Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 266: Ngày Em Đợi, Anh Quên
Đêm đã chuyển sang một màu đen thẫm phủ đầy sao, Lê An trở về căn nhà thân thuộc của mình. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên cao, rải một vệt sáng bạc lấp lánh trên mặt sông Lam, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch đến nao lòng. Mùi hoa nhài từ ban công nhà cô vẫn thoang thoảng, quyện cùng mùi hương trầm dịu nhẹ từ bàn thờ ông bà, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, bình yên đến lạ. Cô tắm rửa, để dòng nước ấm áp cuốn trôi đi những mệt mỏi thể chất của một ngày dài hoạt động.
Lê An bước ra khỏi phòng tắm, khoác lên mình bộ đồ ngủ thoải mái. Cô không vội vàng đi ngủ, mà ngồi xuống bên cửa sổ, nơi cô có thể nhìn ngắm dòng sông đêm. Cái cảm giác cô đơn vẫn còn đó, lãng đãng như những làn sương mỏng giăng mắc trên mặt sông, nhưng không còn nặng nề, day dứt như đêm qua. Thay vào đó, trong tâm trí cô, là hình ảnh nụ cười hiền hậu và ánh mắt chân thành của Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhớ lại cách anh nhẹ nhàng giúp cô treo dải lụa, cách anh kiên nhẫn lắng nghe cô chia sẻ, và đặc biệt là cử chỉ chu đáo khi anh đưa cho cô chai nước mát lạnh.
Cô khẽ chạm vào chai nước vẫn còn đặt trên bệ cửa sổ. Chai nước đã hết lạnh, nhưng sự mát mẻ của nó vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô, như một dấu ấn của sự quan tâm. Cô thở dài, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự tuyệt vọng hay mệt mỏi, mà là của sự suy tư, của một tâm hồn đang tìm kiếm câu trả lời.
*Anh ấy... khác thật. Anh ấy ở đây. Luôn ở đây.*
Suy nghĩ ấy len lỏi trong đầu Lê An, như một lời thì thầm thâm trầm. Trần Hạo, đã từng là tất cả đối với cô, nhưng giờ đây anh chỉ là một cái tên mờ nhạt, một ký ức xa xôi. Sự vắng mặt của anh đã tạo nên một khoảng trống quá lớn trong cuộc đời cô, một khoảng trống mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng mọi cách, nhưng đều vô vọng. Anh đã từng hứa sẽ không quên cô, nhưng những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, rồi sự im lặng kéo dài đã khiến lời hứa ấy trở nên vô nghĩa. Khoảng cách vô hình giữa họ đã quá lớn, đến mức cô không thể cảm nhận được sự tồn tại của anh trong cuộc sống của mình nữa.
Còn Nguyễn Hoàng Huy, anh lại khác. Anh không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn điều gì xa vời. Anh chỉ đơn giản là hiện hữu, là ở đó, ngay trong khoảnh khắc hiện tại của cô. Anh thể hiện sự quan tâm của mình bằng những hành động nhỏ bé, thiết thực và chân thành. Anh lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô, và mang đến cho cô một cảm giác được quan tâm, được để ý mà bấy lâu nay cô đã thiếu vắng. Sự quan tâm hiện hữu và chu đáo của Nguyễn Hoàng Huy như một làn gió mới, khẽ khàng thổi vào khu vườn tâm hồn cô, mang theo một chút hy vọng, một chút ấm áp sau những ngày dài cô đơn.
Lê An biết, cô chưa yêu anh. Tình yêu không phải thứ có thể đến dễ dàng như vậy, đặc biệt là với một trái tim đã từng tổn thương. Nhưng cô cảm nhận được một điều gì đó khác biệt. Một sự an ủi, một sự nhẹ nhõm khi có anh ở bên. Cô không còn cảm thấy mình hoàn toàn một mình trên con đường tìm kiếm bến đỗ bình yên nữa. Có lẽ, bến đỗ đó không phải là một người đàn ông hoàn hảo như trong mơ, mà là một người đàn ông bình dị, chân thành, luôn ở bên cạnh cô, cùng cô trải qua những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.
Ánh trăng vẫn trải dài trên mặt sông, đẹp đến nao lòng. Lê An nhìn ra xa, về phía dòng sông. Cái khoảnh khắc được sẻ chia, được quan tâm một cách tinh tế của Hoàng Huy đã gieo vào lòng cô một hạt mầm mới. Hạt mầm của sự hy vọng, rằng có lẽ, cô không cần phải tìm kiếm một tình yêu mãnh liệt, một bến đỗ vĩ đại. Chỉ cần một sự hiện diện ấm áp, một bàn tay đưa ra đúng lúc, một ánh mắt chân thành, cũng đủ để xoa dịu đi nỗi cô đơn, đủ để cô không còn cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng đời. Cô vẫn còn băn khoăn, vẫn còn suy tư, nhưng trong lòng cô đã không còn nặng trĩu. Sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy, và cách anh quan tâm cô, đã bắt đầu lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo đã bỏ lại, từng chút một, rất nhẹ nhàng. Đây không phải là tình yêu sét đánh, nhưng là một sự khởi đầu cho một mối quan hệ mới, một mối quan hệ mà Lê An có thể cảm thấy được quan tâm một cách chân thực, đúng như những gì cô đang mong muốn.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng óng ả đầu tiên của một ngày mới bắt đầu rải xuống thị trấn ven sông, đánh thức vạn vật bằng thứ ánh sáng dịu dàng, trong trẻo, Lê An thức dậy với một cảm giác đặc biệt. Hôm nay là ngày sinh nhật của cô. Không phải một ngày đặc biệt rầm rộ, nhưng là một ngày mà cô luôn cất giữ một góc riêng trong trái tim mình. Nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng nhảy múa, mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như những giai điệu vui tươi, hòa cùng tiếng nước chảy rì rầm của dòng sông Lam, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ.
Lê An duỗi người, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Vừa sửa soạn, cô vừa không ngừng nghĩ về ngày hôm nay. Trong lòng cô, một niềm hy vọng nhẹ nhàng, thầm kín trỗi dậy, mong chờ một điều gì đó quen thuộc, một lời chúc mừng từ một người đã từng rất quan trọng. Cô tự nhủ, *anh ấy sẽ nhớ chứ? Chắc là sẽ nhớ thôi.* Dù đã có những khoảng cách vô hình và những lần im lặng kéo dài, nhưng những kỷ niệm về những ngày sinh nhật thời niên thiếu, những lời chúc vụng về và ánh mắt lấp lánh của Trần Hạo vẫn còn tươi rói trong tâm trí cô.
Cô đứng trước gương, ngắm nhìn mình trong bộ váy màu xanh ngọc nhẹ nhàng, chiếc váy mà cô đã cất giữ cho những dịp đặc biệt. Cô muốn mình trông thật tươi tắn, không chỉ cho bản thân mà còn như một sự chuẩn bị cho điều gì đó, dù chỉ là một cuộc gọi hay một tin nhắn. Mái tóc dài được cô búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh thoát. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son môi màu cánh hoa đào, làm đôi môi thêm phần tươi tắn. Mỗi cử chỉ đều chứa đựng một sự cẩn trọng, một niềm hy vọng mong manh được thắp lên.
Sau khi sửa soạn xong, cô bước ra phòng khách. Ánh mắt cô vô thức tìm đến chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) đặt trên bàn. Nó vẫn nằm im lìm ở đó, màn hình đen ngòm, không một thông báo, không một tín hiệu nào báo hiệu sự xuất hiện của một tin nhắn hay một cuộc gọi nhỡ. Lê An tiến lại gần, ngón tay khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa đã ngả màu của chiếc điện thoại. Cô mở khóa, lướt qua danh bạ, rồi kiểm tra hộp thư đến, hộp thư đi, một cách vô vọng. Không có gì. Không một tin nhắn chúc mừng, không một cuộc gọi nhỡ, không một dấu vết nào của sự nhớ nhung.
Cô kiểm tra lại lần nữa, rồi lần nữa, như thể tin rằng mình đã bỏ sót điều gì đó. Nhưng sự im lặng vẫn là câu trả lời duy nhất. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô, mang theo một chút hụt hẫng, một chút buồn bã khó tả. Nó không còn là tiếng thở dài của sự suy tư như đêm qua, mà là một tiếng thở dài mang nặng sự chấp nhận. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, cảm thấy nặng trĩu. Niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm đã bị dập tắt một cách phũ phàng. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, nhưng khi đối mặt với sự thật, trái tim cô vẫn không khỏi nhói lên. *Anh ấy quên rồi.* Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí, lạnh lẽo như một làn gió đông thổi qua. Cô đứng dậy, cố gắng gạt bỏ nỗi buồn sang một bên, bắt đầu những công việc nhà thường ngày, nhưng mỗi cử chỉ đều chậm rãi hơn, nặng nề hơn. Nụ cười tươi tắn ban sáng đã khẽ tắt trên môi.
***
Cùng lúc ấy, cách xa hàng trăm cây số, tại một góc của Trường Đại Học Kiến Trúc Hà Nội, Trần Hạo đang hoàn toàn đắm chìm vào thế giới riêng của mình. Không có tiếng chim hót, không có tiếng nước chảy rì rầm, chỉ có tiếng máy tính rào rào, tiếng bút chì sột soạt trên giấy can, và tiếng xe cộ ồn ào từ con đường lớn vọng vào qua khung cửa sổ. Đây là một khuôn viên rộng lớn với nhiều tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn các khối nhà hiện đại, mang một vẻ đẹp vừa uy nghi, vừa năng động. Tường gạch đỏ, mái ngói rêu phong, những hàng cây cổ thụ xanh um tạo nên một không gian học thuật đầy cảm hứng, nhưng trong mắt Trần Hạo lúc này, tất cả chỉ là những mảng màu mờ nhạt, phông nền cho bản vẽ phức tạp trước mặt anh.
Nắng buổi chiều gay gắt rọi thẳng qua ô cửa sổ, in hình những vệt sáng chói chang lên bàn làm việc của Trần Hạo. Anh không màng đến cái nóng hay sự khó chịu. Mùi giấy sách cũ, mùi mực in, mùi gỗ từ những chiếc bàn cũ kỹ, thậm chí cả mùi sơn và vật liệu xây dựng từ các xưởng thực hành gần đó, tất cả quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của khoa kiến trúc mà anh đã quen thuộc. Bầu không khí nơi đây luôn trẻ trung, năng động, đầy nhiệt huyết, nhưng cũng chất chứa một áp lực vô hình, thúc đẩy mỗi sinh viên phải không ngừng cố gắng, không ngừng sáng tạo.
Trần Hạo đang cắm đầu vào một bản vẽ kiến trúc phức tạp, một dự án quy hoạch đô thị cho một khu vực mới của thành phố. Những đường nét tỉ mỉ, những khối hình học chồng chéo, những tính toán kỹ lưỡng về không gian và chức năng lấp đầy trang giấy khổ lớn. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, nơi mô hình 3D đang dần hình thành, từng chi tiết nhỏ được điều chỉnh cẩn thận. Bên cạnh anh, Anh Long, người hướng dẫn của nhóm, một kiến trúc sư trẻ tuổi nhưng đầy kinh nghiệm, với vóc dáng cao ráo, ăn mặc lịch sự và ánh mắt sắc bén, đang kiểm tra từng phần của bản thiết kế.
“Hạo, bản thiết kế này cần phải hoàn thiện trước sáng mai. Đặc biệt là phần khớp nối giữa khu dân cư và công viên cây xanh, cần phải mượt mà hơn, tạo cảm giác liền mạch. Cậu có chắc làm được không?” Anh Long nói, giọng điệu chuyên nghiệp, đòi hỏi cao trong công việc, nhưng vẫn giữ một vẻ thân thiện. Anh ta chỉ vào một điểm trên bản vẽ, ngón tay gõ nhẹ.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, mái tóc lòa xòa che một phần trán, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì thiếu ngủ. Anh gật đầu, giọng trầm và hơi khàn vì nói ít. “Em sẽ cố gắng hết sức, anh Long. Em nghĩ em cần thêm chút thời gian để tối ưu hóa vật liệu và ánh sáng tự nhiên cho khu vực đó.”
“Tốt. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Chúng ta không có nhiều thời gian.” Anh Long vỗ vai Trần Hạo một cái rồi rời đi, để lại anh một mình với núi công việc.
Trần Hạo gục mặt vào bàn, cảm thấy một cơn đau nhói ở gáy. Cảm giác căng thẳng, áp lực bao trùm lấy anh. Anh day day thái dương, rồi lại lao vào công việc. Tiếng chuông trường vang lên báo hiệu hết giờ học, nhưng đối với anh, thời gian dường như đã ngừng lại. Đồng hồ trên tường điểm từng giờ, kim phút cứ lặng lẽ trôi qua con số mười hai, rồi một, rồi hai, rồi ba… Anh không hề hay biết rằng ngày đặc biệt này đã trôi qua, không một lời chúc, không một tin nhắn nào được gửi đi. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có những đường nét kiến trúc, những khối hình, những vật liệu, và thời hạn chót đang cận kề. Mùi cà phê nguội ngắt và mùi giấy vẽ mới vẫn phảng phất quanh anh. Anh chỉ muốn hoàn thành công việc, muốn chứng tỏ bản thân mình ở môi trường mới này. Ưu tiên của anh đã hoàn toàn thay đổi, không còn chỗ cho những ký ức hay những ngày kỷ niệm đã từng có. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những mối bận tâm.
***
Tối muộn, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ còn thị trấn ven sông cũng đã tắt dần những ánh đèn cuối cùng, Lê An ngồi một mình trong phòng khách. Ánh đèn vàng hiu hắt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ hắt lên tường, tạo ra những cái bóng đổ dài, u buồn. Bên ngoài, màn đêm buông xuống đặc quánh, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi tối ven sông. Tiếng côn trùng kêu vo ve trong đêm càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, trống trải trong căn nhà. Chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) vẫn nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ, như một vật vô tri, nhưng lại ghim chặt nỗi đau và sự thất vọng tột cùng trong lòng cô.
Nỗi hy vọng mong manh đã chuyển thành sự thất vọng tràn trề, rồi sau đó là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Cô không kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau một cách bất lực. Cả ngày hôm nay, cô đã cố gắng gồng mình lên, cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng đến giờ phút này, khi chỉ còn một mình đối diện với màn đêm và sự im lặng, mọi cảm xúc đã vỡ òa. Cô cảm thấy như mình bị lãng quên hoàn toàn, như thể sự tồn tại của cô không còn ý nghĩa gì đối với người mà cô đã từng yêu thương hơn cả bản thân.
*Anh ấy đã quên thật rồi. Anh ấy không nhớ ngày hôm nay.*
Ý nghĩ ấy lặp đi lặp lại trong đầu Lê An, như một mũi dao cứa sâu vào trái tim cô. Trần Hạo, người đã từng ở bên cô trong mọi ngày đặc biệt, người đã từng hứa sẽ không bao giờ quên cô, giờ đây đã hoàn toàn lãng quên. Nước mắt làm mờ đi mọi thứ xung quanh cô, nhưng hình ảnh Trần Hạo vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, rồi lại dần tan biến, nhường chỗ cho một khoảng trống lạnh lẽo.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. “An à, con có nhà không? Bà Mai đây.”
Lê An giật mình, vội vàng lau nước mắt. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu thường trực, xuất hiện ở cửa. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, trên tay xách một giỏ trái cây nhỏ. Ánh mắt bà Mai chợt dừng lại trên khuôn mặt ửng đỏ và đôi mắt sưng húp của Lê An.
“An à, sao con ngồi đây một mình trong tối vậy? Sao trông con buồn vậy?” Bà Mai hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm và lo lắng. Bà đặt giỏ trái cây xuống bàn, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lê An. Mùi hương quen thuộc của bà, mùi trầu cau và thảo mộc, phảng phất trong không khí.
Lê An cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt, giọng nói khẽ khàng, nghẹn ngào. “Dạ không có gì ạ, con hơi mệt thôi. Bà vào đi, sao bà lại đến giờ này?” Cô cố giấu đi sự thật, không muốn bà Mai lo lắng.
Bà Mai nhìn sâu vào đôi mắt Lê An, ánh mắt đầy kinh nghiệm của người già dường như đọc thấu mọi nỗi niềm. Bà không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa lên mái tóc cô. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Cứ buồn mãi thế này thì sao mà vui được.” Lời nói của bà như một lời an ủi, nhưng cũng như một lời nhắc nhở về sự cô đơn mà Lê An đang phải đối mặt.
Lê An chỉ biết cúi đầu. Cô biết, bà Mai chỉ muốn tốt cho cô, nhưng lúc này, cô không thể nói ra hết những gì đang chất chứa trong lòng. Sau khi bà Mai về, căn nhà lại chìm vào sự im lặng quen thuộc. Lê An lại cầm chiếc điện thoại lên, nhìn vào màn hình đen ngòm. Không một tín hiệu, không một lời chúc. Sự im lặng này đã quá đủ để khẳng định rằng Trần Hạo đã hoàn toàn quên mất ngày sinh nhật của cô. Cô không muốn tin, nhưng sự thật quá rõ ràng.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh nụ cười hiền hậu và ánh mắt chân thành của Nguyễn Hoàng Huy từ chương trước chợt lướt qua tâm trí cô. Cách anh nhẹ nhàng đưa cho cô chai nước mát, cách anh kiên nhẫn lắng nghe cô nói. Một tia sáng yếu ớt, mong manh như ngọn nến trong gió, chợt lóe lên trong bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Anh ấy... đã ở đó, đã quan tâm cô một cách hiện hữu. Không phải là một lời hứa xa vời, không phải là một ký ức mờ nhạt, mà là một sự hiện diện chân thật, ngay trong khoảnh khắc hiện tại.
Lê An ôm chặt đầu gối, tựa cằm vào đó. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng trong lòng cô, đã có một sự dịch chuyển nhỏ. Sự lãng quên của Trần Hạo là một cú sốc lớn, một dấu hiệu rõ ràng về sự đổ vỡ trong giao tiếp và sự xa cách không thể cứu vãn. Nó khiến cô cảm thấy cô đơn một cách sâu sắc hơn, một nỗi cô đơn mà những hoạt động bên ngoài không thể lấp đầy được nữa. Cô đặt chiếc điện thoại xuống giường một cách bất lực, không phải là ném đi vì tức giận, mà là một hành động của sự buông bỏ. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một "bến đỗ" thực sự, một nơi mà cô có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thành, một người luôn ở đó, luôn hiện hữu trong cuộc đời cô, thay vì cứ mãi chìm đắm trong những ký ức và chờ đợi một lời nói không thành từ một mối tình đã chậm một nhịp quá lâu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.