Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 258: Tiếng Chuông Vô Vọng, Nỗi Đau Thầm Lặng
Dòng sông trước mặt vẫn lững lờ trôi, nhưng tâm hồn Lê An thì không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi. Cô đã quyết định rồi. Cô sẽ không chờ đợi mãi nữa. Quyết định ấy, tuy chỉ vừa nhen nhóm trong đầu, đã mang theo một sức nặng đến lạ, vừa là sự giải thoát, lại vừa là một nỗi buồn thẳm sâu, như thể cô đang tự mình cắt đứt một sợi dây vô hình đã gắn kết cô với Trần Hạo từ bao năm tháng.
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt dần, len lỏi qua tán lá bàng già trước sân nhà Lê An, vẽ lên nền đất những vệt sáng loang lổ như những mảnh ký ức vụn vỡ. Trời trong xanh, một cơn gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi hương hoa lài dịu mát từ giàn hoa bên cổng. Lê An ngồi bên cửa sổ, bàn tay cô khẽ vuốt ve chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vỏ ngoài đã bạc màu theo thời gian, những phím bấm đã mờ đi vài chữ số. Đó là chiếc điện thoại đầu tiên của cô, món quà sinh nhật Trần Hạo tặng năm cô mười lăm tuổi. Mỗi lần cầm nó, cô lại nhớ về nụ cười rạng rỡ của anh, nhớ về lời anh hứa sẽ luôn gọi điện, nhắn tin cho cô mỗi ngày. Lời hứa ấy, giờ đây, đã trở thành một gánh nặng, một sợi dây vô hình đang siết chặt trái tim cô.
Màn hình nhỏ bé của chiếc điện thoại phản chiếu gương mặt cô, hiện lên số điện thoại của Trần Hạo. Cô đã nhìn chằm chằm vào nó gần mười phút, lồng ngực đập thình thịch như một con chim non bị nhốt. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân, rồi bấm nút gọi. Tiếng chuông “tút… tút… tút…” vang lên đều đều, kéo dài như vô tận. Mỗi tiếng chuông lại gieo vào lòng cô một hạt hy vọng nhỏ nhoi, rồi lại dập tắt nó. Một phút trôi qua, hai phút, ba phút… rồi tiếng chuông im bặt. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Giọng nói tự động lạnh lùng vang lên, như một nhát dao cứa vào trái tim đang yếu ớt của cô.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nỗi thất vọng. Cô biết anh bận, anh đã nói vậy trong những tin nhắn ngắn ngủi của anh. Nhưng liệu có thật sự bận đến mức không thể nghe một cuộc điện thoại, dù chỉ là vài giây? Hay là anh… không muốn nghe điện thoại của cô nữa? Câu hỏi ấy như một mũi kim châm vào tâm trí cô, khiến cô bất an đến tột độ. Cô không cam tâm. Bàn tay run rẩy, cô soạn một tin nhắn.
“Anh Hạo, anh đang làm gì vậy? Em gọi mà không được.”
Cô nhấn gửi, rồi lại kiên nhẫn chờ đợi. Từng phút trôi qua, ánh nắng ngoài kia cũng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Mùi hoa lài vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, trống trải trong lòng Lê An. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cố gắng đọc cuốn sách đang dang dở. Đó là một tập thơ tình cũ, những vần thơ lãng mạn về tình yêu và sự chờ đợi. Nhưng tâm trí cô không thể tập trung. Mỗi câu chữ cứ lướt qua mắt cô mà không đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Đầu óc cô mải miết bay bổng theo những viễn cảnh khác nhau: Trần Hạo đang học bài, đang họp nhóm, đang cùng bạn bè thảo luận về một dự án lớn lao nào đó. Hay anh đang vui vẻ với những người bạn mới ở thành phố, những người sôi nổi và thông minh hơn cô, những người hiểu được những vấn đề chuyên ngành mà anh đang theo đuổi. Cô chợt nhận ra mình đang tự ti đến mức nào.
Chiếc điện thoại bỗng rung lên. Lê An giật mình, vội vàng cầm lấy, trái tim đập loạn xạ. Là tin nhắn của Trần Hạo. Cô vội vàng mở ra.
“Anh bận chút, gọi lại sau.”
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ. Lạnh lùng, cụt ngủn, và thiếu đi tất cả những gì mà cô mong đợi: một lời hỏi han, một lời giải thích, hay ít nhất là một dấu chấm than để thêm chút cảm xúc. Nụ cười gượng gạo trên môi Lê An tắt hẳn. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn đó, như thể muốn tìm kiếm một ý nghĩa sâu xa hơn, một ẩn ý nào đó đằng sau những con chữ khô khan ấy. Nhưng không có gì cả. Chỉ là một lời thông báo, một sự từ chối khéo léo. “Anh bận chút, gọi lại sau.” Cái “sau” ấy là khi nào? Là một giờ nữa, một ngày nữa, hay một tuần nữa? Cô không biết. Và có lẽ, anh cũng không biết.
Ánh mắt Lê An cụp xuống, nỗi buồn lan tỏa khắp gương mặt. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ đang đứng bên ngoài một cánh cửa đóng kín, cố gắng lắng nghe những âm thanh vui vẻ từ bên trong, nhưng không thể nào bước vào. Cái khoảng cách vô hình này, nó không chỉ là những kilomet địa lý, mà còn là một bức tường vô hình đang dần xây lên giữa hai người, mỗi viên gạch là một lần Trần Hạo bận rộn, một lần anh vội vàng, một lần cô chờ đợi trong vô vọng. Cô đặt điện thoại trở lại bàn, lần này úp mặt xuống, như thể muốn che giấu đi sự thật phũ phàng mà nó vừa mang đến. Ngoài kia, tiếng dế kêu ri rỉ, hòa vào tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản nhạc buồn bã, ảm đạm cho đêm khuya sắp tới. Lê An cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc lõng giữa dòng sông mênh mông, không biết đâu là bến đỗ, không biết đâu là nơi mình thuộc về nữa. Cái cảm giác bị lãng quên, bị xếp vào vị trí thứ yếu, đang dần gặm nhấm cô từng chút một, khiến cô mệt mỏi đến cùng cực. Cô đã không chờ đợi mãi nữa, cô đã chủ động, nhưng sự chủ động của cô chỉ mang lại thêm những vết xước sâu hơn vào trái tim vốn đã tổn thương. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm vào trang sách đang mở, làm nhòe đi một câu thơ về tình yêu vĩnh cửu.
***
Trong khi Lê An đang chìm đắm trong nỗi thất vọng và sự cô đơn nơi thị trấn nhỏ, Trần Hạo lại đang sống một cuộc sống hoàn toàn khác, hối hả và sôi động tại trung tâm thành phố lớn. Buổi tối, giờ cao điểm, không khí đặc quánh khói xe và mùi thức ăn đường phố. Trần Hạo cùng Hà Minh, Quân và Hoàng đang ngồi tại một quán ăn vỉa hè quen thuộc, cạnh một con phố đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng lân cận hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của thành thị. Cái nóng oi ả của buổi tối Sài Gòn, dù đã về đêm, vẫn phả hơi nóng hầm hập lên người, khiến ai nấy đều phải liên tục quạt tay. Mùi thịt nướng, mùi phở, mùi bún đậu mắm tôm từ các hàng quán xung quanh quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà anh đã quen thuộc.
Trần Hạo, khác hẳn với vẻ trầm lặng thường thấy, đang khá hăng say tham gia vào cuộc thảo luận sôi nổi về một dự án nghiên cứu khoa học sắp tới của nhóm. Ánh mắt anh sáng bừng khi nói về những thuật toán phức tạp, những mô hình dữ liệu mới. Anh cảm thấy mình đang thực sự sống, thực sự thuộc về nơi này, nơi mà mọi người đều có chung một niềm đam mê, một khát vọng vươn lên. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và sự tự tin vốn có, đang nhiệt tình trình bày ý tưởng của mình, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi ý kiến Trần Hạo. "Cậu thấy thế nào, Hạo? Phần này liệu mình có thể tối ưu hóa bằng cách nào khác không?"
Trần Hạo đang định trả lời thì chiếc điện thoại trong túi quần anh bất ngờ rung lên liên hồi. Anh khẽ nhíu mày, cảm thấy hơi khó chịu vì bị gián đoạn. Anh rút điện thoại ra, màn hình hiện lên tên "Lê An". Một thoáng giằng xé lướt qua trong ánh mắt anh. Anh biết cô sẽ gọi, sau tin nhắn cụt ngủn kia. Nhưng giờ đây, anh đang ở giữa một cuộc thảo luận quan trọng, với những người bạn mà anh rất trân trọng, những người có thể sẽ là đối tác trong sự nghiệp tương lai của anh. Anh không thể bỏ dở.
Hà Minh, tinh ý nhận ra, cười trêu: "Bạn gái gọi à Hạo? Định lơ hả?"
Trần Hạo khẽ cười gượng, cố gắng che giấu sự bối rối: "Không phải, chỉ là... một người bạn cũ ở quê." Anh nói dối một cách tự động, không nghĩ nhiều. Trong tâm trí anh lúc này, Lê An thuộc về một thế giới khác, một thế giới yên bình mà anh đã bỏ lại phía sau. Anh không muốn những người bạn mới của mình nghĩ anh vẫn còn vướng bận những chuyện tình cảm trẻ con.
Anh nhận cuộc gọi, đưa điện thoại lên tai, nhưng giọng nói đã vội vã hơn rất nhiều. "Alo, An hả? Anh đang ăn cơm với mấy đứa bạn, hơi ồn. Em có gì không?" Anh nói nhanh, cố gắng dùng âm lượng vừa đủ để Lê An nghe thấy nhưng không làm gián đoạn cuộc trò chuyện của nhóm.
Ở đầu dây bên kia, Lê An vừa nghe thấy giọng anh, vừa mừng vừa tủi. Cô cảm nhận được sự vội vã trong lời nói của anh, nhưng vẫn cố gắng nói: "Anh Hạo, em chỉ muốn hỏi anh... anh có khỏe không? Sao anh không nghe máy của em?"
Trần Hạo nghe thấy giọng cô, một cảm giác tội lỗi mơ hồ lướt qua. Anh biết mình đã hờ hững. Nhưng anh cũng không muốn đào sâu vào những cảm xúc đó ngay lúc này. Anh đang ở đỉnh cao của sự tập trung, của tham vọng. "Ừm, anh khỏe. Anh xin lỗi, lúc nãy anh đang họp nhóm, không tiện nghe máy. Giờ thì đang ăn cơm, cũng ồn ào lắm." Anh nói, giọng ngày càng gấp gáp, như muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. "Thôi anh cúp máy đây, có gì anh nhắn tin sau nhé. Bận quá!"
Anh không đợi Lê An nói hết câu, thậm chí không đợi cô kịp đáp lời. Anh vội vàng cúp máy, cất điện thoại vào túi quần, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng. Xong rồi. Anh đã nghe máy, đã trả lời. Như vậy là đủ. Anh quay lại cuộc trò chuyện với bạn bè, khuôn mặt anh lại trở nên sáng bừng, hăng hái như chưa từng có bất kỳ sự gián đoạn nào. "À, về phần tối ưu hóa thuật toán, mình có thể thử dùng phương pháp đệ quy, kết hợp với..." Anh lại đắm chìm vào thế giới của mình, thế giới của những con số, của những ý tưởng lớn lao, nơi mà những tin nhắn hời hợt và những cuộc gọi vội vàng chỉ là những chấm nhỏ li ti, dễ dàng bị cuốn trôi đi trong guồng quay không ngừng của cuộc sống thành thị. Anh không hề nhận ra, hay đúng hơn là không muốn nhận ra, rằng mỗi lần anh vội vã cúp máy, mỗi lần anh nói "bận quá", là một lần anh đang đẩy Lê An ra xa hơn, ra khỏi cuộc đời anh, ra khỏi cái "chúng ta" mà cô vẫn hằng ôm ấp. Cái khoảnh khắc đó, giữa tiếng ồn ào của thành phố, giữa những tham vọng đang bừng cháy, anh đã vô tình bẻ gãy một sợi dây mong manh, một lời hứa lững lờ đã neo giữ bao nhiêu năm.
***
Đêm khuya, ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng điện cũ kỹ hắt xuống căn phòng nhỏ của Lê An, tạo ra những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên tường. Ngoài kia, bầu trời tối đen như mực, không khí se lạnh mơn man da thịt, mang theo mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và hương hoa lài thơm ngát. Lê An ngồi co ro trên chiếc ghế mây quen thuộc, chiếc điện thoại đặt úp trên bàn, như một vật vô tri vô giác, nhưng lại chứa đựng biết bao nỗi niềm của cô. Ánh mắt cô vô hồn nhìn ra khoảng không, nhìn vào hư vô, như thể muốn tìm kiếm một câu trả lời cho những câu hỏi đang giằng xé trong lòng.
"Anh ấy nói bận, anh ấy nói sẽ nhắn tin sau." Lời biện minh của Trần Hạo vang vọng trong đầu cô, nhưng giờ đây nó không còn mang lại chút an ủi nào nữa. Thay vào đó, nó chỉ khiến nỗi đau càng thêm nhói buốt. Cô đã chủ động, đã cố gắng níu giữ, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự vội vã, sự thờ ơ đến lạnh lùng. Cảm giác bị bỏ rơi, bị coi nhẹ, đang gặm nhấm trái tim cô từng chút một. Cô cảm thấy mình như một người thừa thãi trong cuộc sống của anh, một gánh nặng mà anh muốn nhanh chóng rũ bỏ.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc khẽ khàng vang lên từ ngoài cửa. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, bước vào. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, đôi mắt tinh tường của bà không bỏ sót vẻ mặt ủ dột, hốc hác của Lê An. Bà đã chứng kiến cô bé này lớn lên, đã thấy bao nhiêu nụ cười, bao nhiêu giọt nước mắt. Và giờ đây, bà cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc hơn bao giờ hết đang bao trùm lấy cô cháu gái. Bà không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bước đến, đặt tay lên vai Lê An. Hơi ấm từ bàn tay Bà Mai truyền sang, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô.
"An à, con làm sao thế?" Bà Mai hỏi, giọng nói dịu dàng, ấm áp như dòng suối mát lành. "Lại chuyện thằng Hạo à?" Bà không cần phải hỏi nhiều, bởi Bà Mai đã quá hiểu những gì đang diễn ra trong lòng Lê An. Từ ngày Trần Hạo đi, Lê An đã thay đổi rất nhiều. Nụ cười ít đi, ánh mắt thường xuyên đăm chiêu.
Lê An không kiềm được nữa. Nỗi đau, sự tủi thân, sự thất vọng dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Cô bật khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo bà ba của Bà Mai. "Bà ơi... con không biết nữa. Anh ấy... anh ấy chẳng còn như trước. Con gọi thì anh ấy bận, con nhắn tin thì anh ấy trả lời cụt lủn. Con... con cảm thấy mình như người thừa thãi trong cuộc sống của anh ấy vậy." Từng lời nói của Lê An đều mang theo sự đau đớn, sự hoài nghi và một nỗi sợ hãi tột cùng. Cô sợ mất anh, nhưng cô cũng sợ cái cảm giác bị lãng quên, bị bỏ rơi.
Bà Mai ôm lấy Lê An vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy gò của cô. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bộ ấm trà hoa cúc bà vừa pha tối qua, quyện với mùi đất ẩm và hương hoa lài, tạo nên một không gian tĩnh mịch nhưng ấm cúng. "Con bé ngốc, sao lại nghĩ vậy? Chắc thằng Hạo nó bận học thật thôi con. Con đừng suy nghĩ nhiều, làm khổ mình." Bà Mai nói, nhưng trong lòng bà cũng nặng trĩu lo âu. Bà biết rõ sự bận rộn của Trần Hạo không chỉ là lý do duy nhất. Bà đã thấy quá nhiều cặp đôi tan vỡ vì khoảng cách, vì sự xa mặt cách lòng. Lời khuyên của bà từ tối qua, về việc "thương mình", về việc "đừng ôm mãi cái buồn vào lòng", giờ đây lại càng vang vọng trong tâm trí bà, như một lời nhắc nhở không chỉ cho Lê An mà còn cho chính bà.
Lê An vẫn nức nở trong vòng tay Bà Mai. Những giọt nước mắt này không chỉ là của riêng cô, mà còn là của những kỷ niệm, của những lời hứa năm xưa, của một tình yêu thanh mai trúc mã đang dần phai nhạt. Cô không thể cứ mãi bám víu vào một điều gì đó đã không còn trọn vẹn. Nỗi đau và sự mệt mỏi này, nó đã trở thành một ngọn lửa nhỏ, đang nhen nhóm trong lòng cô, thúc đẩy cô phải tìm kiếm một lối thoát, một sự an ủi khác. Cô cần được quan tâm, cần được yêu thương, một cách thực tế, chứ không phải là những lời hứa lững lờ hay những tin nhắn hời hợt. Trần Hạo, với tất cả tham vọng và sự nghiệp rực rỡ của mình, đã vô tình đẩy cô ra xa, tạo ra một khoảng cách vô hình mà anh có lẽ sẽ phải đối mặt với hậu quả của nó trong tương lai. Lê An biết rằng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, bởi vì như thế, cô sẽ tự mình đánh mất đi cả một đời. Nước mắt vẫn rơi, nhưng trong tâm hồn cô, một quyết định mới, dù đau đớn, đang dần hình thành.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.