Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 254: Bình Minh Nơi Phố Thị, Hoàng Hôn Nơi Thị Trấn
Đêm đó, Lê An không ngủ được, chỉ nằm lặng lẽ lắng nghe tiếng gió thổi qua ô cửa sổ, và tiếng trái tim mình vỡ vụn từng mảnh một cách thầm lặng.
***
Hoàng hôn buông dần trên thị trấn nhỏ, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Sau cơn mưa rào buổi chiều, không khí dịu mát và trong lành lạ thường, mang theo hơi đất ẩm và mùi hoa ngâu thoang thoảng từ khu vườn nhà ai. Lê An ngồi bên bệ cửa sổ quen thuộc trong căn phòng của mình, ánh mắt vô định dõi theo vầng thái dương đang lặn, kéo theo từng tia nắng cuối cùng trốn vào sau rặng tre xa tít tắp. Chiếc điện thoại di động đời cũ, màu xám tro, nằm im lìm trên lòng bàn tay cô, lạnh lẽo và nặng trĩu như một tảng đá. Từ chiều đến giờ, nó chưa một lần rung lên, chưa một lần hiển thị tin nhắn mới, cũng chẳng có cuộc gọi nào. Sự im lặng của nó còn đáng sợ hơn cả những lời trách móc.
Cô khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn nhụi của chiếc điện thoại, ngón tay vô thức lướt qua những dòng tin nhắn cũ mờ nhạt. Đó là những tin nhắn của ngày xưa, khi Trần Hạo vừa lên thành phố, những lời hỏi thăm còn đều đặn, những lời hứa hẹn còn nồng ấm. “Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, anh sẽ gọi cho em mỗi tối,” “Anh sẽ cố gắng học thật giỏi để sớm về thăm em,” “Đừng quên anh, An nhé.” Mỗi câu chữ như một mũi kim châm vào tim cô, gợi lại những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây chỉ còn lại vị đắng chát. Cô nhớ cái ngày anh nói “không quên em” bên bờ sông cũ, tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc hòa cùng lời thề hẹn. Lúc đó, cô đã tin tưởng tuyệt đối, tin rằng tình yêu của họ sẽ vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Nhưng giờ đây, những lời hứa ấy đã phai nhạt dần, như những vệt nắng chiều đang lụi tàn trước mắt cô.
“Anh Hạo… anh bận đến mức không còn một phút nào cho em sao?” Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng tựa như tiếng gió lướt qua kẽ lá, lạc lõng trong không gian vắng lặng. Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng gió xào xạc bên ngoài, như đang thì thầm một câu chuyện buồn nào đó. Cô biết anh bận, biết anh đang cố gắng rất nhiều ở một môi trường mới đầy cạnh tranh. Anh có hoài bão, có ước mơ, cô luôn hiểu và ủng hộ anh. Nhưng liệu có phải chỉ là bận thôi không? Hay anh ấy đang dần quên mất mình rồi, quên mất cô gái nhỏ nơi thị trấn ven sông này? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong đầu cô, giày vò tâm trí cô mỗi ngày. Nó không phải là một câu hỏi tức giận, mà là một câu hỏi đầy xót xa, một nỗi sợ hãi thầm kín đang dần trở thành hiện thực.
Lê An thở dài, đặt điện thoại xuống bên cạnh, rồi với tay lấy một bức ảnh cũ đặt trên bàn. Bức ảnh chụp hai người họ đứng bên bờ sông, Trần Hạo gầy gò nhưng rắn rỏi, nở nụ cười hiếm hoi, vòng tay che chở cho cô gái nhỏ nhắn đang nép vào lòng anh. Gương mặt cô gái trong ảnh rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và tin yêu. Đó là một buổi chiều hè oi ả, nhưng trong ký ức của cô, đó là một kỷ niệm mát lành, một khoảnh khắc bình yên mà cô muốn níu giữ mãi mãi. Ngón tay cô miết nhẹ lên gương mặt anh trong ảnh, cảm nhận một nỗi đau buốt giá len lỏi qua từng thớ thịt. Anh của ngày ấy đã ở đâu rồi? Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự quan tâm ấy, giờ đã thuộc về ai, hay đã tan biến vào nhịp sống hối hả của thành phố lớn?
Cô đứng dậy, đi lại quanh phòng một cách vô thức. Căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ thường. Mỗi bước chân cô đi, mỗi hơi thở cô hít vào, đều mang theo một cảm giác hụt hẫng, một nỗi cô đơn mênh mông như biển cả. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ u buồn, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Nhưng mọi thứ dường như đang chống lại cô. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận được từ lâu, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách hai thế giới của họ. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận cuộc sống, trong những ưu tiên của mỗi người. Anh ở nơi phồn hoa đô thị, nơi những giấc mơ được chắp cánh, còn cô vẫn ở lại nơi bình yên này, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn. Anh là chú chim đại bàng sải cánh bay vút, còn cô là con ốc sên chậm chạp, khao khát được nhìn ngắm bầu trời nhưng lại bị giam hãm trong vỏ ốc của chính mình.
Lê An lại ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đã bao trùm hoàn toàn thị trấn. Những ngôi nhà đã lên đèn, hắt ra ánh sáng vàng ấm áp. Tiếng chó sủa từ xa vọng lại, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tất cả đều quen thuộc, đều bình yên, nhưng lại khiến lòng cô thêm quặn thắt. Cô nhớ lại những kỷ niệm nhỏ nhặt, những lần Trần Hạo đưa cô đi học, những lần anh lén lút đặt một cành hoa dại lên bàn cô, những lần anh kiên nhẫn lắng nghe cô than thở về những chuyện vặt vãnh. Lúc đó, anh luôn có thời gian, luôn có sự quan tâm chân thành. Nhưng giờ đây, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, hời hợt qua điện thoại, những lời nói không thành của anh, chỉ khiến nỗi đau trong cô thêm chất chồng.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ u buồn, nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, như những sợi tơ nhện giăng mắc trong tâm trí. Cô biết, cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi vô vọng này. Trái tim cô, dù có yêu anh đến mấy, cũng không thể chịu đựng mãi sự thờ ơ và lãng quên. Bà Mai đã nói, "rồi mọi chuyện cũng sẽ có lối đi riêng của nó." Lê An tự hỏi, lối đi riêng của cô là gì? Liệu cô có đủ mạnh mẽ để bước tiếp, để tìm kiếm một bến đỗ khác, một hạnh phúc khác cho riêng mình, khi mà sợi dây liên kết tưởng chừng như không thể đứt gãy giữa cô và anh đang dần trở nên mỏng manh đến mức sắp đứt? Nỗi thất vọng của cô, tuy không bùng nổ thành giận dữ hay nước mắt, nhưng lại thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng hơi thở, trở thành một sự cam chịu đến cùng cực. Cô hiểu rằng, tình yêu của họ không thua vì không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, và rồi, một người đã không thể chờ đợi mãi được nữa. Cô cần một sự quan tâm, một sự hiện diện, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa vời không bao giờ thành hiện thực. Gió đêm mơn man qua làn tóc, mang theo một chút hơi lạnh. Lê An rùng mình, ôm chặt lấy bản thân, cảm thấy trống rỗng và lạc lõng hơn bao giờ hết. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, dù nó đau đớn đến nhường nào.
***
Cùng lúc đó, tại một góc của thành phố lớn, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng rực rỡ, Trần Hạo đang miệt mài trong xưởng thực hành của Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội. Ánh nắng vàng cuối chiều, xuyên qua khung cửa sổ lớn bằng kính, rọi thẳng vào bàn làm việc của anh, làm nổi bật những đường nét sắc sảo trên bản vẽ và những mô hình kiến trúc đang dang dở. Khuôn viên trường rộng lớn, với những tòa nhà cổ kính mang kiến trúc Pháp ẩn mình dưới những hàng cây cổ thụ xanh mát, xen lẫn những khối nhà hiện đại bằng kính và thép, tạo nên một sự giao thoa độc đáo giữa quá khứ và hiện tại. Mùi giấy sách mới, mùi mực in, mùi gỗ cũ từ thư viện hòa quyện với mùi sơn và vật liệu xây dựng từ các xưởng thực hành, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của nơi đây – mùi của tri thức và sáng tạo.
Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng gõ phím lạch cạch của máy tính, tiếng trò chuyện sôi nổi của sinh viên, tiếng cười đùa vang vọng từ sân trường, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và khát vọng. Trần Hạo, với chiếc áo sơ mi đã lấm lem vết mực và mái tóc hơi rối, đang cúi gằm mặt trên bàn vẽ, đôi mắt anh tập trung cao độ vào từng chi tiết nhỏ nhất. Anh đang cùng Hà Minh và nhóm bạn hoàn thiện một dự án thiết kế kiến trúc, một mô hình phức tạp của một khu đô thị xanh. Thử thách này đòi hỏi sự tỉ mỉ, sáng tạo và cả những đêm thức trắng.
“Hạo, chỗ này cậu nghĩ sao? Phần kết cấu này cần tối ưu hơn,” Hà Minh, chàng trai bảnh bao với mái tóc vuốt keo và nụ cười tự mãn thường trực, vừa nói vừa chỉ vào một điểm trên bản vẽ. Anh ta là một đối thủ đáng gờm, nhưng cũng là một người bạn học tài năng mà Trần Hạo tôn trọng. Cả hai thường có những cuộc tranh luận nảy lửa về chuyên môn, nhưng sau cùng, họ luôn tìm được tiếng nói chung để hoàn thiện công việc một cách tốt nhất.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ sắc bén của người đang đắm chìm trong công việc. Anh gật đầu, chỉ tay vào bản vẽ, giải thích cặn kẽ: “Theo mình thì nên dùng hệ khung thép chịu lực ở đây, kết hợp với các tấm chắn nắng dạng lá lật để tối ưu ánh sáng tự nhiên và giảm hấp thụ nhiệt. Như vậy vừa đảm bảo thẩm mỹ, vừa tiết kiệm năng lượng.” Giọng anh trầm, chắc chắn, từng câu chữ đều toát lên sự tự tin và kiến thức sâu rộng.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động đời cũ của Trần Hạo, nằm úp trên góc bàn, bỗng rung nhẹ. Một tin nhắn. Anh liếc mắt qua màn hình, thấy tên Lê An hiện lên cùng vài dòng hỏi thăm ngắn ngủi. “Anh Hạo, anh khỏe không? Công việc của anh thế nào rồi? Em nhớ anh.” Anh thoáng nhíu mày. Một cảm giác áy náy mơ hồ lướt qua trong lòng anh, như một làn gió lạnh thổi qua giữa ngày hè oi ả. Anh nhớ lại lời hứa sẽ gọi lại cho cô, nhưng rồi công việc cứ cuốn anh đi, từ lớp học, đến thư viện, rồi xưởng thực hành, những buổi họp nhóm kéo dài đến khuya. Anh tự nhủ trong đầu, “An à, anh bận quá, lát nữa anh gọi lại.” Anh định trả lời, nhưng rồi tiếng Hà Minh lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
“Phần cảnh quan thì sao, Hạo? Chúng ta cần một ý tưởng đột phá hơn cho khu vườn trên mái,” Hà Minh tiếp tục, hoàn toàn không để ý đến chiếc điện thoại đang nằm im lìm trên bàn.
Trần Hạo ngay lập tức gạt tin nhắn của Lê An sang một bên, hoàn toàn bị cuốn vào thách thức của dự án. Anh quay sang Hà Minh, ánh mắt lại tập trung vào bản vẽ, chỉ tay vào một góc khác của mô hình. “Mình nghĩ chúng ta nên tận dụng cây xanh bản địa, tạo thành các khu vườn theo tầng, vừa giữ ẩm, vừa tạo không gian thư giãn….” Anh say sưa trình bày ý tưởng, quên bẵng đi nỗi áy náy vừa rồi, quên mất cả sự tồn tại của chiếc điện thoại. Đối với anh lúc này, việc hoàn thành dự án một cách tốt nhất là ưu tiên hàng đầu. Thành phố lớn này, với những cơ hội và thách thức không ngừng, đã hoàn toàn thu hút sự chú ý và năng lượng của anh. Anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp học tập, nơi anh có thể thỏa sức sáng tạo và chứng tỏ bản thân.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn cao áp trong khuôn viên trường bắt đầu bật sáng, chiếu rọi những con đường lát đá và những hàng cây cổ thụ. Tiếng xe cộ vội vã trên đường lớn vọng vào, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại tấp nập. Tất cả đều là âm thanh của một nhịp sống mới, hối hả và sôi động, khác xa với sự yên bình của thị trấn ven sông. Trần Hạo là một phần của nhịp sống đó, anh hòa mình vào nó một cách tự nhiên, thậm chí còn hào hứng. Anh cảm thấy mình đang sống, đang thực sự cống hiến. Anh không hề nhận ra rằng, mỗi khoảnh khắc anh đắm chìm vào công việc, mỗi lần anh gạt đi tin nhắn của Lê An, cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người họ lại càng được nới rộng thêm một chút, như một vết nứt nhỏ đang dần lan rộng trên bức tường tưởng chừng vững chắc. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh. Anh tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Nhưng anh lại quên mất rằng, tình yêu không chỉ cần sự tin tưởng, mà còn cần sự vun đắp, sự quan tâm và hiện diện thực tế mỗi ngày.
***
Đêm đã về khuya, gió nhẹ mơn man mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông. Ngọn đèn dầu le lói trong căn nhà nhỏ của Bà Mai hắt ra ánh sáng vàng ấm áp, tạo nên một bầu không khí thân thuộc và bình yên. Mùi hoa nhài từ giàn hoa trước hiên thoang thoảng bay vào, hòa cùng mùi trà xanh dịu nhẹ mà Bà Mai vừa pha. Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tựa đầu vào vai Bà Mai, đôi mắt cô đỏ hoe nhưng không còn nước mắt. Những giọt lệ đã cạn khô trong sự chờ đợi và thất vọng suốt những ngày qua.
“Con không biết nữa bà ơi… Anh Hạo giờ như người khác vậy,” Giọng Lê An trầm buồn, yếu ớt, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Cô kể cho Bà Mai nghe về những tin nhắn cụt lủn, những cuộc gọi vội vàng, về cảm giác bị lãng quên, bị bỏ rơi. “Con nhắn tin thì anh ấy chỉ trả lời cụt lủn, gọi điện thì toàn nói bận. Con biết anh ấy bận thật, nhưng… con cảm thấy mình như người thừa vậy, như thể con không còn quan trọng với anh ấy nữa.” Cô nghẹn ngào, những lời nói không thành cứ mắc kẹt trong cổ họng, tạo thành một khối u khó chịu. Cô không muốn trách móc, nhưng nỗi đau quá lớn khiến cô không thể kìm nén được.
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, nhẹ nhàng xoa đầu Lê An. Bàn tay bà chai sần vì năm tháng, nhưng lại ấm áp và đầy sự vỗ về. Bà lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, không cắt lời cô gái trẻ. Ánh mắt bà đầy sự thấu hiểu, như thể bà đã nhìn thấy quá nhiều câu chuyện tương tự trong cuộc đời mình. Bà biết, cái tuổi trẻ này, ai mà chẳng trải qua những mối tình đầu đầy mơ mộng và cả những nỗi đau đầu đời. Bà đã chứng kiến Lê An và Trần Hạo lớn lên bên nhau, từ những đứa trẻ chạy nhảy bên bờ sông đến hai thanh niên với những ước mơ và hoài bão riêng. Bà cũng đã nhìn thấy sự thay đổi dần dà trong mối quan hệ của họ, cái "khoảng cách vô hình" mà Lê An cảm nhận được, bà cũng đã nhận ra từ lâu.
Sau một hồi lâu, khi Lê An đã trút hết nỗi lòng, Bà Mai mới khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm và đầy trải nghiệm: “Con bé à, thành phố nó khác lắm. Người ta bị cuốn vào đó thì khó mà nhớ được những chuyện ở quê. Giống như một cái vòng xoáy lớn vậy, nó cuốn đi tất cả, cả thời gian, cả tâm trí. Mấy đứa trẻ như Trần Hạo, nó có hoài bão lớn, nó muốn chứng tỏ bản thân. Cái bận rộn của nó là thật, nhưng cũng có thể… nó vô tình quên mất rằng, ở đây, có một người vẫn đang chờ đợi.”
Bà Mai dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt u buồn của Lê An. “Nhưng con cũng đừng buồn quá, rồi mọi chuyện cũng sẽ đâu vào đó thôi. Tình yêu như cái cây vậy, nó cần được vun trồng, chăm sóc. Nếu cứ để nó khô héo, thì dù có sâu đậm đến mấy, rồi cũng sẽ tàn lụi thôi. Con người ta, ai cũng cần được quan tâm, được sẻ chia. Trần Hạo nó đang ở một thế giới khác, một nhịp sống khác. Nó không thể cho con cái mà con cần, thì con phải tự tìm lấy cho mình. Đừng để tuổi xuân trôi qua trong sự chờ đợi vô vọng, An ạ.”
Những lời nói của Bà Mai như một làn gió mát thổi qua tâm hồn Lê An, nhưng cũng mang theo một nỗi chua xót. Cô tựa đầu vào vai bà, cảm nhận sự ấm áp và an ủi. Những giọt nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau trong lòng lại cuộn trào mãnh liệt. Cô biết Bà Mai nói đúng. Cô không thể cứ mãi là người thụ động chờ đợi, không thể cứ mãi bám víu vào những lời hứa của quá khứ. Thành phố đã cuốn Trần Hạo đi, cuốn anh vào một guồng quay mới, nơi có những tham vọng, những cơ hội mà cô không thể chạm tới. Và có lẽ, anh cũng đã bị cuốn đi quá xa, đến mức không còn nhớ đường về "bên bờ sông cũ" nơi có cô đang đứng đợi.
Lê An khẽ nắm chặt tay Bà Mai, cảm nhận sự vững chãi từ người phụ nữ đã đi qua biết bao thăng trầm của cuộc đời. Cô cần một sự quan tâm thực tế, một sự hiện diện cụ thể, chứ không phải là những tin nhắn hời hợt hay những lời hứa hẹn xa vời không bao giờ thành hiện thực. Đêm đó, dưới ánh đèn dầu mờ ảo và mùi hoa nhài dịu nhẹ, Lê An không còn khóc. Nước mắt đã cạn, nhưng trong lòng cô, một quyết tâm nhỏ nhoi vừa nhen nhóm. Cô sẽ không chờ đợi mãi nữa. Cô sẽ tìm lối đi riêng cho mình, dù cho con đường đó có thể không có bóng dáng của Trần Hạo. Lời nói của Bà Mai về "thành phố cuốn người ta đi" là một lời cảnh tỉnh, rằng sự vô tâm của Trần Hạo sẽ có hậu quả, và Lê An cần tự tìm hạnh phúc cho mình. Cô đã chịu đựng quá đủ rồi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.