Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 260: Lời Thì Thầm Trong Chiều Mưa Phùn
Đêm buông xuống thị trấn ven sông, kéo theo một màn mưa phùn lất phất, giăng mắc như một tấm màn lụa mỏng tang trên những mái nhà rêu phong. Từng hạt mưa li ti đọng trên tán lá cây bàng cổ thụ trước hiên nhà, rồi nặng dần, lăn tròn xuống mặt đất ẩm ướt, mang theo một mùi hương đặc trưng của đất trời sau cơn mưa. Lê An, với chiếc áo khoác mỏng đã lấm tấm hơi ẩm, khẽ rùng mình trước cái lạnh se sắt của buổi chiều muộn. Sau đêm dài dằng dặc với những cuộc gọi không hồi đáp, với trái tim quặn thắt và những giọt nước mắt lặng thầm, cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi cô đơn gặm nhấm. Cô cần một người để chia sẻ, một người đủ thân thiết để lắng nghe mà không phán xét, và Chi Mai chính là người đó.
Con đường nhỏ dẫn đến quán cà phê quen thuộc, nơi hai đứa vẫn thường hẹn hò mỗi khi có chuyện buồn vui, giờ đây dường như dài hơn, mờ mịt hơn dưới ánh đèn đường vàng vọt. Mỗi bước chân của Lê An đều nặng trĩu, như đang kéo lê một tảng đá vô hình trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, những đám mây nặng trĩu trôi lững lờ, tựa như chính tâm trạng cô lúc này – u ám, nặng nề và không lối thoát. Tiếng xe máy lướt qua, tiếng người bán hàng rong rao bán vội vã, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng ồn ào, xa lạ, không thể chạm đến nỗi buồn sâu kín trong tâm hồn cô. Chỉ có tiếng mưa phùn rơi đều đều, nhè nhẹ, như một lời thì thầm an ủi, hay có lẽ là một tiếng thở dài của tạo hóa, đồng điệu với những gì cô đang cảm nhận.
Khi bước vào quán cà phê, Lê An cảm thấy như vừa thoát ra khỏi một thế giới khác. Hơi ấm dịu nhẹ của điều hòa cùng mùi cà phê phin đậm đặc xộc vào khứu giác, xua đi phần nào cái lạnh bên ngoài. Ánh đèn vàng dịu của quán tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim cô. Quán không quá đông khách, chỉ lác đác vài người ngồi lặng lẽ bên ô cửa kính, nhâm nhi tách cà phê nóng, đôi mắt xa xăm nhìn ra màn mưa. Tiếng nhạc trữ tình phát ra từ chiếc radio cũ kỹ, những giai điệu buồn bã như đang rót thêm men say vào nỗi sầu của cô.
Cô nhìn quanh, và bắt gặp Chi Mai đang ngồi ở góc quen thuộc, cạnh ô cửa sổ lớn nhìn ra con phố ướt át. Mái tóc ngắn cá tính của Chi Mai, thường ngày đầy năng động và rạng rỡ, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư lạ thường khi cô ấy ngồi lặng lẽ. Chi Mai ngẩng lên, đôi mắt đen láy lập tức nhận ra Lê An. Một nụ cười nhẹ, nhưng đầy lo lắng, hiện lên trên môi cô bạn. Chi Mai vẫy tay, một cử chỉ quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một nỗi xụt sùi khó tả. “Sao trông cậu tiều tụy thế, An?” Giọng Chi Mai nhỏ nhẹ, nhưng đủ để Lê An nghe thấy rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng. Nụ cười trên môi Chi Mai tắt hẳn khi nhìn thấy vẻ mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu và quầng thâm hiện rõ của bạn mình.
Lê An khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại, nhưng đôi môi cô chỉ mím chặt lại, không thể nhấc lên. Cô chậm rãi bước đến, cảm nhận từng ánh mắt tò mò lướt qua mình, dù chỉ là thoáng qua. Mọi thứ trong quán, từ những bức tranh treo tường đến những chậu cây cảnh nhỏ xinh, đều thân thuộc đến lạ, nhưng hôm nay, chúng lại như những tấm gương phản chiếu nỗi buồn của cô, khiến cô cảm thấy mình càng thêm nhỏ bé và lạc lõng. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện Chi Mai, cảm giác mềm mại của đệm ghế cũng không thể xua đi sự mệt mỏi đang ngấm vào từng tế bào.
“Tớ... tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Giọng Lê An khẽ run, gần như là một tiếng thở dài hơn là một câu nói. Cô gọi một ly trà gừng nóng, hai tay ôm lấy ly để tìm kiếm hơi ấm, không chỉ cho đôi tay lạnh cóng mà còn cho cả trái tim đang dần hóa đá. Hơi nóng từ ly trà phả vào mặt, mang theo mùi gừng cay nồng, khiến sống mũi cô cay xè. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Chi Mai không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn cô bạn, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Cô biết Lê An đã phải chịu đựng rất nhiều trong những ngày qua. Sự im lặng của Chi Mai, thay vì tạo ra khoảng cách, lại trở thành một điểm tựa vững chắc, cho phép Lê An tự do sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Cô bạn thân, với vẻ ngoài năng động nhưng lại sở hữu một trái tim tinh tế, luôn biết cách cho đi sự quan tâm một cách thầm lặng và đúng lúc nhất.
Lê An nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang dâng trào. Những lời nói không thành, những giọt nước mắt chực trào, tất cả đều đang chen chúc trong lồng ngực cô, tạo thành một nút thắt khó gỡ. Cô muốn kể, muốn trút hết mọi gánh nặng ra, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Những kỷ niệm ngọt ngào của ngày xưa, giờ đây, dường như chỉ là những vết cứa sâu vào trái tim cô. Cứ mỗi lần nhớ về Trần Hạo của ngày xưa – người con trai luôn quan tâm, luôn bảo vệ cô, người mà ai cũng mặc định sẽ là của cô – thì nỗi thất vọng về Trần Hạo của hiện tại lại càng lớn hơn, càng đau đớn hơn. Cô cảm thấy mình đang đứng giữa hai dòng thời gian, một dòng chảy êm đềm của quá khứ và một dòng chảy xiết của hiện tại, nơi cô đang chới với, lạc lõng. Chiếc điện thoại nằm trong túi áo khoác của cô, lạnh ngắt và im lìm, như một lời nhắc nhở đau đớn về sự thật phũ phàng mà cô đang đối mặt. Mọi hy vọng, mọi mong chờ của cô vào một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh, đều đã tan biến vào hư vô.
***
Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống dày đặc hơn, kéo theo những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi bên ngoài ô cửa kính. Ánh đèn vàng của quán cà phê càng trở nên ấm áp và hiu hắt, tạo nên một không khí thân mật, riêng tư hơn, như thể không gian này chỉ dành riêng cho hai người con gái đang tâm sự. Quán đã vắng khách dần, chỉ còn lại tiếng radio phát nhạc trữ tình nhẹ và tiếng leng keng khe khẽ của ly tách từ quầy pha chế. Lê An bắt đầu kể, giọng cô nhỏ dần, như sợ những lời nói của mình sẽ tan biến vào không khí, hoặc tệ hơn, sẽ bị chính cô nuốt ngược vào trong. Cô kể về những cuộc gọi không hồi đáp, những tin nhắn cụt ngủn, hời hợt, những lời viện cớ bận rộn lặp đi lặp lại của Trần Hạo.
“Hạo... anh ấy cứ như một người khác, xa lạ lắm, Chi Mai ạ.” Lê An thì thầm, đôi mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn tạo thành những vệt dài trên kính, phản chiếu nỗi buồn vô hạn trong đôi mắt cô. Những vệt nước ấy, tựa như những giọt nước mắt cô đã kiềm nén bấy lâu, giờ đây đang chảy dài trên tấm kính, không ngừng nghỉ. “Cậu ấy bận rộn, tớ biết, tớ thực sự hiểu mà. Tớ biết anh ấy đang cố gắng rất nhiều ở thành phố, để học hành, để làm thêm, để xây dựng tương lai… Nhưng mà, tớ cảm thấy như mình đang ở một thế giới khác. Một thế giới mà anh ấy đang dần quên lãng, một thế giới mà tớ không còn thuộc về nữa.” Giọng cô lạc đi, mang theo một nỗi xót xa, chua chát.
Chi Mai lắng nghe chăm chú, đôi lúc thở dài khe khẽ. Cô đặt tay lên tay Lê An, siết nhẹ, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng cả một bầu trời thấu hiểu và sẻ chia. Bàn tay Lê An lạnh buốt, dù cô vẫn đang ôm chặt ly trà gừng nóng. Hơi ấm từ ly trà dường như không đủ để sưởi ấm trái tim đang đóng băng của cô. Chi Mai biết Lê An đang đau khổ đến nhường nào. Cô đã chứng kiến những ngày Lê An mong ngóng tin nhắn, chờ đợi cuộc gọi từ Trần Hạo, từ lúc họ còn là những đứa trẻ vô tư bên bờ sông cũ. Giờ đây, những hình ảnh đó dường như đã trở thành một dĩ vãng xa xăm, một giấc mộng đẹp đã vỡ tan. Cái khoảng cách vô hình không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những ước mơ, của cả hai cuộc đời đang rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt, đã và đang ngày một nới rộng ra, nuốt chửng cả những sợi dây liên kết mong manh cuối cùng.
“Tớ đã cố gắng rất nhiều, Chi Mai ạ. Tớ đã cố gắng hiểu cho anh ấy, cố gắng tự trấn an mình rằng anh ấy chỉ bận thôi, rằng anh ấy vẫn còn nhớ đến tớ. Tớ đã gửi tin nhắn, đã gọi điện, đã chờ đợi, từng giây từng phút… Nhưng tất cả những gì tớ nhận được chỉ là sự im lặng, hoặc những lời hồi đáp ngắn gọn, hời hợt. Như thể tớ chỉ là một trách nhiệm, một gánh nặng trong cuộc sống bận rộn của anh ấy vậy.” Lê An tựa đầu vào thành ghế, nhắm nghiền mắt lại. Khuôn mặt cô giờ đây không còn những giọt nước mắt nóng hổi như đêm qua, mà chỉ còn sự mệt mỏi tột độ, một nỗi buồn sâu thẳm đã ngấm vào tận xương tủy. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và hụt hẫng.
Chi Mai day nhẹ ngón tay lên mu bàn tay lạnh giá của Lê An. “Đừng nói nữa, tớ hiểu mà. Cậu đã chờ đợi quá nhiều rồi.” Giọng Chi Mai trầm ấm, nhưng cũng phảng phất một nỗi lo lắng không thể che giấu. Cô hiểu, hơn ai hết, nỗi khổ tâm của Lê An. Cô đã chứng kiến mối tình thanh mai trúc mã này lớn lên, chứng kiến Trần Hạo từng quan tâm Lê An như thế nào. Nhưng cô cũng là người chứng kiến sự thay đổi, sự xa cách dần dần khi Trần Hạo bước chân vào thế giới mới của thành phố. Cô biết, thành phố ấy có sức hút mãnh liệt, có thể làm thay đổi cả một con người. Và Chi Mai sợ rằng, Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa nữa.
“Tớ cứ nghĩ, nếu tớ đủ kiên nhẫn, đủ thấu hiểu, thì anh ấy sẽ nhận ra. Nhưng có vẻ như… tớ đã sai rồi.” Lê An mở mắt, nhìn thẳng vào Chi Mai, ánh mắt đượm buồn nhưng cũng chất chứa một sự thất vọng sâu sắc. “Tớ cảm thấy mình như một kẻ ngốc, cứ mãi bám víu vào những lời hứa năm xưa, những kỷ niệm đã cũ. Trong khi anh ấy, anh ấy đang xây dựng một cuộc sống mới, một cuộc sống không có tớ trong đó.” Cô ngả người ra sau, ôm lấy chính mình, cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân. Tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây bên ngoài, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả đều trở thành những âm thanh xa lạ, không thể an ủi được nỗi lòng cô. Nỗi cô đơn gặm nhấm từng tế bào, khiến cô nhận ra rằng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, của những lời hứa lững lờ và những tin nhắn hời hợt. Cô cần được quan tâm, cần được yêu thương, một cách thực tế, chân thành.
***
Đêm khuya càng lúc càng sâu, những hạt mưa phùn bên ngoài cũng đã ngớt dần, chỉ còn lại những giọt tí tách đều đặn rơi từ mái hiên. Không khí trong quán cà phê trở nên lạnh hơn, một sự lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng không bằng sự lạnh lẽo trong lòng Lê An. Chi Mai, sau một hồi im lặng lắng nghe, hít một hơi thật sâu, như thể đang tập trung tất cả sự can đảm của mình. Cô nhìn thẳng vào mắt Lê An, ánh mắt nghiêm nghị nhưng tràn đầy sự quan tâm và lo lắng.
“An à, cậu không thể cứ mãi ôm lấy hình bóng một người đã không còn dành tâm trí cho cậu nữa.” Giọng Chi Mai trầm ấm nhưng kiên quyết, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm tĩnh lặng. “Thành phố đó… nó thay đổi con người ta nhanh lắm. Tớ không nói Trần Hạo là người xấu, nhưng cậu ấy đang có một cuộc sống mới, những mối bận tâm mới, những người bạn mới. Cậu ấy không còn là cậu bé Hạo của bờ sông cũ ngày xưa nữa rồi.” Những lời của Chi Mai như những nhát dao sắc lạnh, cứa vào vết thương lòng của Lê An, nhưng đồng thời cũng như một dòng nước lạnh xối thẳng vào sự ảo tưởng mà cô đã cố gắng duy trì bấy lâu nay.
Lê An cúi gằm mặt, hai tay vẫn ôm chặt ly trà đã nguội lạnh. Cô biết Chi Mai nói đúng, cô cảm nhận được điều đó từ lâu rồi, nhưng cô vẫn cố chấp không muốn tin. “Nhưng… tớ phải làm sao đây, Chi Mai? Tớ đã quen có anh ấy bên cạnh, quen với việc nghĩ rằng anh ấy sẽ luôn ở đó.” Giọng cô run rẩy, yếu ớt.
Chi Mai lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn bã hiện trên môi. “Cậu phải thương mình trước, An ạ. Nếu cứ thế này, cậu sẽ chỉ mãi khổ tâm thôi. Cậu xứng đáng được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn, không phải là những mẩu tin nhắn hời hợt hay cuộc gọi vội vàng mà cậu phải chờ đợi trong vô vọng. Cậu xứng đáng có một người luôn ở bên cạnh, lắng nghe cậu, chia sẻ cùng cậu, chứ không phải một khoảng cách vô hình ngày càng lớn dần.” Chi Mai siết chặt tay Lê An hơn, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình. “Năm đó, tớ đã nói với cậu rồi, đừng chần chừ, đừng chờ đợi, nhưng cậu vẫn cứ tin vào những lời hứa hẹn xa vời. Giờ thì sao? Cậu thấy đấy, lời nói không thành, và tình yêu cũng có thể chậm một nhịp mà lỡ cả một đời.”
Những lời nói của Chi Mai, thẳng thắn nhưng đầy chân thành, gieo vào lòng Lê An một hạt mầm của sự thức tỉnh. Nỗi đau vẫn còn đó, quặn thắt, nhưng bên cạnh đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Cô biết, Chi Mai đang lo lắng cho cô, đang cố gắng kéo cô ra khỏi vũng lầy của sự chờ đợi và tuyệt vọng. “Tớ… tớ không biết nữa. Tớ mệt mỏi quá rồi.” Lê An thì thầm, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng lăn dài trên má. Chúng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải thoát, của việc chấp nhận một sự thật đau đớn.
Chi Mai thở dài. “Tớ biết. Và tớ cũng biết cậu không thể cứ mãi sống như thế này được. Cậu phải cho mình một cơ hội để tìm kiếm hạnh phúc, tìm kiếm một sự quan tâm thực tế, An à. Đừng nhốt mình trong cái bóng của quá khứ nữa.” Cô đứng dậy, nhẹ nhàng kéo Lê An ra khỏi ghế. “Thôi nào, về thôi. Trời càng lúc càng lạnh rồi.” Chi Mai thanh toán tiền, sau đó khoác lại áo cho Lê An, che đi phần nào sự tiều tụy của cô bạn.
Bước ra khỏi quán cà phê, không khí đêm khuya lạnh buốt ập vào mặt. Mưa đã tạnh hẳn, nhưng những hạt nước vẫn đọng trên lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Bầu trời vẫn còn mây xám, nhưng đâu đó, một vài ngôi sao đã lấp ló, yếu ớt nhưng kiên cường. Lê An đi bên cạnh Chi Mai, cảm thấy được an ủi phần nào bởi sự hiện diện ấm áp của cô bạn, nhưng lòng vẫn nặng trĩu những suy tư. Lời khuyên của Chi Mai cứ văng vẳng bên tai, buộc cô phải đối mặt với một tương lai mờ mịt và một quyết định khó khăn. Cô biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, bởi vì như thế, cô sẽ tự mình đánh mất đi cả một đời. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng trong tâm hồn cô, một quyết định mới, dù đau đớn, đang dần hình thành, một quyết định sẽ dẫn lối cô đến một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà cô sẽ phải tự mình bước đi, không có Trần Hạo. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, tự hỏi liệu có một lối thoát nào cho trái tim mình, một con đường nào dẫn đến sự bình yên, hay cô sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những tiếc nuối của những gì đã lỡ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.