêng anh.
Đối với anh, Lê An là một phần của quá khứ đẹp đẽ, một lời hứa mà anh vẫn giữ trong lòng, nhưng không thể đặt lên hàng đầu trong hiện tại đầy bão tố này. Anh tin rằng, khi anh thành công, khi anh có một chỗ đứng vững chắc, anh sẽ bù đắp cho cô. Anh không nhận ra rằng, sự "chậm một nhịp" của anh trong việc quan tâm, trong việc giữ lửa cho mối quan hệ, đang tạo ra một "khoảng cách vô hình" không thể hàn gắn được. Anh không biết rằng, mỗi lần anh ngắt máy đột ngột, mỗi lần anh trả lời cụt lủn, là một lần anh đang đẩy Lê An ra xa, đang để lời hứa "không quên em" của anh dần hóa thành một lời nói dối vô tình.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, như những ngọn hải đăng khổng lồ vẫy gọi những con tàu đang hối hả tìm kiếm bến đỗ của thành công. Trần Hạo là một trong những con tàu ấy, đang căng mình lướt sóng, hướng về phía ánh sáng rực rỡ, nhưng anh lại vô tình bỏ quên một con thuyền nhỏ đang chao đảo trong bóng tối, nơi "bên bờ sông cũ" mà anh đã từng thuộc về.
***
Đêm khuya, căn phòng của Lê An chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng bạc nhạt nhòa len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo. Cô nằm trên giường, cuộn tròn trong chăn, chiếc điện thoại vẫn ở bên cạnh, như một vật kỷ niệm đau lòng. Cô không khóc, không còn nước mắt để rơi nữa. Chỉ có một nỗi trống rỗng mênh mông, một sự hụt hẫng đến tê dại đang gặm nhấm trái tim cô. Ánh mắt cô nhìn lên trần nhà, vô hồn, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu.
"Anh ấy bận... anh ấy mệt... Nhưng liệu có phải chỉ là bận thôi không? Hay anh ấy đang dần quên mất mình rồi?" Cô tự nói với lòng mình, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian im ắng. Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, lời hứa năm xưa bên bờ sông cũ, giờ đây như một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, rồi dần tan biến vào hư không. Cô nhớ lại cái ngày anh rời đi, anh đã nắm tay cô thật chặt, ánh mắt anh đầy hứa hẹn. Anh đã từng là tất cả của cô, là chỗ dựa vững chắc, là người bạn tâm giao mà cô có thể chia sẻ mọi điều.
Nhưng giờ đây, anh đã khác. Thành phố lớn đã thay đổi anh, hay đúng hơn, nó đã cho anh một nhịp sống mới, một con đường mới mà cô không thể theo kịp. Cô cảm thấy mình như một con ốc sên chậm chạp, trong khi anh là một chú chim đại bàng đang sải cánh bay vút lên bầu trời cao rộng. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận được từ lâu, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách hai thế giới của họ. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận cuộc sống, trong những ưu tiên của mỗi người.
Lê An khẽ nắm chặt tay, một cách vô thức, như đang cố níu giữ một thứ gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Cô nhớ lại những kỷ niệm nhỏ nhặt, những lần Trần Hạo đưa cô đi học, những lần anh lén lút đặt một cành hoa dại lên bàn cô, những lần anh kiên nhẫn lắng nghe cô than thở về những chuyện vặt vãnh. Lúc đó, anh luôn có thời gian, luôn có sự quan tâm chân thành. Nhưng giờ đây, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, hời hợt qua điện thoại, những lời nói không thành của anh, chỉ khiến nỗi đau trong cô thêm chất chồng.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ u buồn, nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, như những sợi tơ nhện giăng mắc trong tâm trí. Cô biết, cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi vô vọng này. Trái tim cô, dù có yêu anh đến mấy, cũng không thể chịu đựng mãi sự thờ ơ và lãng quên. Bà Mai đã nói, "rồi mọi chuyện cũng sẽ có lối đi riêng của nó." Lê An tự hỏi, lối đi riêng của cô là gì? Liệu cô có đủ mạnh mẽ để bước tiếp, để tìm kiếm một bến đỗ khác, một hạnh phúc khác cho riêng mình, khi mà sợi dây liên kết tưởng chừng như không thể đứt gãy giữa cô và anh đang dần trở nên mỏng manh đến mức sắp đứt?
Nỗi thất vọng của cô, tuy không bùng nổ thành giận dữ hay nước mắt, nhưng lại thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng hơi thở, trở thành một sự cam chịu đến cùng cực. Cô hiểu rằng, tình yêu của họ không thua vì không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, và rồi, một người đã không thể chờ đợi mãi được nữa. Lê An từ từ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, nhưng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Cô biết, một sự thay đổi đang đến, và cô, đã đến lúc phải tìm cho mình một lối thoát khỏi cái "khoảng cách vô hình" này, dù có đau đớn đến mấy. Cô cần một sự quan tâm, một sự hiện diện, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa vời không bao giờ thành hiện thực. Đêm đó, Lê An không ngủ được, chỉ nằm lặng lẽ lắng nghe tiếng gió thổi qua ô cửa sổ, và tiếng trái tim mình vỡ vụn từng mảnh một cách thầm lặng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.