Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 259: Vũ Điệu Thành Thị, Tiếng Lòng Lạc Nhịp

Nước mắt vẫn rơi, nhưng trong tâm hồn cô, một quyết định mới, dù đau đớn, đang dần hình thành. Lê An biết rằng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, bởi vì như thế, cô sẽ tự mình đánh mất đi cả một đời. Cô cần được quan tâm, cần được yêu thương, một cách thực tế, chứ không phải là những lời hứa lững lờ hay những tin nhắn hời hợt. Trần Hạo, với tất cả tham vọng và sự nghiệp rực rỡ của mình, đã vô tình đẩy cô ra xa, tạo ra một khoảng cách vô hình mà anh có lẽ sẽ phải đối mặt với hậu quả của nó trong tương lai. Nỗi đau và sự mệt mỏi này, nó đã trở thành một ngọn lửa nhỏ, đang nhen nhóm trong lòng cô, thúc đẩy cô phải tìm kiếm một lối thoát, một sự an ủi khác. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, bởi vì như thế, cô sẽ tự mình đánh mất đi cả một đời.

***

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong nỗi buồn khôn nguôi dưới mái hiên nhà cũ kỹ, thì ở một góc khác của thành phố lớn, Trần Hạo lại đang trải qua những giờ phút hối hả, tràn đầy năng lượng. Buổi trưa giữa tuần, căn tin công ty nơi anh đang làm thêm như một môi trường thu nhỏ của nhịp sống đô thị: ồn ào, vội vã nhưng cũng đầy sức sống. Trần Hạo ngồi một mình ở một góc khuất, đĩa cơm văn phòng còn vơi một nửa, ánh mắt anh dán chặt vào cuốn sách chuyên ngành dày cộp. Những dòng chữ chi chít thuật ngữ kỹ thuật, những công thức phức tạp dường như có sức hấp dẫn đặc biệt, đủ để cuốn anh vào một thế giới riêng, tách biệt hoàn toàn với tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng trò chuyện ồn ào hay mùi thức ăn tổng hợp đang lan tỏa khắp không gian. Anh cố gắng tận dụng mọi khoảnh khắc rảnh rỗi để học hỏi, để trau dồi, bởi anh biết, thành phố này không dành cho những kẻ lười biếng. Mỗi trang sách là một bậc thang, mỗi kiến thức mới là một viên gạch xây nên tương lai anh hằng mơ ước.

Cuốn sách là tấm màn chắn vô hình giữa Trần Hạo và những gì đang diễn ra xung quanh, cho đến khi một giọng nói sôi nổi, hào sảng đột ngột kéo anh trở về thực tại.

"Hạo! Cậu làm xong ca rồi à? Vẫn cắm mặt vào sách thế này sao?"

Trần Hạo ngẩng đầu. Trước mặt anh là Nguyễn Văn Minh, một đồng nghiệp mới quen, hơn anh vài tuổi, nhưng lại có vẻ ngoài trẻ trung, năng động và luôn tràn đầy nhiệt huyết. Minh có vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh điển trai, nụ cười tươi rói luôn thường trực trên môi, và mái tóc vuốt keo gọn gàng, toát lên vẻ sành điệu, hiện đại. Anh ta làm việc ở phòng dự án, thường xuyên tiếp xúc với Trần Hạo trong những buổi họp ngắn và nhanh chóng nhận ra tiềm năng ở chàng trai trẻ ít nói này. Minh là một người bạn mới mà Trần Hạo có được ở thành phố, khác xa với những người bạn trầm lặng, hay suy tư như anh ở thị trấn nhỏ. Minh không chỉ nhiệt tình trong công việc mà còn là một người giỏi khuấy động không khí, luôn biết cách kết nối mọi người.

Trần Hạo khẽ gật đầu, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Vâng, em vừa xong ca. Đang tranh thủ đọc thêm chút ạ." Giọng anh trầm, nhẹ, vẫn mang chút e dè cố hữu. Anh biết ơn Minh vì sự nhiệt tình đó, nhưng bản năng sống nội tâm vẫn khiến anh chưa thể hoàn toàn mở lòng.

Minh cười lớn, tiếng cười vang cả một góc căng tin. "Trời đất, cậu đúng là con ong chăm chỉ của phòng dự án! Nhưng chăm cũng phải có giới hạn chứ. Người ta nói, làm việc hết mình, chơi cũng hết mình mà. Tối nay đi xả hơi không? Nhóm anh em bên dự án có hẹn đi hát karaoke, vui lắm! Xả stress sau một tuần làm việc căng thẳng." Minh vươn tay vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, một cử chỉ thân mật nhưng cũng đầy thuyết phục. Mùi nước hoa nam tính, thơm nhẹ của Minh thoáng qua, mang theo một làn gió mới mẻ của cuộc sống thành thị.

Trần Hạo hơi khựng lại. Anh ngập ngừng, theo thói quen muốn từ chối. "Em... em bận chút ạ. Còn bài tập..." Anh vẫn chưa quen với những hoạt động giải trí ồn ào như vậy, và sâu thẳm trong tiềm thức, một phần nào đó anh cảm thấy mình không thuộc về những cuộc vui đó. Dường như có một sợi dây vô hình níu kéo anh lại với những thói quen cũ, với những buổi tối yên tĩnh bên dòng sông, với những tin nhắn chờ đợi từ Lê An.

Minh không cho anh cơ hội từ chối. Anh ta nhướn mày, nụ cười càng thêm rạng rỡ. "Thôi nào, bận mấy cũng phải có lúc giải trí chứ, Hạo. Cả tuần cắm mặt vào máy tính rồi! Đi đi, có em Hải Yến bên marketing cũng đi đấy, xinh lắm! Đảm bảo cậu không thất vọng đâu." Minh nói nhanh, dứt khoát, với phong thái tự tin, như thể mọi lời anh ta nói ra đều là chân lý. Anh ta còn lướt qua một vài hình ảnh trên điện thoại, khoe những buổi đi chơi trước đây của nhóm, tiếng cười nói rộn ràng của những người trẻ tuổi hiện lên sống động qua màn hình nhỏ.

Nghe đến "Hải Yến" và những lời khen ngợi về cô gái ấy, Trần Hạo khẽ nhíu mày. Anh không phải là người dễ bị hấp dẫn bởi vẻ bề ngoài hay những lời tán tỉnh. Tuy nhiên, sự nhiệt tình của Minh, cùng với khao khát được hòa nhập vào môi trường mới, đã dần dần xóa đi sự ngần ngại trong lòng anh. Anh nhìn quanh căn tin, nhìn những gương mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng đang cười nói vui vẻ. Anh cảm thấy mình như một người lạc loài nếu cứ mãi thu mình trong vỏ ốc của sách vở và công việc. Thành phố này đang thôi thúc anh phải thay đổi, phải mở lòng hơn, phải thử những điều mới mẻ. Lời hứa với Lê An về việc "không quên em" đã trở thành một gánh nặng âm thầm, bị chôn vùi dưới lớp lớp áp lực và sự cuốn hút của cuộc sống mới. Anh muốn được là một phần của guồng quay hối hả này, muốn được trải nghiệm những gì mà những người trẻ tuổi ở đây đang tận hưởng.

Anh gấp cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận vào ba lô. Một nụ cười gượng gạo ban đầu, rồi dần dần, nó trở nên thoải mái hơn, chân thành hơn. Anh gật đầu đồng ý. "Dạ... vậy để em thử xem sao ạ." Giọng anh vẫn trầm, nhưng đã có một chút hứng khởi len lỏi.

Minh vỗ vai anh thật mạnh, hào hứng. "Thế chứ! Cứ phải thế chứ. Tối nay cứ để anh lo, đảm bảo cậu sẽ có một buổi tối đáng nhớ. Đừng lo lắng gì cả, cứ thoải mái mà chơi thôi. Cuộc sống mà, phải có lúc này lúc kia chứ!" Anh ta nói và cười lớn, quay lưng đi, để lại Trần Hạo với một cảm giác vừa lạ lẫm vừa tò mò. Anh nhìn theo bóng Minh, trong lòng dấy lên một cảm xúc mới mẻ, một sự mong chờ mà anh đã lâu không cảm nhận được. Khoảng cách vô hình giữa anh và quá khứ, giữa anh và Lê An, dường như đang được nới rộng thêm một chút nữa, mỗi lúc một xa xăm hơn, không thể quay đầu.

***

Đèn neon rực rỡ xé toạc màn đêm đặc quánh của thành phố, nhuộm đỏ, xanh, tím cả một góc phố. Tiếng nhạc điện tử dồn dập, mạnh mẽ từ quán bar 'The Eclipse' dội thẳng vào lồng ngực, khiến Trần Hạo cảm thấy như tim mình cũng đang đập theo từng nhịp điệu. Đây là lần đầu tiên anh đặt chân đến một nơi như thế này. Thiết kế nội thất hiện đại, với tông màu tối chủ đạo như đen, tím than, đỏ đô, tạo nên một không gian bí ẩn và quyến rũ đến lạ kỳ. Quầy bar dài lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo, những chiếc ghế cao xếp thành hàng, khu vực sofa riêng tư được bố trí khéo léo, và xa xa là một sân khấu nhỏ nơi ban nhạc sống đang trình diễn những bản nhạc sôi động. Mùi rượu mạnh nồng nàn, mùi bia thoang thoảng, quyện lẫn với mùi nước hoa đủ loại và một chút khói thuốc lá phảng phất, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của chốn ăn chơi. Bầu không khí sôi động, náo nhiệt đến mức có thể nuốt chửng mọi suy nghĩ riêng tư, khiến người ta chỉ muốn hòa mình vào dòng chảy của âm thanh và ánh sáng.

Lúc đầu, Trần Hạo có chút gượng gạo. Anh đứng nép mình vào một góc, tay cầm ly cocktail mà Minh vừa đưa, mắt hơi nheo lại vì ánh sáng chói chang và tiếng nhạc quá lớn. Anh cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một kẻ lạc lõng giữa rừng người đang nhún nhảy, cười nói. Minh, với sự nhiệt tình cố hữu, đã kéo anh vào giữa đám đông, giới thiệu anh với từng người trong nhóm. "Đây là Trần Hạo, đồng nghiệp mới của tụi mình. Cậu ấy là thiên tài IT đấy nhé!" Minh nói to, giọng át cả tiếng nhạc, vỗ vai Trần Hạo đầy tự hào. Những người bạn mới cười nói, chào hỏi, có người còn trêu chọc. "Hạo ít nói thế mà cũng biết đi bar à? Hahaha!" Một cô gái với mái tóc nhuộm highlight đỏ rực nói lớn, đôi mắt sắc sảo nhìn anh đầy vẻ thích thú.

Trần Hạo thoáng đỏ mặt, nhưng rồi anh cũng cười theo. "Lần đầu tiên em được trải nghiệm không khí thế này... Cũng hay!" Anh nói, giọng anh trầm, hơi khó nghe trong tiếng nhạc ồn ào, nhưng nụ cười trên môi anh đã thật sự thoải mái hơn. Ly cocktail trong tay anh, ban đầu chỉ nhấp môi, giờ đã được uống cạn. Hơi men nhẹ nhàng lan tỏa, làm dịu đi sự căng thẳng ban đầu và khiến anh cảm thấy bạo dạn hơn. Anh bắt đầu tham gia vào những câu chuyện phiếm, những cuộc trò chuyện về công việc, về những dự án đang ấp ủ, về những hoài bão của tuổi trẻ nơi thành thị. Anh thấy mình nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, và quan trọng nhất là anh cảm thấy được kết nối, được là một phần của nhóm. Không còn là cậu bé trầm tư bên bờ sông, không còn là chàng trai luôn cố giữ khoảng cách vô hình với thế giới xung quanh. Ở đây, trong ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc xập xình, anh được là một Trần Hạo khác, một Trần Hạo cởi mở hơn, hòa đồng hơn.

Minh, như thường lệ, là tâm điểm của mọi cuộc vui. Anh ta giơ cao ly rượu, khuôn mặt ửng hồng vì men say và sự phấn khích. "Hạo! Cạn ly nào! Chúc mừng chúng ta đã hoàn thành xuất sắc dự án!" Minh hô to, và cả nhóm cùng hưởng ứng, tiếng hò reo vang dội. Trần Hạo cũng nâng ly, uống cạn, cảm giác phấn khích lan tỏa khắp cơ thể. Anh thấy mình thật sự đang tận hưởng khoảnh khắc này, một khoảnh khắc của sự tự do, của tuổi trẻ, của những cơ hội rộng mở ở thành phố.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi Minh đang quay sang nói chuyện với một người bạn khác, và tiếng nhạc bỗng chuyển sang một đoạn chậm hơn một nhịp, Trần Hạo vô thức rút điện thoại ra từ túi quần. Màn hình khóa hiện lên, và anh lướt qua. Một tin nhắn cũ từ Lê An, đã được gửi từ sáng sớm, vẫn nằm đó: "Anh có khỏe không? Công việc có bận lắm không?". Chỉ một câu hỏi thăm giản dị, nhưng trong không gian ồn ào này, nó lại mang một vẻ gì đó lạc lõng, xa xăm. Anh nhìn dòng chữ, một thoáng hình ảnh cô gái với mái tóc dài, đôi mắt buồn xa xăm chợt lướt qua tâm trí. Một cảm giác quen thuộc thoáng qua, một chút day dứt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." bỗng hiện về. Anh định trả lời, ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, nhưng rồi...

"Hạo! Sao lại ngồi thừ ra thế? Lên đây nhảy cùng anh em đi!" Tiếng Minh vang lên, kéo anh trở lại thực tại. Ánh mắt Minh sáng rỡ, đầy vẻ khuyến khích. Tiếng nhạc lại dồn dập hơn, sôi động hơn. Tiếng cười nói, tiếng hò reo lại bao trùm lấy anh. Mọi suy nghĩ về Lê An, về thị trấn nhỏ, về những lời hứa lững lờ, tất cả đều bị cuốn trôi trong dòng chảy của âm nhạc và ánh sáng. Trần Hạo khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Anh cất điện thoại vào túi, nụ cười lại nở trên môi. Anh đứng dậy, hòa mình vào đám đông, nhún nhảy theo điệu nhạc. Anh biết, anh đang dần quên đi những ràng buộc cũ, đang đắm chìm vào cuộc sống mới này, một cuộc sống mà anh từng ao ước, một cuộc sống đầy tham vọng và cơ hội. Và điều đó, dù vô tình, đang đẩy Lê An ra xa, tạo ra một khoảng cách vô hình không thể hàn gắn.

***

Trong khi Trần Hạo đang đắm chìm trong ánh đèn neon rực rỡ và tiếng nhạc sôi động của thành phố, thì ở thị trấn ven sông yên bình, đêm khuya đã bao trùm lấy mọi thứ. Không khí mát mẻ của đêm, thoảng hương đất ẩm và hương hoa lài dịu nhẹ sau cơn mưa chiều, ôm lấy căn nhà nhỏ của Lê An. Cô ngồi bên cửa sổ, chiếc điện thoại đặt cạnh cô đã im lìm suốt cả ngày, lạnh lẽo như chính tâm hồn cô lúc này. Ánh mắt cô đượm buồn, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của thị trấn, nơi chỉ có ánh trăng mờ nhạt và những ngôi sao lấp lánh hiếm hoi. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ vườn nhà, tiếng gió khẽ xào xạc qua tán lá cây, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, như đồng điệu với nỗi lòng của cô.

Từ sáng sớm, sau đêm tâm sự với Bà Mai, Lê An đã gửi một tin nhắn cho Trần Hạo, một tin nhắn hỏi thăm ngắn gọn nhưng chất chứa bao nỗi niềm, bao hy vọng mong manh. Cô đã chờ đợi, từng giây từng phút, chờ đợi một lời hồi đáp, dù chỉ là một câu ngắn ngủi. Nhưng không, sự im lặng kéo dài đến vô tận. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, như một vật vô tri, không chút tín hiệu, không chút rung động. Lời biện minh của Trần Hạo về sự bận rộn đã trở thành một điệp khúc quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn là lời an ủi nữa, mà là một nhát dao cứa sâu vào trái tim cô.

Cô thử gọi điện một lần nữa. Tay cô run run chạm vào màn hình, số điện thoại của Trần Hạo hiện lên, quen thuộc đến mức cô có thể nhắm mắt mà bấm. Tiếng tút dài vọng vào tai, từng hồi, từng hồi, như tiếng vọng của chính nỗi cô đơn trong lòng cô. Một giây, hai giây, rồi mười giây, không ai nhấc máy. Cuộc gọi tự động tắt ngấm. Lê An buông điện thoại xuống, cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, không phải là tiếng khóc nức nở như hôm qua, mà là một giọt nước mắt lặng lẽ, đầy cam chịu.

"Anh... anh lại bận rồi sao?" Lê An thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch, chỉ có thể tự nghe thấy chính mình. Cô nói với chiếc điện thoại, nhưng thực ra là nói với chính nỗi hy vọng cuối cùng đang vụn vỡ. Tim cô quặn thắt, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân. Cô cảm thấy mình như đang lạc lõng giữa một thế giới mà Trần Hạo đang dần quên lãng, một thế giới mà cô không còn thuộc về. Những lời hứa năm xưa, những kỷ niệm thanh mai trúc mã, tất cả dường như chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, trôi dạt vô định trong dòng chảy thời gian.

Trong tâm hồn cô, nỗi đau và sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Cô đã cố gắng níu giữ, đã cố gắng hiểu cho anh, nhưng sự thờ ơ vô tình của Trần Hạo đã đẩy cô đến giới hạn chịu đựng. Cô biết, anh đang có một cuộc sống khác ở thành phố, một cuộc sống sôi động, đầy hứa hẹn, nơi có những người bạn mới, những mối quan hệ mới, và những cơ hội mới. Một cuộc sống mà cô, với tất cả sự dịu dàng và kiên nhẫn của mình, không thể nào chạm tới. "Có lẽ, anh ấy thực sự đã có một cuộc sống khác rồi... một cuộc sống không có mình." Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào trái tim cô, nhưng đồng thời cũng mang đến một sự giải thoát đau đớn.

Lê An đặt điện thoại xuống bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định. Cô ôm lấy chính mình, cảm thấy lạnh lẽo dù đêm không hề trở gió. Sự cô đơn gặm nhấm từng tế bào, khiến cô nhận ra rằng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, của những lời hứa lững lờ và những tin nhắn hời hợt. Cô cần được quan tâm, cần được yêu thương, một cách thực tế, chân thành. Nỗi đau và sự mệt mỏi này, nó đã trở thành một ngọn lửa nhỏ, đang nhen nhóm trong lòng cô, thúc đẩy cô phải tìm kiếm một lối thoát, một sự an ủi khác. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những giấc mơ, của cả hai cuộc đời đang rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt. Lê An biết rằng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, bởi vì như thế, cô sẽ tự mình đánh mất đi cả một đời. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng trong tâm hồn cô, một quyết định mới, dù đau đớn, đang dần hình thành, một quyết định sẽ dẫn lối cô đến một con đường hoàn toàn khác, một con đường không có Trần Hạo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free