Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 272: Nhịp Sống Mới, Khoảng Cách Vô Hình

Ánh đèn điện trong thư viện Đại học Kiến trúc Hà Nội vẫn sáng trưng, xuyên qua những ô cửa kính cũ kỹ, hắt xuống con đường lát đá xanh rêu phong. Trần Hạo ngồi đó, giữa hàng trăm cuốn sách kiến trúc dày cộp, mùi giấy cũ và mực in hòa quyện vào không khí, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của tri thức. Anh đã gác lại chiếc điện thoại ở một góc bàn, để mặc dòng tin nhắn của Lê An chìm nghỉm trong sự tập trung cao độ của mình. Giờ đây, anh đang cùng Quân, Hoàng và Hà Minh vùi đầu vào dự án thiết kế quy hoạch đô thị cho một khu dân cư phức hợp, một đề tài lớn đòi hỏi sự sáng tạo và kiến thức sâu rộng.

Căn phòng lớn, nơi dành cho sinh viên tự học và làm việc nhóm, rộn ràng tiếng bút chì sột soạt trên giấy can, tiếng máy tính gõ lách cách liên hồi, và cả những cuộc tranh luận sôi nổi, đôi khi là gay gắt. Trần Hạo, với vẻ mặt tập trung cao độ, đang phác thảo nhanh trên một tờ giấy khổ lớn, những đường nét dứt khoát và mạnh mẽ, thể hiện một tư duy kiến trúc mạch lạc và táo bạo. Ánh mắt anh sáng lên khi nhìn vào những bản vẽ, như thể anh đang nhìn thấy chính tương lai của mình được kiến tạo từ những nét chì đơn giản ấy.

Quân, cậu bạn đeo kính cận, vẫn đang lúi húi tìm kiếm thông tin trên máy tính, thỉnh thoảng lại đẩy gọng kính lên và hỏi: “Hạo, ý tưởng về hệ thống cây xanh tích hợp này của cậu có vẻ phức tạp quá. Liệu có đủ không gian để triển khai không?” Giọng Quân hơi rụt rè, nhưng ánh mắt lại đầy sự tò mò và thán phục.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, mái tóc hơi rối vì vò đầu suy nghĩ, anh cầm cây bút chì chỉ vào bản phác thảo: “Chúng ta không chỉ đơn thuần là trồng cây, Quân. Mà là tạo ra một hệ sinh thái nhỏ, nơi mà không gian sống, làm việc và giải trí hòa quyện vào nhau. Hãy nghĩ đến việc sử dụng các loại cây dây leo trên các bức tường thẳng đứng, hay những khu vườn trên mái nhà. Chúng ta cần một chút đột phá, không phải sao? Chúng ta có thể thử kết hợp vật liệu tái chế với cấu trúc thép tiền chế để giảm thiểu tác động đến môi trường.” Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, chứa đựng niềm tin mãnh liệt vào ý tưởng của mình. Anh không chỉ giải thích, mà còn truyền cảm hứng.

Hoàng, với vẻ ngoài năng động và nụ cười thường trực, đang đứng tựa vào bàn, gật gù: “Cậu Hạo lúc nào cũng nghĩ ra mấy thứ phức tạp, nhưng mà hiệu quả thật! Cái bản vẽ nhà hát ở môn Kiến trúc công trình công cộng của ông thầy khó tính kia cũng được điểm cao nhất lớp còn gì. Giờ nhìn bản này, tôi lại thấy muốn làm theo ngay lập tức rồi.” Hoàng vừa nói vừa vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Cậu ta luôn là người khuấy động không khí, mang lại sự tươi vui cho nhóm, nhưng cũng là người đầu tiên nhận ra tài năng của Trần Hạo.

Một cái hắng giọng nhẹ vang lên từ phía đối diện. Hà Minh, người vẫn giữ một thái độ cạnh tranh ngầm với Trần Hạo, đang ngồi đối diện, trên tay là một cuốn sách về kiến trúc xanh của Nhật Bản. Anh ta khẽ nhếch mép, ánh mắt sắc sảo nhìn vào bản vẽ của Trần Hạo: “Ý tưởng này của cậu khá táo bạo đấy Hạo, nhưng liệu có khả thi không? Chi phí bảo trì cho một hệ sinh thái như vậy sẽ rất lớn, chưa kể đến vấn đề kỹ thuật.” Giọng điệu của Hà Minh không phải là nghi ngờ, mà là một sự thách thức, một phép thử cho sự tự tin của Trần Hạo. Anh ta luôn muốn tìm ra kẽ hở trong những ý tưởng hoàn hảo của đối thủ.

Trần Hạo đặt cây bút chì xuống, nhìn thẳng vào Hà Minh, đôi mắt bình thản nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán: “Khả thi hay không là do cách chúng ta thực hiện, Hà Minh. Mọi công trình vĩ đại đều bắt đầu từ một ý tưởng táo bạo mà ban đầu có vẻ ‘không khả thi’. Chúng ta có thể nghiên cứu các giải pháp vật liệu thông minh, công nghệ tưới tiêu tự động, hoặc thậm chí là tích hợp năng lượng mặt trời. Vấn đề không phải là ‘liệu có’ mà là ‘làm thế nào’. Chúng ta có thể tạo ra một khu dân cư không chỉ là nơi ở, mà còn là một lá phổi xanh của thành phố, một biểu tượng cho kiến trúc bền vững.” Anh nói một cách điềm tĩnh, không chút nao núng, như một kiến trúc sư thực thụ đang bảo vệ đứa con tinh thần của mình.

Lời đáp của Trần Hạo khiến Hà Minh im lặng trong giây lát, ánh mắt anh ta lướt qua bản vẽ, rồi lại nhìn về phía Trần Hạo, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi. Có lẽ, anh ta nhận ra rằng Trần Hạo không chỉ có tài năng, mà còn có cả một tầm nhìn, một niềm đam mê cháy bỏng mà không dễ gì lung lay. “Cũng nên thế. Kiến thức là vô tận mà.” Hà Minh đáp lại một cách miễn cưỡng, rồi lại cúi đầu vào cuốn sách của mình, như muốn chứng tỏ rằng anh ta cũng đang miệt mài không kém.

Trần Hạo không để tâm đến thái độ của Hà Minh. Anh lại cúi xuống bản vẽ, những ngón tay lướt nhẹ trên từng đường nét, từng khối hình. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để chinh phục tất cả, để hiểu biết tất cả, để kiến tạo tất cả. Từ thị trấn nhỏ của mình, anh chưa bao giờ tưởng tượng được sự vĩ đại của ngành kiến trúc lại lớn đến vậy. Anh cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc vào kho báu, mỗi cuốn sách là một viên ngọc quý đang chờ anh khám phá, mỗi dự án là một thử thách để anh vượt qua chính mình.

Mặt trời bắt đầu lặn, những tia nắng cuối cùng xiên qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, rồi dần tắt hẳn. Ánh đèn đường và đèn cao áp bên ngoài bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên con đường. Tiếng chuông trường vang lên ba tiếng, báo hiệu giờ đóng cửa thư viện. Cả nhóm thu dọn đồ đạc, những cuộc tranh luận vẫn chưa dứt khi họ bước ra khỏi tòa nhà cổ kính. Không khí buổi chiều tà ở thành phố mang theo chút se lạnh, pha lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con phố gần đó, một thứ mùi hương lạ lẫm và quyến rũ mà anh chưa từng cảm nhận ở quê nhà.

Anh cảm thấy hơi đói bụng sau buổi học kéo dài, nhưng niềm hứng khởi về dự án vẫn còn đọng lại. “Tối nay đi đâu ăn gì không, các ông?” Hoàng vừa khóa cặp vừa hỏi, giọng đầy hào hứng.

Quân gật đầu: “Hay là ra quán bún chả Cầu Gỗ đi. Nghe nói quán đó mới có thêm món nem cua bể ngon lắm.”

Trần Hạo khẽ mỉm cười, cái bụng anh cũng bắt đầu biểu tình. Anh gật đầu đồng ý. Cuộc sống ở thành phố này, dù bận rộn, nhưng cũng đầy những trải nghiệm mới mẻ, những niềm vui nho nhỏ mà anh chưa từng có. Anh không còn là cậu học trò trầm lặng bên bờ sông cũ, mà là một sinh viên đại học tràn đầy năng lượng, khao khát khám phá và chinh phục.

***

Quán bún chả vỉa hè "Bún Chả Cầu Gỗ" nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, nhưng lại tấp nập khách ra vào. Tiếng xe cộ ồn ào từ đường lớn vọng vào, hòa lẫn với tiếng trò chuyện rộn ràng của thực khách, tiếng dao thớt lách cách và tiếng nướng chả xèo xèo trên bếp than hồng. Mùi bún chả thơm lừng, mùi nước mắm chua ngọt, mùi khói than và gia vị cay nồng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ẩm thực đặc trưng của Hà Nội. Những bộ bàn ghế nhựa nhỏ san sát nhau, không gian chật chội nhưng lại tạo cảm giác thân mật, ấm cúng.

Trần Hạo cùng Quân, Hoàng và Hà Minh chen chân vào một góc quán, chọn được chiếc bàn còn trống. Dù đã quá giờ cao điểm, quán vẫn đông nghịt. Hoàng nhanh nhảu gọi món: “Bốn suất bún chả đầy đủ, thêm nem cua bể nhé cô!”

Trong lúc chờ đợi, cả nhóm lại tiếp tục bàn tán về dự án, về những môn học sắp tới, về các hoạt động của trường. Trần Hạo cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng với những người bạn mới này. Họ không chỉ là đồng môn, mà còn là những người bạn đồng hành trên con đường chinh phục ước mơ. Anh cảm thấy mình như được tiếp thêm năng lượng, được truyền cảm hứng từ những cuộc trò chuyện không ngừng nghỉ.

“Mấy bữa nay Hạo bận rộn ghê, toàn thấy cắm đầu vào sách vở. Chắc là quên cả thế giới luôn rồi hả?” Quân vừa nói vừa cười, đưa tay đẩy gọng kính lên.

Trần Hạo khẽ gật đầu, vừa uống ngụm trà đá mát lạnh: “Thành phố này có quá nhiều thứ để học, để trải nghiệm. Cảm giác như mình phải chạy đua với thời gian vậy. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách mới, một kiến thức mới cần tiếp thu. Tôi không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì.” Giọng anh vẫn trầm, nhưng ẩn chứa sự hứng khởi của tuổi trẻ. Anh thực sự bị cuốn vào guồng quay này, đến mức đôi khi quên mất cả sự tồn tại của thế giới bên ngoài.

Hoàng vỗ vai Trần Hạo, cười ha hả: “Thôi nào ông tướng, ăn đi rồi kể chuyện CLB chiều nay xem có em nào xinh không! Cứ học hành mãi thì thành ông cụ non mất.” Hoàng luôn biết cách pha trò, khiến không khí trở nên vui vẻ, thoải mái hơn.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong túi quần Trần Hạo rung lên khẽ. Một tiếng rung nhẹ nhàng nhưng đủ để anh nhận ra. Anh lôi điện thoại ra, liếc nhìn màn hình. Tên Lê An hiện lên cùng với một tin nhắn mới. Dòng chữ hiện lên: "Anh vẫn khỏe chứ? Em nhớ anh nhiều!" kèm theo một biểu tượng mặt cười nhỏ. Một thoáng giật mình, một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi trong lòng anh. Anh đã quên mất việc trả lời tin nhắn của cô từ tối qua.

Anh khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng qua trên môi. Anh định bụng gõ trả lời, nhưng ngay lập tức, Hoàng lại kéo anh vào một câu chuyện cười mới về cô bạn lớp bên vừa mới tỏ tình với một cậu bạn trong CLB bóng đá. Trần Hạo bật cười, tiếng cười hòa lẫn vào tiếng ồn ào của quán ăn. Anh lại đặt chiếc điện thoại xuống bàn, tin nhắn của Lê An lại bị gác sang một bên. Anh tự nhủ, lát nữa, khi ăn xong, anh sẽ gọi lại cho cô. Nhưng anh biết, “lát nữa” của anh thường biến thành “ngày mai”, rồi “ngày kia”, và đôi khi là “khi nào rảnh rỗi”.

Món bún chả nóng hổi được mang ra, hương thơm bay ngào ngạt. Những miếng chả nướng vàng ươm, nem cua bể giòn rụm, cùng với bún trắng và rau sống tươi ngon. Trần Hạo vội vàng cầm đũa, quên đi mọi suy nghĩ khác. Anh đắm chìm vào hương vị món ăn, vào những câu chuyện phiếm của bạn bè. Giữa không khí náo nhiệt ấy, dòng tin nhắn của Lê An, dù quan trọng, nhưng dường như lại trở nên mờ nhạt hơn so với những bản vẽ kiến trúc đang chờ anh phân tích, những buổi học đang chờ anh chinh phục, và cả những món ăn ngon đang chờ anh thưởng thức. Anh không hề hay biết rằng, mỗi lần anh gác lại tin nhắn của cô, mỗi lần anh bỏ lỡ một cuộc gọi, anh đang vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt sâu sắc trong mối quan hệ của họ.

Hà Minh, bên cạnh, vẫn quan sát Trần Hạo bằng ánh mắt sắc sảo. Anh ta không bỏ qua cử chỉ Trần Hạo liếc nhìn điện thoại rồi lại cất đi. Hà Minh khẽ nhếch mép, một nụ cười khó hiểu lướt qua trên môi. Anh ta dường như đã hiểu ra điều gì đó, về sự ưu tiên của Trần Hạo, và cả về những gì anh ta có thể lợi dụng.

***

Đèn đường thành phố đã lên, những vệt sáng vàng cam kéo dài trên mặt đường ướt sũng sau cơn mưa phùn lất phất. Gió đêm se lạnh thổi qua ô cửa sổ ký túc xá, mang theo mùi ẩm của đất và cây cỏ. Trần Hạo về đến phòng, cơ thể rã rời sau một ngày dài học tập và làm việc nhóm. Căn phòng tối om, Hoàng và Quân đã ngủ say, tiếng ngáy đều đều vọng ra từ hai chiếc giường đối diện.

Anh khẽ mở đèn bàn, ánh sáng vàng yếu ớt hắt xuống chồng sách vở ngổn ngang. Anh kiểm tra lại lịch học và bài tập cho ngày mai. Các môn học ở trường kiến trúc luôn đòi hỏi sự tỉ mỉ và tập trung cao độ, không một chút lơ là nào được phép. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng đó cũng là động lực để anh không ngừng cố gắng.

Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của anh vẫn nằm trên bàn, màn hình tối đen. Anh cầm lên, ấn nút nguồn, màn hình sáng lên, và anh lại thấy tin nhắn của Lê An vẫn chưa được trả lời. Đã hơn sáu tiếng kể từ khi cô gửi tin nhắn, và anh đã hoàn toàn quên bẵng đi.

Một thoáng nghĩ về Lê An, về thị trấn ven sông yên bình, về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Nơi đó, cuộc sống trôi chậm hơn, mọi thứ đều đơn giản và quen thuộc. Còn ở đây, giữa lòng thành phố ồn ào, mọi thứ đều hối hả, gấp gáp. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm lấy mình, sự mệt mỏi không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Anh tự hỏi, giờ này Lê An đang làm gì? Cô có giận anh không?

Anh khẽ thở dài, đặt điện thoại xuống. “Mình bận quá, An chắc sẽ hiểu thôi…” Anh tự nhủ thầm trong đầu, một lời biện minh yếu ớt cho sự thờ ơ của mình. “Chỉ là một tin nhắn thôi mà, mai rồi trả lời cũng được.” Anh nghĩ, cô sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh, cho những áp lực mà anh đang đối mặt. Anh không hề nhận ra rằng, cái “lát nữa” hay “sáng mai” của anh đã và đang tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt sâu sắc trong mối quan hệ của họ. Nó không chỉ là sự chậm trễ trong việc hồi đáp, mà còn là sự chậm trễ trong việc đặt đối phương vào vị trí ưu tiên.

Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn neon của thành phố vẫn rực rỡ, vẽ nên một bức tranh huyền ảo về sự phồn hoa và không ngừng nghỉ. Những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa màn đêm, biểu tượng cho những tham vọng không giới hạn. Anh cảm thấy mình như một con thuyền căng buồm ra khơi, sẵn sàng đón nhận mọi cơn gió, mọi thử thách để vươn tới những chân trời mới. Anh không hề nhận ra rằng, ở bến bờ xa xôi ấy, có một con thuyền khác đang dần buông neo, không còn muốn đợi chờ anh nữa.

Sự nghiệp đang gọi mời, và Trần Hạo đã đáp lại tiếng gọi ấy bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Anh đắm chìm vào những kiến thức mới, những dự án đầy thách thức, những mối quan hệ mới mẻ, quên đi rằng tình yêu, đôi khi, cũng cần được chăm sóc, cần được hiện hữu, chứ không chỉ là những lời hứa hẹn xa vời. Và đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, người ta có thể lỡ cả một đời. Anh tắt đèn bàn, chìm vào giấc ngủ, để lại chiếc điện thoại với dòng tin nhắn chưa được hồi đáp, một dấu hiệu nhỏ bé nhưng đầy sức nặng cho những gì sắp xảy ra.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free