Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 268: Bình Yên Tìm Thấy
Màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa sổ. Dòng chữ “Tháng Mười Hai, ngày Mười Lăm. Đã đến lúc buông tay” vẫn còn in hằn trong tâm trí Lê An, một lời tuyên bố không chỉ trên trang giấy mà còn khắc sâu vào sâu thẳm tâm hồn cô. Nó là dấu chấm hết cho một giai đoạn, là sự chấp nhận nghiệt ngã rằng có những điều, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng phải được xếp lại gọn gàng vào ngăn kéo của quá khứ. Đêm đó, Lê An đã ngủ một giấc không mộng mị, một giấc ngủ sâu hiếm hoi sau những ngày dài chất chứa nỗi buồn và sự chờ đợi mỏi mòn.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai hiu hắt lọt qua khe cửa sổ, không đủ làm ấm căn phòng mang mùi ẩm của gỗ cũ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng gió heo may đầu thu khẽ lay động những cành cây khẳng khiu, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn nhưng lại mang vẻ bình yên đến lạ. Lê An tỉnh dậy, cơ thể vẫn còn cảm giác nặng nề của một đêm dài đấu tranh nội tâm, nhưng tâm trí cô lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nỗi đau vẫn còn đó, một vết hằn âm ỉ trong lồng ngực, nhưng nó không còn là sự dày vò tột độ như những ngày trước. Thay vào đó, là một cảm giác chai sạn, một sự chấp nhận mà cô đã phải đánh đổi bằng quá nhiều nước mắt.
Cô đưa tay vươn tới chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên đầu giường. Màn hình vẫn tối đen. Không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn mới. Nỗi thất vọng lại dâng lên, nhưng lần này kèm theo một sự bình thản đến đáng sợ. Anh ấy thực sự đã quên rồi. Hay đúng hơn, có lẽ anh ấy không còn nhớ đến cô như cô đã từng nhớ đến anh. Khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ về địa lý, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, những bận rộn trong cuộc sống, đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai thế giới tưởng chừng như đã từng hòa làm một.
Lê An khẽ vuốt ve chiếc điện thoại, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt trơn nhẵn. Ký ức về những đêm dài cô ôm điện thoại chờ đợi một tiếng chuông, một dòng tin nhắn ngắn ngủi từ Trần Hạo hiện về. Những đêm trăng thanh vắng bên bờ sông cũ, những lời hứa hẹn ngày thơ ấu, tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm, mờ nhạt dần theo thời gian. Cô nhớ lại lời khuyên của bà Mai tối qua, về việc trân trọng những gì hiện hữu, những gì có thật trong cuộc sống này, thay vì cứ mãi trông chờ vào những điều không chắc chắn, những lời nói không thành, những cảm xúc đã chậm một nhịp.
"Mình không thể cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn," cô thầm nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Không thể cứ mãi sống với quá khứ, với những ký ức đã cũ." Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng động nhỏ xíu như một lời khẳng định cho quyết định vừa được đưa ra. Cô đứng dậy, bước ra gian bếp nhỏ, nơi mùi hoa lài từ giàn hoa trước hiên nhà vẫn thoang thoảng bay vào, mang theo sự trong lành của buổi sớm mai. Cô pha một ấm trà hoa lài, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, xoa dịu những góc khuất trong lòng cô. Ngồi bên bàn bếp, nhấp từng ngụm trà nóng, Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đang len lỏi qua tán cây, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Một sự bình yên kỳ lạ đang dần bao trùm lấy cô, không phải là sự bình yên của hạnh phúc trọn vẹn, mà là sự bình yên của một tâm hồn vừa trải qua bão tố và học được cách chấp nhận.
***
Giữa buổi sáng, Lê An quyết định đi chợ. Cô muốn hòa mình vào không khí nhộn nhịp, ồn ào của Khu Chợ Dân Sinh để phần nào quên đi những suy tư còn vương vấn. Bước chân cô nhẹ nhàng hơn, nhưng tâm trí vẫn còn lơ đãng. Các sạp hàng chen chúc nhau, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ rực rỡ dưới nắng ấm. Lối đi hẹp, ẩm ướt bởi những vũng nước đọng và bùn đất. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá xôn xao, tiếng trò chuyện rôm rả của các bà các chị, tiếng dao thớt băm chặt lách cách, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh, mùi đất ẩm, tất cả những mùi vị ấy dường như muốn len lỏi vào từng tế bào của Lê An, kéo cô thoát khỏi thế giới nội tâm u uẩn.
Cô chọn mua rau, mớ cải xanh mướt còn đọng sương, vài con cá tươi rói vừa được đưa từ sông lên. Tay cô thoăn thoắt lựa chọn, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm, lướt qua những gương mặt quen thuộc mà không thực sự nhìn thấy. Nỗi buồn, dù đã được nén chặt, vẫn hiện rõ trên gương mặt tiều tụy của cô, đôi mắt thâm quầng và nụ cười gượng gạo khi ai đó chào hỏi.
"Con bé An hôm nay trông hơi xanh xao. Có chuyện gì buồn à?"
Giọng nói hiền hậu của bà Mai vang lên bên tai, khiến Lê An giật mình. Bà đang đứng cạnh một sạp bán hoa quả, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười nhân hậu vẫn thường trực trên môi. Lê An vội vàng gượng cười, cố gắng che giấu sự mệt mỏi. "Dạ không có gì đâu ạ, con hơi mệt chút thôi."
Bà Mai nhìn cô đầy thấu hiểu, ánh mắt tinh tế lướt qua khuôn mặt hốc hác của Lê An. Bà không nói gì thêm, chỉ khẽ vỗ nhẹ lên vai cô, một cử chỉ an ủi mà không cần bất kỳ lời lẽ nào. "Thôi, con cứ đi chợ đi. Cố gắng ăn uống đầy đủ vào nhé."
Lê An gật đầu, cảm thấy một chút ấm lòng trước sự quan tâm của bà Mai. Cô tiếp tục đi, giỏ đồ đã đầy dần, nặng trĩu trên tay. Khi cô đang loay hoay chọn mua vài quả cà chua thì một bóng người cao lớn xuất hiện bên cạnh.
"An, trông em không được khỏe. Có chuyện gì vậy?"
Giọng nói trầm ấm, rõ ràng quen thuộc khiến Lê An ngẩng đầu lên. Nguyễn Hoàng Huy. Anh đang đứng đó, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy sự tiều tụy trên khuôn mặt cô. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tay áo xắn cao, trông vẫn giản dị nhưng đầy chững chạc.
Lê An hơi bất ngờ, bối rối trước sự xuất hiện đột ngột của anh. "À... anh Huy. Em không sao đâu ạ, chỉ hơi mệt một chút." Cô cố gắng mỉm cười thật tự nhiên, nhưng cảm thấy nụ cười ấy thật gượng gạo.
Hoàng Huy không tin. Ánh mắt anh dừng lại trên giỏ đồ đang nặng trĩu trên tay cô. "Giỏ đồ nặng thế này sao em xách nổi. Để anh giúp em mang đồ. Em cứ để anh đưa về." Anh nói một cách dứt khoát, không cho cô cơ hội từ chối. Ngay lập tức, anh đưa tay nhận lấy chiếc giỏ từ tay Lê An. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo và trống rỗng mà cô đã cảm nhận suốt đêm qua.
Anh nhẹ nhàng cầm lấy giỏ đồ, rồi quay sang sạp hoa quả gần đó. "Em thích ăn quả gì không? Để anh mua cho."
Lê An ngần ngại. "Dạ không cần đâu ạ. Em mua đủ rồi."
"Không sao đâu. Cứ coi như anh mời em một món quà nhỏ cho buổi sáng nhé." Anh mỉm cười, nụ cười chân thành và ấm áp, xua đi một phần nào đó cái lạnh trong lòng cô. Anh chọn mua một túi cam tươi rói, vỏ vàng óng, đặt vào giỏ đồ. "Ăn cam sẽ giúp em tăng cường sức đề kháng."
Lê An nhìn anh, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự chu đáo, chân thành này, cô đã bao lâu rồi không được cảm nhận một cách rõ ràng đến thế? Trần Hạo, với những bận rộn nơi thành phố, với những tham vọng của riêng mình, chưa bao giờ có những hành động nhỏ nhặt, tỉ mỉ như thế này. Có lẽ, anh không có thời gian. Hay có lẽ, anh không nghĩ rằng cô cần đến những điều đó. Nhưng Hoàng Huy thì khác. Anh luôn ở đó, luôn nhìn thấy cô, luôn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất. Lê An ngập ngừng một lát, rồi khẽ gật đầu. "Dạ... em cảm ơn anh." Giọng cô nhỏ xíu, nhưng đã không còn vẻ gượng gạo như lúc đầu.
Hoàng Huy chỉ mỉm cười, rồi cùng cô bước ra khỏi chợ. Anh bước chậm rãi, vừa đi vừa hỏi han vài câu chuyện phiếm, không tạo áp lực hay cố gắng đào sâu vào nỗi buồn của cô. Anh chỉ đơn giản là ở bên cạnh, mang theo sự hiện hữu ấm áp, xua đi cái cảm giác cô đơn đang dần thấm vào cô. Cảm giác có người ở bên cạnh, chia sẻ gánh nặng, dù chỉ là một chiếc giỏ đồ, lại khiến Lê An cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô nhìn thấy ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cách lo lắng, và điều đó khiến trái tim cô rung lên một nhịp lạ lùng. Anh, khác với Trần Hạo, luôn hiện hữu. Anh không chỉ là một lời hứa xa vời, mà là một sự quan tâm có thật, một bến đỗ bình yên mà cô đang vô thức tìm kiếm.
***
Sau khi Hoàng Huy đưa Lê An về đến nhà, anh chỉ chào hỏi vài câu rồi rời đi, để lại cô với một cảm giác bâng khuâng khó tả. Lê An không vào nhà ngay, mà rẽ sang quán cà phê quen thuộc ở cuối con phố. Cô muốn tìm một không gian yên tĩnh để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu.
Quán cà phê nhỏ, ấm cúng, vẫn giữ nguyên phong cách cổ điển với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và những bức tranh phong cảnh thị trấn treo trên tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ rì rầm vang lên, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, thoang thoảng mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên bàn, xoa dịu tâm hồn cô.
Lê An chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi cô có thể nhìn ra con phố nhỏ đang dần chìm vào ánh chiều tà. Cô gọi một ly cà phê sữa, hương vị quen thuộc như một lời an ủi. Nhấp từng ngụm cà phê ấm nóng, cô hồi tưởng lại hành động của Hoàng Huy sáng nay. Sự chu đáo, chân thành của anh cứ lởn vởn trong đầu cô, đối lập hoàn toàn với sự im lặng và xa cách của Trần Hạo.
Trần Hạo… anh ấy chưa bao giờ làm những điều nhỏ nhặt như vậy. Hay là anh ấy không có thời gian? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Lê An. Có lẽ, cuộc sống ở thành phố đã cuốn anh đi quá nhanh, quá xa, khiến anh quên mất những điều giản dị mà cô vẫn hằng trân trọng. Anh mải mê với những dự án, những công việc, những tham vọng, mà quên mất rằng, ở một nơi nào đó, có một người con gái vẫn đang chờ đợi anh, chờ đợi một lời hỏi thăm, một cử chỉ quan tâm dù nhỏ bé nhất.
Ngược lại, Hoàng Huy... anh ấy luôn ở đây, luôn nhìn thấy mình. Anh không cần phải gồng mình để thể hiện, mà sự quan tâm của anh đến một cách tự nhiên, chân thành. Anh không hứa hẹn điều gì xa vời, nhưng những hành động của anh lại có sức nặng hơn ngàn lời nói. Anh hiện hữu, một cách rõ ràng và ấm áp, như ánh nắng dịu dàng của buổi chiều.
Lê An khẽ miết nhẹ ngón tay lên thành ly cà phê. Cảm giác bình yên lạ lùng mà Hoàng Huy mang lại cứ lớn dần trong lòng cô. Đó không phải là sự bình yên dữ dội của tình yêu cuồng nhiệt, mà là sự bình yên của một bến đỗ an toàn, của một người đàn ông luôn sẵn sàng ở bên cạnh cô, không đòi hỏi, không phán xét. Cô nhận ra, có lẽ, điều cô thực sự cần lúc này, không phải là một tình yêu mãnh liệt đầy sóng gi��, mà là một sự bình yên, một sự ổn định, một người có thể cùng cô đi qua những ngày tháng bộn bề của cuộc sống.
Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường bắt đầu le lói, vẽ nên những vệt sáng vàng trên con đường đá cũ. Những suy tư cứ chồng chéo lên nhau. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu thanh mai trúc mã với Trần Hạo là định mệnh, là thứ duy nhất cô cần. Nhưng rồi, khoảng cách vô hình, sự lãng quên, và những lời nói không thành đã đẩy họ ra xa nhau. Cái "thích" của Trần Hạo, như cô đã nói với anh bên bờ sông cũ, "không đủ". Nó không đủ để anh nhớ, không đủ để anh ở lại, không đủ để anh quan tâm một cách hiện hữu.
Và giờ đây, khi một cánh cửa đã đóng lại, một cánh cửa khác dường như đang hé mở. Cánh cửa mang tên Bình Yên. Cánh cửa mà Hoàng Huy đã vô tình đưa tay chạm vào. Lê An không còn cảm thấy nỗi buồn tuyệt vọng như những ngày qua. Thay vào đó, là một sự cân nhắc, một sự suy tư nghiêm túc về một hướng đi mới. Cô xứng đáng được yêu thương, được quan tâm một cách *hiện hữu*, chứ không phải là những lời hứa xa vời, những kỷ niệm mờ nhạt. Cô xứng đáng có một *bến đỗ* bình yên, một người luôn ở đó, luôn hiện hữu trong cuộc đời cô.
Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình bước qua cánh cửa ấy, để tìm kiếm bình yên và hạnh phúc cho riêng mình. Cảm giác bình yên mà Huy mang lại cho Lê An sẽ là yếu tố then chốt giúp cô vượt qua những khó khăn sắp tới, những nỗi cô đơn mà Trần Hạo, dù vô tình, đã để lại. Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự buông bỏ và một chút hy vọng mong manh. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để bước đi, không còn quay đầu nhìn về phía sau, nơi những kỷ niệm đã chậm một nhịp.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.