Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 255: Guồng Quay Mới, Khoảng Cách Vô Hình

Đêm đó, dưới ánh đèn dầu mờ ảo và mùi hoa nhài dịu nhẹ, Lê An không còn khóc. Nước mắt đã cạn, nhưng trong lòng cô, một quyết tâm nhỏ nhoi vừa nhen nhóm. Cô sẽ không chờ đợi mãi nữa. Cô sẽ tìm lối đi riêng cho mình, dù cho con đường đó có thể không có bóng dáng của Trần Hạo. Lời nói của Bà Mai về "thành phố cuốn người ta đi" là một lời cảnh tỉnh, rằng sự vô tâm của Trần Hạo sẽ có hậu quả, và Lê An cần tự tìm hạnh phúc cho mình. Cô đã chịu đựng quá đủ rồi.

***

Trong khi Lê An vật lộn với những nỗi niềm riêng tư dưới ánh trăng mờ nhạt nơi thị trấn, Trần Hạo đang đắm chìm trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới rực rỡ và đầy hứa hẹn. Những ngày đầu tiên tại Đại Học Kiến Trúc Hà Nội tựa như một trang sách mới toanh, lật mở trước mắt anh với vô vàn điều bất ngờ. Khuôn viên trường rộng lớn, những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn các khối nhà hiện đại, tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm và tri thức. Tường gạch đỏ nhuốm màu thời gian, mái ngói rêu phong, và những hàng cây cổ thụ sừng sững vươn mình soi bóng xuống sân trường lát đá ong, tạo nên một bức tranh vừa hoài niệm vừa tràn đầy sức sống.

Tiếng giảng bài vang vọng từ các giảng đường, hòa cùng tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa giòn tan và cả tiếng xe cộ hối hả từ bên ngoài cổng trường. Mùi giấy sách mới, mùi mực in, mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế đã qua bao thế hệ, thậm chí cả mùi sơn và vật liệu xây dựng thoang thoảng từ các xưởng thực hành, tất cả đều gợi lên một bầu không khí học thuật đặc trưng mà anh chưa từng trải nghiệm. Vào mùa thu, một mùi hoa sữa dịu nhẹ, vấn vương, len lỏi qua từng ngóc ngách, khiến khung cảnh vốn đã lãng mạn lại càng thêm mơ màng. Trần Hạo, với vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng ánh mắt đầy khát khao, nhanh chóng bị cuốn hút vào nhịp sống hối hả nhưng đầy năng lượng này.

Anh ngồi trong giảng đường lớn, chăm chú lắng nghe từng lời Cô Lan giảng về môn Nhập môn Kiến trúc. Giọng cô trầm ấm nhưng đầy uy lực, đôi mắt đeo kính sáng quắc lướt qua từng gương mặt sinh viên. Mái tóc búi cao gọn gàng và chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm toát lên vẻ chuyên nghiệp, nghiêm khắc nhưng cũng ẩn chứa sự bao dung.

"Các em phải hiểu, Kiến trúc không chỉ là xây dựng những khối bê tông vô tri," Cô Lan nhấn mạnh, "mà là kiến tạo không gian sống, kiến tạo nên những giấc mơ, những câu chuyện. Nó đòi hỏi sự tỉ mỉ, sáng tạo, và trên hết là một trái tim biết cảm nhận. Môn học này sẽ là nền tảng, là xương sống cho toàn bộ quá trình học tập của các em. Khối lượng kiến thức rất lớn, nhưng tiềm năng của các em còn lớn hơn."

Trần Hạo miệt mài ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn trên trang giấy trắng. Anh cảm nhận rõ sự khác biệt và tốc độ của cuộc sống thành phố, nơi mọi người đều bận rộn, đều có mục tiêu rõ ràng, và đều đang chạy đua với thời gian. Không còn là nhịp sống chậm rãi "bên bờ sông cũ", không còn những buổi chiều thong dong ngắm hoàng hôn. Ở đây, mỗi phút giây đều quý giá, mỗi cơ hội đều cần được nắm bắt.

Trong giờ giải lao, Hà Minh, một cậu bạn có vẻ ngoài bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn toát ra vẻ tự tin, quay sang Trần Hạo. "Cậu Hạo cũng đăng ký môn này à? Nghe nói khó lắm đấy, phải lập nhóm mới qua được." Giọng Hà Minh pha chút cạnh tranh ngầm nhưng vẫn rất hòa đồng.

Trần Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt. "Ừ, mình cũng vậy. Cùng cố gắng nhé." Lời nói của anh ngắn gọn, súc tích, tập trung hoàn toàn vào việc học tập. Anh luôn giữ vẻ mặt tập trung và nghiêm túc, nhưng không vì thế mà tạo ra khoảng cách với bạn bè mới.

Quân, cậu bạn đeo kính cận, vẻ ngoài thư sinh, và Hoàng, người năng động, thích thể thao, cũng nhanh chóng hòa nhập vào cuộc trò chuyện. Họ cùng nhau thảo luận về những bài tập đầu tiên, về những dự án mà giảng viên đã gợi mở. Trần Hạo, dù ít nói, nhưng luôn lắng nghe cẩn thận, thỉnh thoảng đưa ra những ý kiến sắc bén khiến các bạn ngạc nhiên. Anh bị cuốn vào guồng quay mới, vào những thử thách trí tuệ, vào những mối quan hệ xã giao đầy thú vị. Sự choáng ngợp ban đầu nhanh chóng được thay thế bằng niềm hào hứng và khát khao chinh phục. Anh đi lại giữa các tòa nhà, từ giảng đường đến thư viện, rồi đến xưởng thực hành, mỗi bước chân đều vững chãi và đầy quyết tâm. Ánh nắng chan hòa của buổi chiều len lỏi qua tán lá cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường anh đi, như một lời chào đón đến một tương lai tươi sáng.

Anh nhận ra rằng, ở đây, mọi người đều là những cá thể xuất sắc, và để nổi bật, anh cần phải nỗ lực gấp nhiều lần. Tham vọng và trách nhiệm bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ trong con người Trần Hạo, lấn át dần những mối bận tâm cũ, những hình ảnh về thị trấn yên bình và cả bóng dáng của Lê An.

***

Khi buổi học cuối cùng kết thúc, thành phố đã lên đèn. Trần Hạo cùng Hà Minh, Quân và Hoàng quyết định tìm một quán ăn vỉa hè để lấp đầy cái bụng đói meo sau một ngày dài học tập căng thẳng. Quán "Bún Chả Cầu Gỗ" nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, nhưng lại nổi tiếng bởi hương vị bún chả thơm lừng khó cưỡng. Bàn ghế nhựa nhỏ đặt san sát nhau, bếp nấu mở với những vỉ chả đang xèo xèo trên than hồng, khói bay nghi ngút mang theo mùi thịt nướng quyến rũ. Không gian náo nhiệt, ồn ào với tiếng xe cộ qua lại, tiếng người trò chuyện rôm rả, tiếng dao thớt va lách cách và cả tiếng của những người bán hàng rao mời. Tất cả tạo nên một bầu không khí thân thiện, đậm chất đường phố Hà Nội mà Trần Hạo chưa từng được trải nghiệm.

Mùi bún chả thơm lừng, mùi nước mắm chua ngọt, mùi khói than và các loại gia vị đặc trưng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Trần Hạo chọn một chiếc ghế ở góc khuất hơn một chút, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự ồn ào náo nhiệt xung quanh. Hoàng, với vẻ năng động và tính cách vui vẻ, là người mở lời.

"Lão Hạo, mày ít nói thế, chắc sau này toàn giải quyết công việc bằng hành động thôi nhỉ?" Hoàng vừa nói vừa nhồm nhoàm miếng chả, nước mắm dính mép.

Hà Minh, bảnh bao hơn một chút, cười nhẹ nhàng. "Đúng rồi, anh Hạo trông có vẻ trầm tính nhưng chắc chắn là người có chí lớn. Anh em mình sau này còn phải nhờ vả nhiều."

Trần Hạo mỉm cười nhẹ, lắc đầu. "Cứ gọi là Hạo thôi. Cùng nhau học tập tốt đã." Giọng anh trầm và chậm rãi, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự quyết tâm. Anh gật gù lắng nghe những câu chuyện phiếm của bạn bè, thỉnh thoảng chen vào một câu ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. Dù ít nói, anh vẫn bị cuốn vào không khí vui vẻ, thân mật này. Anh cảm thấy mình đang thực sự hòa nhập, thực sự thuộc về nơi đây.

Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ của Trần Hạo nằm im lìm trong túi quần. Anh đã gần như quên mất sự tồn tại của nó trong suốt buổi chiều bận rộn. Nhưng khi mọi người đã gọi món và đang chờ đợi, anh bỗng cảm thấy một sự thôi thúc nhỏ, lôi chiếc điện thoại ra. Màn hình sáng lên, và anh thấy một tin nhắn từ Lê An.

"Anh Hạo, anh ăn tối chưa? Em nhớ anh."

Dòng tin nhắn ngắn ngủi, chứa đựng sự quan tâm và nỗi nhớ nhung, chợt hiện lên giữa sự ồn ào của quán ăn. Trần Hạo lướt nhanh qua. Một thoáng cảm giác áy náy lướt qua tâm trí anh, nhưng nó nhanh chóng bị những mục tiêu mới và áp lực cuộc sống cuốn đi. Anh biết Lê An đang chờ đợi anh, anh biết cô đang ở "bên bờ sông cũ" nơi anh đã từng hứa hẹn. Nhưng giờ đây, anh đang ở một thế giới khác, một nhịp sống khác. Anh đang ngồi giữa tiếng cười nói rôm rả của bạn bè mới, giữa mùi bún chả thơm lừng, giữa ánh đèn đường rực rỡ của thành phố.

Anh vội vàng gõ vài chữ trả lời: "Anh đang ăn tối với bạn. Tối anh gọi lại nhé." Anh không đọc lại tin nhắn của mình, cũng không nghĩ nhiều về nó. Anh chỉ muốn nhanh chóng cất điện thoại đi, tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở với Hà Minh và Hoàng. Anh định bụng 'tối sẽ gọi lại', nhưng lời hứa đó, giống như nhiều lời hứa khác, có lẽ sẽ bị cuốn trôi theo dòng thời gian và sự bận rộn không ngừng nghỉ của cuộc sống mới. Anh không hề nhận ra rằng, chỉ với một tin nhắn cụt lủn và lời hứa hẹn không chắc chắn đó, anh đã vô tình nới rộng thêm cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người, và gieo thêm một hạt giống buồn bã vào trái tim Lê An. Tiếng nướng chả xèo xèo lại vang lên, lấn át mọi suy nghĩ còn vương vấn về thị trấn nhỏ. Anh nhanh chóng ăn hết suất bún chả của mình, bị cuốn vào câu chuyện về những dự định tương lai, về những ước mơ lớn lao mà Hà Minh và Hoàng đang chia sẻ.

***

Trong khi Trần Hạo đang đắm chìm trong tiếng cười nói và mùi thơm của bún chả nơi phố thị, thì ở thị trấn nhỏ ven sông, Lê An đang trải qua một buổi tối muộn đầy cô đơn và mong chờ. Ánh đèn điện trong phòng khách nhà cô leo lét, không đủ xua đi cái cảm giác trống trải đang dần bao trùm. Cô ngồi một mình trên chiếc ghế sofa cũ, bàn tay cầm chặt chiếc điện thoại di động thế hệ cũ. Màn hình điện thoại đã tối đen, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào nó, như thể muốn xuyên thấu qua lớp kính để tìm kiếm một tín hiệu nào đó.

Từ chiều, sau khi nhắn tin hỏi thăm Trần Hạo và nhận được cái tin nhắn cụt lủn của anh, trái tim Lê An đã trĩu nặng. Cô hiểu anh bận, Bà Mai cũng đã nói "thành phố cuốn người ta đi", nhưng sự hờ hững trong tin nhắn của anh vẫn khiến cô thấy chạnh lòng. Cô cố gắng gọi điện. Lần thứ nhất, chuông đổ dài rồi tắt, không có người nhấc máy. Lần thứ hai, lần thứ ba, vẫn là tiếng đổ chuông dài vô vọng, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự xa cách ngày càng lớn.

"Chắc anh bận lắm... Mình không nên làm phiền," Lê An thì thầm với chính mình, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng. Cô đặt điện thoại xuống, vuốt ve nó như vuốt ve một kỷ vật, một minh chứng cho những ngày tháng đã qua, khi mà chiếc điện thoại này còn là sợi dây kết nối mạnh mẽ giữa hai người. Giờ đây, nó chỉ còn là vật vô tri, lạnh ngắt trong tay cô, và những "lời nói không thành" cứ thế mắc kẹt trong cổ họng cô, tạo thành một khối u khó chịu.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng kêu rả rích, hòa cùng tiếng nước sông chảy lững lờ. Mùi hoa nhài từ giàn hoa trước hiên đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và sự se lạnh của đêm thu đang dần buông xuống. Lê An đứng dậy, bước ra ban công. Ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên bầu trời, soi chiếu xuống dòng sông hiền hòa, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như ngàn vạn vì sao rơi xuống mặt nước.

Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn rực rỡ của thành phố đang nhấp nháy như một dải lụa vàng lấp lánh trên nền trời đêm. Đó là nơi Trần Hạo đang sống cuộc đời mới của anh, nơi có những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, nơi có những giấc mơ và hoài bão mà cô không thể chạm tới. Cô hình dung ra cảnh anh đang hào hứng học tập, đang trò chuyện vui vẻ với những người bạn mới, đang bị cuốn vào guồng quay không ngừng nghỉ của một thế giới mà cô chỉ có thể nhìn từ xa.

Nỗi cô đơn dần xâm chiếm tâm hồn cô, lan tỏa như một làn sương mỏng, thấm đẫm từng tế bào. Cô nhớ về những lời hứa ngày xưa, về cái ngày anh đặt chân lên chuyến xe đi thành phố, về câu nói "không quên em" của anh. Nhưng giờ đây, những lời hứa đó dường như đang dần xa vời, phai nhạt theo từng tin nhắn cụt lủn, từng cuộc gọi không hồi âm. Cô tự an ủi mình rằng anh bận, rằng anh đang nỗ lực cho tương lai của cả hai, nhưng trái tim cô vẫn nặng trĩu một nỗi buồn khó gọi tên.

Bà Mai đã nói đúng. "Tình yêu như cái cây vậy, nó cần được vun trồng, chăm sóc. Nếu cứ để nó khô héo, thì dù có sâu đậm đến mấy, rồi cũng sẽ tàn lụi thôi." Lê An cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự thật nghiệt ngã: cô đang dần trở nên thừa thãi trong cuộc sống của Trần Hạo. Anh đang sống ở một "nhịp" khác, một thế giới khác, và dường như anh đã "quên mất rằng, ở đây, có một người vẫn đang chờ đợi." Cô đã chịu đựng quá đủ rồi. Cô không thể cứ mãi là người thụ động chờ đợi, không thể cứ mãi bám víu vào những lời hứa của quá khứ.

Hít một hơi thật sâu làn gió đêm mang theo hơi nước sông, Lê An khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo ngày càng mờ nhạt, nhường chỗ cho cảm giác trống rỗng và một khao khát được quan tâm, được sẻ chia thực tế. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là trong tâm hồn, trong những ưu tiên và cảm xúc. Trần Hạo đã bắt đầu cuộc sống mới của anh, và cô, Lê An, cũng phải tìm lấy lối đi riêng cho mình. Cô sẽ không chờ đợi mãi nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free