Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 274: Những Tin Nhắn Hời Hợt
Đêm Hà Nội trôi qua trong giấc ngủ chập chờn của Trần Hạo, với những đường nét kiến trúc, những con số tính toán vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Buổi sáng hôm sau, anh thức dậy với một cảm giác mới mẻ, tràn đầy năng lượng, sẵn sàng lao vào guồng quay của một ngày học tập và làm việc không ngừng nghỉ. Cuộc gọi nhỡ từ Lê An đêm qua, cùng với lời hứa "mai gọi lại", nhanh chóng chìm vào quên lãng giữa dòng chảy hối hả của những buổi học chuyên đề, những cuộc thảo luận nhóm sôi nổi, và những buổi gặp gỡ với bạn bè, thầy cô. Anh không cố ý lãng quên, chỉ là dòng đời cuốn phăng mọi thứ không được ưu tiên hàng đầu.
**Cảnh 1: Căn tin công ty (nơi Trần Hạo làm thêm)**
Tiếng dao dĩa lanh canh va vào khay ăn, tiếng nói chuyện ồn ào của hàng trăm sinh viên và nhân viên hòa lẫn, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của giờ ăn trưa tại căn tin công ty. Trần Hạo ngồi ở một góc khuất, cố gắng hoàn thành bữa cơm của mình một cách nhanh nhất có thể. Anh đã bắt đầu tìm kiếm việc làm thêm ngay từ năm thứ nhất, không chỉ để có thêm thu nhập trang trải cuộc sống đắt đỏ ở thành phố mà quan trọng hơn, để tích lũy kinh nghiệm thực tế. Anh muốn mình không chỉ là một sinh viên giỏi trên lý thuyết, mà còn là một người có khả năng thích nghi và làm việc hiệu quả trong môi trường chuyên nghiệp. Sự bận rộn này là một phần của kế hoạch lớn, một bước đệm vững chắc cho tham vọng tương lai.
Anh đang ăn dở suất cơm hộp giản dị, bên cạnh là Quân và Hoàng – hai người bạn thân thiết cùng nhóm dự án. Họ đang tranh thủ giờ nghỉ để bàn bạc thêm về một chi tiết thiết kế mới cho mô hình công trình đa chức năng của môn học quan trọng. Tiếng máy bán hàng tự động ở góc căn tin kêu rè rè khi có người mua nước, mùi cà phê đặc trưng hòa lẫn với mùi thức ăn đa dạng – từ cơm rang, phở bò đến bún đậu mắm tôm – tạo nên một không gian ẩm thực hỗn độn nhưng đầy sức sống. Ánh nắng trưa hè không quá gay gắt, len lỏi qua ô cửa kính lớn, rọi xuống những chiếc bàn gỗ đã bạc màu vì thời gian sử dụng.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của Trần Hạo, nằm trong túi quần jeans, rung lên nhè nhẹ. Một tin nhắn mới đến. Anh không vội vàng lấy ra ngay. Anh đặt đũa xuống, uống một ngụm nước lọc, lắng nghe Quân trình bày ý tưởng về hệ thống thông gió tự nhiên cho tòa nhà. Đôi mắt Trần Hạo vẫn dán vào bản vẽ trên màn hình laptop của Hoàng, cố gắng hình dung những luồng khí di chuyển, những khe hở cần được tính toán. Cái đầu anh lúc nào cũng quay cuồng với những con số, những hình khối, những nguyên tắc kiến trúc.
Chỉ đến khi Quân kết thúc phần trình bày của mình, Trần Hạo mới có một khoảng lặng ngắn ngủi. Anh đưa tay vào túi quần, rút chiếc điện thoại ra. Màn hình hiện lên dòng tin nhắn từ Lê An. “Anh Hạo ơi, anh làm gì mà bận thế? Cả ngày hôm qua em gọi anh không được, nhắn tin thì anh cũng đọc muộn. Em hơi lo.”
Một thoáng cảm giác bứt rứt len lỏi qua tâm trí Trần Hạo, nhưng nó chỉ như một làn gió thoảng qua, không đủ sức níu giữ anh lại khỏi dòng chảy công việc. Anh nhìn vào tin nhắn, đọc lướt qua, rồi nhíu mày nhẹ. Lo lắng ư? Anh đang bận rộn xây dựng tương lai của cả hai, cô ấy không hiểu sao? Anh muốn giải thích, nhưng thời gian không cho phép. Bên tai anh, Hoàng đang hỏi ý kiến về việc chọn vật liệu cho mặt tiền. Trần Hạo cảm thấy áp lực từ mọi phía – deadline của dự án, sự cạnh tranh ngầm với Hà Minh, và cả mong muốn khẳng định bản thân.
Anh gõ một tin nhắn trả lời cụt lủn, gần như không cảm xúc: “Anh bận chút, tối gọi lại.” Không một lời giải thích thêm, không một câu hỏi thăm ngược lại. Anh ấn gửi, không chờ đợi phản hồi. Tin nhắn vừa đi, anh lập tức cất điện thoại vào túi quần, như thể đó là một việc không quan trọng, một nghĩa vụ phải hoàn thành nhanh chóng để nhường chỗ cho những ưu tiên khác. Anh quay lại với Quân và Hoàng, đôi mắt sáng bừng khi nói về cấu trúc chịu lực của tòa nhà.
“Hoàng nói đúng,” Trần Hạo bắt đầu, giọng trầm và dứt khoát, hoàn toàn chìm đắm vào cuộc thảo luận chuyên môn. “Chúng ta cần tính toán lại độ bền vững của vật liệu xanh cho phần mái. Áp lực gió ở độ cao đó sẽ rất lớn.”
Anh không hề biết rằng, cách đó hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, Lê An đã gửi đi một tin nhắn khác, một tin nhắn mà cô đã xóa đi ngay sau khi gõ. “Anh lại bận rồi à? Bận đến mức không có một cuộc gọi tử tế được sao?” Dòng chữ đó, cùng với nỗi thất vọng chất chứa, đã không bao giờ đến được tay Trần Hạo. Khoảng cách vô hình giữa hai người, được xây nên từ những tin nhắn hời hợt, những cuộc gọi bỏ lỡ, và những ưu tiên khác biệt, cứ thế mà ngày một dày thêm, vững chắc hơn, như một bức tường không ai nhìn thấy nhưng ai cũng cảm nhận được. Trần Hạo vẫn nghĩ rằng "tối gọi lại" là một lời hứa, một sự đảm bảo. Nhưng Lê An, cô gái dịu dàng nhưng tinh tế, lại cảm nhận được sự vô tâm đằng sau lời hứa đó. Cô cảm thấy anh đang ngày càng khác, ngày càng xa, và thành phố đã bắt đầu biến anh thành một người khác, một người mà cô dường như không còn hoàn toàn hiểu được nữa. Sự thay đổi này không đến đột ngột, mà là một quá trình chậm rãi, giống như dòng sông dần dần xói mòn bờ bãi, khiến hai bờ ngày càng xa cách. Anh mải mê chạy theo những mục tiêu lớn lao nơi thành thị, những danh vọng hứa hẹn, mà không nhận ra rằng, mỗi bước chân anh tiến về phía trước, lại là một bước lùi khỏi những gì thân thuộc nhất.
**Cảnh 2: Quán cà phê thị trấn**
Buổi chiều tại quán cà phê quen thuộc của thị trấn ven sông, không khí mát mẻ, dễ chịu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh mướt bên ngoài cửa sổ, tất cả dệt nên một bức tranh yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài dịu mát từ vườn nhỏ ở phía sau quán. Ánh nắng chiều tà rải những vệt vàng óng ả qua kẽ lá, in hình lên nền gạch hoa cũ kỹ, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, đôi khi trầm mặc.
Lê An ngồi đối diện Chi Mai ở một chiếc bàn gỗ nhỏ, tay cô khẽ vuốt ve chiếc điện thoại di động cũ kỹ. Nét buồn bã không thể che giấu hiện rõ trên gương mặt thanh tú của cô. Đôi mắt cô dán chặt vào dòng tin nhắn ngắn ngủi từ Trần Hạo: “Anh bận chút, tối gọi lại.” Cô đã đọc đi đọc lại nó không biết bao nhiêu lần, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút quan tâm ẩn chứa trong những con chữ khô khan ấy. Nhưng càng đọc, cô càng cảm thấy hụt hẫng.
Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và vẻ ngoài năng động, đang nhấp một ngụm trà đào. Cô nhìn Lê An, vẻ lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Chi Mai và Lê An là đôi bạn thân từ thuở nhỏ, cùng nhau lớn lên bên bờ sông. Chi Mai hiểu Lê An hơn ai hết, và cô cũng nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong tâm trạng của bạn mình những ngày gần đây.
“Lại tin nhắn cụt lủn nữa à?” Chi Mai khẽ hỏi, giọng điệu xen lẫn chút bực bội. Cô biết rõ những tin nhắn như thế này đã trở thành một phần của cuộc sống Lê An kể từ khi Trần Hạo lên thành phố.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn, úp mặt nó xuống như thể muốn che giấu đi sự thất vọng của mình. “Ừ… Anh ấy lúc nào cũng bận.” Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự cam chịu. Cái câu “anh ấy bận” đã trở thành điệp khúc quen thuộc trong những cuộc trò chuyện của hai cô gái.
Chi Mai nhíu mày, đẩy cốc trà sang một bên. “Bận đến mức không có một cuộc gọi tử tế được sao? Một cuộc gọi ba phút cũng không thể dành ra được sao? Có cái gì quan trọng đến mức không thể nghe điện thoại của bạn gái mình?” Cô nói thẳng thừng, không hề che giếm sự không hài lòng của mình. Chi Mai luôn là người thực tế, người sẵn sàng nói ra những điều Lê An ngại đối mặt.
Lê An lắc đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá me bay lả tả trong gió chiều. “Em không biết nữa… Có lẽ thành phố khiến anh ấy khác đi rồi.” Cô nói, giọng mang vẻ suy tư, pha lẫn chút hoài niệm. Cô nhớ về Trần Hạo của ngày xưa, cậu bé luôn sẵn sàng dành hàng giờ liền để đi bộ cùng cô trên con đường làng, trò chuyện vu vơ bên bờ sông, hay chỉ đơn giản là ngồi im lặng lắng nghe cô kể chuyện. Ngày ấy, anh không bao giờ “bận” đến mức không thể dành thời gian cho cô. Ngày ấy, ánh mắt anh luôn dõi theo cô, tràn đầy sự quan tâm thầm lặng. Nhưng giờ đây, giữa họ là một khoảng cách vô hình, không chỉ về địa lý mà còn là về tâm hồn.
Lê An kể cho Chi Mai nghe về sự thưa thớt và hời hợt của những cuộc liên lạc gần đây. Những cuộc gọi dần biến mất, thay vào đó là những tin nhắn ngắn gọn, đôi khi chỉ là một icon mặt cười hay một câu trả lời cụt lủn. Những câu chuyện của cô về cuộc sống ở thị trấn, về bà con hàng xóm, về những kỷ niệm cũ dường như không còn tìm được sự đồng điệu ở Trần Hạo. Anh chỉ trả lời qua loa, hoặc chuyển hướng sang kể về những dự án mới, những người bạn mới, những áp lực ở trường đại học. Cô biết anh đang rất nỗ lực, rất cố gắng, nhưng cô cũng cảm thấy mình đang dần bị bỏ lại phía sau, bị đẩy ra khỏi thế giới của anh.
Chi Mai lắng nghe, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng. Cô biết Lê An không phải là người đòi hỏi quá nhiều, cô chỉ cần một sự quan tâm, một sự sẻ chia chân thành. “An này,” Chi Mai nói, giọng nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đầy kiên quyết. “Chịu đựng mãi thì cũng mệt mỏi thôi. Tình yêu mà cứ phải chờ đợi như thế, rồi nhận lại toàn sự hời hợt, thì có đáng không?”
Lê An không trả lời, chỉ khẽ cắn môi. Cô không muốn thừa nhận điều đó, nhưng trong sâu thẳm, cô đang dần cảm thấy mệt mỏi. Trái tim cô, vốn dĩ đã quen với sự kiên nhẫn, giờ đây đang dần chai sạn đi bởi những lần chờ đợi vô vọng. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn ngày anh đi, những tin nhắn ban đầu còn tràn đầy tình cảm. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy đã trở nên xa vời, giống như một giấc mơ đẹp nhưng không bao giờ trở thành hiện thực. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi, cố gắng bám víu vào một ngọn hải đăng xa xăm, nhưng ánh sáng của nó ngày càng yếu ớt, và con thuyền thì cứ trôi dạt vô định.
“Em chỉ mong anh ấy có thể dành cho em một chút thời gian… một chút thôi,” Lê An thì thầm, như nói với chính mình. Cô biết, trong thế giới của Trần Hạo lúc này, có lẽ cô đã không còn là ưu tiên hàng đầu. Anh đang bận rộn xây đắp sự nghiệp, xây đắp tương lai. Nhưng còn cô thì sao? Cô cũng cần một người để sẻ chia, để được quan tâm. Sự cô đơn len lỏi, gặm nhấm tâm hồn cô, tạo nên một khoảng trống lớn mà những tin nhắn cụt lủn không thể nào lấp đầy được. Chi Mai nắm lấy tay Lê An, siết nhẹ. Cô không nói gì thêm, chỉ nhìn bạn với ánh mắt đầy xót xa và thấu hiểu. Cô biết, lời nói lúc này cũng chỉ là vô ích. Lê An cần thời gian để tự mình đối diện với sự thật, với cái khoảng cách vô hình đang ngày một lớn dần giữa cô và Trần Hạo. Khoảng cách ấy không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong nhịp sống, trong những ưu tiên, và trong cả những cảm xúc mà hai người đang trải qua. Lê An bắt đầu tìm kiếm sự sẻ chia từ bạn bè, từ Chi Mai, như một cách để giải tỏa nỗi lòng, một dấu hiệu cho thấy Trần Hạo không còn là chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô nữa.
**Cảnh 3: Trường Đại Học Kiến Trúc Hà Nội**
Đêm buông xuống trên khuôn viên Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, mang theo cái se lạnh đặc trưng của tiết trời cuối thu. Những hàng cây cổ thụ, với những tán lá đã bắt đầu ngả vàng, đứng sừng sững dưới ánh đèn đường vàng vọt, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính mà trầm mặc. Khuôn viên rộng lớn với những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn các khối nhà hiện đại, tất cả đều chìm trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, chỉ còn lại ánh sáng hắt ra từ một vài phòng học vẫn còn sáng đèn. Tiếng giảng bài đã im bặt, tiếng sinh viên trò chuyện đã thưa thớt, nhưng đâu đó vẫn còn nghe thấy tiếng xe cộ qua lại bên ngoài, tiếng chuông trường điểm giờ một cách đều đặn, và thỉnh thoảng là tiếng cười đùa của một nhóm sinh viên vừa kết thúc buổi học đêm muộn. Mùi giấy sách cũ, mùi mực in, mùi gỗ từ những chiếc bàn ghế đã sờn bạc, và thoảng cả mùi sơn cùng vật liệu xây dựng từ các xưởng thực hành, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của ngôi trường nghệ thuật này.
Trong một phòng học rộng lớn, Trần Hạo đang ngồi cùng Quân và Hoàng, ba chiếc laptop phát ra ánh sáng xanh mờ ảo trên bàn. Họ đang say sưa thảo luận về dự án thiết kế cho môn học quan trọng nhất học kỳ – thiết kế một khu phức hợp văn hóa nghệ thuật. Trần Hạo, với vẻ mặt rạng ngời, đang đắm chìm hoàn toàn vào công việc. Anh chỉ vào một bản vẽ phối cảnh trên màn hình, giọng trầm nhưng đầy nhiệt huyết: “Ý tưởng này của cậu hay đấy, Quân, về việc tích hợp không gian xanh vào phần mái. Nhưng chúng ta cần chỉnh sửa chi tiết này để đảm bảo tính khả thi về kết cấu.”
Quân gật gù, chăm chú lắng nghe. Hoàng thì đang loay hoay với phần mềm dựng mô hình 3D, cố gắng hiện thực hóa những ý tưởng phức tạp của Trần Hạo. Ba người họ, dù đã ngồi lì trong phòng học từ chiều, vẫn không hề cảm thấy mệt mỏi. Không khí học thuật, sự say mê với kiến trúc, và khát khao tạo ra một công trình độc đáo đã cuốn hút họ hoàn toàn. Trần Hạo cảm thấy mình như cá gặp nước, mọi tế bào trong cơ thể anh đều rung lên theo từng đường nét, từng khối hình mà anh phác thảo. Anh đang xây dựng không chỉ một công trình, mà còn là tương lai của chính mình, từng viên gạch, từng cột trụ, tất cả đều được đặt nền móng bằng sự cố gắng và tham vọng không ngừng.
Chiếc điện thoại di động của Trần Hạo, nằm úp trên bàn ngay bên cạnh cuốn sổ phác thảo, rung lên liên tục. Tiếng rung nhẹ, không quá ồn ào, nhưng đủ để gây chú ý trong không gian tĩnh lặng của phòng học. Một, rồi hai, rồi ba lần. Đó là những cuộc gọi nhỡ từ Lê An. Cô đang cố gắng liên lạc với anh, đúng như cái hẹn “tối gọi lại” mà anh đã đưa ra vào buổi trưa.
Hoàng, người ngồi gần hơn, khẽ liếc nhìn chiếc điện thoại đang rung. “Điện thoại cậu kìa, Hạo,” Hoàng nói, giọng hơi ngạc nhiên vì sự kiên trì của người gọi.
Trần Hạo chỉ nhìn thoáng qua, thấy tên Lê An hiện lên. Một thoáng áy náy lướt qua tâm trí anh, nhưng ngay lập tức, nó bị đẩy lùi bởi dòng suy nghĩ miên man về tỷ lệ vàng, về sự hài hòa của vật liệu, về cách bố trí không gian để tạo ra trải nghiệm tốt nhất cho người sử dụng. Anh đang trong một “dòng chảy” sáng tạo, một trạng thái tập trung cao độ mà anh không muốn bất kỳ điều gì làm gián đoạn.
“Kệ đi,” Trần Hạo nói, giọng dứt khoát, không một chút do dự. Anh đặt úp chiếc điện thoại xuống bàn một cách dứt khoát, như thể muốn cắt đứt mọi kết nối với thế giới bên ngoài. “Chắc không có gì quan trọng đâu. Chúng ta cần tập trung vào việc này. Phần mái vòm cần được thiết kế lại để có thể chịu được tải trọng của vườn trên cao.” Anh tiếp tục phân tích, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết của bản vẽ. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu, cô sẽ hiểu rằng anh đang bận rộn với những điều lớn lao, những ước mơ mà anh đang theo đuổi. Anh sẽ gọi lại cho cô sau, khi anh đã hoàn thành công việc, khi anh đã rảnh rang. Nhưng cái “sau” đó, anh không biết sẽ là bao giờ.
Anh say mê phân tích bản vẽ, vẻ mặt rạng ngời khi được đắm chìm vào công việc. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào kiến trúc, vào những đường nét, những khối hình đang dần hiện hữu dưới bàn tay anh. Anh không hề nhận ra rằng, mỗi lần anh gạt bỏ một cuộc gọi, mỗi lần anh trì hoãn một lời hứa, anh đang vô tình xây thêm một viên gạch vào bức tường vô hình ngăn cách anh và Lê An. Bức tường ấy không chỉ là khoảng cách về địa lý, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những ước mơ không còn đồng điệu. Anh đang bận rộn với việc xây dựng một tương lai cho riêng mình, mà không biết rằng, ở một nơi xa xôi, một tương lai khác, không có anh, đang dần hình thành. Sự thờ ơ của Trần Hạo đối với những cuộc gọi của Lê An, sự ưu tiên tuyệt đối cho công việc và tham vọng, báo hiệu rằng sự thưa thớt trong liên lạc sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Vị trí của Lê An trong cuộc sống của anh đang dần bị lấn át, bị đẩy lùi bởi những mục tiêu mới, những thử thách mới đầy hấp dẫn nơi thành thị.
**Cảnh 4: Nhà Lê An**
Đêm khuya buông xuống thị trấn ven sông, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh rì rào buồn bã. Ngoài vườn, những bông hoa nhài trắng muốt vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm dịu, quyện vào không khí lạnh lẽo. Thi thoảng, tiếng côn trùng đêm lại cất lên những âm thanh ma mị, và đâu đó xa xa là tiếng tivi phát ra từ nhà hàng xóm, vọng lại như những lời thì thầm không rõ nghĩa. Bầu không khí trong căn nhà nhỏ của Lê An ấm cúng, nhưng lại tĩnh mịch một cách lạ thường, chất chứa một nỗi buồn không tên. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt xuống, chiếu sáng một góc phòng, nơi Lê An đang ngồi một mình ở bàn học.
Cô không đọc sách, không làm bài tập. Đôi mắt cô dán chặt vào chiếc điện thoại di động trên bàn, màn hình tối đen. Đã rất muộn rồi. Đồng hồ đã điểm gần mười hai giờ đêm. Trần Hạo vẫn không gọi. Lời hứa “tối gọi lại” đã trở thành một lời hứa suông, một lời hứa bị cuốn trôi vào dòng chảy của những ưu tiên khác. Nỗi thất vọng, ban đầu chỉ là một gợn sóng nhỏ, giờ đây đã trở thành một dòng chảy xiết, nhấn chìm tâm trí cô.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng sự mệt mỏi và cam chịu. Cô biết anh bận, cô luôn cố gắng hiểu cho anh. Nhưng sự bận rộn đó, kèm theo sự im lặng kéo dài, đã khiến trái tim cô dần trở nên trống rỗng. Cô nhớ lại những lời nói không thành của Trần Hạo ngày xưa, những cảm xúc anh giấu kín. Ngày đó, cô chờ đợi anh nói ra. Giờ đây, cô chờ đợi một cuộc gọi, một tin nhắn, một lời giải thích. Nhưng tất cả đều là sự im lặng.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Lê An giật mình, ngẩng đầu lên. “An ơi, con còn thức đấy à?” Giọng nói hiền hậu của Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, vang lên từ bên ngoài.
Lê An vội vàng đứng dậy, ra mở cửa. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba quen thuộc, tay cầm một đĩa hoa quả tươi ngon, đứng đó, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Bà nhìn Lê An, ánh mắt tinh tường nhận ra vẻ mặt buồn bã không thể che giấu của cô gái.
“Dạ, con chưa ngủ ạ, Bà Mai,” Lê An khẽ đáp, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
Bà Mai bước vào nhà, đặt đĩa hoa quả lên bàn. Bà nhìn Lê An đầy âu yếm. “Sao con bé ngồi một mình thế này? Trần Hạo nó không gọi về à?” Bà hỏi, giọng nói chất chứa sự thấu hiểu và một chút xót xa. Bà Mai đã chứng kiến Lê An lớn lên, chứng kiến tình cảm thanh mai trúc mã giữa cô và Trần Hạo. Bà cũng hiểu những lo lắng, những đợi chờ của Lê An.
Lê An cúi đầu, khẽ lắc. “Dạ… anh ấy bận lắm ạ.” Câu trả lời quen thuộc, đã trở thành một lời bào chữa cho mọi sự vắng mặt, mọi sự im lặng của Trần Hạo.
Bà Mai ngồi xuống cạnh Lê An, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Bàn tay bà chai sạn vì năm tháng làm việc, nhưng cử chỉ thì vô cùng ấm áp, như một tia nắng nhỏ xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng Lê An. “Thôi, con gái mình phải tự thương lấy mình chứ.” Lời nói của Bà Mai tuy đơn giản, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lê An như một lời nhắc nhở sâu sắc. “Đừng vì chờ đợi người khác mà quên mất bản thân mình, con ạ. Hạnh phúc là do mình nắm giữ, không phải do người khác mang lại.”
Lê An ngước nhìn Bà Mai, đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm. Lời khuyên của Bà Mai như một giọt nước mát giữa sa mạc khô cằn, nhưng cũng là một lời cảnh tỉnh lạnh lùng. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã kiên nhẫn quá nhiều. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự hỏi, liệu sự chờ đợi này có đáng không? Liệu cô có đang đánh mất chính mình trong cái bóng của một tình yêu đang dần trở nên xa vời?
Bà Mai lại xoa đầu cô, sau đó đứng dậy. “Thôi, con nghỉ sớm đi. Đừng thức khuya quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Sau khi Bà Mai ra về, căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Lê An ngồi đó, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn. Cuộc gọi không đến. Tin nhắn không có. Cô lặng lẽ cất điện thoại vào ngăn kéo, như cất đi một phần hy vọng mong manh cuối cùng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ cả thị trấn. Thành phố xa xôi, nơi Trần Hạo đang miệt mài với những ước mơ và tham vọng của mình, giờ đây như một tấm màn chắn vô hình, ngăn cách cô và anh. Khoảng cách ấy, không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong nhịp sống, trong những ưu tiên, và trong cả những cảm xúc mà hai người đang trải qua.
Lời khuyên của Bà Mai – “Con gái mình phải tự thương lấy mình chứ” – gieo mầm cho một sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động của Lê An. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, một cảm giác cô đơn bao trùm. Cô nhận ra rằng, nếu cô cứ mãi chờ đợi, cứ mãi bám víu vào một mối quan hệ đang dần trở nên hời hợt, cô sẽ chỉ làm khổ chính mình. Tình yêu này, đã đến chậm một nhịp, và giờ đây, nó đang dần lụi tàn trong sự im lặng và xa cách. Lê An biết rằng, cô cần tìm một bến đỗ an yên cho riêng mình, một nơi mà cô có thể được quan tâm, được sẻ chia, mà không phải chờ đợi trong vô vọng. Và đó, có lẽ là khởi đầu cho một con đường khác, một con đường mà cô sẽ không đi cùng với Trần Hạo.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.