Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 273: Tham Vọng Gọi Mời

Ánh đèn neon của thành phố vẫn rực rỡ, vẽ nên một bức tranh huyền ảo về sự phồn hoa và không ngừng nghỉ. Những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa màn đêm, biểu tượng cho những tham vọng không giới hạn. Trần Hạo cảm thấy mình như một con thuyền căng buồm ra khơi, sẵn sàng đón nhận mọi cơn gió, mọi thử thách để vươn tới những chân trời mới. Anh không hề nhận ra rằng, ở bến bờ xa xôi ấy, có một con thuyền khác đang dần buông neo, không còn muốn đợi chờ anh nữa. Sự nghiệp đang gọi mời, và Trần Hạo đã đáp lại tiếng gọi ấy bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Anh đắm chìm vào những kiến thức mới, những dự án đầy thách thức, những mối quan hệ mới mẻ, quên đi rằng tình yêu, đôi khi, cũng cần được chăm sóc, cần được hiện hữu, chứ không chỉ là những lời hứa hẹn xa vời. Và đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, người ta có thể lỡ cả một đời. Anh tắt đèn bàn, chìm vào giấc ngủ, để lại chiếc điện thoại với dòng tin nhắn chưa được hồi đáp, một dấu hiệu nhỏ bé nhưng đầy sức nặng cho những gì sắp xảy ra.

***

Tiếng chuông báo thức réo rắt cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Trần Hạo. Anh vươn vai, cố gắng xua đi cái cảm giác nặng trĩu trên mí mắt, nhưng hơi thở vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi từ đêm hôm trước. Ánh nắng ban mai đã len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của phòng ký túc xá, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên bức tường vôi trắng đã ngả màu. Không khí buổi sớm ở Hà Nội mang theo một chút se lạnh đặc trưng, quyện với mùi ẩm của đất sau cơn mưa đêm và thoang thoảng hương hoa sữa còn sót lại từ mùa thu vừa qua, dù giờ đã chớm đông. Tiếng xe cộ bắt đầu rộn ràng từ xa vọng lại, lẫn với tiếng bước chân lạch cạch của những sinh viên dậy sớm và tiếng nước chảy róc rách từ nhà tắm chung. Đó là nhịp sống của thành phố, một nhịp điệu hối hả, không ngừng nghỉ, khác xa với sự bình yên trầm mặc nơi thị trấn ven sông.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn. Màn hình vẫn hiện lên tin nhắn của Lê An từ tối qua, một dòng chữ ngắn ngủi hỏi thăm anh có khỏe không. Một thoáng bứt rứt lướt qua tâm trí Trần Hạo, một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi dòng suy nghĩ về lịch trình dày đặc của ngày mới. Anh lướt qua các mục trong đầu: buổi thuyết trình môn Cấu tạo kiến trúc, bài kiểm tra nhanh môn Nguyên lý thiết kế, và buổi họp nhóm cho dự án Nhà ở xã hội. Tất cả đều quan trọng, đều đòi hỏi sự tập trung cao độ và chuẩn bị kỹ lưỡng.

“Lát nữa trả lời cũng được…” Trần Hạo lẩm bẩm một mình, giọng trầm và hơi khàn vì vừa mới tỉnh giấc. Anh vội vàng đứng dậy, cảm nhận từng thớ cơ trên cơ thể giãn ra sau giấc ngủ. “Hôm nay có bài thuyết trình quan trọng. An chắc sẽ hiểu cho mình thôi.” Anh cố gắng tự trấn an bản thân, mặc dù trong sâu thẳm, anh biết rằng sự trì hoãn này đã trở thành một thói quen, một vết rạn nhỏ nhưng liên tục được tạo ra trong mối quan hệ của họ. Anh bước vào phòng tắm chung, tiếng nước chảy và tiếng bàn chải đánh răng vang lên đều đặn. Sau đó, anh nhanh chóng quay về phòng, mặc chiếc áo sơ mi đã chuẩn bị sẵn từ đêm qua, là phẳng phiu một cách cẩn thận.

Trên chiếc bàn học đã ngổn ngang sách vở và bản vẽ, anh đặt một cốc cà phê nóng hổi vừa pha vội. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa, đánh thức hoàn toàn các giác quan của anh. Anh nhấm nháp vội miếng bánh mì kẹp trứng – bữa sáng qua loa nhưng cần thiết để nạp năng lượng cho một ngày dài. Trong lúc ăn, đôi mắt anh vẫn không rời khỏi cuốn sách chuyên ngành đang mở. Những đường nét kiến trúc phức tạp, những công thức tính toán vững chắc, những nguyên tắc thiết kế đầy thách thức… tất cả cuốn hút anh hoàn toàn. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để chinh phục, để hiểu rõ, để trở thành một kiến trúc sư tài năng. Ở đây, giữa lòng thủ đô, không có chỗ cho sự yếu đuối hay chậm trễ. Anh cần phải không ngừng cố gắng, không ngừng tiến lên. Chiếc điện thoại di động lại bị bỏ quên trên bàn, tin nhắn của Lê An vẫn không được hồi đáp, như một hòn sỏi nhỏ bị chìm vào dòng chảy xiết của cuộc sống mới mà Trần Hạo đang đắm mình vào. Anh tự nhủ rằng, khi nào rảnh rỗi hơn, khi nào mọi việc ổn định hơn, anh sẽ dành thời gian cho cô. Nhưng anh không biết rằng, khái niệm "rảnh rỗi" và "ổn định" của anh đang ngày càng trở nên xa vời, và mỗi lần trì hoãn, anh lại vô tình xây lên một bức tường vô hình giữa hai người.

***

Buổi trưa, ánh nắng Hà Nội trở nên gay gắt hơn, nhuộm vàng cả khuôn viên Trường Đại học Kiến trúc. Những hàng cây cổ thụ xanh mát đổ bóng râm xuống các con đường lát gạch cũ kỹ, nhưng trong giảng đường lớn, không khí vẫn mát mẻ nhờ hệ thống thông gió và những bức tường dày dặn. Tiếng giảng bài của Thầy Bình vang vọng, rõ ràng và đầy nhiệt huyết, len lỏi qua tiếng quạt trần quay đều đều. Mùi giấy sách, mùi mực in và một chút mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế đã nhuốm màu thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian học thuật đặc trưng.

Trần Hạo ngồi ở hàng ghế giữa, hoàn toàn đắm chìm trong bài giảng chuyên đề về thiết kế kiến trúc bền vững. Đôi mắt anh ánh lên sự tập trung cao độ, bàn tay thoăn thoắt ghi chép những ý chính vào cuốn sổ tay đã sờn bìa. Anh không chỉ tiếp thu kiến thức một cách thụ động, mà còn suy nghĩ, phân tích, và đưa ra những góc nhìn độc đáo của riêng mình. Khi Thầy Bình đặt câu hỏi về việc tích hợp vật liệu tái chế vào các công trình hiện đại, Trần Hạo đã hăng hái giơ tay.

“Theo em,” Trần Hạo bắt đầu, giọng trầm và rõ ràng, “việc sử dụng vật liệu tái chế không chỉ dừng lại ở việc giảm thiểu tác động môi trường mà còn mở ra một hướng đi mới trong thẩm mỹ kiến trúc. Chúng ta có thể tận dụng những vật liệu tưởng chừng như bỏ đi để tạo ra những kết cấu độc đáo, mang đậm dấu ấn văn hóa địa phương, thay vì chỉ chạy theo những xu hướng vật liệu công nghiệp hóa.” Anh nói chậm rãi, súc tích, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, thể hiện chiều sâu trong tư duy của một sinh viên kiến trúc đầy tiềm năng.

Thầy Bình mỉm cười hài lòng, gật đầu liên tục. “Trần Hạo có cái nhìn rất sâu sắc. Ý tưởng này rất đáng để phát triển, không chỉ là giải pháp kỹ thuật mà còn là triết lý thiết kế. Các em nên học hỏi cách tư duy này.” Lời khen của thầy giáo khiến một vài ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn về phía Trần Hạo, nhưng cũng có những ánh nhìn khác, sắc sảo và đầy suy tính.

Hà Minh, ngồi ngay cạnh Trần Hạo, khẽ liếc nhìn bạn mình. Gương mặt bảnh bao của anh ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lướt qua có một chút gì đó phức tạp – vừa ngưỡng mộ sự sắc bén của Trần Hạo, lại vừa có chút ganh đua ngầm không thể che giấu. Hà Minh không muốn mình bị lu mờ. Anh ta cũng là một sinh viên xuất sắc, luôn muốn khẳng định bản thân. Sau lời khen của Thầy Bình, Hà Minh đưa ra một câu hỏi phản biện một cách tinh tế, không phải để phủ nhận, mà để thể hiện khả năng phân tích đa chiều của mình.

“Em đồng ý với Hạo về điểm này, nhưng liệu…” Hà Minh lên tiếng, giọng nói mượt mà, “việc tập trung quá nhiều vào yếu tố văn hóa địa phương và thẩm mỹ độc đáo từ vật liệu tái chế có vô tình làm mất đi tính ‘bền vững’ về mặt kinh tế của dự án không? Đôi khi, việc tìm kiếm và xử lý vật liệu tái chế lại tiêu tốn nhiều chi phí và công sức hơn so với việc sử dụng vật liệu mới, đặc biệt là ở quy mô lớn.”

Thầy Bình quay sang Hà Minh, ánh mắt đầy suy tư. “Một câu hỏi rất hay, Hà Minh. Đó là một thách thức lớn trong kiến trúc bền vững. Trần Hạo, em nghĩ sao về vấn đề này?”

Trần Hạo không hề nao núng trước câu hỏi của Hà Minh. Anh suy nghĩ một chút, rồi lại mỉm cười nhẹ. “Em nghĩ đó là bài toán cân bằng, Thầy ạ. Tính bền vững không chỉ là kinh tế mà còn là xã hội và môi trường. Có thể ban đầu chi phí cao hơn, nhưng về lâu dài, nó tạo ra giá trị văn hóa, giảm thiểu rác thải, và thậm chí tạo ra ngành nghề mới. Quan trọng là cách chúng ta thiết kế để tối ưu hóa quá trình này, biến thách thức thành cơ hội.”

Cuộc trao đổi giữa Trần Hạo và Hà Minh tiếp tục diễn ra, thu hút sự chú ý của cả lớp. Trần Hạo bảo vệ quan điểm của mình một cách vững vàng, ghi chép nhanh chóng các ý kiến phản hồi của thầy và bạn bè. Hà Minh vẫn cố gắng đưa ra những luận điểm khác biệt, không ngừng chứng tỏ năng lực của mình. Cả hai đều là những sinh viên nổi bật, và sự cạnh tranh ngầm giữa họ không chỉ là động lực cho riêng mỗi người mà còn làm cho không khí học tập trong lớp thêm phần sôi nổi.

Trần Hạo cảm thấy mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm. Môi trường học tập đầy thử thách, những người bạn cạnh tranh nhưng cũng đầy tài năng, và những kiến thức mới mẻ liên tục được mở ra. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để không ngừng học hỏi, không ngừng hoàn thiện bản thân. Trong đầu anh lúc này, không còn chỗ cho những suy nghĩ vu vơ về thị trấn ven sông, về những lời hứa hẹn xa xôi. Tất cả tâm trí anh đều dồn vào những bản vẽ kiến trúc, những công thức phức tạp và những dự án đầy tham vọng. Anh không hề nhận ra rằng, sự say mê này, dù tốt cho sự nghiệp của anh, lại đang dần đẩy Lê An ra khỏi trung tâm suy nghĩ và ưu tiên của mình, tạo nên một khoảng cách vô hình, lớn dần theo từng ngày. Anh đang dấn thân sâu hơn vào con đường sự nghiệp, khiến anh khó lòng quay lại cuộc sống cũ, khó lòng tìm lại những gì đã mất đi.

***

Khi đồng hồ điểm gần nửa đêm, ánh đèn trong thư viện Trường Đại học Kiến trúc đã thưa thớt. Chỉ còn vài sinh viên miệt mài bên chồng sách vở, và trong số đó có Trần Hạo. Không khí về đêm trở nên se lạnh hơn, gió nhẹ thổi qua những khung cửa sổ lớn, mang theo mùi ẩm của đêm và tiếng lá cây xào xạc. Mùi sách cũ, mùi mực in và một chút mùi gỗ mục từ những kệ sách cao ngất vẫn vương vấn, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật trang sách, tiếng gõ bàn phím lách cách và tiếng bút sột soạt trên giấy.

Trần Hạo hoàn toàn đắm mình vào dự án thiết kế cho môn học quan trọng nhất học kỳ – thiết kế một công trình công cộng đa chức năng. Trước mặt anh là bản vẽ khổ lớn, chi chít những đường kẻ phức tạp, những ký hiệu kiến trúc mà chỉ người trong ngành mới hiểu được. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, nơi mô hình 3D của công trình dần hiện rõ nét dưới bàn tay tài hoa của anh. Anh vẽ, anh tính toán, anh nghiên cứu tài liệu, anh so sánh từng chi tiết nhỏ nhất. Sự tập trung của anh gần như tuyệt đối, khiến anh quên đi thời gian, quên đi c��� thế giới xung quanh.

Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của anh nằm trong túi quần, rung lên nhè nhẹ. Đó là một cuộc gọi nhỡ từ Lê An. Nhưng trong khoảnh khắc đó, âm thanh nhỏ bé ấy hoàn toàn bị lu mờ bởi tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ xa, tiếng gió rít qua khe cửa, và quan trọng hơn, bởi dòng suy nghĩ miên man về cách tối ưu hóa không gian, cách tạo ra sự hài hòa giữa ánh sáng tự nhiên và nhân tạo, cách để công trình của mình không chỉ đẹp mà còn mang lại giá trị sử dụng cao nhất. Anh đang trong một "dòng chảy" sáng tạo, nơi mọi sự gián đoạn đều bị gạt bỏ một cách vô thức.

Mãi cho đến khi hoàn thành một phần quan trọng của công việc, khi những đường nét của mặt bằng đã trở nên rõ ràng và những tính toán về kết cấu đã được kiểm tra kỹ lưỡng, Trần Hạo mới cảm thấy đôi mắt mình mỏi nhừ. Anh vươn vai, ngẩng đầu lên, cảm nhận sự mệt mỏi dồn nén trong từng thớ thịt. Anh nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ đã chỉ sang số 11. Gần nửa đêm. Anh giật mình nhận ra mình đã ở lại thư viện muộn hơn dự kiến rất nhiều.

Anh rút chiếc điện thoại ra khỏi túi quần. Màn hình sáng lên, hiện rõ dòng chữ "Cuộc gọi nhỡ từ Lê An." Lần này, không chỉ là tin nhắn, mà là một cuộc gọi. Một cảm giác áy náy nhẹ nhàng len lỏi, nhưng ngay lập tức, nó bị thay thế bởi sự mệt mỏi và lý do quen thuộc.

“Lại muộn thế này rồi…” Trần Hạo thở dài, giọng trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hình dung ra Lê An ở đầu dây bên kia, có lẽ đang lo lắng, hoặc có lẽ đang chờ đợi. Nhưng rồi anh lại tự nhủ, “Thôi, mai gọi lại vậy.” Anh không muốn gọi cho cô vào giờ này, sợ làm phiền giấc ngủ của cô, và cũng sợ rằng sự mệt mỏi của mình sẽ khiến cuộc trò chuyện trở nên hời hợt, không đúng mực. Anh nghĩ, Lê An sẽ hiểu cho anh, hiểu rằng anh đang bận rộn với việc học hành, với những dự án quan trọng. Anh sẽ gọi cho cô vào sáng mai, khi anh đã tỉnh táo hơn, khi anh có thể dành trọn vẹn sự chú ý cho cô.

Anh gấp laptop lại, thu dọn sách vở và bản vẽ một cách chậm rãi. Chiếc điện thoại lại được cất vào túi quần. Bước ra khỏi thư viện, không khí đêm Hà Nội lạnh hơn, nhưng những ánh đèn đường vẫn rực rỡ, chiếu sáng một phần con đường. Tiếng còi xe taxi vãng lai, tiếng rao của một gánh hàng rong đêm từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thành phố không ngừng nghỉ.

Trần Hạo đi bộ về ký túc xá, trong đầu vẫn còn vương vấn những đường nét kiến trúc, những con số tính toán. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc khi hoàn thành công việc, cảm giác mình đang từng bước chạm đến ước mơ, từng bước khẳng định bản thân. Anh không hề nhận ra rằng, mỗi lần anh trì hoãn, mỗi lần anh bỏ lỡ một cuộc gọi, anh đang vô tình xây thêm một viên gạch vào bức tường vô hình ngăn cách anh và Lê An. Anh đang bận rộn với việc xây dựng một tương lai cho riêng mình, mà không biết rằng, ở một nơi xa xôi, một tương lai khác, không có anh, đang dần hình thành. Sự say mê với công việc học tập và cạnh tranh với Hà Minh đã đẩy anh càng dấn thân sâu hơn vào con đường sự nghiệp, khiến anh khó lòng quay lại cuộc sống cũ, khó lòng hàn gắn những vết rạn đã hình thành. Quyết định “mai gọi lại” tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại là một trong vô vàn những hành động nhỏ nhặt, lặp đi lặp lại, đã tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người, một khoảng cách ngày càng khó lấp đầy.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free