Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 264: Bóng Nắng Chợ Chiều, Lòng Người Trống Vắng
Ánh nắng đầu ngày hắt hờ vào căn phòng trọ chật chội của Trần Hạo. Cánh cửa vừa khép lại sau lưng anh, bỏ lại phía sau những ký ức cũ kỹ và một bóng hình đã dần phai mờ. Bước chân anh mạnh mẽ, dứt khoát, tiến về phía trước, nơi ánh đèn thành phố vẫn đang gọi mời, nơi những cơ hội rạng ngời đang chờ đợi. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, mối tình đầu của anh đang bắt đầu hành trình tìm kiếm bến đỗ bình yên cho riêng mình, một hành trình không còn anh đồng hành. Khoảng cách vô hình giữa họ đã ngày một lớn hơn, không chỉ là địa lý, mà còn là định hướng, là mục tiêu, và là cả những ưu tiên trong cuộc đời. Tình yêu của họ, có lẽ, đã thực sự chậm một nhịp, để rồi lỡ cả một đời.
***
Sáng hôm đó, Lê An tỉnh giấc trong căn nhà nhỏ của mình, cảm nhận sự trống rỗng quen thuộc len lỏi vào từng tế bào. Ánh nắng ban mai vàng óng, trong trẻo xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ đã cũ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió xào xạc luồn qua tán cây bưởi, và xa xa là tiếng sóng sông vỗ nhẹ vào bờ cát, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm thị trấn. Mùi cà phê mẹ cô vừa pha thoang thoảng bay lên từ dưới bếp, quyện cùng mùi hoa nhài từ giàn hoa trước hiên nhà và một chút mùi sách cũ từ giá sách trong phòng khách. Mọi thứ thật yên bình, thật dịu dàng, nhưng lại không thể xoa dịu được nỗi nặng trĩu trong lòng cô.
Lê An nằm lặng lẽ trên giường, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Đã bao nhiêu ngày rồi cô thức dậy với cảm giác này? Một khoảng không vô tận, một sự thiếu vắng không thể gọi tên. Chiếc điện thoại di động nằm im lìm trên chiếc bàn đầu giường, ánh sáng màn hình tắt ngấm, không một tin nhắn đến, không một cuộc gọi nhỡ. Cô không còn cảm thấy thôi thúc phải cầm nó lên kiểm tra như trước nữa. Sự chờ đợi, như một sợi dây vô hình, đã thắt chặt trái tim cô quá lâu, và giờ đây, nó đã đứt đoạn, để lại một vết hằn sâu hoắm. Không phải cô không quan tâm, mà là cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục nuôi dưỡng một hy vọng mong manh.
Cô khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến nỗi gần như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng của căn phòng. Lê An rời khỏi giường, bước chân nhẹ tênh như không muốn đánh thức sự yên ắng ấy. Cô tiến đến bên cửa sổ, ngắm nhìn dòng sông Lam hiền hòa uốn lượn phía xa. Nước sông vẫn xanh trong, phản chiếu màu trời biếc, những con thuyền nhỏ lững lờ trôi, mang theo nhịp sống chậm rãi của quê hương. Cảnh vật ấy đáng lẽ phải mang lại sự an yên, nhưng trong mắt Lê An, nó lại càng khắc sâu thêm cảm giác cô đơn. Dòng sông cứ thế chảy trôi, mang theo những gì đã qua, còn cô, cô vẫn mắc kẹt lại với những mảnh vỡ của ký ức.
Cô nghĩ thầm, giọng nói nội tâm mình nghe thật khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí buổi sớm: *Mình không thể cứ mãi như thế này được...*. Đã đến lúc phải làm gì đó, không phải để thay đổi ai, mà là để thay đổi chính mình. Không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng, không thể cứ mãi để cuộc sống trôi qua một cách vô vị như vậy. Cô cần phải tự giải thoát mình khỏi cái vòng luẩn quẩn của nỗi buồn. *Cần phải làm gì đó, dù chỉ là để quên đi...* Lời nói không thành, nhưng vang vọng trong tâm trí cô, như một lời hứa với chính bản thân mình.
Lê An bước vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh. Hơi nước mát lạnh xua đi một phần uể oải. Cô đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt mình. Chúng vẫn đẹp, nhưng giờ đây phảng phất một nỗi buồn xa xăm, một chút cam chịu, thản nhiên. Cô cố gắng mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa nhưng ánh mắt đã có thêm chút kiên quyết. Cô không muốn mình trở thành một cái bóng, một người phụ nữ chỉ biết sống với quá khứ. Cuộc sống này còn nhiều điều đang chờ đợi, và cô cần phải tìm lại chính mình. Cần phải tự mình lấp đầy khoảng trống này, thay vì chờ đợi một người khác đến lấp đầy. Suy nghĩ ấy, dẫu nặng nề, nhưng lại mang đến cho cô một nguồn sức mạnh mới, nhỏ nhoi nhưng đủ để cô bước ra khỏi căn phòng, bắt đầu một ngày mới với một quyết định khác.
***
Buổi chiều, khi nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng cả con đường đất dẫn vào Nhà Văn Hóa Thị Trấn, Lê An bước đi với một tâm trạng khác hẳn buổi sáng. Nắng chiều không còn gay gắt mà trở nên vàng óng, dịu nhẹ mơn man trên làn da cô. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất ẩm và hương hoa dại. Nhà Văn Hóa Thị Trấn là một ngôi nhà cũ, mái ngói đỏ tươi đã bạc màu thời gian, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính, thân thuộc. Sân rộng lát gạch tàu đã mòn nhẵn, có một cây bàng cổ thụ đứng sừng sững, tán lá rộng che bóng mát cả một góc sân. Dưới gốc cây, những chiếc ghế đá cũ kỹ nằm rải rác, nơi lũ trẻ thường tụ tập chơi đùa mỗi buổi chiều.
Khi Lê An bước vào, một không khí vui vẻ, tất bật và ấm cúng của tình làng nghĩa xóm lập tức bao trùm lấy cô. Bên trong, mọi người đang tất bật chuẩn bị cho lễ hội truyền thống sắp tới của thị trấn. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chổi tre quét sân xào xạc, tiếng dây ruy băng đủ màu sắc bay phấp phới trong gió khi mọi người trang trí. Từ chiếc radio cũ đặt trên bàn, tiếng nhạc dân ca trữ tình phát ra đều đều, tạo nên một không gian vừa sôi động vừa hoài niệm. Mùi vôi ve mới sơn phảng phất, quyện cùng mùi giấy màu, mùi hoa tươi cắm vội vàng trong những chiếc bình gốm.
“Con An hôm nay ra đây giúp mọi người à? Ngoan quá!” Một giọng nói ấm áp cất lên. Lê An quay lại, thấy Bà Mai đang mỉm cười hiền hậu. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, toát lên vẻ phúc hậu của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống. “Lớn rồi còn khéo tay thế này, ai mà chê được.”
Lê An cười nhẹ, nụ cười chân thành hơn buổi sáng rất nhiều. “Dạ cháu rảnh nên ra phụ ạ. Đông vui thế này cháu cũng thấy vui lây.” Cô cầm lấy cuộn giấy màu, bắt đầu cắt tỉa những bông hoa trang trí. Đôi tay cô thoăn thoắt, tỉ mỉ, cẩn thận từng chi tiết. Cảm giác bận rộn này thật dễ chịu, nó lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí, không cho phép nỗi buồn có cơ hội len lỏi.
“Đúng rồi, đông vui là hết buồn hết tủi liền à!” Chị Ba, chủ cửa hàng tạp hóa đầu làng, với dáng người nhỏ nhắn và tiếng rao hàng vang lừng thường ngày, giờ đây đang khuân vác một thùng đồ trang trí, cũng vui vẻ nói vọng sang, tiếng cười giòn tan. Chị Ba luôn là người hoạt bát, mang lại năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh.
Bà Mai nhìn Lê An một cách trìu mến, rồi hạ giọng, nói nhỏ đủ để hai người nghe thấy: “Con bé dạo này trông có vẻ buồn, nhưng chịu khó ra ngoài thế này là tốt rồi. Cứ ở mãi trong nhà thì ai mà biết được mình cần gì, muốn gì, phải không con?” Lời nói của bà như một làn gió nhẹ, thổi vào tâm hồn đang chông chênh của Lê An. Bà Mai luôn thấu hiểu, không cần nói nhiều, bà vẫn cảm nhận được những nỗi niềm ẩn sâu. Lê An chỉ khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một chút ấm áp. Lời khuyên của Bà Mai, dù chỉ là vu vơ, nhưng lại gieo vào lòng cô một hạt mầm suy nghĩ, về việc đừng để tuổi xuân trôi qua vô ích.
Lê An tiếp tục công việc, cô cùng mọi người treo cờ, dán khẩu hiệu, sắp xếp bàn ghế. Tiếng cười nói, tiếng trêu chọc nhau vang vọng khắp gian nhà. Cô cười nhiều hơn thường lệ, đôi mắt ánh lên niềm vui tạm thời. Sự tương tác với mọi người, những lời hỏi thăm chân tình, những câu chuyện phiếm không đầu không cuối, tất cả đều giúp cô quên đi gánh nặng trong lòng. Cô cảm thấy mình như được hòa tan vào dòng chảy chung của cuộc sống cộng đồng, không còn là một cá thể cô độc nữa.
Trong một khoảnh khắc nghỉ tay, cô đưa mắt nhìn quanh. Bác Tám, người trông coi đền thờ của làng, với râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ nhắn trong chiếc áo nâu sòng quen thuộc, đang ngồi tư lự ở một góc sân, nhìn lũ trẻ chơi đùa. Ông hiền từ, thâm trầm, đôi khi nói những câu mang tính triết lý sâu sắc mà không ai ngờ tới. Lê An khẽ mỉm cười, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Cô nhận ra, thị trấn này vẫn luôn là một bến đỗ, nơi có những con người ấm áp, sẵn lòng sẻ chia. Dù niềm vui này có thể chỉ là tạm thời, nhưng ít nhất, nó đã đẩy lùi được sự trống rỗng, dù chỉ là trong chốc lát. Cô không biết rằng, những hoạt động này, những nụ cười này, không chỉ giúp cô tìm thấy chút nhẹ nhõm, mà còn khiến cô trở nên nổi bật hơn trong mắt những người khác ở thị trấn, tạo tiền đề cho những gặp gỡ, những mối quan hệ mới sẽ đến trong tương lai.
***
Khi màn đêm buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên bầu trời, Lê An trở về nhà sau một buổi chiều bận rộn và nhiều tiếng cười. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, rải ánh bạc xuống dòng sông Lam, tạo nên một con đường lấp lánh trên mặt nước. Trời mát mẻ, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm của sông, xua đi cái nóng bức còn sót lại của ban ngày. Tiếng côn trùng bắt đầu kêu rả rích từ khu vườn, tiếng chó sủa xa xa vọng lại từ phía bờ sông, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của đêm ở một thị trấn nhỏ. Mùi hoa nhài từ ban công nhà cô thoang thoảng bay vào, quyện cùng mùi hương trầm phảng phất từ bàn thờ ông bà, tạo nên một bầu không khí yên bình, nhưng cũng có chút trầm buồn.
Cô tắm rửa, dòng nước ấm áp chảy qua da thịt như gột rửa đi những mệt mỏi thể xác. Nhưng những mệt mỏi trong tâm hồn thì vẫn còn đó. Lê An ngồi bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông đêm. Những tiếng cười nói, những lời hỏi thăm ân cần của Bà Mai, Chị Ba và mọi người ban chiều đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng quen thuộc. Nụ cười trên môi cô nhạt dần, rồi tắt hẳn. Cảm giác trống rỗng lại chậm rãi dâng lên, sâu sắc hơn, dai dẳng hơn bao giờ hết, như một con sóng ngầm, dù bị đẩy lùi nhưng không bao giờ biến mất hoàn toàn. Cô nhận ra, những hoạt động cộng đồng, những khoảnh khắc vui vẻ đó, chỉ là liều thuốc giảm đau tạm thời. Chúng có thể xoa dịu vết thương lòng trong chốc lát, nhưng không thể chữa lành nó.
Lê An thở dài, đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập cô đơn của trái tim mình. Nó vẫn đập, vẫn sống, nhưng mang theo một nỗi niềm không thể giãi bày. Cô không nhìn vào điện thoại, không có nhu cầu kiểm tra bất cứ thứ gì. Nó cứ nằm im lìm trên bàn, như một vật vô tri vô giác, không còn là trung tâm của mọi hy vọng và chờ đợi. Cô chỉ lặng lẽ ngắm nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt sông, gương mặt thoáng nét ưu tư.
*Vui đó, nhưng rồi cũng lại về một mình...* Suy nghĩ ấy len lỏi trong đầu cô, như một lời thì thầm khắc khoải. Cô đã cố gắng, thật sự cố gắng để hòa nhập, để tìm kiếm niềm vui. Nhưng khi đêm về, khi mọi thứ tĩnh lặng, cái khoảng cách vô hình ấy lại hiện rõ mồn một. Cô vẫn chưa thể thoát khỏi nó. Trần Hạo, dù không xuất hiện trực tiếp trong tâm trí cô lúc này, nhưng sự vắng mặt của anh, sự im lặng từ anh, lại chính là nguyên nhân sâu xa của nỗi cô đơn này.
Lê An không biết mình sẽ phải làm gì để thực sự bình yên. *Bao giờ thì mình mới thực sự bình yên đây?* Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, không có lời đáp. Cô cảm thấy mình như đang đi trên một con đường mờ mịt, không rõ điểm đến. Nỗi cô đơn này vẫn dai dẳng, dù cô đã cố gắng tìm kiếm niềm vui. Nó báo hiệu rằng cô sẽ cần một sự quan tâm sâu sắc hơn, một bến đỗ vững chắc hơn, từ một người khác, một người thực sự hiện hữu và ở bên cạnh cô. Ánh trăng vẫn trải dài trên mặt sông, đẹp đến nao lòng, nhưng lại càng làm nổi bật sự trống vắng trong tâm hồn Lê An. Cô biết, hành trình tìm kiếm bến đỗ bình yên của mình vẫn còn rất dài, và có lẽ, cô sẽ phải tìm nó một mình, không còn bóng hình của Trần Hạo bên cạnh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.