Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 257: Guồng Quay Không Ngừng, Lời Hứa Lững Lờ
Gió heo may len lỏi qua từng kẽ lá phượng già, mang theo hơi lạnh đầu đông và chút hương hoa sữa thoang thoảng từ góc phố xa. Tiếng chuông trường đại học vừa dứt, không khí trong các dãy phòng học vẫn còn vương vấn âm vang của những bài giảng cuối chiều. Trần Hạo, áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn cao đến khuỷu tay, đang cặm cụi bên bàn vẽ kỹ thuật trong một phòng thí nghiệm kiến trúc. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn huỳnh quang công suất lớn hắt xuống, làm nổi bật đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh, cùng với vẻ tập trung cao độ trong đôi mắt. Căn phòng rộng lớn, với mùi gỗ cũ, mùi giấy bản và cả mùi sơn công nghiệp thoảng nhẹ, là nơi những ý tưởng kiến trúc đang dần hình thành từ những đường nét phác thảo đầu tiên.
Bên cạnh Trần Hạo, Hà Minh đang chỉ vào một bản vẽ phối cảnh, gương mặt điển trai pha chút vẻ thách thức. Quân và Hoàng cũng nghiêng người qua, chăm chú lắng nghe. Bốn người họ, với những hoài bão và năng lượng tuổi trẻ, đang cùng nhau dồn sức cho dự án thiết kế một khu phức hợp đô thị mới – một thử thách lớn mà Trần Hạo đã tình nguyện làm nhóm trưởng.
“Ý tưởng của Hạo khá độc đáo đấy, nhất là phần không gian xanh tích hợp vào khối nhà này,” Hà Minh nói, giọng điệu xen lẫn sự công nhận và một chút cạnh tranh ngầm. “Nhưng cần thêm tính khả thi về vật liệu. Với cái ngân sách này, liệu có đủ để sử dụng loại kính cường lực tự động đổi màu như cậu đề xuất không?”
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đọng lại những đường nét trên bản vẽ. Anh khẽ hớp một ngụm trà gừng nóng mà Hoàng vừa mang đến, rồi đáp, giọng trầm ấm nhưng đầy tự tin, “Phần này em đã tính toán rồi, có thể dùng loại kính tiết kiệm năng lượng mới của hãng X, chi phí ban đầu tuy cao hơn một chút nhưng về lâu dài sẽ hiệu quả hơn. Hơn nữa, việc sử dụng vật liệu tái chế cho các phần phụ trợ cũng giúp cân bằng ngân sách tổng thể.” Anh đưa ngón tay chỉ vào một chi tiết nhỏ trên bản vẽ, giải thích thêm về kết cấu chịu lực và khả năng thoát nước tự nhiên, từng lời nói đều súc tích, logic.
Quân, cậu bạn thư sinh đeo kính cận, gật gù tán thành. “Hạo nói có lý. Với lại, tính bền vững của dự án sẽ là điểm cộng rất lớn khi trình bày trước hội đồng.” Hoàng, người năng động và có phần ồn ào hơn, vỗ vai Trần Hạo. “Đấy, phải thế chứ! Cứ tưởng đâu cậu lại bí ý tưởng rồi. Tớ thấy phần kết nối giao thông nội khu của cậu cũng rất hay, giải quyết được bài toán tắc nghẽn giờ cao điểm.”
Đúng lúc đó, Cô Lan, giáo viên hướng dẫn của nhóm, xuất hiện ở cửa phòng. Mái tóc búi gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh đặt trên sống mũi, cô bước vào với dáng vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên sự ấm áp. Cả nhóm lập tức đứng thẳng dậy chào cô.
“Thế nào rồi, nhóm của Trần Hạo?” Cô Lan hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian phòng thí nghiệm. Cô đi tới, lướt qua từng bản vẽ, từng mô hình nhỏ đang được dựng dở. Ánh mắt cô dừng lại thật lâu ở bản thiết kế của Trần Hạo. Cô Lan khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi. “Trần Hạo, em có khả năng tư duy sáng tạo rất tốt. Cái cách em kết hợp không gian sống với thiên nhiên, lại còn tính toán đến cả yếu tố năng lượng bền vững, rất đáng khen.” Cô Lan dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Hạo, đôi mắt tinh anh của người từng trải như đọc thấu được tham vọng đang bừng cháy trong lòng chàng sinh viên trẻ. “Đừng để nó ngủ quên, hãy phát huy hơn nữa. Trường Đại học Kiến Trúc này không thiếu những tài năng, nhưng người biết cách biến ý tưởng thành hiện thực thì không nhiều đâu.”
Lời khen của Cô Lan như tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng Trần Hạo. Anh cúi đầu, cảm ơn cô một cách khiêm tốn. Những lời động viên ấy, cùng với sự công nhận từ bạn bè, khiến anh cảm thấy mình đang đi đúng hướng, đang chạm tới những đỉnh cao mà anh hằng mơ ước. Cả ngày dài chìm đắm trong những con số, những đường nét kiến trúc, những buổi thảo luận sôi nổi đã hút cạn năng lượng của anh, nhưng cũng đồng thời lấp đầy tâm hồn anh bằng sự hứng khởi và niềm say mê bất tận. Thành phố này, với những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa trời xanh, với nhịp sống hối hả và những cơ hội rộng mở, đang cuốn anh vào một guồng quay không ngừng nghỉ. Anh thích nghi nhanh chóng, thậm chí còn khao khát được dấn thân sâu hơn vào cái dòng chảy cuồn cuộn ấy, nơi mỗi ngày đều là một cuộc khám phá mới, một thách thức mới. Trong cái thế giới đầy ắp những điều mới mẻ và hấp dẫn này, hình bóng của thị trấn ven sông, và cả Lê An, dường như đang dần lùi vào một góc khuất của tâm trí, trở thành một phần của ký ức đẹp đẽ nhưng đã quá xa xôi.
***
Đèn đường đã bật sáng, hắt những vệt vàng vọt xuống con phố ẩm ướt sau cơn mưa chiều. Mùi khói xe, mùi thức ăn quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của thành phố về đêm. Trần Hạo ngồi ở một quán bún chả vỉa hè quen thuộc, cùng với Hà Minh và Quân. Bữa tối diễn ra vội vã, sau một ngày dài miệt mài với dự án. Tiếng nói chuyện rôm rả của thực khách, tiếng xe cộ qua lại không ngừng tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, sống động.
Trần Hạo đói cồn cào, anh dùng đũa gắp miếng chả nướng thơm lừng, chấm vào bát nước mắm chua ngọt, ăn một cách ngon lành. Hà Minh và Quân cũng đang ngấu nghiến phần bún của mình, thi thoảng lại chen vào vài câu chuyện về bài vở, về các dự án sắp tới. Trong lúc đang kể về một buổi hội thảo chuyên đề thú vị mà anh vừa tham gia, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Trần Hạo rung lên bần bật. Màn hình sáng lên, hiện rõ dòng chữ "Lê An".
Một thoáng ngập ngừng. Anh liếc nhìn chiếc điện thoại, rồi lại nhìn sang Hà Minh và Quân, những người đang say sưa tranh luận về một kỹ thuật xây dựng mới. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ nhàng, như thể cuộc gọi này là một sự ngắt quãng không đúng lúc. Dù vậy, anh vẫn cầm điện thoại lên, mở khóa màn hình.
Tin nhắn của Lê An hiện ra, vẫn là giọng điệu dịu dàng, quan tâm quen thuộc: “Anh Hạo ơi, anh khỏe không? Hôm nay anh học có vui không? Em nhớ anh lắm.” Kèm theo đó là một biểu tượng mặt cười chúm chím.
Trần Hạo đọc lướt qua, không dừng lại ở câu “Em nhớ anh lắm.” Anh khẽ thở dài, rồi ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, gõ một cách vội vã, gần như cơ học. “Anh khỏe. Học bận. Em cũng khỏe nhé.” Anh không thêm bất kỳ biểu tượng cảm xúc nào, không một lời hỏi han cụ thể về cuộc sống của cô ở thị trấn. Anh gửi đi, rồi ngay lập tức khóa màn hình, đặt điện thoại trở lại bàn, như thể hoàn thành xong một nghĩa vụ.
“Này Hạo,” Hà Minh quay sang, ánh mắt đầy phấn khích, “cậu nghĩ sao về việc tham gia cuộc thi thiết kế sắp tới của trường? Giải thưởng khá lớn đấy, mà quan trọng hơn là cơ hội để các đồ án của mình được hiện thực hóa.”
Trần Hạo nhướng mày, sự mệt mỏi ban nãy dường như tan biến. Anh hứng thú với ý tưởng đó. “Ừm, tớ cũng đang cân nhắc. Có vẻ thú vị đấy. Có yêu cầu gì đặc biệt không?”
Quân bổ sung: “Hạn chót nộp hồ sơ hơi sát, nhưng nếu chúng ta chuẩn bị từ bây giờ thì hoàn toàn có thể kịp. Tớ nghe nói năm nay có cả các kiến trúc sư nổi tiếng về làm giám khảo đấy.”
Cuộc trò chuyện của họ lại sôi nổi trở lại, xoay quanh những bản vẽ, những dự án, những cơ hội mới mẻ đang chờ đón ở phía trước. Trần Hạo hoàn toàn đắm chìm vào đó, quên bẵng đi tin nhắn vừa rồi, quên đi cảm giác chênh vênh của Lê An khi đọc những dòng chữ khô khan, hời hợt mà anh vừa gửi. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có những khối kiến trúc vươn cao, những ý tưởng đột phá và một tương lai rực rỡ đang chờ anh chinh phục. Ánh đèn thành phố rực rỡ, ánh mắt tập trung của Trần Hạo và mùi bún chả thơm lừng đều là những chi tiết nhỏ bé, tô điểm thêm cho bức tranh về một chàng trai trẻ đang say mê với giấc mơ lớn, một giấc mơ mà dường như không còn chỗ cho những mối bận tâm cũ kỹ, cho những lời hứa lững lờ.
***
Trong khi Trần Hạo đang say mê với guồng quay sôi động của thành phố, ở một góc nhỏ của thị trấn ven sông, Lê An ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Đêm đã xuống, bao trùm ngôi nhà nhỏ bằng một tấm màn nhung đen kịt, chỉ còn ánh trăng bạc và những ngôi sao lấp lánh như những hạt kim cương rắc trên bầu trời. Từ khu vườn nhỏ phía sau nhà, mùi hoa nhài thoang thoảng bay vào, hòa cùng tiếng dế kêu ri rỉ, tạo nên một bản nhạc đêm buồn bã.
Cô cầm chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên tay, màn hình nhỏ bé phát ra một thứ ánh sáng xanh mờ ảo, hắt lên gương mặt cô một vẻ đăm chiêu. Tin nhắn của Trần Hạo, chỉ vỏn vẹn vài chữ, đã được cô đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. “Anh khỏe. Học bận. Em cũng khỏe nhé.” Những dòng chữ ấy, khô khan, thiếu đi chút hơi ấm, thiếu đi sự quan tâm mà cô hằng mong mỏi. Cô nhớ như in những tin nhắn của ngày xưa, khi anh còn ở thị trấn, những dòng chữ dài hơn, những câu hỏi han tỉ mỉ về ngày của cô, về những câu chuyện vụn vặt ở trường. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự vội vã, là một nghĩa vụ được hoàn thành cho có.
“Anh ấy bận đến thế sao?” Lê An thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan biến vào không gian tĩnh mịch của đêm. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nỗi thất vọng và sự hụt hẫng. Cô nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những luống hoa hồng đã ngủ yên, nơi từng là sân chơi của hai đứa trẻ hồn nhiên ngày nào. Cảnh vật vẫn vậy, nhưng lòng người thì đã đổi thay quá nhiều. Cái khoảng cách vô hình không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, ngày càng nới rộng, đến mức cô cảm thấy mình đang đứng ở một bờ sông, nhìn sang bờ bên kia, nơi Trần Hạo đang sống một cuộc đời rực rỡ, hối hả mà cô không thể nào với tới.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. “An à, con còn thức đấy à? Bà thấy đèn nhà con còn sáng.” Giọng Bà Mai hiền từ vang lên từ ngoài cửa.
Lê An giật mình, vội vàng đặt điện thoại xuống bàn. Cô cố nén lại những cảm xúc đang trào dâng, đứng dậy mở cửa. “Dạ, con chưa ngủ bà ạ. Bà có chuyện gì không ạ?”
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, bước vào. Bà mặc chiếc áo bà ba quen thuộc, tay cầm một ấm trà nhỏ còn nghi ngút khói. “Bà pha ấm trà hoa cúc, thấy con còn thức nên mang sang cho con uống. Đêm hôm rồi mà ngồi thẫn thờ thế này thì dễ cảm lắm.” Bà nói, đôi mắt tinh tường của bà không bỏ sót vẻ buồn bã đang cố giấu trên gương mặt Lê An. “An à, sao con ngồi đây một mình vậy? Lại nghĩ ngợi gì hả con?”
Lê An cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô muốn nói ra tất cả, muốn kể cho Bà Mai nghe về những tin nhắn hời hợt, về nỗi cô đơn đang gặm nhấm cô từng ngày, về sự nghi ngờ rằng mình không còn là ưu tiên của Trần Hạo nữa. Nhưng rồi, cô lại chọn cách im lặng. Cô sợ rằng việc nói ra sẽ khiến những nỗi buồn ấy trở nên hiện hữu hơn, thực tế hơn.
Cô chỉ khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ không có gì đâu bà. Chỉ là... con thấy nhớ nhà, nhớ những ngày ở đây thôi ạ.” Cô nói tránh, nhưng ánh mắt buồn rười rượi của cô lại phản bội tất cả. Nỗi nhớ nhà, nhớ những ngày thơ ấu êm đềm, thực chất là nỗi nhớ về một Trần Hạo của ngày xưa, một Trần Hạo luôn ở bên cạnh cô, luôn quan tâm cô một cách trọn vẹn.
Bà Mai nhìn Lê An thật lâu, ánh mắt chất chứa sự thấu hiểu và xót xa. Bà đặt ấm trà xuống bàn, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô cháu gái. Bà không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ rót một chén trà hoa cúc thơm ngát, đưa cho Lê An. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Bà biết, Lê An đang che giấu một nỗi buồn sâu sắc, một nỗi buồn mà cô bé đang cố gắng tự mình gặm nhấm. Lời khuyên của bà từ tối qua, về việc "thương mình", về việc "đừng ôm mãi cái buồn vào lòng", dường như vẫn còn vang vọng trong không khí, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Trần Hạo đang sống một cuộc đời mới, rực rỡ ở thành phố, và anh dường như không còn thuộc về thế giới nhỏ bé này nữa. Lê An cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng, qua từng tin nhắn ngắn ngủi, từng cuộc gọi vội vàng. Cái cảm giác bị lãng quên, bị xếp vào vị trí thứ yếu, đang dần đẩy cô đến một giới hạn chịu đựng. Cô không thể cứ mãi bám víu vào những ký ức đẹp đẽ của thanh xuân, vào một lời hứa đã trở nên lững lờ, vào một tình yêu đang dần nguội lạnh. Dòng sông trước mặt vẫn lững lờ trôi, nhưng tâm hồn Lê An thì không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi. Cô đã quyết định rồi. Cô sẽ không chờ đợi mãi nữa.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.