Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 261: Chuyến Về Nhanh, Nỗi Đau Chậm Lại

Lê An đi bên cạnh Chi Mai, cảm thấy được an ủi phần nào bởi sự hiện diện ấm áp của cô bạn, nhưng lòng vẫn nặng trĩu những suy tư. Lời khuyên của Chi Mai cứ văng vẳng bên tai, buộc cô phải đối mặt với một tương lai mờ mịt và một quyết định khó khăn. Cô biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong dòng chảy của sự chờ đợi, bởi vì như thế, cô sẽ tự mình đánh mất đi cả một đời. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng trong tâm hồn cô, một quyết định mới, dù đau đớn, đang dần hình thành, một quyết định sẽ dẫn lối cô đến một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà cô sẽ phải tự mình bước đi, không có Trần Hạo. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, tự hỏi liệu có một lối thoát nào cho trái tim mình, một con đường nào dẫn đến sự bình yên, hay cô sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những tiếc nuối của những gì đã lỡ.

***

Tiếng còi xe khách dài vọng lên, xé tan không gian chiều muộn tại bến xe liên tỉnh. Trần Hạo, với chiếc ba lô phượt đã sờn vai quen thuộc, bước xuống bậc thang xe. Vẻ mệt mỏi của chặng đường dài không che giấu được sự háo hức xen lẫn chút vội vã hiện rõ trên gương mặt anh. Ánh nắng chiều tà vàng như mật rót xuống sân bến, nhuộm đỏ những bảng hiệu cũ kỹ và hàng cây xà cừ cổ thụ. Không khí ở đây luôn đặc quánh mùi xăng dầu, khói bụi và một chút ẩm mốc từ những góc khuất, hòa lẫn với mùi thơm hăng hắc của bánh mì kẹp thịt từ gánh hàng rong ven đường. Tiếng loa phóng thanh rè rè thông báo chuyến đi, tiếng người gọi khách í ới, tiếng xe cộ ra vào ầm ĩ tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng rất đỗi thân quen của một bến xe đầu mối.

Anh khẽ nheo mắt, đưa tay che đi vệt nắng chói chang cuối ngày, tìm kiếm những gương mặt thân thuộc. Kia rồi, ba mẹ anh, Trần Văn Ba và Nguyễn Thị Tư, đứng cạnh một gã trai cao ráo, hơi gầy, đang vẫy tay nhiệt tình. Thanh Tùng, bạn thân chí cốt của anh, với nụ cười hiền hậu không lẫn vào đâu được. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Trần Hạo, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Anh bước nhanh về phía họ, đôi chân như muốn chạy về với hơi ấm gia đình.

“Về rồi đấy à con? Lớn tướng rồi!” Bố Trần Hạo, Trần Văn Ba, cất giọng địa phương đặc sệt, pha lẫn niềm vui và tự hào. Ông vỗ mạnh vào vai con trai, cái vỗ đầy sức lực của người đàn ông cả đời gắn bó với đồng ruộng. Nguyễn Thị Tư, mẹ anh, thì không giấu nổi vẻ lo lắng. Bà đưa tay vuốt ve má con trai, ánh mắt dịu dàng thăm dò.

“Gầy đi nhiều quá, có ăn uống đầy đủ không con? Trên thành phố thiếu thốn đủ thứ, mẹ lo lắm.” Giọng mẹ anh nhẹ nhàng, chất chứa bao yêu thương và nỗi niềm của người mẹ xa con. Trần Hạo ôm chầm lấy mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc của áo bà ba và mùi trầu không vấn vít trên mái tóc bạc.

“Con khỏe mà mẹ. Bố mẹ vẫn khỏe chứ?” Trần Hạo trả lời, giọng trầm ấm, nhưng có phần hơi nhanh, như thể anh đang cố gắng trấn an mẹ để nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Anh bắt tay bố, cái bắt tay chắc nịch truyền hơi ấm gia đình.

Thanh Tùng, như một cơn lốc, lao đến vỗ vai anh. “Mày về rồi thì đi chiến game cái coi, nhớ mày quá! Mấy đứa trong xóm cứ hỏi mày suốt!” Tùng nói, giọng hào hứng pha chút bông đùa. Trần Hạo cười, nụ cười hiếm hoi nở rộ trên gương mặt có phần nghiêm nghị của anh.

“Tất nhiên rồi, tối nay sang nhà mày ngay. Nhưng giờ về nhà cất đồ đã.” Anh nói, ánh mắt lướt qua đồng hồ đeo tay, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức kể từ khi anh đặt chân lên thành phố. “Con khỏe mà mẹ. Bố mẹ vẫn khỏe chứ? Tối nay con sang nhà Tùng chơi nhé.” Anh lặp lại lời dặn dò, ngầm báo hiệu rằng chuyến về này của anh không chỉ dành riêng cho gia đình. Trần Văn Ba và Nguyễn Thị Tư nhìn nhau, nụ cười trên môi người mẹ có chút gượng gạo, người bố thì thở dài thườn thượt. Họ hiểu, con trai họ đã lớn, đã có những mối bận tâm riêng, những kế hoạch riêng không còn xoay quanh ngôi nhà nhỏ ven sông này nữa.

Họ cùng nhau bước ra khỏi bến xe, tiếng xe cộ ồn ào vẫn không ngừng nghỉ. Trần Hạo vừa đi vừa trò chuyện rôm rả với Thanh Tùng về những chuyện trên thành phố, về những dự án anh đang tham gia, về những người bạn mới. Những câu chuyện ấy đầy ắp sự sôi động, hào hứng, hoàn toàn khác biệt với không khí yên bình của thị trấn. Anh nói về các buổi hội thảo, về những đêm thức khuya chạy deadline, về những cuộc gặp gỡ với các "mentor" đầy quyền lực. Thanh Tùng lắng nghe, đôi mắt sáng lên vẻ ngưỡng mộ. Trần Hạo dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, thế giới mà anh đã phải nỗ lực rất nhiều để hòa nhập và khẳng định bản thân. Anh không để ý rằng mẹ anh đang lặng lẽ đi phía sau, ánh mắt u hoài nhìn theo bóng lưng con trai. Bà cảm nhận được sự thay đổi, một khoảng cách vô hình đang lớn dần, không chỉ giữa con trai bà và thị trấn này, mà còn giữa con trai bà và chính bà. Trần Hạo đã mang về một làn gió mới của thành phố, nhưng cũng mang theo sự vội vã, sự tính toán thời gian, điều mà trước đây anh chưa từng có. Ông Ba thì gật gù, dù có chút chạnh lòng nhưng ông hiểu, con trai mình đang theo đuổi một tương lai rộng mở hơn, khác xa với những gì ông từng hình dung. Gió heo may cuối chiều thổi qua, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu, làm lay động những tán lá đã ngả vàng. Trần Hạo chỉ muốn nhanh chóng cất đồ, rồi lập tức lao vào những cuộc vui với bạn bè, những cuộc vui đã được lên kế hoạch từ trước, để tận dụng tối đa thời gian ít ỏi anh có mặt ở thị trấn này. Nỗi nhớ nhà là có thật, nhưng dường như nó đã bị xếp sau những ưu tiên khác, những ưu tiên mà thành phố đã gieo vào tâm trí anh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Góc Yên Bình' hắt ra, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa không gian đang dần chìm vào màn đêm. Lê An ngồi đó, bên khung cửa sổ nhìn ra con đường vắng, nơi những hạt mưa phùn li ti còn đọng lại trên vòm lá xanh. Trong quán, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi như dòng sông êm đềm, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì rất nhỏ từ quầy bar và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó mùi gỗ cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ bên cạnh, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Tuy nhiên, sự yên bình ấy không thể xoa dịu được nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng Lê An.

Cô đã đến từ sớm, chọn một góc quen thuộc, nơi họ từng ngồi hàng giờ để trò chuyện vu vơ. Cô có chút hồi hộp, một chút mong chờ, nhưng cũng mang theo nỗi lo lắng day dứt từ cuộc nói chuyện với Chi Mai đêm qua. Lời khuyên "cậu phải thương mình trước" cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô. Lê An gọi một ly trà hoa cúc, hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm trái tim cô. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, hy vọng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

Kim đồng hồ nhích từng chút một, chậm rãi và nặng nề. Hơn nửa tiếng trôi qua, rồi gần một tiếng. Nỗi sốt ruột dần thay thế sự hồi hộp. Cho đến khi, một bóng hình cao gầy xuất hiện, bước vào quán. Trần Hạo. Anh vẫn vậy, vẫn nét mặt ấy, nhưng sao lại thấy xa lạ đến thế? Lê An khẽ giật mình, đứng dậy đón anh.

“Hạo, anh về rồi.” Giọng Lê An nhẹ nhàng, pha chút run rẩy mà cô cố gắng che giấu. Cô muốn mỉm cười thật tươi, nhưng khóe môi cứ cứng đờ.

Trần Hạo bước đến, trên môi nở một nụ cười gượng gạo, có vẻ hơi mệt mỏi. Anh không ôm cô, không nắm tay cô, chỉ khẽ gật đầu. “Ừ, anh mới về chiều. Xin lỗi em, anh bận quá, vừa mới xong việc ở nhà.” Anh nói, ánh mắt không dừng lại trên gương mặt cô mà lướt qua một lượt quanh quán, rồi lại nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Cử chỉ nhỏ ấy như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim Lê An.

Họ ngồi xuống chiếc bàn nhỏ quen thuộc. Chú Nam, chủ quán, vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, đặt một ly cà phê đen đá lên bàn cho Trần Hạo mà không cần hỏi. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với cả hai, rồi quay đi, nhưng ánh mắt ông dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt Lê An, như thể ông đã nhận ra điều gì đó không ổn.

“Anh có khỏe không? Công việc trên đó thế nào?” Lê An cố gắng bắt chuyện, giọng cô vẫn ấm áp, nhưng sâu bên trong là sự cố gắng níu giữ chút hy vọng mong manh.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn lơ đãng. “Cũng ổn em ạ. Anh đang có vài dự án mới, khá căng. Sắp tới còn phải chuẩn bị cho kỳ học mới, rồi tìm chỗ thực tập nữa.” Anh nói, lời lẽ súc tích, mang đậm hơi thở của thành phố. “Anh đang cố gắng xây dựng một cái gì đó cho riêng mình. Thành phố lớn, cơ hội nhiều, nhưng cũng cạnh tranh khốc liệt lắm.” Anh chia sẻ về những áp lực, những hoài bão của mình, nhưng lại quên mất việc hỏi han về cuộc sống của cô, về những gì cô đã trải qua trong suốt thời gian anh vắng mặt. Câu chuyện của anh cứ xoay quanh "anh", "công việc của anh", "tương lai của anh".

Lê An lắng nghe, nụ cười trên môi dần tắt. Cô cảm thấy mình như một khán giả đang xem một bộ phim mà cô không phải là diễn viên chính. Những câu hỏi cô muốn hỏi cứ mắc nghẹn ở cổ họng. Có biết bao nhiêu chuyện cô muốn kể cho anh nghe, về những buổi chiều cô một mình đi dạo bên bờ sông cũ, về những đêm cô nhớ anh đến mất ngủ, về những băn khoăn lo lắng của cô cho tương lai. Nhưng nhìn vẻ mặt vội vã, đầy bận rộn của anh, cô lại nuốt ngược tất cả vào trong. Anh đã thay đổi quá nhiều, đến nỗi cô không còn nhận ra "cậu bé Hạo" của ngày xưa nữa. Khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là hàng trăm cây số địa lý, mà còn là cả một thế giới quan, một nhịp sống đã hoàn toàn khác biệt.

Trần Hạo lại nhìn đồng hồ, vẻ sốt ruột hiện rõ. “À, mà anh phải về sớm một chút, tối nay anh còn hẹn Tùng với mấy đứa bạn cũ đi ăn. Mấy đứa nó cũng lâu rồi không gặp, nên anh muốn tranh thủ thời gian này.”

Câu nói của Trần Hạo như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Lê An. "Mấy đứa bạn cũ". Cô cũng là một người bạn cũ, một người bạn thân thiết nhất, vậy mà anh lại coi cuộc gặp gỡ với cô chỉ là một phần nhỏ trong lịch trình bận rộn của mình, thậm chí còn có thể bị cắt ngắn bất cứ lúc nào. “À... vậy à.” Lê An chỉ thốt lên được hai từ đó, giọng cô chìm xuống, gần như không nghe thấy. Nỗi hụt hẫng, thất vọng dâng lên đến tận cùng. Cô nhận ra, mình đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào chuyến về này, kỳ vọng vào một Trần Hạo của ngày xưa, người sẽ dành trọn vẹn thời gian cho cô, lắng nghe cô, quan tâm đến cô. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh.

Trần Hạo đứng dậy, vẻ vội vã. “Thôi, anh đi ��ây. Có gì anh gọi lại cho em sau nhé.” Anh nói, rồi vội vàng bước ra cửa, không một cái ngoái nhìn, không một cái vẫy tay. Bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa kính.

Lê An ngồi đó, bất động. Ly trà hoa cúc đã nguội lạnh. Cô nhìn theo bóng lưng anh, cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, như có hàng ngàn tảng đá đè nặng. Nước mắt không chảy, nhưng bên trong cô, một dòng sông cảm xúc đang cuộn xiết. Chú Nam, sau khi Trần Hạo rời đi, đặt ly nước xuống bàn, khẽ thở dài khi nhìn thấy vẻ mặt của Lê An. Ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tình yêu đến rồi đi ở cái thị trấn nhỏ này, và ông biết, đây không phải là một câu chuyện có kết thúc đẹp. Ông lắc đầu nhẹ, như một lời chia sẻ thầm lặng với nỗi buồn của cô gái trẻ. Lê An cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Lời nói của Chi Mai lại vang vọng trong tai cô: "Thành phố đó… nó thay đổi con người ta nhanh lắm. Cậu ấy không còn là cậu bé Hạo của bờ sông cũ ngày xưa nữa rồi." Và cô đã đau đớn nhận ra điều đó, một cách phũ phàng nhất.

***

Đêm buông xuống, nuốt chửng những ánh đèn đường yếu ớt và cả những âm thanh cuối cùng của ngày. Lê An trở về nhà trong màn đêm đặc quánh, cảm giác hụt hẫng và nỗi cô đơn bủa vây cô còn nặng nề hơn cả bóng tối. Căn nhà nhỏ quen thuộc, với tiếng quạt trần quay đều đều trên trần nhà, tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ và mùi cơm nhà quen thuộc của mẹ cô, lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng đêm nay lại càng khiến cô cảm thấy lạc lõng và trống trải. Cô bước vào phòng, không bật đèn, để mặc bóng tối bao trùm lấy mình.

Cô ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. Gió heo may cuối thu lùa qua khung cửa, mang theo hơi lạnh se sắt. Từng cơn gió như luồn vào tận xương tủy, làm cô rùng mình. Trần Hạo đã về, nhưng cô lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Sự xuất hiện của anh, hay đúng hơn là sự vội vã và xa cách của anh, đã dập tắt đi chút hy vọng cuối cùng còn le lói trong lòng cô. Cô nhớ lại lời Chi Mai nói: “Cậu xứng đáng được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn, không phải là những mẩu tin nhắn hời hợt hay cuộc gọi vội vàng mà cậu phải chờ đợi trong vô vọng. Cậu xứng đáng có một người luôn ở bên cạnh, lắng nghe cậu, chia sẻ cùng cậu, chứ không phải một khoảng cách vô hình ngày càng lớn dần.”

Đúng lúc đó, một bóng người thấp thoáng bên hàng rào hoa giấy. Bà Mai, hàng xóm sát vách, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, trong chiếc áo bà ba quen thuộc, đang đi tưới cây cảnh. Bà nhìn thấy ánh đèn lờ mờ trong phòng Lê An, và nhận ra bóng dáng cô gái trẻ đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Bà chậm rãi bước lại gần hơn, nhìn vào trong, ánh mắt đầy lo lắng.

“An à, con bé dạo này sao buồn thế? Thằng Hạo về mà sao không thấy con vui?” Giọng Bà Mai ấm áp, nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu. Bà đã sống ở đây cả đời, chứng kiến bao nhiêu mối tình thanh mai trúc mã lớn lên, và cũng chứng kiến không ít những mối tình ấy tan vỡ.

Lê An giật mình, vội vàng lau đi những giọt nước mắt vừa chực trào ra. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, yếu ớt. “Dạ, con không sao đâu ạ. Anh Hạo bận lắm, về được có mấy ngày thôi ạ.” Cô nói, giọng nghẹn lại, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là Bà Mai.

Bà Mai thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu. Bà đặt chiếc bình tưới cây xuống đất, rồi vén mái tóc đã bạc phơ lên. “Đàn ông con trai lo sự nghiệp cũng phải, nhưng cũng đừng quên người ở nhà chờ đợi. Con bé Mai nó nói đúng, con phải thương mình trước chứ.” Lời nói của Bà Mai như một sự xác nhận cho tất cả những gì Lê An đã và đang cảm nhận. Chi Mai đã nói, Bà Mai cũng nói. Phải chăng, cả thế giới đều nhìn thấy, chỉ có cô là vẫn cố chấp không muốn thừa nhận?

Lê An gục đầu xuống gối, vai khẽ run lên. Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa, chúng nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy trong bóng tối. Cô nhớ lại tất cả: những lời hứa hẹn xa vời của Trần Hạo khi anh mới lên thành phố, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và giờ là thái độ vội vã, xa cách này. Cô đã chờ đợi, chờ đợi mỏi mòn. Cô đã tin vào một tình yêu thanh mai trúc mã, một định mệnh đã được định sẵn. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, những lời nói không thành, và tình yêu cũng có thể chậm một nhịp mà lỡ cả một đời.

Lời khuyên của Bà Mai, của Chi Mai, đều là những lời chân thành, xuất phát từ sự lo lắng cho cô. Cô xứng đáng được hạnh phúc, cô xứng đáng được quan tâm. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một người đã không còn dành tâm trí cho cô nữa. Cái khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đã trở thành một vực sâu thăm thẳm mà cô không thể nào vượt qua.

Bà Mai nhìn Lê An, ánh mắt đầy xót xa. Bà không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô gái trẻ. Bà biết, lời nói lúc này chỉ là vô nghĩa. Lê An cần thời gian để tự mình đối mặt với sự thật phũ phàng này. Bóng tối bên ngoài cửa sổ càng lúc càng dày đặc. Trong căn phòng nhỏ của Lê An, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào và hơi thở nặng nề của một trái tim đang vỡ vụn. Cô biết, đã đến lúc cô phải buông bỏ. Đã đến lúc cô phải tìm một con đường khác cho riêng mình, một con đường không có Trần Hạo, một con đường mà ở đó, cô sẽ học cách thương mình trước. Dù đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để cô có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, thoát khỏi những tiếc nuối của một tình yêu đã lỡ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free