Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 269: Nỗi Lo Riêng, Khoảng Cách Vô Hình
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự buông bỏ và một chút hy vọng mong manh. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để bước đi, không còn quay đầu nhìn về phía sau, nơi những kỷ niệm đã chậm một nhịp. Cô đứng dậy khỏi bàn cà phê, cảm giác bình yên vừa chớm nở trong lồng ngực nay lại càng thêm trĩu nặng, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của bản thân, về con đường mới mà cô đang chập chững bước vào.
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng sớm khẽ rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch bông cũ kỹ trong căn bếp nhỏ của Lê An. Không khí trong lành, thoảng mùi đất ẩm và hương hoa ngọc lan từ vườn nhà hàng xóm, tạo nên một sự yên bình quen thuộc của thị trấn ven sông mỗi khi bình minh ló dạng. Lê An đang tỉ mẩn chuẩn bị bữa sáng, tiếng dao thớt gõ lóc cóc nhè nhẹ trên thớt gỗ, tiếng nước sôi reo tí tách trong ấm, tất cả tạo thành một bản giao hưởng êm đềm, xua đi phần nào những suy tư còn vương vấn từ đêm qua. Cô múc cháo vào bát, đặt thêm vài lát thịt băm và hành lá thái nhỏ, định bụng mang sang cho Bà Mai như mọi ngày. Thói quen nhỏ bé ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, là sợi dây vô hình gắn kết cô với người hàng xóm thân thương, người đã luôn ở đó, dõi theo cô lớn lên như một người bà thứ hai.
Khi cô vừa đặt bát cháo xuống bàn, chiếc điện thoại cũ kỹ bỗng reo lên dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Màn hình hiện lên tên “Chị Hà – Phòng Khám”. Linh tính mách bảo điều chẳng lành, bàn tay Lê An run rẩy nhấc máy.
“A-An à…”. Giọng Chị Hà đầu dây bên kia nghẹn ngào, pha lẫn sự lo lắng tột độ. “B-Bà Mai… Bà bị ngã… nghiêm trọng lắm, đang ở trạm y tế xã rồi…”
Cả thế giới của Lê An như sụp đổ trong khoảnh khắc. Tiếng bát cháo rơi loảng xoảng, vỡ tan tành trên nền gạch, những mảnh sứ trắng văng tung tóe, tựa như những mảnh vỡ trong tim cô. Mùi cháo thơm lừng giờ đây hóa thành mùi khét lẹt của nỗi sợ hãi. “Bà Mai… sao lại thế…”, Lê An thều thào, giọng cô khô khốc, cổ họng nghẹn ứ. Hình ảnh Bà Mai yếu ớt, gầy gò, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt trìu mến bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Bà là điểm tựa, là nơi cô tìm thấy sự an ủi mỗi khi cuộc đời nặng trĩu. Bà là người đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu đợi chờ của cô, là người đã lắng nghe không lời phán xét. Và giờ đây, bà đang nằm đó, yếu ớt.
Không kịp suy nghĩ, Lê An vội vã chạy ra khỏi nhà, quên cả khóa cửa. Chiếc điện thoại vẫn còn cầm chặt trong tay, nhưng tâm trí cô lúc này chỉ có duy nhất hình ảnh Bà Mai. Nước mắt không biết từ đâu cứ thế tuôn rơi, làm nhòe đi con đường quen thuộc. Cô chạy bán sống bán chết, mặc cho những ánh mắt tò mò của người dân trong xóm, mặc cho cái nắng sớm đã bắt đầu gay gắt rọi thẳng vào mặt. Cô chỉ biết chạy, chạy thật nhanh, để đến bên bà, để nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy, để xoa dịu nỗi sợ hãi đang cào xé tâm can mình. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào lòng, mỗi hơi thở là một lời cầu nguyện khẩn thiết. Khoảng cách từ nhà đến trạm y tế chưa bao giờ dài đến thế, mỗi mét đường như giãn ra vô tận, thử thách sự kiên nhẫn và nỗi lo lắng của cô gái trẻ.
Trạm y tế xã, một căn nhà cấp bốn cũ kỹ với bức tường vôi vữa đã ngả màu, nằm nép mình dưới bóng cây bàng cổ thụ. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi Lê An ngay khi cô vừa bước chân qua cánh cổng mục nát, khiến cô rùng mình. Tiếng nói chuyện thì thầm của y tá và vài người nhà bệnh nhân, tiếng rên khẽ của một cụ ông ở phòng bên cạnh, tất cả tạo nên một không khí căng thẳng, nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng trắng từ chiếc đèn huỳnh quang cũ kỹ trên trần hắt xuống, làm nổi bật sắc mặt xanh xao, tiều tụy của những người đang ngồi chờ đợi.
Lê An lao vào phòng bệnh, đôi mắt sưng húp vì khóc. Bà Mai nằm đó, trên chiếc giường sắt đơn sơ, gương mặt bà tái nhợt, đôi môi khô khốc, hơi thở yếu ớt. Đôi mắt bà khép hờ, tựa như đang chìm vào một giấc ngủ sâu không muốn tỉnh dậy. Cảnh tượng ấy khiến trái tim Lê An như bị bóp nghẹt. Cô quỳ sụp xuống bên giường, nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc, lạnh toát của bà. Bàn tay bà Mai, bàn tay từng vỗ về cô mỗi khi cô khóc, bàn tay từng đan lát những chiếc vòng cỏ, những chiếc bánh lá cho cô, giờ đây yếu ớt nằm bất động trong lòng bàn tay cô. Nước mắt lại trào ra, lăn dài trên gò má Lê An, thấm ướt cả mu bàn tay Bà Mai.
“Bà ơi… Bà Mai…”, Lê An gọi khẽ, giọng cô run rẩy. Bà Mai hé mở đôi mắt, nhìn cô bằng ánh mắt mờ đục nhưng vẫn ánh lên vẻ trìu mến quen thuộc. “Con bé… đừng lo… bà không sao…”, bà thều thào, giọng nói yếu ớt như làn khói. Lê An lắc đầu nguầy nguậy, không thể nói nên lời. Nỗi sợ hãi mất đi người thân yêu, nỗi sợ hãi về sự cô độc bỗng chốc bao trùm lấy cô, khiến cô nghẹn ngào đến mức không thể thở được.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa sự hỗn loạn của cảm xúc, bàn tay cô vô thức tìm đến chiếc điện thoại trong túi. Ngón tay cô lướt trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên quen thuộc, một cái tên mà cô đã từng nghĩ sẽ luôn là điểm tựa của mình. “Trần Hạo”. Tên anh hiện lên rõ ràng trên màn hình, như một lời nhắc nhở về những gì đã từng, và những gì đang dần tan biến. Cô biết, anh đang ở xa, đang bận rộn với cuộc sống đại học, với những tham vọng lớn lao nơi thành phố. Anh có lẽ đang ngồi trong giảng đường, hay đang say sưa với những dự án mới, những mối quan hệ mới. Liệu anh có nhận điện thoại của cô không? Liệu anh có hiểu được sự cấp bách và nỗi sợ hãi đang giày vò cô lúc này? Liệu anh có thể mang lại cho cô một chút an ủi, một lời động viên, dù chỉ là qua điện thoại?
Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng Lê An. Cô chợt nhớ lại những lần trước, khi cô cần anh, anh lại vắng mặt. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những lời hứa “không quên em” đã phai nhạt theo thời gian và khoảng cách vô hình. Cô đã từng cố gắng níu giữ, cố gắng tin tưởng, nhưng rồi, sự im lặng của anh đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách hai người. Cô nhìn chằm chằm vào cái tên trên màn hình điện thoại, lòng đấu tranh dữ dội. Gọi cho anh bây giờ, có lẽ chỉ nhận lại sự bối rối, sự vội vã của anh, và rồi lại càng cảm thấy cô đơn hơn. Cô không muốn anh cảm thấy gánh nặng, không muốn anh phải miễn cưỡng an ủi cô từ xa. Cái “thích” của anh, như cô đã nói bên bờ sông cũ, “không đủ” để anh thực sự hiện diện trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời cô. Nó không đủ để anh nhớ, không đủ để anh ở lại, không đủ để anh quan tâm một cách hiện hữu.
Cuối cùng, Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu. Ngón tay cô rời khỏi màn hình điện thoại. Cô không gọi. Cô cất điện thoại vào túi, như cất đi một phần hy vọng mong manh, một phần ký ức đã trở nên quá đỗi xa vời. Trong khoảnh khắc này, cô biết mình phải tự mình đối mặt với nỗi sợ hãi này, tự mình mạnh mẽ lên vì Bà Mai. Nỗi lo lắng cho bà trộn lẫn với sự thất vọng về Trần Hạo, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai cô, khiến cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, giữa căn phòng bệnh đầy mùi thuốc sát trùng và ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Cô siết chặt tay Bà Mai, cố gắng truyền hơi ấm và sức mạnh cho bà, và cũng là cho chính mình.
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng đã dịu bớt, trải dài trên những mái ngói rêu phong của thị trấn, Lê An tìm đến quán cà phê quen thuộc. Cô cần một không gian để hít thở, để thoát khỏi mùi thuốc sát trùng nồng nặc và không khí căng thẳng của bệnh viện. Quán cà phê vẫn yên bình như mọi khi, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ rì rầm vang lên, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng thêm mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên bàn, xoa dịu phần nào tâm hồn đang hỗn loạn của cô. Cô chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ đang dần lên đèn, cố gắng tìm chút bình yên trong tâm hồn đang rối bời.
Lê An gọi một ly trà hoa cúc, hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc có lẽ sẽ giúp cô tĩnh tâm hơn. Cô ngồi đó, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt tiều tụy. Nỗi lo cho Bà Mai vẫn còn nguyên đó, như một tảng đá đè nặng trong lòng. Cô lại nghĩ về Trần Hạo. Hơn nửa ngày trôi qua, anh vẫn hoàn toàn vắng mặt. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn, không một lời hỏi thăm. Cô biết mình đã không gọi cho anh, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn mong chờ một điều gì đó, một sự quan tâm, một lời động viên dù nhỏ bé từ người mà cô đã từng yêu thương sâu đậm. Nhưng rồi, chỉ có sự im lặng. Sự im lặng ấy càng khắc sâu thêm khoảng cách vô hình giữa hai người, và khiến cô nhận ra rằng, có lẽ, cô đã thực sự một mình trong cuộc chiến này.
Khi Lê An đang chìm đắm trong những suy tư nặng nề, một bóng người quen thuộc bỗng xuất hiện ở cửa quán. Nguyễn Hoàng Huy. Anh bước vào, ánh mắt anh lướt qua một lượt rồi dừng lại ở góc khuất nơi Lê An đang ngồi. Vẻ mặt anh thoáng hiện sự ngạc nhiên và lo lắng khi thấy cô tiều tụy đến vậy. Anh tiến đến gần, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
“An, em sao thế? Trông em xanh xao quá.” Giọng Hoàng Huy trầm ấm, đầy vẻ quan tâm. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô, không một chút tò mò hay xét đoán.
Lê An ngước lên, đôi mắt cô ngấn nước. “Bà Mai… bà bị bệnh nặng… bị ngã… phải nằm viện rồi, Huy à.” Giọng cô khàn đặc, nghẹn ngào, như thể chỉ cần nói ra thêm một từ nữa thôi, nước mắt cô sẽ lại trào ra không ngừng.
Hoàng Huy lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời cô. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay lạnh buốt của Lê An đang đặt trên bàn, một cử chỉ an ủi ấm áp và chân thành. “Anh biết tin rồi, Chị Hà có gọi cho anh. Anh cũng vừa ghé qua trạm y tế thăm bà. Bác sĩ nói bà yếu quá, cần phải nghỉ ngơi và theo dõi cẩn thận.” Anh nói, giọng anh điềm tĩnh, trấn an, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn cô. “Em đừng lo lắng quá, anh tin Bà Mai sẽ sớm khỏe lại thôi. Bà là người kiên cường mà.”
Lời nói của Hoàng Huy, tuy đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ. Nó không phải là những lời hứa hẹn xa vời, cũng không phải là sự an ủi sáo rỗng. Nó là sự hiện diện, là sự chia sẻ gánh nặng một cách chân thành và thiết thực. Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, từ ánh mắt quan tâm của anh. Nó đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo và trống rỗng mà cô cảm thấy từ Trần Hạo.
“Em… em không biết phải làm sao nữa…” Lê An thì thầm, nước mắt lại chực trào.
Hoàng Huy khẽ siết nhẹ bàn tay cô. “Đừng nghĩ nhiều quá. Bây giờ quan trọng nhất là em phải giữ sức khỏe để còn chăm sóc Bà Mai. Em đã ăn uống gì chưa?” Anh hỏi, giọng anh đầy vẻ lo lắng. Khi Lê An lắc đầu, anh đứng dậy. “Được rồi, để anh đưa em về. Ghé qua chợ mua chút đồ ăn tẩm bổ cho Bà Mai, rồi anh sẽ nấu cháo cho em ăn. Em cần phải ăn uống đầy đủ thì mới có sức mà lo cho bà chứ.”
Lê An ngước nhìn anh, trong mắt cô dâng lên một cảm xúc khó tả. Đó là sự cảm kích, là sự nhẹ nhõm, và cả một chút bối rối. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng trong khoảnh khắc yếu lòng nhất này, người bên cạnh cô lại là Hoàng Huy, chứ không phải Trần Hạo. Anh không hỏi cô đã gọi cho ai, không phán xét, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe và đề nghị giúp đỡ. Anh không cần cô phải nói ra, anh tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận được nỗi buồn và sự cô đơn của cô. Anh hiện hữu, một cách rõ ràng và ấm áp, như ánh nắng dịu dàng của buổi chiều. Lê An khẽ gật đầu, lòng cô dâng lên một sự biết ơn sâu sắc. “Cảm ơn anh, Huy.”
Hoàng Huy mỉm cười nhẹ. “Có gì đâu mà phải cảm ơn. Anh em trong xóm mà. Đi thôi.” Anh nhẹ nhàng kéo ghế đứng dậy, ra hiệu cho cô. Lê An cũng đứng dậy theo anh, lòng cô giờ đây đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cử chỉ của anh không vồ vập, không đòi hỏi, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn và được che chở. Anh đưa cô về nhà, sau đó không quên ghé qua chợ mua những thực phẩm tươi ngon nhất, rồi tận tay nấu một nồi cháo nóng hổi cho cô, không quên dặn dò cô phải ăn hết để lấy lại sức. Anh ở lại trò chuyện với cô một lúc, kể những câu chuyện vui về thị trấn, về những kỷ niệm ngày xưa để cô khuây khỏa, rồi mới xin phép ra về, để lại Lê An với một cảm giác ấm áp lạ lùng.
Đêm khuya, căn phòng của Lê An chìm trong tĩnh mịch. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ hắt xuống, không đủ để xua đi sự cô quạnh đang bao trùm lấy cô. Bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng chó sủa xa xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ hiu quạnh của màn đêm. Mùi hoa ngọc lan thoảng bay từ góc vườn, một mùi hương quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang theo một chút gì đó u buồn.
Lê An nằm trên giường, chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt cạnh gối, màn hình vẫn còn sáng lờ mờ. Cô lướt qua những tin nhắn cũ với Trần Hạo, những lời hỏi han thưa thớt, những lời hứa hẹn mờ nhạt từ những ngày đầu anh lên thành phố. “Anh sẽ không bao giờ quên em đâu, An ạ.” “Anh sẽ luôn ở đây, dù có xa cách thế nào đi chăng nữa.” Những lời nói đó, giờ đây nghe thật xa vời, thật phù phiếm. Chúng không còn mang lại cho cô sự an ủi, mà chỉ gợi lên một nỗi chua xót, một sự tiếc nuối khôn nguôi.
Trong khoảnh khắc này, cô nhận ra anh đã hoàn toàn vắng mặt. Không một tin nhắn hỏi thăm, không một cuộc gọi. Không một lời động viên nào dành cho cô, người đang phải đối mặt với nỗi lo sợ mất đi người thân yêu nhất. Cô đã không gọi cho anh, nhưng anh cũng không hề biết gì về những gì cô đang trải qua. Anh đang bận rộn với cuộc sống của riêng mình, với những mục tiêu và tham vọng riêng của anh. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, là sự ưu tiên, là cả một thế giới khác biệt.
“Anh ấy đang làm gì nhỉ? Anh ấy có biết mình đang cần anh ấy không? Hay anh ấy đã quên mất mình rồi?”, Lê An thầm hỏi, giọng nói trong đầu cô tràn đầy sự mệt mỏi và thất vọng. Cô đã từng đặt tất cả niềm tin, tất cả hy vọng vào mối tình thanh mai trúc mã ấy, nhưng rồi, nó lại cứ chậm một nhịp, luôn luôn chậm một nhịp so với những gì cô cần. Cái “nếu như ngày đó” đã trở thành một câu hỏi không có lời đáp, một vết cứa sâu vào tâm hồn cô.
Và rồi, cô lại nghĩ đến Hoàng Huy. Anh ấy luôn ở đó, thật gần. Anh không cần cô phải gọi, anh tự mình đến, tự mình quan tâm. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng hành động của anh lại có sức nặng hơn ngàn lời nói. Anh là sự hiện hữu, là điểm tựa vững chắc mà cô đang cần. Sự quan tâm chân thành của anh, sự hiện diện đúng lúc của anh, đã xoa dịu đi phần nào nỗi đau và sự cô đơn trong lòng cô.
Nỗi lo cho Bà Mai hòa lẫn với sự thất vọng và cô đơn về Trần Hạo, tạo thành một gánh nặng vô hình đè lên trái tim Lê An. Cô biết, mình không thể chờ đợi mãi một người chỉ tồn tại trong ký ức và những lời hứa xa vời. Cô xứng đáng được yêu thương, được quan tâm một cách *hiện hữu*, chứ không phải là những lời hứa xa vời, những kỷ niệm mờ nhạt. Cô xứng đáng có một *bến đỗ* bình yên, một người luôn ở đó, luôn hiện hữu trong cuộc đời cô, không cần cô phải lên tiếng cầu xin.
Lê An siết chặt chiếc điện thoại trong tay, ánh mắt cô nhìn xa xăm vào màn đêm tĩnh mịch. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, mang theo cả nỗi buồn sâu thẳm và một sự chấp nhận đau đớn. Cô biết rằng, đã đến lúc cô phải buông bỏ, không phải vì cô không còn yêu, mà vì tình yêu ấy, đã không đủ để tồn tại trong thực tại nghiệt ngã này. Cô đã sẵn sàng bước qua cánh cửa mang tên Bình Yên, dù con đường ấy có thể còn nhiều chông gai.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.