Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 267: Bình Minh Sau Đêm Dài Cô Đơn

Đêm trôi qua trong tiếng nấc nghẹn lịm dần, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch lạnh lẽo của căn phòng. Khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đậu lên tấm rèm mỏng, Lê An khẽ cựa mình. Mi mắt cô nặng trĩu, đau rát như thể vừa thức trắng cả đêm, và thực sự là như vậy. Cơn nhức đầu âm ỉ hành hạ cô, nhưng nó không đau bằng sự nhói buốt nơi lồng ngực, nơi trái tim cô đã bị bóp nghẹt bởi nỗi thất vọng tột cùng.

Cô mở mắt, tầm nhìn còn hơi nhòe đi vì dư âm của nước mắt. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vẫn nằm im lìm trên chiếc tủ đầu giường gỗ sờn màu. Màn hình đen ngòm, không một ánh sáng lóe lên, không một thông báo nào hiện hữu. Nó giống như một tấm gương phản chiếu chính tâm trạng của cô lúc này – một khoảng không đen đặc, trống rỗng và vô vọng. Cô đã thức dậy với một tia hy vọng mong manh, rằng có thể, chỉ là có thể thôi, anh sẽ nhớ ra và gửi một tin nhắn muộn màng, một cuộc gọi nhỡ để giải thích cho sự im lặng kéo dài suốt một ngày qua. Nhưng không, sự im lặng ấy vẫn kiên định, lạnh lùng như một tảng băng, vùi lấp tất cả những gì còn sót lại trong cô.

Cảm giác bị lãng quên dội về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mọi hy vọng mong manh còn sót lại. Nó không chỉ là sự lãng quên một ngày đặc biệt, mà nó là biểu tượng cho cả một quá trình, một *khoảng cách vô hình* đã âm thầm lớn dần giữa cô và Trần Hạo. Cô đã chờ đợi, chờ đợi một lời chúc, một tin nhắn, một câu hỏi thăm giản đơn. Cô đã chờ đợi... chờ đợi sự hiện diện của anh, dù chỉ là qua làn sóng điện thoại. Nhưng anh đã quên mất. Hay là anh không còn nhớ đến cô nữa? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, đau đớn như một vết dao cứa.

Cô chậm rãi ngồi dậy, kéo chăn lên ngang ngực. Căn phòng quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ hồn nhiên của cô và Hạo, giờ đây bỗng trở nên xa lạ đến lạ thường. Ánh nắng ban mai rót vào, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn cô. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng xe máy lướt qua con đường làng quen thuộc, tất cả những âm thanh của cuộc sống bình dị thường ngày dường như chỉ làm nỗi cô đơn trong cô thêm sâu sắc. Mùi ẩm của đêm, mùi đất còn vương vấn trong không khí, cũng không thể làm cô dễ chịu hơn.

Lê An đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại. Lớp vỏ nhựa đã cũ, có vài vết xước nhỏ, dấu tích của những lần cô vô tình đánh rơi. Chiếc điện thoại này, dù đã lỗi thời so với những mẫu mã mới ở thành phố, nhưng nó vẫn là cầu nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo. Cô đã từng nâng niu nó như một báu vật, chờ đợi từng tin nhắn, từng cuộc gọi từ anh. Mỗi khi nó rung lên, tim cô lại đập rộn ràng, một niềm hạnh phúc giản dị mà chân thật. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, một lời nhắc nhở phũ phàng về sự vắng mặt của anh. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp nhựa truyền qua đầu ngón tay, như thể chạm vào chính sự thờ ơ của Trần Hạo.

*Anh đã quên... thật rồi.*

Ý nghĩ ấy không còn là một câu hỏi nghi vấn, mà đã trở thành một lời khẳng định tàn nhẫn. Nước mắt lại chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. Đêm qua, cô đã khóc quá nhiều, đến nỗi đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt của cô hiện rõ mồn một trong tấm gương mờ ảo trên tường. Cô không muốn khóc nữa. Nước mắt không thể thay đổi được sự thật.

*Những lời hứa năm xưa... chỉ còn là gió thoảng mây bay.*

Cô nhớ về những buổi chiều tan học, Hạo luôn đợi cô ở cổng trường, dù trời nắng hay mưa. Nhớ về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, anh nắm tay cô, hứa sẽ không bao giờ quên cô, sẽ luôn ở bên cô. Những lời hứa ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí cô như những tiếng vọng từ một thế giới đã xa xăm, mờ nhạt. Chúng không còn sức nặng, không còn mang đến chút hy vọng nào. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một dòng sông ký ức, nơi những con sóng của quá khứ liên tục vỗ vào bờ, nhắc nhở cô về một thời đã qua, một tình yêu đã từng nồng nàn, nhưng giờ đây đã cạn khô.

Cảm giác bất lực và mệt mỏi dâng lên đỉnh điểm. Cô ôm chặt lấy chiếc gối, tựa cằm vào đó, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang trào lên từ sâu thẳm lồng ngực. Cô đặt tay lên chiếc điện thoại một lần nữa, rồi lại rụt về, không dám chạm vào nó như thể sợ hãi sự im lặng của nó, sợ hãi sự trống rỗng mà nó đại diện. Nó không còn là vật mang đến hy vọng, mà là một vật chứng cho sự đổ vỡ.

*Khoảng cách này... có lẽ đã lớn đến mức không thể nào với tới được nữa.*

Không chỉ là khoảng cách địa lý, từ thị trấn nhỏ bé này đến thành phố lớn nơi Trần Hạo đang theo đuổi ước mơ. Mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong cách họ nhìn nhận về nhau và về mối quan hệ này. Cô đã đợi anh, còn anh thì đã quên cô. Sự thật ấy, dù đau đớn đến mấy, Lê An cũng phải đối mặt. Cái cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên ấy, nó len lỏi vào từng tế bào, khiến cả cơ thể cô rã rời. Cô cảm thấy như mình vừa trải qua một trận ốm nặng, toàn thân không còn chút sức lực nào, chỉ muốn cuộn tròn lại và biến mất. Căn phòng bỗng trở nên chật chội, ngột ngạt. Cô cần một không gian rộng lớn hơn để hít thở, để thoát khỏi cái bóng của sự trống rỗng này.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại chiếc điện thoại đen ngòm một mình trong sự im lặng. Nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những tán cây xanh mướt trước nhà, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Gió sớm hiu hiu thổi, mang theo mùi hương của hoa lài đang nở rộ trong vườn nhà hàng xóm, mùi đất ẩm sau sương đêm, và cả mùi khói bếp vương vấn từ đâu đó. Mùi hương quen thuộc của thị trấn, mùi của sự bình yên đã từng xoa dịu tâm hồn cô, giờ đây lại càng khiến nỗi cô đơn trong cô thêm day dứt. Cô cần tìm một nơi để gột rửa đi những nặng nề trong lòng, một nơi mà cô có thể tìm thấy chút an ủi. Và trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh bà Mai, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt thấu hiểu, chợt hiện lên trong tâm trí cô.

***

Lê An bước những bước chân nặng trĩu trên con đường làng quen thuộc, nơi cô đã đi qua không biết bao nhiêu lần từ thuở ấu thơ. Con đường đất nhỏ hẹp, hai bên là những hàng cây xanh mướt, những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi ẩn hiện sau những hàng rào hoa giấy. Nắng trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, rải vàng trên những tán lá, nhưng gió vẫn hiu hiu thổi, mang theo hơi ẩm từ dòng sông phía xa. Tiếng người bán hàng rong rao vặt, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng radio phát ra từ một ngôi nhà nào đó, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống thường ngày. Thế nhưng, trong mắt Lê An, mọi thứ dường như đều mờ nhạt, mất đi vẻ tươi vui vốn có. Cô bước đi như một cái bóng, không chú ý đến những ánh mắt tò mò của vài người hàng xóm lướt qua.

Khi đến gần nhà bà Mai, Lê An thấy bà đang ngồi nhặt rau trước hiên nhà. Mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán, phản chiếu ánh nắng trưa. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu theo thời gian, tay thoăn thoắt tách từng cọng rau muống xanh non. Dáng người bà nhỏ nhắn, nhưng toát lên vẻ hiền lành, an nhiên, như một phần không thể thiếu của thị trấn này. Mùi hương quen thuộc của trầu cau và một chút mùi thảo mộc phảng phất trong không khí từ phía bà, mang đến một cảm giác ấm áp, an toàn mà Lê An đang vô cùng cần lúc này.

Vừa thấy Lê An, ánh mắt bà Mai chợt dừng lại. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà khẽ tắt đi, thay vào đó là ánh nhìn đầy lo lắng. Bà đã quá quen thuộc với Lê An, hiểu rõ cô như con gái ruột. Bà nhận ra ngay vẻ mặt u buồn, đôi mắt sưng húp và sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt cô gái trẻ. Không cần hỏi nhiều, bà đã hiểu rằng có chuyện không vui đã xảy ra.

“Con bé An của bà bữa nay sao mà buồn hiu vậy?” Bà Mai cất tiếng hỏi, giọng nói ấm áp như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. “Có chuyện gì cứ kể bà nghe, lòng nhẹ hơn chút đó con.” Bà đặt rổ rau xuống, vẫy tay ra hiệu cho Lê An lại gần.

Lê An bước đến, ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh bà Mai. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu, hai tay đan vào nhau. Lòng cô nặng trĩu, muốn nói ra hết nỗi lòng nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Cảm giác mệt mỏi không chỉ là thể xác, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần.

“Chỉ là... con thấy mệt mỏi quá, bà ạ. Con không biết phải làm sao nữa,” Lê An khẽ nói, giọng nhỏ đến mức như tiếng gió thoảng, nghẹn ngào đến mức suýt bật ra tiếng nấc. Cô không muốn nói rõ chuyện của Trần Hạo. Không phải vì giấu diếm, mà vì cô cảm thấy quá xấu hổ, quá đau đớn khi phải thừa nhận rằng người mà cô yêu thương đã quên mất cô một cách phũ phàng như vậy. Hơn nữa, cô biết bà Mai đã quá hiểu cô rồi.

Bà Mai không nói gì thêm. Bà chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lê An, rồi kéo cô lại gần, ôm nhẹ vào lòng. Vòng tay bà không mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng ấm áp và an ủi. Lê An tựa đầu vào vai bà, cảm nhận mùi hương quen thuộc, mùi của thời gian và tình thương. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình như một đứa trẻ nhỏ, được che chở khỏi mọi giông bão của cuộc đời. Cô không còn phải gồng mình mạnh mẽ, không còn phải giấu đi sự yếu đuối. Nước mắt lại bắt đầu chảy, nhưng lần này không phải là những giọt nước mắt của sự thất vọng hay đau khổ tột cùng, mà là những giọt nước mắt của sự vỗ về, của việc được thấu hiểu.

Bà Mai nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của Lê An, đôi mắt bà nhìn xa xăm về phía con đường làng. “Đời người con gái, ai cũng muốn có một bến đỗ bình yên,” bà khẽ nói, giọng đầy suy tư. “Nhưng nếu cái bến đỗ đó cứ mãi xa vời, thì mình phải tự tìm lấy bình yên cho mình thôi con. Đừng cứ mãi trông chờ vào những điều không hiện hữu... con có hiểu ý bà không?”

Những lời nói của bà Mai, giản dị nhưng thấm thía, như một dòng nước mát chảy vào trái tim đang khô cằn của Lê An. Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt đầy kinh nghiệm của bà. Ánh mắt bà không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Bà không trực tiếp nhắc đến Trần Hạo, nhưng Lê An hiểu rõ bà đang muốn nói đến điều gì. Bà đang nói về việc cô đã dành quá nhiều thời gian và hy vọng cho một mối tình đã *chậm một nhịp* quá lâu, một mối tình mà sự hiện diện của người kia ngày càng trở nên *không hiện hữu* trong cuộc đời cô.

Lê An gật đầu nhẹ, cổ họng vẫn còn nghẹn. “Con hiểu... bà ạ.”

Bà Mai mỉm cười hiền hậu, lại vuốt tóc cô. “Cuộc đời này ngắn ngủi lắm con. Đừng để tuổi xuân trôi qua trong sự chờ đợi và tiếc nuối. Bình yên của mình, hạnh phúc của mình, mình phải tự đi mà tìm lấy. Đừng vì những lời hứa xa vời mà bỏ lỡ những điều đang ở ngay trước mắt.” Bà ngừng lại một chút, như để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm hồn Lê An. “Bà thấy con bé An nhà mình cũng lớn rồi. Đã đến lúc phải sống cho chính mình, chứ đừng cứ mãi trông chờ vào một người đã quên mất con. Cái gì không phải của mình, thì đừng cố níu kéo, chỉ thêm khổ tâm thôi con ạ.”

Lời nói của bà Mai không chỉ là một lời an ủi, mà còn là một lời khuyên chân thành, một định hướng mới cho Lê An. Nó không mang vẻ nặng nề, mà nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở. Lê An cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc mà bà dành cho cô, không phải là sự thương hại, mà là sự đồng cảm của một người từng trải. Bà Mai không nói nhiều, nhưng mỗi lời bà nói ra đều là kinh nghiệm sống được đúc kết, là sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của con người.

Trong lòng Lê An, một tia sáng yếu ớt, mong manh bắt đầu lóe lên. Nó không phải là tia sáng của hy vọng về một điều gì đó mới mẻ, mà là tia sáng của sự nhận thức, của sự chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi thứ đã thay đổi, rằng cô không thể cứ mãi bám víu vào quá khứ. Chấp nhận rằng Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa, và tình yêu của họ cũng không còn như xưa nữa. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là nỗi đau tột cùng của sự tuyệt vọng. Thay vào đó, nó là một nỗi đau âm ỉ, nhưng đi kèm với một sự bình tâm lạ thường.

Lê An ở lại nhà bà Mai thêm một lúc, giúp bà nhặt nốt rổ rau, nói vài câu chuyện phiếm về hàng xóm, về mùa màng. Bà Mai không hỏi thêm về chuyện của cô, chỉ kể những câu chuyện đời thường, những câu chuyện về tình làng nghĩa xóm, về cách người ta vượt qua khó khăn. Những câu chuyện ấy, tuy không liên quan trực tiếp đến nỗi buồn của Lê An, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác được kết nối, được là một phần của cuộc sống, thay vì cứ mãi chìm đắm trong thế giới riêng của nỗi đau. Trước khi ra về, bà Mai dúi vào tay cô một túi nhỏ, bên trong có vài quả ổi xanh và một gói kẹo lạc. "Cầm về ăn cho vui miệng con nhé. Đừng buồn nữa, con gái cười mới xinh."

Lê An mỉm cười nhẹ, nụ cười đầu tiên trong ngày, dù vẫn còn chút gượng gạo. Cô cúi đầu chào bà, cảm ơn bà. Khi bước chân về nhà, Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nắng đã ngả về tây, nhuộm vàng cả con đường làng. Gió vẫn hiu hiu thổi, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự cô đơn nữa, mà như một lời thì thầm của bà Mai, nhắc nhở cô về sự bình yên mà cô cần phải tự tìm lấy.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây thị trấn. Ánh nắng chiều tà trải dài trên mặt sông hiền hòa, biến dòng nước thành một dải lụa vàng cam rực rỡ, phản chiếu những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ. Không khí dịu mát hơn sau một ngày nắng gắt, mang theo hơi nước từ sông và mùi hoa dại thoang thoảng. Lê An ngồi lặng lẽ bên cửa sổ phòng khách, nơi cô có thể nhìn thấy dòng sông quen thuộc. Dòng sông vẫn trôi, vẫn êm đềm như bao năm qua, không vì nỗi buồn của cô mà dừng lại. Nó là một biểu tượng vĩnh cửu của sự tuần hoàn, của sự tiếp diễn, nhắc nhở cô rằng cuộc sống vẫn luôn tiếp tục, bất kể điều gì xảy ra.

Trong tay Lê An là một cuốn sổ nhật ký đã cũ, lớp bìa cứng bọc vải hoa văn đã bạc màu theo thời gian. Cô lục tìm thấy nó trong ngăn kéo sâu nhất của chiếc bàn học cũ kỹ, nơi cô đã cất giữ nó từ rất lâu, như cất giữ một phần tuổi thanh xuân của mình. Những trang giấy bên trong đã ố vàng, mờ đi bởi thời gian và những giọt nước mắt đã từng rơi xuống. Cuốn sổ này, hơn ai hết, là nhân chứng thầm lặng cho tình yêu đầu đời của cô và Trần Hạo. Mỗi trang giấy đều chứa đựng những kỷ niệm, những dòng cảm xúc, những lời hứa, và cả những ước mơ mà cô đã từng dệt nên cùng anh.

Cô nhẹ nhàng lật giở từng trang. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, mùi của quá khứ ùa về, gợi lên vô vàn hình ảnh. Những dòng chữ viết tay non nớt, những hình vẽ nguệch ngoạc của hai đứa trẻ, những cành hoa khô ép giữa các trang giấy, tất cả đều là những mảnh ghép của một tình yêu thanh mai trúc mã tưởng chừng như vĩnh cửu. Cô dừng lại ở một trang giấy có ghi dòng chữ: "Ngày X, tháng Y. Hạo nói sẽ không bao giờ quên An. Mãi mãi là của nhau." Bên cạnh là một trái tim được vẽ vụng về, với hai cái tên "An - Hạo" lồng vào nhau.

Ánh mắt Lê An mờ đi. Nỗi đau lại dâng lên, nhưng lần này không phải là nỗi đau của sự tuyệt vọng, mà là nỗi đau của sự tiếc nuối. Tiếc nuối cho một tình yêu đã từng đẹp đẽ, tiếc nuối cho những lời hứa đã không thành. Cô nhớ lại câu nói của Trần Hạo khi anh trở về, bên bờ sông cũ: "Ngày đó... anh đã rất thích em." Và câu trả lời của cô: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, chính cô cũng phải đối mặt với sự thật phũ phàng đó. Cái "thích" của Trần Hạo, hay đúng hơn là sự lãng quên của anh, đã không đủ để giữ lấy tình yêu này.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình thật tĩnh lặng. Những lời nói của bà Mai cứ vang vọng trong đầu cô: "Đừng cứ mãi trông chờ vào những điều không hiện hữu." Bà đã đúng. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một điều đã dần trở nên xa vời, đã mất đi sự hiện hữu trong cuộc đời cô. Trần Hạo, trong cuộc sống bộn bề ở thành phố, đã quên đi cô, quên đi những kỷ niệm, những ngày đặc biệt. Anh ấy đã chọn con đường của riêng mình, và cô cũng phải làm điều tương tự.

Lê An cầm một cây bút, đầu bút đã cùn, đặt nó lên trang giấy trắng cuối cùng của cuốn nhật ký. Tay cô run nhẹ, nhưng ánh mắt đã ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cô không còn khóc. Nước mắt đã cạn khô, nhường chỗ cho một quyết định dứt khoát. Cô không viết gì dài dòng, không oán trách, không than vãn. Chỉ một dòng chữ ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả sự buông bỏ, tất cả sự chấp nhận của cô.

*Tháng Mười Hai, ngày Mười Lăm. Đã đến lúc buông tay.*

Nét chữ thanh mảnh, nhưng kiên quyết. Dòng chữ ấy không chỉ được viết trên giấy, mà còn được khắc sâu vào tâm hồn cô. Nó là một lời chia tay, không phải với Trần Hạo, mà là với chính cái tôi đã từng yếu đuối, đã từng bám víu vào quá khứ của cô. Đó là một hành động của sự giải thoát. Cô xứng đáng được yêu thương, được quan tâm một cách *hiện hữu*, chứ không phải là những lời hứa xa vời, những kỷ niệm mờ nhạt. Cô xứng đáng có một *bến đỗ* bình yên, một người luôn ở đó, luôn hiện hữu trong cuộc đời cô, thay vì cứ mãi chìm đắm trong những ký ức và chờ đợi một *lời nói không thành* từ một mối tình đã *chậm một nhịp* quá lâu.

Sau khi viết xong, Lê An nhẹ nhàng đóng cuốn sổ lại. Cô không vứt nó đi, bởi nó là một phần của cô, một phần của tuổi trẻ cô. Nhưng cô cũng không để nó ở vị trí dễ thấy nữa. Cô cất cuốn sổ vào một góc sâu hơn trong ngăn kéo, dưới đáy những bộ quần áo cũ, như một cách cất đi một phần quá khứ, một phần kỷ niệm đã không còn phù hợp với hiện tại. Nó không phải là sự từ bỏ hoàn toàn, mà là sự buông bỏ sự chờ đợi vô vọng.

Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen tĩnh mịch. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi sương lành lạnh. Cô không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa. Trong lòng cô, nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự bình yên kỳ lạ, một sự chấp nhận thầm lặng. Mối tình thanh mai trúc mã này, có lẽ đã đến lúc... phải chấp nhận rằng nó chỉ còn là kỷ niệm đẹp, không thể đi tiếp được nữa. Một cánh cửa đã đóng lại, nhưng biết đâu, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình bước qua cánh cửa ấy, để tìm kiếm bình yên và hạnh phúc cho riêng mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free