Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 271: Guồng Quay Mới
Màn đêm buông xuống thị trấn ven sông, mang theo hơi sương se lạnh và mùi hoa ngọc lan từ vườn nhà Lê An, nhưng ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, một bình minh mới đang hé rạng, rực rỡ và đầy hứa hẹn. Khi Lê An gác lại chiếc điện thoại cũ kỹ, buông bỏ những kỳ vọng đã không thành, Trần Hạo, ở thành phố lớn, lại đang chìm đắm trong một guồng quay mới, nơi những ánh đèn neon lấp lánh và khát vọng tuổi trẻ cháy bỏng. Anh không hề hay biết về quyết định thầm lặng của cô, về vết nứt trong mối quan hệ của họ đã lớn đến mức không thể hàn gắn. Đối với anh, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.
Sáng sớm, mặt trời tháng Tám đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống sân trường Đại học Kiến Trúc Hà Nội. Không khí trong lành, mang theo chút se lạnh của buổi sớm mai thành phố, hòa quyện với mùi lá cây khô còn vương lại sau cơn mưa đêm. Trần Hạo đứng giữa khoảng sân rộng lớn, ngước nhìn những tòa nhà cổ kính mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp, pha lẫn nét hiện đại của những khối nhà mới xây. Tiếng giảng bài vọng lại từ các lớp học vẫn còn đóng kín cửa sổ, nghe xa xăm và mơ hồ như một lời mời gọi đầy tri thức. Dòng sinh viên hối hả lướt qua anh, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều toát lên sự trẻ trung, năng động và một nguồn năng lượng sôi sục. Tiếng trò chuyện ríu rít, tiếng cười đùa vang vọng khắp sân trường, hòa cùng tiếng xe cộ qua lại bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã nhưng đầy sức sống.
Anh hít thở thật sâu, cảm nhận mùi sách mới, mùi mực in thoang thoảng trong không khí, thậm chí còn phảng phất mùi sơn từ các xưởng thực hành kiến trúc, một mùi hương đặc trưng của những không gian sáng tạo. Bầu không khí trẻ trung, năng động và đầy nhiệt huyết này khác hẳn với sự yên bình, tĩnh lặng của thị trấn ven sông mà anh đã rời đi. Một cảm giác choáng ngợp nhưng cũng đầy phấn khích dâng lên trong lòng Trần Hạo. Đây rồi, đây chính là nơi anh thuộc về, nơi anh sẽ hiện thực hóa những hoài bão ấp ủ bấy lâu. Anh đã rời bỏ một cuộc sống quen thuộc, nơi có dòng sông êm đềm chảy qua mỗi ngày, nơi có những buổi chiều tà nhuộm đỏ bờ tre, nơi có Lê An, để đến với một thế giới rộng lớn hơn, đầy thách thức và cơ hội.
Trần Hạo bước đi chậm rãi, bàn tay anh siết chặt cuốn sổ tay sinh viên vừa nhận được. Từng ngóc ngách của ngôi trường đều mới lạ, đều khơi gợi trí tò mò của anh. Anh dừng lại trước một bức tường gạch cũ kỹ, nơi dây thường xuân leo kín, cảm nhận cái sần sùi của thời gian. Ánh nắng chan hòa xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đất. Anh khẽ lật xem cuốn sổ tay, ánh mắt lấp lánh sự háo hức. Lịch học dày đặc, danh sách các câu lạc bộ ngoại khóa đa dạng, những quy định của trường… tất cả đều mở ra một cánh cửa mới, một tương lai mà anh đã mơ ước.
Khi anh đang định rẽ vào khu văn phòng khoa để làm thủ tục cuối cùng, một giọng nói trầm khàn vang lên sau lưng:
“Em là tân sinh viên à? Nhớ giữ gìn thẻ sinh viên cẩn thận đấy nhé!”
Trần Hạo quay lại, bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của một người đàn ông gầy gò, đeo kính lão, đang đứng dựa vào khung cửa sổ phòng bảo vệ. Đó là Ông Vệ, người bảo vệ già của trường, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự quan tâm.
Trần Hạo nở nụ cười nhẹ, đáp lời một cách lễ phép: “Dạ, cháu chào bác. Cháu là Trần Hạo, sinh viên năm nhất Kiến trúc.”
Ông Vệ gật đầu, khuôn mặt giãn ra một chút: “Kiến trúc à? Ngành này vất vả lắm đấy. Nhưng cũng hay. Mấy đứa kiến trúc sư ra trường đứa nào đứa nấy cũng tài năng, vẽ vời, xây dựng cái gì cũng giỏi. Cố gắng học hành cho tốt.”
Lời dặn dò tuy đơn giản nhưng lại chạm đến đúng mạch cảm xúc của Trần Hạo. Anh cảm nhận được sự tận tâm của người bảo vệ già, và cả sự kỳ vọng của ông đặt vào những thế hệ sinh viên trẻ.
“Dạ, cháu sẽ cố gắng ạ.” Anh đáp, giọng nói tràn đầy quyết tâm.
Ông Vệ lại gật đầu, rồi lại quay vào trong phòng, tiếp tục công việc của mình. Trần Hạo tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Dù ở một nơi xa lạ, anh vẫn cảm nhận được sự quan tâm, dù chỉ là thoáng qua. Anh nhìn lên bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. Cuộc sống ở thành phố lớn, dù ồn ã và hối hả, dường như cũng đang dang rộng vòng tay đón chào anh. Anh nghĩ về Lê An, về những lời hứa ngày nào bên bờ sông cũ. Một thoáng hoài niệm lướt qua, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự thôi thúc của hiện tại, của những khát vọng đang cháy bỏng trong lòng. Anh biết mình phải nỗ lực, phải chứng tỏ bản thân ở môi trường mới này. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, dù đã hiện hữu, vẫn chưa đủ để anh nhận ra trọn vẹn. Anh chỉ nghĩ đơn giản là mình đang bận rộn, và cô sẽ hiểu. Anh không biết rằng, ở thị trấn nhỏ ấy, Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa.
Chiều tối, khi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng những con phố tấp nập của Hà Nội, Trần Hạo trở về phòng ký túc xá. Căn phòng rộng rãi, với bốn chiếc giường tầng xếp gọn gàng, toát lên một bầu không khí náo nhiệt và thân thiện. Tiếng nói chuyện rôm rả của các sinh viên vọng lại từ hành lang, tiếng nhạc phát ra từ một căn phòng nào đó, tiếng nước chảy trong nhà tắm chung – tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống sinh viên. Mùi đồ đạc mới, mùi không khí điều hòa, và thoang thoảng mùi mỳ gói từ một căn phòng bên cạnh, đánh thức cơn đói cồn cào sau một ngày dài làm quen với môi trường mới.
Trần Hạo đặt ba lô xuống, nhìn ba chiếc giường còn lại đã có chủ. Ngay lúc đó, cánh cửa phòng mở ra, một chàng trai có mái tóc bồng bềnh, dáng người cao ráo, bước vào với nụ cười tươi rói.
“Chào cậu, tôi là Hoàng, quê ở Hải Phòng. Cậu tên gì?” Hoàng nói, giọng nói hào sảng, tràn đầy năng lượng. Anh ta đặt chiếc ba lô thể thao xuống đất, rồi chìa tay ra bắt tay Trần Hạo.
Trần Hạo siết nhẹ bàn tay, cảm nhận sự nhiệt thành: “Chào Hoàng, tôi là Hạo, ở một thị trấn nhỏ ven sông phía Bắc.”
“Thị trấn ven sông à? Nghe thơ mộng quá nhỉ! Tôi thì quen với biển rồi. Chắc cậu chưa quen với cái ồn ào ở đây đâu.” Hoàng cười, nụ cười làm lộ ra hàm răng trắng đều.
Đúng lúc đó, một chàng trai khác bước vào, vóc dáng thư sinh, đeo kính cận, trên tay ôm chồng sách giáo khoa dày cộp. Đó là Quân, người bạn cùng phòng thứ hai của Trần Hạo.
“Chào cậu, tôi là Quân, quê ở Thanh Hóa. Cậu học ngành gì?” Quân hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, có chút rụt rè. Anh ta gật đầu chào Trần Hạo, rồi đặt sách cẩn thận lên bàn học.
“Tôi học Kiến trúc.” Trần Hạo đáp, giọng vẫn điềm tĩnh.
Quân gật gù: “Kiến trúc à? Nghe nói ngành này vất vả lắm. Đồ án rồi thức đêm miết.” Ánh mắt Quân lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy sự ngưỡng mộ.
“Đã chọn thì phải cố thôi.” Trần Hạo cười nhẹ, trong lòng dâng lên một niềm tự hào nho nhỏ. Anh bắt đầu sắp xếp đồ đạc cá nhân vào chiếc tủ nhỏ bên cạnh giường. Mấy bộ quần áo giản dị, vài cuốn sách, và một tấm ảnh cũ chụp anh cùng Lê An bên bờ sông. Anh khẽ chạm vào tấm ảnh, một thoáng ký ức ùa về, nhưng rồi lại nhanh chóng cất nó vào một ngăn tủ kín đáo, như cất đi một phần quá khứ để nhường chỗ cho hiện tại đang đầy ắp những điều mới mẻ. Anh muốn tập trung toàn bộ tâm trí vào việc học, vào việc chinh phục những đỉnh cao mới.
Khi cả ba đang trò chuyện rôm rả, cánh cửa lại mở ra. Một chàng trai khác bước vào, dáng người khá bảnh bao, ăn mặc có phần cầu kỳ hơn so với những người còn lại. Anh ta liếc nhìn một lượt căn phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở Trần Hạo, mang theo một vẻ đánh giá. Đó là Hà Minh, người bạn cùng phòng cuối cùng.
Hà Minh nhếch mép cười, giọng nói có phần tự tin, thậm chí là có chút kiêu ngạo: “Trông cậu cũng có vẻ được đấy. Hy vọng không làm gánh nặng cho nhóm.” Anh ta không thèm chìa tay ra bắt, chỉ đứng khoanh tay, ánh mắt dò xét.
Trần Hạo thoáng nhíu mày, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Anh cảm nhận được một sự cạnh tranh ngầm từ người bạn cùng phòng này. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, tiếp tục sắp xếp đồ đạc. Hoàng và Quân nhìn nhau, có chút bối rối trước thái độ của Hà Minh.
“Thôi nào Minh, mới gặp nhau mà đã nói thế rồi.” Hoàng khẽ trách, rồi quay sang Trần Hạo: “Cậu đừng để ý nhé, Hà Minh cậu ấy nói vậy thôi, chứ không có ý gì đâu. Cậu ấy học giỏi nhất lớp đấy.”
Hà Minh vẫn cười khẩy, rồi đi thẳng đến chiếc giường tầng trên cùng, đặt vali xuống. Căn phòng lại trở nên ồn ào hơn với tiếng sắp xếp đồ đạc của Hà Minh và tiếng trò chuyện của Hoàng và Quân. Trần Hạo cảm thấy mình đang thực sự hòa nhập vào môi trường mới, một môi trường đầy màu sắc, đầy những cá tính khác nhau, và cả những thách thức ngầm. Anh nghĩ, cuộc sống đại học chắc chắn sẽ không hề tẻ nhạt. Anh sẽ phải cố gắng rất nhiều, không chỉ để học tập, mà còn để khẳng định bản thân mình giữa những người bạn, người đối thủ tiềm năng này. Anh lại chợt nghĩ đến Lê An, đến những lời động viên của cô trước khi anh đi. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, nhưng nó không kéo dài lâu. Hiện tại, anh đang có những người bạn mới, những trải nghiệm mới đang chờ đợi. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn khám phá tất cả.
Tối muộn, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, Trần Hạo vẫn miệt mài trong Thư viện Công cộng Thành phố. Kiến trúc của thư viện mang một vẻ cổ điển, trang nghiêm, với những kệ sách cao vút chạm trần và những chiếc bàn đọc sách bằng gỗ sồi cũ kỹ. Không khí ở đây đặc quánh mùi giấy cũ, mùi gỗ, và mùi mực in, tạo nên một sự tĩnh lặng đến mức gần như có thể nghe thấy cả tiếng thời gian trôi. Chỉ có tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ phím máy tính nhẹ nhàng từ những góc khuất, và đôi khi là tiếng thì thầm trao đổi tài liệu của một vài sinh viên khác còn ở lại.
Trần Hạo ngồi ở một góc khuất, trước mặt là chồng sách chuyên ngành dày cộp về lịch sử kiến trúc, lý thuyết thiết kế, và các công trình nổi tiếng thế giới. Anh say mê đến mức quên cả thời gian, quên cả cơn đói đã cồn cào từ lâu. Từng trang sách như mở ra một thế giới mới, rộng lớn và phức tạp. Anh gạch chân, ghi chú chi chít vào sách, đôi khi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh như những viên kim cư��ng vương vãi trên nền nhung đen. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để chinh phục tất cả, để hiểu biết tất cả, để kiến tạo tất cả.
“Kiến trúc quả là một thế giới rộng lớn. Mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa.” Anh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho mình anh nghe thấy. Từ thị trấn nhỏ của mình, anh chưa bao giờ tưởng tượng được sự vĩ đại của ngành kiến trúc lại lớn đến vậy. Anh cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc vào kho báu, mỗi cuốn sách là một viên ngọc quý đang chờ anh khám phá.
Đột nhiên, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong túi quần anh rung lên khẽ, một tiếng rung nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Hạo liếc nhìn màn hình, tên Lê An hiện lên cùng với một tin nhắn mới. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua, rồi lại đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Anh nghĩ: *Để lát nữa mình gọi lại*. Nhưng anh biết, “lát nữa” của anh thường biến thành “ngày mai”, rồi “ngày kia”, và đôi khi là “khi nào rảnh rỗi”. Anh quá đắm chìm vào những cuốn sách, vào những kiến thức mới mẻ đang chờ anh nghiền ngẫm. Dòng tin nhắn của Lê An, dù quan trọng, nhưng dường như lại trở nên mờ nhạt hơn so với những bản vẽ kiến trúc đang chờ anh phân tích.
Anh lại cúi đầu vào cuốn sách, tập trung hoàn toàn vào những đường nét, những khối hình, những triết lý ẩn chứa trong mỗi công trình. Anh cảm thấy một sự phấn khích tột độ khi hình dung ra những tòa nhà chọc trời, những công trình biểu tượng mà một ngày nào đó anh có thể tự tay thiết kế.
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh anh, mang theo một chút giễu cợt: “Vẫn chăm chỉ như mọi khi nhỉ, Hạo? Đừng có học quá mà quên mất cuộc sống đấy.” Hà Minh đi ngang qua, trên tay cũng là một chồng sách, nhưng anh ta lại cười khẩy, ánh mắt không che giấu sự cạnh tranh.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu chào. Anh biết Hà Minh đang ngụ ý gì. Anh ta muốn chứng tỏ rằng mình cũng chăm chỉ, nhưng lại muốn tỏ ra là người biết cân bằng hơn.
“Cũng nên thế. Kiến thức là vô tận mà.” Trần Hạo đáp lại một cách điềm tĩnh, không để lộ cảm xúc. Anh không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc đấu khẩu vô nghĩa.
Hà Minh nhún vai, rồi đi về phía bàn của mình, để lại Trần Hạo một mình với chồng sách và những suy nghĩ miên man. Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió đêm se lạnh thổi qua ô cửa, mang theo mùi không khí thành phố đặc trưng, pha lẫn chút khói bụi và hương hoa dại lạ lẫm. Anh cảm nhận được cái mát lạnh của gió trên da thịt, một cảm giác khác hẳn với hơi gió mang theo mùi phù sa quen thuộc của quê nhà.
Trần Hạo lại cầm chiếc điện thoại lên, định bụng trả lời tin nhắn của Lê An. Nhưng rồi anh lại chần chừ. Anh biết, nếu anh trả lời bây giờ, có thể cô sẽ gọi điện, và một cuộc trò chuyện dài sẽ kéo anh ra khỏi dòng chảy kiến thức đang dâng trào trong đầu. Anh lại đặt điện thoại xuống, quyết định để đến sáng mai. Anh tự nhủ rằng cô sẽ hiểu, cô sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh. Anh không biết rằng, cái “lát nữa” hay “sáng mai” của anh đã và đang tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt sâu sắc trong mối quan hệ của họ.
Thành phố này có quá nhiều điều để khám phá và chinh phục. Những giảng đường đại học, những thư viện rộng lớn, những người bạn mới, những đối thủ đầy thách thức – tất cả đang kéo anh vào một guồng quay mới, nhanh hơn, khốc liệt hơn, nhưng cũng đầy hứa hẹn hơn. Anh cảm thấy mình như một con thuyền căng buồm ra khơi, sẵn sàng đón nhận mọi cơn gió. Anh không hề nhận ra rằng, ở bến bờ xa xôi ấy, có một con thuyền khác đang dần buông neo, không còn muốn đợi chờ anh nữa. Sự nghiệp đang gọi mời, và Trần Hạo đã đáp lại tiếng gọi ấy bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ, quên đi rằng tình yêu, đôi khi, cũng cần được chăm sóc, cần được hiện hữu, chứ không chỉ là những lời hứa hẹn xa vời. Và đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, người ta có thể lỡ cả một đời.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.