Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 263: Cơ Hội Rạng Ngời, Ký Ức Phai Mờ

Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy thị trấn nhỏ, và cả trái tim đã kiệt sức của Lê An. Nhưng trong màn đêm ấy, một tia hy vọng mới, dù mong manh, cũng đang bắt đầu le lói. Trong khi Lê An đang học cách buông bỏ, ở một nơi xa xôi, ánh đèn thành phố vẫn sáng rực, và Trần Hạo đang bước vào một cuộc chiến khác, nơi những giấc mơ được dệt nên từ những con số khô khan và áp lực cạnh tranh không ngừng.

***

Sáng sớm, tại Phòng Họp Chiến Lược Trần Thịnh, ánh sáng trắng lạnh từ hệ thống đèn LED âm trần rọi xuống, phủ lên không gian một vẻ trang trọng nhưng cũng đầy căng thẳng. Căn phòng hình oval lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng, phản chiếu những chiếc ghế da cao cấp màu đen xếp ngay ngắn. Hệ thống màn hình chiếu lớn ở đầu phòng hiển thị những biểu đồ phức tạp và dòng chữ tiếng Anh chuyên ngành, trong khi những chiếc loa và micro hiện đại được bố trí đều đặn trên bàn, sẵn sàng cho những cuộc thảo luận gay gắt. Tường kính một chiều hướng ra thành phố, giờ này vẫn còn mờ sương, chỉ để lộ vài tòa nhà cao tầng đang vươn mình đón những tia nắng đầu tiên, tạo nên một bức tranh về sự vươn lên không ngừng nghỉ. Mùi cà phê mới pha đặc quánh hòa quyện với mùi giấy in còn mới và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp từ những người tham dự, xen lẫn với mùi kim loại lạnh của hệ thống điều hòa đang hoạt động hết công suất. Không khí trong phòng đặc quánh sự chuyên nghiệp, đôi khi có cả sự đối đầu ngầm giữa những cái tôi đầy tham vọng.

Trần Hạo ngồi ở vị trí giữa, lưng thẳng, ánh mắt chăm chú theo dõi từng động thái của Anh Long. Anh đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, cà vạt thắt chỉnh tề, trông chững chạc hơn nhiều so với cái vẻ thư sinh ngày nào ở thị trấn ven sông. Anh tựa hồ như một con người khác, một phần của guồng quay hối hả nơi thành thị, nơi mà mọi thứ đều được định giá bằng hiệu suất và thành công. Bên cạnh anh, Quân, với vẻ ngoài thư sinh quen thuộc và cặp kính cận dày cộp, thi thoảng lại đẩy gọng kính, nét mặt có chút lo lắng. Hoàng, người bạn học cùng khóa, ngồi chếch phía đối diện, vẫn giữ vẻ năng động thường thấy, thỉnh thoảng lại gật đầu tán thành khi Anh Long nói. Hà Minh, cấp trên trực tiếp và cũng là người đồng nghiệp luôn có chút cạnh tranh ngầm với Trần Hạo, ngồi ở phía cuối bàn, ánh mắt sắc bén lướt qua một lượt các gương mặt, dừng lại một chút ở Trần Hạo, như thể đang đánh giá, dò xét. Anh ta khẽ nhếch mép, một nụ cười khó nhận ra.

Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, người đứng đầu dự án này, cao ráo, ăn mặc lịch sự với bộ vest màu xám than, ánh mắt sắc bén nhưng ẩn chứa một sự tin tưởng nhất định vào năng lực của đội ngũ. Anh điềm tĩnh bước đến trước màn hình, cầm một cây bút laser, bắt đầu bài thuyết trình. Giọng nói của anh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng, mang theo một năng lượng cuốn hút, khiến mọi người không khỏi dồn sự tập trung vào từng lời anh nói.

“Chào buổi sáng, mọi người,” Anh Long bắt đầu, quét một lượt ánh mắt kiên định qua từng gương mặt, “Hôm nay, chúng ta ở đây để nói về một dự án mới. Một dự án không chỉ mang tính chiến lược đối với công ty, mà còn là một bước ngoặt, một cơ hội vàng cho mỗi cá nhân các bạn.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí từng người. “Đây là dự án ‘Smart City Connect’ – một nền tảng công nghệ toàn diện nhằm kết nối các dịch vụ đô thị thông minh. Quy mô của nó lớn hơn bất kỳ dự án nào chúng ta từng thực hiện. Và áp lực cũng sẽ lớn hơn rất nhiều.”

Tiếng máy chiếu kêu khẽ, hình ảnh trên màn hình chuyển sang những con số, biểu đồ phức tạp và những dòng code mẫu. Trần Hạo nheo mắt, cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ nhất. Anh cảm nhận được nhịp đập nhanh hơn của trái tim mình, không phải vì lo sợ, mà vì một sự phấn khích khó tả. Đây chính là điều anh tìm kiếm bấy lâu nay – một thử thách xứng tầm, một cơ hội để chứng tỏ bản thân trong môi trường khắc nghiệt này. Anh đưa tay ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay, cây bút bi cứa mạnh lên từng trang giấy, như khắc sâu từng lời của Anh Long vào tâm trí.

“Dự án này không chỉ đòi hỏi sự sáng tạo, mà còn cần sự tỉ mỉ, kiên trì và tinh thần làm việc nhóm tuyệt vời,” Anh Long tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ đối mặt với những công nghệ mới nhất, những thách thức chưa từng có. Nhưng tôi tin tưởng vào khả năng của các bạn. Đặc biệt, tôi đã nhìn thấy tiềm năng lớn ở một số gương mặt mới.” Anh liếc nhìn về phía Trần Hạo và một vài đồng nghiệp trẻ khác, bao gồm cả Hà Minh.

Hà Minh khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh ta liếc mắt sang Trần Hạo một lần nữa, một cái liếc nhanh như cắt, nhưng đầy ẩn ý. Có một sự công nhận thoáng qua, nhưng cũng có một sự thách thức ngầm. Anh ta biết, Trần Hạo cũng là một đối thủ đáng gờm.

Trần Hạo không để ý đến cái nhìn đó. Toàn bộ tâm trí anh giờ đây chỉ tập trung vào dự án, vào những con số, những yêu cầu kỹ thuật mà Anh Long đang trình bày. Anh đã chờ đợi một cơ hội như thế này từ rất lâu rồi, từ khi anh đặt chân lên thành phố này với hành trang là hoài bão và một lời hứa với Lê An, một lời hứa mà giờ đây dường như đang dần bị lãng quên dưới ánh đèn rực rỡ của tương lai.

Anh Long kết thúc phần giới thiệu dự án bằng một câu nói đầy trọng lượng: “Đây là cơ hội để các bạn chứng tỏ bản thân. Dự án này sẽ định hình tương lai của công ty, và của chính các bạn. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Anh Long nhìn thẳng vào Trần Hạo khi nói câu cuối cùng, như muốn nhấn mạnh rằng anh đã đặt niềm tin rất lớn vào chàng trai trẻ này.

Trần Hạo cảm nhận rõ ràng ánh mắt đó. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải áp lực, mà là sự thôi thúc. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định đáp lại Anh Long. Trong tâm trí anh, một suy nghĩ mạnh mẽ vang vọng: *Một cơ hội lớn. Phải nắm bắt. Không thể để lỡ.* Anh biết rằng, để đạt được vị trí mình mong muốn, để có thể quay về thị trấn với một tương lai vững chắc, anh phải nỗ lực gấp nhiều lần. Và dự án này, chính là con đường ngắn nhất để anh chạm tới mục tiêu ấy. Anh sẽ không để bất cứ điều gì làm mình xao nhãng, dù là những ký ức xưa cũ, hay những lời hứa hẹn đã dần phai nhạt. Tiếng bút ký trên giấy lại vang lên, đều đặn và dứt khoát, như nhịp đập của một trái tim đang bùng cháy với khát vọng.

***

Đêm muộn, căn tin công ty đã vắng người. Những chiếc bàn ghế nhựa được xếp gọn gàng, ánh sáng điện từ những bóng đèn huỳnh quang vẫn còn bật, hắt lên một không gian rộng lớn nhưng lại trống trải đến lạ. Chỉ còn mình Trần Hạo ngồi lỳ bên một chiếc bàn góc, xung quanh là một biển tài liệu giấy tờ chất chồng, cùng chiếc laptop mở sáng rực, những dòng code chạy liên tục trên màn hình. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ kể từ sau buổi họp sáng, chỉ kịp ăn vội gói mì tôm vừa pha bằng nước nóng từ bình đun. Mùi mì tôm xộc lên mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của không khí điều hòa.

Trần Hạo cắm cúi gõ phím, tiếng lạch cạch đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo đến lạ thường. Anh cảm thấy một nguồn năng lượng vô tận đang chảy trong huyết quản, một sự thôi thúc mạnh mẽ để hoàn thành công việc, để giải quyết từng vấn đề nhỏ nhất của dự án. Thành phố về đêm bên ngoài cửa sổ vẫn nhấp nháy ánh đèn, nhưng đối với anh, mọi thứ dường như đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn lại những con số, những thuật toán và deadline đang chờ đợi.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại di động đặt cạnh chiếc laptop rung lên bần bật. Một tin nhắn đến. Trần Hạo liếc mắt sang, màn hình hiện lên tên của Lê An. Một thoáng chần chừ, một sợi dây vô hình kéo anh về với thực tại, với những ký ức đã cũ. Tin nhắn hiện lên: *“Anh Hạo ơi, anh có khỏe không? Lâu rồi không thấy anh gọi.”*

Một cảm giác nặng nề thoáng qua trong lồng ngực Trần Hạo. Anh nhớ đến lời hứa sẽ gọi lại cho cô, nhớ đến vẻ mặt thất vọng của cô trong lần gặp gỡ chóng vánh ở thị trấn. Nhưng rồi, ánh sáng từ màn hình laptop lại cuốn hút anh trở lại, những con số lại nhảy múa, những vấn đề cấp bách của dự án lại hiện lên rõ ràng hơn. Anh thở dài, một tiếng thở rất khẽ, gần như vô thanh, rồi vội vàng gõ một tin nhắn trả lời ngắn gọn, gần như là một phản xạ vô thức: *“Anh bận lắm, lát gọi lại nhé.”*

Không chờ Lê An kịp trả lời, Trần Hạo đã vội vàng ấn nút khóa màn hình điện thoại, đặt úp xuống bàn. Anh không muốn bất cứ điều gì làm gián đoạn dòng suy nghĩ của mình lúc này. Cảm giác tội lỗi mơ hồ về việc bỏ bê Lê An lướt qua, nhưng nó quá yếu ớt, quá xa xôi so với sức nặng của công việc đang đè lên vai anh. Trong đầu anh, một lời biện minh nhanh chóng hình thành: *Chuyện này quan trọng hơn. Sau này sẽ bù đắp cho An.* Anh tự nhủ, rằng tất cả những nỗ lực này, tất cả những đêm thức trắng này, đều là để có một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Nhưng anh quên mất rằng, tương lai đôi khi không chỉ được xây dựng bằng vật chất, mà còn bằng những khoảnh khắc hiện tại, bằng sự quan tâm và những lời nói kịp thời.

Anh lại vùi đầu vào màn hình, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn. Mùi cà phê đã nguội ngắt trong cốc, gói mì tôm đã cạn, nhưng anh vẫn không dừng lại. Ánh mắt anh kiên định, đôi lúc nheo lại khi gặp phải một đoạn code khó. Anh vuốt nhẹ trán, cảm nhận sự mệt mỏi đang vây lấy cơ thể, nhưng tinh thần anh vẫn không cho phép anh gục ngã. Tiếng điều hòa rè rè như một lời ru đều đặn, tiếng còi xe từ xa vọng lại từ con phố lớn bên ngoài, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự cô độc và tham vọng nơi thành thị.

Càng đào sâu vào dự án, Trần Hạo càng nhận ra rằng mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không thể thoát ra. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ khi giải quyết được một vấn đề khó, khi nhìn thấy những dòng code của mình hoạt động trơn tru. Đối với anh lúc này, công việc không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm đam mê, là mục đích sống. Những hình ảnh về thị trấn ven sông, về Lê An, về những buổi chiều tan học, những đêm trò chuyện bên bờ sông, tất cả đều trở nên mờ nhạt, như những thước phim cũ kỹ đã được cất sâu vào một góc ký ức. Anh đã không còn tâm trí để nghĩ về những điều đó, không còn thời gian để hoài niệm. Mỗi phút giây trôi qua đều được tính toán, đều được dành cho mục tiêu lớn hơn, cho con đường sự nghiệp mà anh đã chọn. Anh biết mình đang đánh đổi, nhưng anh tin rằng đó là một sự đánh đổi xứng đáng.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ hắt vào căn phòng trọ chật chội của Trần Hạo. Căn phòng nằm trong một dãy nhà trọ cũ kỹ, với những bức tường sơn màu vàng đã bong tróc, và tiếng sinh hoạt ồn ào của những người hàng xóm đã bắt đầu từ sớm. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng xe cộ từ con hẻm nhỏ vọng vào, tiếng nhạc từ phòng bên cạnh, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị bình dân. Mùi thức ăn nấu nướng từ những căn phòng khác thoang thoảng bay vào, cùng với mùi ẩm mốc nhẹ và mùi nước xả vải của quần áo phơi trong hành lang.

Trần Hạo nằm vật ra giường, tấm lưng đau nhức sau nhiều giờ liền ngồi trước máy tính. Anh chỉ kịp chợp mắt vài tiếng đồng hồ, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng với các con số, biểu đồ và ý tưởng của dự án "Smart City Connect". Ngay cả trong giấc ngủ chập chờn, anh cũng mơ thấy những dòng code, những thuật toán phức tạp. Anh ngáp dài một tiếng, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây lấy.

Anh vươn vai, cảm nhận từng khớp xương kêu răng rắc. Ánh mắt anh lướt qua bàn học nhỏ đặt cạnh giường. Trên đó, giữa những cuốn sách chuyên ngành dày cộp và chồng tài liệu, là một khung ảnh cũ. Trong ảnh, Lê An cười rạng rỡ, mái tóc bay trong gió, đứng cạnh anh bên bờ sông cũ ở quê nhà. Một thoáng ký ức chợt ùa về, một nụ cười mệt mỏi nhưng cũng đầy tiếc nuối hiện trên môi Trần Hạo. Anh nhớ lại những buổi chiều hoàng hôn tím rịm trên sông, những lời hứa hẹn vu vơ mà cả hai đã trao nhau. Hình ảnh Lê An trong bức ảnh thật thanh khiết, dịu dàng, một vẻ đẹp đối lập hoàn toàn với sự hối hả, xô bồ của thành phố này.

Nhưng chỉ một thoáng. Ký ức ấy nhanh chóng bị thay thế bằng hình ảnh các biểu đồ tăng trưởng, các dòng code còn dang dở, những vấn đề kỹ thuật cần được giải quyết. Ánh mắt anh trở nên kiên định trở lại, nét mặt lộ rõ sự quyết tâm. Anh biết rằng mình không thể chìm đắm trong quá khứ lúc này. Tương lai đang chờ đợi anh, và anh phải nắm bắt nó bằng mọi giá.

Anh vươn tay lấy chiếc điện thoại di động đặt trên tủ đầu giường. Không phải để gọi cho Lê An, không phải để kiểm tra xem cô đã nhận được tin nhắn của anh chưa, mà là để kiểm tra email công việc. Hàng chục email mới đã đổ về, những yêu cầu từ Anh Long, những báo cáo tiến độ từ các thành viên khác trong nhóm. Anh nhấp vào từng email, đọc lướt qua, đầu óc nhanh chóng phân tích và lên kế hoạch cho một ngày làm việc mới.

*Dự án này... sẽ thay đổi tất cả. Không thể để thất bại.* Suy nghĩ đó lặp đi lặp lại trong đầu anh như một câu thần chú. Anh cần phải thành công, không chỉ vì bản thân, mà còn vì một lời hứa anh đã tự đặt ra cho chính mình. Lời hứa về một tương lai xán lạn, một vị thế vững chắc nơi thành thị. Anh muốn chứng tỏ rằng quyết định rời đi của mình là đúng đắn, rằng những gì anh đang theo đuổi là có giá trị.

Anh đứng dậy, kéo rèm cửa sổ, để ánh nắng chói chang của buổi sáng thành phố tràn vào căn phòng. Không khí oi bức bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách. Anh vội vã chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, một ngày nữa anh sẽ lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của công việc. Bức ảnh cũ của Lê An vẫn nằm im lìm trên bàn, bị che khuất một phần bởi tập tài liệu dày cộp. Một lần nữa, cô lại lùi về phía sau, nhường chỗ cho những tham vọng và khát khao của anh. Trần Hạo đã quên mất việc gọi lại cho Lê An. Anh đã quên. Hoặc anh đã chọn cách quên. Bởi vì, đối với anh lúc này, mọi thứ đều phải phục vụ cho mục tiêu duy nhất: thành công.

Cánh cửa phòng trọ khép lại sau lưng anh, bỏ lại phía sau những ký ức cũ kỹ và một bóng hình đã dần phai mờ. Bước chân anh mạnh mẽ, dứt khoát, tiến về phía trước, nơi ánh đèn thành phố vẫn đang gọi mời, nơi những cơ hội rạng ngời đang chờ đợi. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, mối tình đầu của anh đang bắt đầu hành trình tìm kiếm bến đỗ bình yên cho riêng mình, một hành trình không còn anh đồng hành. Khoảng cách vô hình giữa họ đã ngày một lớn hơn, không chỉ là địa lý, mà còn là định hướng, là mục tiêu, và là cả những ưu tiên trong cuộc đời. Tình yêu của họ, có lẽ, đã thực sự chậm một nhịp, để rồi lỡ cả một đời.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free