Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 262: Nỗi Im Lặng Hóa Thành Trống Rỗng

Gió heo may vẫn còn vương vấn trong không khí se sắt của buổi sớm mai, lùa qua khung cửa sổ phòng Lê An, mang theo chút hương hoa lài từ giàn hoa nhà hàng xóm. Ánh nắng vàng nhạt đầu ngày mỏng manh rải xuống tấm thảm cũ kỹ trên sàn nhà, tạo nên những vệt sáng lay động, nhảy múa cùng bụi thời gian. Thế nhưng, dù ánh sáng có rực rỡ đến mấy, cũng không đủ sức xua đi màn sương mờ mịt đang bao phủ lấy tâm hồn Lê An. Cô khẽ mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là sự sảng khoái của một ngày mới, mà là một nỗi trống rỗng mênh mang, như thể một phần của cô đã bị khoét rỗng từ đêm qua.

Đêm qua, nước mắt đã khô cạn, nỗi đau đã hóa thành sự chai sạn. Lê An không còn khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào, rung lên trong lồng ngực như một hồi chuông cảnh tỉnh. Giờ đây, khi bình minh lên, cô thấy mình nhẹ bẫng một cách kỳ lạ, nhưng không phải nhẹ nhõm, mà là sự nhẹ bẫng của một trái tim đã ngừng chờ đợi, ngừng hy vọng.

Cô đưa mắt tìm chiếc điện thoại di động cũ kỹ vẫn nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ đầu giường. Chiếc điện thoại mà ngày trước cô luôn đặt ngay cạnh gối, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ Trần Hạo. Bây giờ, nó chỉ là một vật vô tri, không còn sức hấp dẫn, không còn nỗi thôi thúc nào. Cô không kiểm tra. Không còn. Lẽ ra, anh ấy phải nhắn tin, phải hỏi han, phải nói một lời nào đó để xoa dịu nỗi lòng cô sau cuộc gặp gỡ gượng gạo ấy. Nhưng có lẽ, không còn gì để nói nữa rồi. Hoặc có lẽ, anh đã quên. Hoặc tệ hơn, anh không còn muốn nói nữa. Tất cả những giả định ấy giờ đây đều không còn quan trọng, bởi vì Lê An đã quyết định không để chúng làm mình đau khổ nữa.

Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn cây, tiếng gió xào xạc trên những tán lá bàng đã bắt đầu ngả vàng. Từ dưới bếp, mùi cơm mới nấu và canh riêu cá thoang thoảng bay lên, đánh thức khứu giác của cô. Mẹ cô, bà Nguyễn Thị Mai, vẫn luôn là người phụ nữ tảo tần và tinh tế. Bà đã nhận ra sự khác lạ của con gái mình.

“An ơi, dậy ăn sáng con. Sao hôm nay con lại buồn vậy?” Giọng mẹ Lê An ấm áp vang lên, mang theo sự quan tâm không giấu giếm.

Lê An chậm rãi ngồi dậy, kéo tấm rèm cửa để ánh sáng tràn vào căn phòng. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, dù nó méo mó và yếu ớt. “Con không sao đâu mẹ, chỉ là hơi mệt chút thôi.” Cô đáp, giọng nói khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Cô không muốn mẹ lo lắng, không muốn bất kỳ ai phải nhìn thấy sự vỡ vụn bên trong mình.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Mỗi bước đi đều chậm rãi, như thể cô đang bước đi trên một con đường vô định, không biết mình sẽ đi đâu về đâu. Sau khi vệ sinh cá nhân, cô xuống bếp. Mẹ cô đã dọn sẵn bữa sáng. Nhìn bát cơm trắng tinh, đĩa rau muống luộc xanh mướt và bát canh riêu cá thơm lừng, Lê An cảm thấy một nỗi chua xót. Mẹ vẫn luôn chu đáo như vậy, nhưng cô lại không thể nào nuốt trôi được.

“Con ăn đi, sao lại ngồi thẫn thờ thế?” Mẹ cô nhìn Lê An, ánh mắt đầy lo lắng. Bà đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc dài của con gái, cảm nhận sự gầy gò của vai cô.

Lê An cầm đũa lên, gắp một miếng rau, nhai chậm rãi. “Con ăn đây ạ.” Cô nói, cố gắng tỏ ra bình thường. Nhưng trong lòng, mọi thứ đều trống rỗng. Hương vị món ăn quen thuộc của mẹ, tiếng chim hót ngoài vườn, ánh nắng dịu dàng xuyên qua mái hiên, tất cả đều trở nên nhạt nhòa. Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến tận cùng xương tủy, như thể những hy vọng và chờ đợi đã rút cạn sinh lực của cô.

Sau bữa sáng, Lê An không đi đâu. Cô chọn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ phòng mình, nhìn ra khoảng vườn nhỏ của gia đình. Những cây hoa giấy đang độ nở rộ, khoe sắc hồng rực rỡ dưới nắng. Cơn gió nhẹ lướt qua, làm rơi vài chiếc lá khô xuống nền đất. Cô vươn tay nhặt một chiếc lá bàng vàng úa, đã khô cong và giòn tan. Cô mân mê nó trong lòng bàn tay, cảm nhận từng đường gân mỏng manh, từng cạnh lá sắc nhọn. Chiếc lá này, giống như tình cảm của cô và Trần Hạo, đã từng xanh tươi, đã từng tràn đầy sức sống, nhưng rồi thời gian và khoảng cách đã biến nó thành một thứ khô héo, dễ dàng tan vỡ chỉ bằng một cái bóp nhẹ.

Cô không cầm điện thoại, cũng không có vẻ gì mong chờ tin nhắn. Tâm trí cô giờ đây chỉ còn là một khoảng không vô tận. Cô nhớ lại những lời Chi Mai nói, lời Bà Mai khuyên. Tất cả đều hướng về một điều: "thương mình trước". Nhưng thương mình trước là thế nào, khi mà trái tim đã chai sạn, đã không còn cảm thấy gì ngoài sự trống rỗng? Có lẽ, thương mình trước là chấp nhận sự thật, chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, dù mình có cố gắng đến mấy.

Thời gian trôi qua thật chậm, từng giây, từng phút. Buổi sáng bình yên trôi đi trong sự tĩnh lặng của căn nhà và tâm hồn cô gái. Lê An không còn tự hỏi Trần Hạo đang làm gì, có nhớ cô không, có nghĩ đến lời hứa ngày xưa không. Những câu hỏi ấy đã từng gặm nhấm cô từng đêm, nhưng giờ đây, chúng đã trở nên vô nghĩa. Cô chỉ muốn được bình yên, được thoát khỏi cái gánh nặng vô hình đã đè nén cô bấy lâu nay. Cô đã kiệt sức.

***

Khi nắng đã ngả sang chiều tà, Chi Mai tìm đến quán Cà Phê Chú Nam, nơi cô và Lê An thường gặp gỡ. Từ xa, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lê An đang ngồi ở góc quán, bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng người qua lại trên con phố nhỏ. Chi Mai khẽ thở dài. Mái tóc ngắn cá tính của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân. Nụ cười năng động thường trực trên môi Chi Mai đã tắt đi, thay vào đó là vẻ lo lắng hiện rõ.

Quán cà phê quen thuộc này vẫn giữ nguyên vẻ yên bình vốn có. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như ru lòng người, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách vãng lai. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế vọng lại, quyện với mùi cà phê rang xay nồng nàn và thoang thoảng mùi bánh ngọt. Bầu không khí thư thái, dịu nhẹ, nhưng đối với Lê An lúc này, nó lại càng làm nổi bật lên sự trầm mặc, cô độc trong tâm hồn cô.

Chi Mai bước lại gần, đặt tay lên vai Lê An. Lê An giật mình quay lại, ánh mắt mệt mỏi, thiếu sức sống. Dù đã cố gắng che giấu, nhưng Chi Mai vẫn nhìn thấy rõ sự trống rỗng và nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt bạn mình. Lê An đã gầy đi trông thấy, gương mặt xanh xao, quầng thâm dưới mắt rõ ràng, như thể cô đã không ngủ yên giấc trong nhiều đêm liền.

“An, cậu sao vậy? Trông cậu mệt mỏi quá,” Chi Mai khẽ hỏi, giọng nói đầy lo lắng. Cô kéo ghế ngồi đối diện Lê An, ánh mắt đầy cảm thông.

Lê An nhấp một ngụm cà phê đen đã nguội lạnh. Vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, giống như vị đắng của cuộc đời cô lúc này. “Tớ ổn mà, Mai à,” cô nói, giọng khàn khàn. “Chỉ là... tớ không còn muốn chờ đợi nữa.” Lời nói thốt ra nhẹ bẫng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng vô hình, một sự giải thoát đau đớn.

Chi Mai nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An, truyền cho bạn sự ấm áp từ lòng bàn tay mình. “Tớ biết mà. Tớ đã nói với cậu rồi. Đừng tự làm khổ mình nữa. Thanh xuân của mình đâu thể cứ mãi đợi một người không thuộc về mình.” Chi Mai không nói thêm lời an ủi sáo rỗng, cô chỉ lặp lại những lời cô đã từng nói, và cô biết, lúc này Lê An đã thực sự thấm thía.

Lê An khẽ cười nhạt, nụ cười méo mó không chạm đến mắt. “Cậu nói đúng. Có lẽ đã đến lúc tớ phải học cách sống cho riêng mình rồi.” Giọng cô run lên, nhưng ánh mắt lại có một tia kiên định le lói. Đó không phải là sự mạnh mẽ bùng cháy, mà là sự kiên định của một người đã trải qua quá nhiều đau khổ, cuối cùng đành phải chấp nhận buông bỏ. Cô đã quá kiệt sức để tiếp tục hy vọng. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, không cách nào lấp đầy.

Họ ngồi đó một lúc lâu, không cần nói quá nhiều. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, tiếng máy xay cà phê vẫn rì rì, nhưng trong không gian riêng của hai người bạn, chỉ có sự im lặng và những ánh mắt thấu hiểu. Chi Mai biết Lê An cần thời gian, cần không gian để tự hàn gắn vết thương lòng. Cô không thúc ép, không trách móc, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, lắng nghe, và sẻ chia sự im lặng ấy.

Lê An nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng chiều cuối cùng đang dần tắt. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, những lời hứa hẹn vu vơ bên bờ sông cũ. Ngày đó, cô đã tin vào một tình yêu không bao giờ phai nhạt, tin vào một định mệnh đã được an bài. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là hoài niệm, là những mảnh vỡ của một giấc mơ đã tan. Lời nói không thành, và tình yêu đã chậm một nhịp, lỡ cả một đời.

Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể một tảng đá nặng đã được nhấc khỏi lồng ngực. Sự nhẹ nhõm ấy đi kèm với nỗi trống rỗng, nhưng ít ra, nó không còn là nỗi đau nhức nhối nữa. Lê An đã mệt mỏi với việc chờ đợi một điều không chắc chắn, mệt mỏi với việc gặm nhấm những hy vọng mong manh. Cô đã sẵn sàng chấp nhận sự thật phũ phàng, chấp nhận rằng có những con đường phải đi một mình.

Chi Mai vẫn nắm tay Lê An. Cô biết, bạn mình đang trải qua một giai đoạn khó khăn, nhưng cô cũng nhìn thấy được tia sáng trong ánh mắt Lê An. Tia sáng của sự chấp nhận, của sự buông bỏ. Đó là dấu hiệu cho thấy Lê An đang dần tìm thấy con đường để thương mình trước.

***

Khi hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An lặng lẽ bước đi trên con đường quen thuộc của thị trấn. Cô không có một điểm đến cụ thể, chỉ đơn giản là muốn hít thở không khí trong lành, muốn bước đi để cảm nhận sự tồn tại của chính mình. Gió cuối thu vẫn se lạnh, làm tóc cô bay nhẹ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, nghe rõ hơn trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà.

Cô tình cờ đi ngang qua bến xe khách cũ kỹ, nơi đã chứng kiến biết bao cuộc chia ly và đoàn tụ. Đây cũng là nơi Trần Hạo đã lên chuyến xe đi thành phố, mang theo những lời hứa hẹn và để lại phía sau một trái tim đang thổn thức. Lê An dừng lại một chút, tựa vào một gốc cây bàng cổ thụ bên đường, nhìn về phía cổng bến xe. Dòng người qua lại thưa thớt hơn lúc ban ngày, chỉ còn vài ba chiếc xe khách đang chờ đón khách cho những chuyến đi đêm. Tiếng loa thông báo rè rè, không rõ lời, nhưng đủ để gợi lên một nỗi buồn man mác.

“Chuyến xe đó đã mang anh đi xa… và cũng mang theo cả một phần của em,” Lê An thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió. Cô chợt nhận ra, cảm giác đau đớn dữ dội như những lần trước khi nghĩ về Trần Hạo đã không còn nữa. Thay vào đó là một sự trống rỗng quen thuộc, một nỗi buồn dịu nhẹ, và một quyết định thầm lặng đang dần hình thành trong tâm trí cô. Cô đã không còn níu kéo, không còn dằn vặt. Chỉ còn lại sự chấp nhận.

Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Bà Mai, hàng xóm sát vách, trong chiếc áo bà ba màu nâu sẫm quen thuộc, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, đang xách một giỏ rau đi về. Bà nhìn thấy Lê An đứng lặng lẽ bên gốc cây, dáng vẻ mảnh mai, yếu ớt. Ánh mắt Bà Mai đầy lo lắng.

“An đấy à con? Sao lại đứng đây một mình? Con bé dạo này trông gầy đi nhiều quá… có chuyện gì buồn sao?” Giọng Bà Mai ấm áp, nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, đã thấy những ánh mắt trong veo của tình yêu thuở ban đầu, và giờ đây, bà cũng thấy được nỗi buồn không thể che giấu của cô.

Lê An giật mình, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. “Con không sao đâu bà. Chỉ là con đang nghĩ vẩn vơ thôi ạ.” Cô lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn còn đọng lại những tâm sự không thể nói thành lời. Mùi xăng dầu thoang thoảng cùng mùi khói bụi từ những chiếc xe tải đậu gần đó không làm cô khó chịu, ngược lại, nó mang đến một cảm giác thực tế, trần trụi.

Bà Mai đặt giỏ rau xuống đất, rồi vén mái tóc đã bạc phơ lên. Bà nhìn Lê An một cách trìu mến. “Con bé lớn rồi, cũng đến lúc phải tìm cho mình một bến đỗ bình yên rồi, đừng đợi mãi những điều không chắc chắn.” Lời nói của Bà Mai như một tiếng chuông vang vọng, củng cố thêm quyết định đã được nhen nhóm trong lòng Lê An. Nó không phải là một lời trách móc, mà là một sự động viên, một lời khuyên chân thành từ một người từng trải.

Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm, nơi bầu trời đang chuyển dần từ màu cam rực rỡ sang tím sẫm. Cô đã nghe những lời ấy từ Chi Mai, giờ lại nghe từ Bà Mai. Phải chăng, tất cả mọi người đều nhìn thấy điều mà cô đã cố chấp không muốn nhìn nhận bấy lâu nay? Rằng cô xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương một cách trọn vẹn, không phải là những mảnh vụn của một tình yêu đã lỡ.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tóc Lê An bay lòa xòa trước mặt. Cô đưa tay vuốt tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn gió. Đã đến lúc cô phải buông bỏ hoàn toàn. Đã đến lúc cô phải tìm một con đường khác cho riêng mình, một con đường mà ở đó, cô sẽ không còn phải chờ đợi trong vô vọng, không còn phải gặm nhấm nỗi nhớ và sự trống rỗng. Dù con đường phía trước còn mờ mịt, nhưng ít nhất, nó sẽ là con đường mà cô tự chọn, tự bước đi, và tự tìm lấy bến đỗ bình yên cho riêng mình. Có thể đó là một quyết định đau đớn, nhưng đó là điều duy nhất cô có thể làm để thương mình, để tự giải thoát khỏi cái bóng của quá khứ, khỏi những tiếc nuối của một tình yêu đã chậm một nhịp, lỡ cả một đời.

Bà Mai nhìn Lê An thêm một lúc, rồi khẽ nhặt giỏ rau lên. Bà không nói thêm lời nào, chỉ nở một nụ cười hiền hậu, như một lời chúc phúc thầm lặng. Bà biết, Lê An đã hiểu. Và bà tin rằng, cô gái trẻ này, dù có gầy gò và yếu ớt đến đâu, cũng sẽ tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, để bước tiếp trên con đường của riêng mình. Lê An đứng đó, nhìn theo bóng Bà Mai khuất dần. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau quặn thắt. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ, một sự bình thản của một người đã chấp nhận sự thật, chấp nhận buông bỏ. Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy thị trấn nhỏ, và cả trái tim đã kiệt sức của Lê An. Nhưng trong màn đêm ấy, một tia hy vọng mới, dù mong manh, cũng đang bắt đầu le lói.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free