Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 256: Dòng Thời Gian Và Những Tin Nhắn Hời Hợt
Trong khi Trần Hạo đang đắm chìm trong tiếng cười nói và mùi thơm của bún chả nơi phố thị, thì ở thị trấn nhỏ ven sông, Lê An đang trải qua một buổi tối muộn đầy cô đơn và mong chờ. Ánh đèn điện trong phòng khách nhà cô leo lét, không đủ xua đi cái cảm giác trống trải đang dần bao trùm. Cô ngồi một mình trên chiếc ghế sofa cũ, bàn tay cầm chặt chiếc điện thoại di động thế hệ cũ. Màn hình điện thoại đã tối đen, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào nó, như thể muốn xuyên thấu qua lớp kính để tìm kiếm một tín hiệu nào đó.
Từ chiều, sau khi nhắn tin hỏi thăm Trần Hạo và nhận được cái tin nhắn cụt lủn của anh, trái tim Lê An đã trĩu nặng. Cô hiểu anh bận, Bà Mai cũng đã nói "thành phố cuốn người ta đi", nhưng sự hờ hững trong tin nhắn của anh vẫn khiến cô thấy chạnh lòng. Cô cố gắng gọi điện. Lần thứ nhất, chuông đổ dài rồi tắt, không có người nhấc máy. Lần thứ hai, lần thứ ba, vẫn là tiếng đổ chuông dài vô vọng, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự xa cách ngày càng lớn.
"Chắc anh bận lắm... Mình không nên làm phiền," Lê An thì thầm với chính mình, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng. Cô đặt điện thoại xuống, vuốt ve nó như vuốt ve một kỷ vật, một minh chứng cho những ngày tháng đã qua, khi mà chiếc điện thoại này còn là sợi dây kết nối mạnh mẽ giữa hai người. Giờ đây, nó chỉ còn là vật vô tri, lạnh ngắt trong tay cô, và những "lời nói không thành" cứ thế mắc kẹt trong cổ họng cô, tạo thành một khối u khó chịu.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng kêu rả rích, hòa cùng tiếng nước sông chảy lững lờ. Mùi hoa nhài từ giàn hoa trước hiên đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và sự se lạnh của đêm thu đang dần buông xuống. Lê An đứng dậy, bước ra ban công. Ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên bầu trời, soi chiếu xuống dòng sông hiền hòa, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như ngàn vạn vì sao rơi xuống mặt nước.
Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn rực rỡ của thành phố đang nhấp nháy như một dải lụa vàng lấp lánh trên nền trời đêm. Đó là nơi Trần Hạo đang sống cuộc đời mới của anh, nơi có những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, nơi có những giấc mơ và hoài bão mà cô không thể chạm tới. Cô hình dung ra cảnh anh đang hào hứng học tập, đang trò chuyện vui vẻ với những người bạn mới, đang bị cuốn vào guồng quay không ngừng nghỉ của một thế giới mà cô chỉ có thể nhìn từ xa.
Nỗi cô đơn dần xâm chiếm tâm hồn cô, lan tỏa như một làn sương mỏng, thấm đẫm từng tế bào. Cô nhớ về những lời hứa ngày xưa, về cái ngày anh đặt chân lên chuyến xe đi thành phố, về câu nói "không quên em" của anh. Nhưng giờ đây, những lời hứa đó dường như đang dần xa vời, phai nhạt theo từng tin nhắn cụt lủn, từng cuộc gọi không hồi âm. Cô tự an ủi mình rằng anh bận, rằng anh đang nỗ lực cho tương lai của cả hai, nhưng trái tim cô vẫn nặng trĩu một nỗi buồn khó gọi tên.
Bà Mai đã nói đúng. "Tình yêu như cái cây vậy, nó cần được vun trồng, chăm sóc. Nếu cứ để nó khô héo, thì dù có sâu đậm đến mấy, rồi cũng sẽ tàn lụi thôi." Lê An cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự thật nghiệt ngã: cô đang dần trở nên thừa thãi trong cuộc sống của Trần Hạo. Anh đang sống ở một "nhịp" khác, một thế giới khác, và dường như anh đã "quên mất rằng, ở đây, có một người vẫn đang chờ đợi." Cô đã chịu đựng quá đủ rồi. Cô không thể cứ mãi là người thụ động chờ đợi, không thể cứ mãi bám víu vào những lời hứa của quá khứ.
Hít một hơi thật sâu làn gió đêm mang theo hơi nước sông, Lê An khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo ngày càng mờ nhạt, nhường chỗ cho cảm giác trống rỗng và một khao khát được quan tâm, được sẻ chia thực tế. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là trong tâm hồn, trong những ưu tiên và cảm xúc. Trần Hạo đã bắt đầu cuộc sống mới của anh, và cô, Lê An, cũng phải tìm lấy lối đi riêng cho mình. Cô sẽ không chờ đợi mãi nữa.
***
Lê An ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn, nhưng đôi mắt lại nhìn vô định ra khoảng sân quen thuộc. Đó là một buổi chiều muộn cuối thu, nắng vàng dịu vương trên những tán lá bàng đã ngả màu đỏ úa, thỉnh thoảng một làn gió heo may se lạnh lại thoảng qua, mang theo tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Khoảng sân này, từng là chứng nhân cho biết bao trò đùa thời thơ ấu của cô và Trần Hạo, nơi những tiếng cười giòn tan hòa vào nắng sớm, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến não lòng. Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, vẫn là loại bàn phím vật lý đơn giản, đặt im lìm cạnh bên, phản chiếu ánh nắng chiều tà một cách vô hồn.
Cô đã cố gắng tập trung vào cuốn tiểu thuyết ngôn tình dở dang, một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn với những lời thề non hẹn biển. Nhưng từng câu chữ, từng tình tiết đều trở nên nhạt nhẽo, vô nghĩa khi tâm trí cô cứ luẩn quẩn với một câu hỏi: *Anh ấy bận đến vậy sao? Hay là... anh đã quên mất em rồi?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can, gặm nhấm sự bình yên vốn có. Lê An nhớ về những lời hứa ngày nào, nghe thật xa xôi, như một khúc ca buồn vọng về từ một kiếp nào đó. "Ngày xưa anh nói sẽ không quên em..." – giọng Trần Hạo trầm ấm, ánh mắt anh kiên định nhìn cô dưới bóng cây bàng già. Giờ đây, những lời ấy chỉ còn là tiếng vọng trong ký ức, không có chút sức nặng nào trong thực tại khắc nghiệt này.
Cô vuốt nhẹ màn hình điện thoại, ngón tay khẽ lướt qua những phím bấm đã mờ. Cô kiểm tra đi kiểm tra lại hộp thư và nhật ký cuộc gọi, dù biết rõ sẽ chẳng có gì mới. Vẫn là sự im lặng đến đáng sợ, vẫn là những tin nhắn hời hợt từ vài ngày trước, những cuộc gọi nhỡ không bao giờ được gọi lại. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô, mang theo tất cả sự nặng nề, hụt hẫng. Lê An gập cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô hình. Cô đứng dậy, bước đi lại quanh phòng một cách bồn chồn, bàn tay siết chặt lại. Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên rộng lớn và trống trải hơn bao giờ hết, như chính tâm hồn cô lúc này. Mùi hương hoa sữa từ giàn hoa trước hiên, thường ngày vẫn mang đến cảm giác thanh khiết, giờ đây cũng chỉ càng làm tăng thêm nỗi cô đơn, gợi nhắc về những đêm trăng Trần Hạo từng đứng đợi cô dưới gốc hoa ấy.
Cô tựa trán vào ô cửa sổ lạnh ngắt, nhìn ra ngoài. Tiếng gió heo may như một lời thì thầm của thị trấn, nhắc nhở cô về sự thay đổi, về những gì đã mất. Cô nhớ lại cảm giác khi anh ôm cô vào lòng trước lúc lên xe, sự ấm áp của vòng tay ấy, hơi thở anh phả nhẹ bên tai. Tất cả giờ đây đều đã trở thành một miền ký ức xa vời, được cất giấu sâu trong góc khuất của tâm hồn. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn cụt lủn, những lời hứa ngày càng phai nhạt đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không chỉ về địa lý, mà còn là trong tâm hồn của hai người. Lê An không còn nhận ra Trần Hạo của ngày xưa, chàng trai luôn quan tâm, luôn để ý đến từng cảm xúc nhỏ nhặt của cô. Giờ đây, anh là một người bận rộn, một người với những ưu tiên khác, những giấc mơ khác. Và cô, dường như đã không còn nằm trong những ưu tiên hàng đầu ấy nữa.
Sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi, gieo rắc những hạt mầm lo âu. Có phải cô đã ảo tưởng về tình cảm của anh? Có phải cô đã tự mình vẽ nên một tương lai mà anh chưa bao giờ thực sự muốn? Lòng cô nặng trĩu, không biết bao nhiêu lần cô đã tự hỏi, liệu có đáng không khi cứ mãi chờ đợi một người mà dường như đã quên mất sự tồn tại của mình? Nỗi cô đơn không chỉ là cảm giác thiếu vắng một ai đó, mà còn là cảm giác lạc lõng giữa chính những ký ức của mình, giữa những hy vọng đã từng rất mãnh liệt. Cô nhìn lại chiếc điện thoại, ánh nắng cuối chiều hắt lên màn hình đen, phản chiếu hình ảnh một cô gái với đôi mắt buồn rười rượi. Đó là Lê An, cô gái dịu dàng nhưng đã đến giới hạn của sự chịu đựng, giới hạn của việc chờ đợi một "lời nói không thành" và một tình yêu dường như đang "chậm một nhịp" so với cuộc sống hối hả của người cô thương.
***
Trong khi Lê An đang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình, thì cách đó hàng trăm cây số, tại căn tin Công Ty Trần Thịnh, Trần Hạo đang ăn vội bữa trưa cùng Hà Minh, Quân và Hoàng. Căn tin rộng lớn, với thiết kế hiện đại và những dãy bàn ghế dài tăm tắp, đang ồn ào náo nhiệt vào giờ cao điểm. Mùi thức ăn đa dạng từ những món ăn truyền thống đến các món Âu Á hòa quyện vào nhau, thoang thoảng cả mùi cà phê mới pha từ quầy đồ uống. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng dao dĩa lách cách va vào khay ăn, tiếng bước chân vội vã, và cả tiếng máy bán hàng tự động kêu lạch cạch tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, vội vã.
Trần Hạo ngồi đối diện Hà Minh, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn toát lên sự tập trung cao độ. Anh vừa ăn suất cơm sườn nướng của mình, vừa lướt nhanh qua các ghi chú bài giảng trên chiếc máy tính bảng đặt cạnh đĩa ăn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, vài sợi tóc mái rủ xuống che đi một phần đôi mắt sâu. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và giọng nói khéo léo, đang sôi nổi bàn luận về một dự án nhóm sắp tới. Quân, đeo kính cận, vẫn miệt mài với cuốn sách giáo trình dày cộp, thi thoảng ngẩng lên góp ý. Hoàng, năng động và thích thể thao, đang kể về trận bóng rổ tối qua.
Điện thoại của Trần Hạo rung nhẹ, báo hiệu một tin nhắn mới. Anh liếc nhanh qua màn hình. Là Lê An. Anh đã quen với việc nhận tin nhắn của cô, những dòng hỏi thăm đều đặn mỗi ngày. Nhưng giờ đây, những tin nhắn ấy đã trở thành một phần của danh sách việc cần làm, một nhiệm vụ nhỏ cần hoàn thành giữa vô vàn áp lực. Anh lướt qua nội dung, rồi ngón tay cái gõ nhanh trên bàn phím, chỉ bằng một tay, không hề dừng lại suy nghĩ quá nhiều.
"Anh hơi bận, đang ở căn tin. Em ăn cơm chưa? Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." – Tin nhắn cụt ngủn, thiếu cảm xúc, gần như một lời thông báo hơn là một lời hỏi han chân thành. Anh không nhận ra rằng mỗi từ ngữ anh gõ ra đều mang theo một chút lạnh nhạt, một chút xa cách, gặm nhấm đi sự ấm áp của mối quan hệ đã từng.
"Hạo, lát nữa có muốn làm thêm bài tập nhóm không?" Hà Minh hỏi, không hề để ý đến hành động vừa rồi của Trần Hạo.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt nhanh chóng chuyển từ màn hình điện thoại sang Hà Minh. "Ừ, được chứ. Tớ cũng đang định xem lại phần đó đây." Giọng anh trầm, hơi khàn vì mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ quyết đoán. Anh đặt điện thoại xuống bàn, mắt lại dán vào màn hình máy tính bảng, tiếp tục lướt qua những biểu đồ phức tạp. Anh không dừng lại để suy nghĩ kỹ về nội dung hay cảm xúc của Lê An, chỉ coi đó là một việc cần hoàn thành. Trong guồng quay hối hả của cuộc sống thành phố, giữa những hoài bão lớn lao và áp lực học tập, công việc, những cảm xúc cá nhân, đặc biệt là những cảm xúc "nhẹ nhàng" như của Lê An, dường như đã bị đẩy xuống hàng thứ yếu.
Anh mệt mỏi, thật sự rất mệt mỏi. Lịch học dày đặc, những buổi thảo luận nhóm kéo dài đến khuya, rồi còn công việc làm thêm ở một dự án nhỏ của trường để tích lũy kinh nghiệm. Thành phố này cuốn anh đi, cuốn anh vào những tham vọng, những mục tiêu mới. Những người bạn mới như Hà Minh, Quân, Hoàng cũng đều là những người tài giỏi, đầy nhiệt huyết, và họ nói về những điều lớn lao, những kế hoạch tương lai mà Lê An, ở thị trấn nhỏ, có lẽ sẽ khó lòng hiểu được. Anh không có ý cố tình xa cách, nhưng thời gian và năng lượng của anh có hạn. Mỗi cuộc gọi dài, mỗi tin nhắn đòi hỏi sự tập trung đều trở thành một gánh nặng nhỏ, một sự phân tâm không đáng có.
Thậm chí, anh còn không nhớ nổi lần cuối cùng mình gọi điện cho Lê An là khi nào, hay nội dung cuộc trò chuyện có gì đặc biệt. Tất cả chỉ còn là những mảng ký ức mờ nhạt, bị lấn át bởi hàng tá thông tin mới, kiến thức mới mỗi ngày. Trần Hạo vuốt nhẹ thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. Anh cần tập trung, cần phải nỗ lực hơn nữa để đạt được những gì mình muốn. Anh đã hứa với bản thân, và với cả Lê An, rằng anh sẽ thành công. Nhưng có vẻ như, trong hành trình vươn tới thành công ấy, anh đã vô tình bỏ quên những điều quan trọng khác. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách trong những ưu tiên, trong sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh đang sống ở một "nhịp" khác, một "nhịp" nhanh và hối hả đến mức anh không còn thời gian để nhìn lại phía sau, nơi có một người con gái vẫn đang lặng lẽ chờ đợi.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lên bầu trời thị trấn nhỏ, mang theo làn gió heo may se lạnh hơn. Lê An ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà Bà Mai, lặng lẽ gọt rau giúp bà. Ánh hoàng hôn mềm mại đổ xuống mái tóc đen nhánh của cô, khiến nó ánh lên một màu đồng lấp lánh. Từ vườn nhà hàng xóm, mùi khói bếp thoảng qua, hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa và hương hoa dại mọc ven đường. Tiếng gà về chuồng từ xa xa, tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu ngõ, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, tĩnh lặng, nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn khó gọi tên.
Bà Mai ngồi cạnh bên, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, đôi mắt tinh tường ẩn sau nếp nhăn thời gian. Bà đã sống gần trọn đời ở cái thị trấn này, đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu nảy nở rồi tàn phai. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô cháu gái gọt từng cọng rau muống, nhưng ánh mắt bà lại chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Bà nhận ra sự khác lạ của Lê An. Không còn vẻ hồn nhiên, trong trẻo ngày nào, thay vào đó là một nét trầm tư, một nỗi buồn cứ luẩn quẩn trong đôi mắt cô.
Một lúc sau, khi những cọng rau đã chất đầy chiếc rổ tre, Bà Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lê An, vỗ về một cách trìu mến. Bàn tay bà ấm áp, mang theo hơi ấm của tình thương, như một dòng nước xoa dịu tâm hồn đang chông chênh của cô.
"Con bé An dạo này cứ thẫn thờ thế nào ấy. Có chuyện gì trong lòng hả con?" Giọng Bà Mai hiền từ, nhỏ nhẹ, như muốn nâng niu từng nỗi niềm của cô cháu gái.
Lê An chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm vào đường chân trời đang chuyển dần sang sắc đỏ thẫm. "Dạ không có gì đâu bà ạ. Chắc tại con nghĩ nhiều thôi." Cô dừng lại một chút, rồi khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm, như đang tự an ủi chính mình: "Anh Hạo... anh ấy bận lắm bà ạ."
Bà Mai thở dài một tiếng, đôi mắt bà thoáng hiện lên vẻ lo âu. Bà vỗ nhẹ tay cô, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Thành phố nó cuốn người ta đi mà con. Đất chật người đông, cái gì cũng phải nhanh, cũng phải tranh giành. Con người ta ở đó, dễ bị cuốn vào guồng quay ấy lắm." Bà dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt buồn của Lê An. "Nhưng con bé An nhà mình cũng phải biết thương mình chứ, đừng có mà ôm mãi cái buồn vào lòng."
Những lời của Bà Mai như một làn gió mát thổi qua tâm hồn Lê An, nhưng cũng đồng thời thức tỉnh cô trước một sự thật nghiệt ngã. Cô biết Bà Mai nói đúng. Cô đã "ôm mãi cái buồn vào lòng", đã quá lâu rồi. Cái cảm giác cô đơn này, nỗi hụt hẫng này, và sự nghi ngờ về vị trí của mình trong trái tim Trần Hạo đã gặm nhấm cô từng ngày. Có lẽ, Trần Hạo đã thật sự bận rộn, thật sự bị cuốn đi. Nhưng liệu sự bận rộn đó có phải là cái cớ cho sự hờ hững, cho cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người?
Lê An gọt rau chậm rãi hơn, đôi khi dừng lại nhìn xa xăm, để những suy nghĩ hỗn độn trôi qua tâm trí. Cô không nói thêm gì, nhưng ánh mắt và sự im lặng của cô đã nói lên tất cả nỗi lòng. Bà Mai chỉ vỗ nhẹ tay cô thêm một lần nữa, rồi cũng lặng lẽ gọt rau của mình, không nói thêm lời nào, để Lê An chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Bà hiểu rằng, có những nỗi đau, có những câu hỏi, chỉ có người trong cuộc mới có thể tự mình tìm thấy câu trả lời.
Trong khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong cô. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một tình yêu mà dường như chỉ còn tồn tại trong ký ức của riêng cô. Lời khuyên của Bà Mai vang vọng trong đầu: "Con bé An nhà mình cũng phải biết thương mình chứ." Cô không thể cứ mãi bám víu vào những lời hứa của quá khứ, vào một Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa. Nỗi cô đơn và sự nghi ngờ đã đẩy cô đến một ngã rẽ. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một con đường khác, một bến đỗ khác cho trái tim mình, nơi có thể mang lại cho cô sự quan tâm và sẻ chia thực tế, chứ không phải là những "lời nói không thành" hay những cuộc gọi "chậm một nhịp" từ một thế giới xa xôi.
Dòng sông trước mặt vẫn lững lờ trôi, mang theo những ánh sáng cuối cùng của ngày. Lê An khẽ hít một hơi thật sâu làn gió đêm mang theo hơi nước. Cô biết, mình sẽ không chờ đợi mãi nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.