Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 275: Cơ Hội Vàng Son Nơi Phố Thị

Đêm buông xuống thị trấn ven sông, mang theo hơi sương lành lạnh và tiếng côn trùng rả rích, ôm ấp lấy nỗi buồn của Lê An trong căn phòng tĩnh lặng. Lời khuyên của Bà Mai – “Con gái mình phải tự thương lấy mình chứ” – như một hạt mầm gieo vào mảnh đất tâm hồn cằn cỗi, nhưng ở một thành phố cách xa hàng trăm cây số, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới ánh đèn rực rỡ, một dòng chảy khác đang cuồn cuộn dâng trào, cuốn Trần Hạo vào vòng xoáy của tham vọng và cơ hội. Khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong nhịp sống, trong những ưu tiên, và trong cả những cảm xúc mà hai người đang trải qua, càng lúc càng nới rộng, như hai con thuyền trôi về hai hướng khác nhau trên dòng đời mênh mông.

***

Trưa nay, căn tin công ty nơi Trần Hạo làm thêm vào những ngày cuối tuần và các buổi tối trong tuần luôn ồn ào và náo nhiệt hơn thường lệ. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng dao dĩa va vào khay ăn lách cách, tiếng máy bán hàng tự động kêu rè rè, tất cả hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của giờ nghỉ trưa. Mùi thức ăn đa dạng, từ món cơm rang nghi ngút khói, tô phở bò thơm lừng, cho đến ly cà phê sữa đá mát lạnh, len lỏi vào từng ngóc ngách, kích thích vị giác của những người lao động hối hả. Trần Hạo ngồi ở một góc khuất, cố gắng ăn thật nhanh suất cơm rang thập cẩm của mình, mắt không rời khỏi màn hình chiếc điện thoại di động đời cũ. Anh không phải là người quá quan tâm đến chuyện ăn uống, chỉ cần no bụng để có sức tiếp tục công việc đang dang dở.

Từ lúc đặt chân lên thành phố này, cuộc sống của Trần Hạo dường như đã được lập trình để chạy theo một nhịp điệu hoàn toàn khác biệt so với thị trấn nhỏ ven sông. Thời gian không còn là những buổi chiều tà rảo bước bên bờ sông cũ, không còn là những đêm trò chuyện vu vơ cùng Lê An dưới ánh trăng. Giờ đây, thời gian được đo đếm bằng những buổi học căng thẳng trên giảng đường, những giờ làm thêm miệt mài ở công ty công nghệ, và những đêm thức trắng bên chồng sách, chồng tài liệu. Anh không ngừng học hỏi, không ngừng tìm kiếm cơ hội để khẳng định bản thân. Những tin nhắn của Lê An, dù vẫn đều đặn gửi đến, đôi khi chỉ là một câu hỏi thăm bâng quơ, một lời chúc ngủ ngon đơn giản, nhưng anh luôn cảm thấy có một khoảng cách vô hình nào đó ngăn trở anh đáp lại một cách trọn vẹn. Anh biết mình đã hời hợt, biết mình đã lơ là, nhưng cái guồng quay nơi phố thị, với những áp lực và tham vọng không ngừng, đã cuốn anh đi xa hơn những gì anh tưởng. Đôi lúc, một thoáng tội lỗi mơ hồ lướt qua tâm trí, nhưng nhanh chóng bị lấn át bởi những con số, những thuật toán, và những mục tiêu mới mẻ đang chờ anh chinh phục.

Anh đang lướt qua một số tin tức công nghệ trên điện thoại thì một thông báo email mới hiện lên, thu hút toàn bộ sự chú ý của anh. Tên người gửi là Anh Long, cấp trên trực tiếp của anh tại công ty, một người đàn ông tài năng và có tầm nhìn, người đã nhìn thấy tiềm năng ở một cậu sinh viên mới chân ướt chân ráo như Trần Hạo. Email được gửi cách đây chỉ vài phút, với tiêu đề ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: “Thảo luận dự án mới – Phát triển Hệ thống Quản lý Dữ liệu Thế hệ Mới.” Tim Trần Hạo bất chợt đập nhanh hơn một nhịp. Anh Long hiếm khi gửi email trực tiếp cho anh, thường thì chỉ là những thông báo chung hoặc giao việc qua các kênh nội bộ. Đây chắc chắn không phải một công việc làm thêm bình thường.

Trần Hạo mở email. Nội dung súc tích, đi thẳng vào vấn đề, nhưng từng câu chữ đều như có ma lực, kéo anh vào một thế giới của những khả năng vô hạn. Anh Long viết rằng công ty đang chuẩn bị khởi động một dự án trọng điểm, một bước đột phá trong lĩnh vực quản lý dữ liệu, và anh ấy muốn Trần Hạo tham gia vào đội ngũ nòng cốt. Dự án này không chỉ đòi hỏi kiến thức chuyên môn sâu rộng mà còn cần sự sáng tạo, khả năng giải quyết vấn đề và tinh thần làm việc nhóm cao độ. Một cơ hội vàng để anh có thể học hỏi, thể hiện bản thân và tạo dựng chỗ đứng vững chắc trong ngành công nghệ đang phát triển vũ bão này.

Đôi mắt Trần Hạo, vốn đã tinh anh, giờ đây càng sáng rực lên. Anh lướt qua từng dòng chữ, từng từ khóa như “công nghệ mới,” “thuật toán tối ưu,” “kiến trúc hệ thống tiên tiến,” và cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể. Hứng thú, bất ngờ, và một chút choáng ngợp. Đây chính là thứ anh đã tìm kiếm, một thử thách xứng tầm với tham vọng của mình. Suất cơm rang trước mặt, vốn dĩ đã nguội lạnh, giờ đây hoàn toàn bị lãng quên. Chiếc điện thoại rung nhẹ trong tay, không phải vì một tin nhắn từ Lê An hay một cuộc gọi từ bạn bè, mà là sự rung động của chính anh, của một trái tim đang bùng cháy khát khao chinh phục.

Anh gần như không suy nghĩ thêm một giây nào. Trần Hạo lập tức đứng dậy, ghế kêu kèn kẹt trên sàn gạch. Anh gật đầu chào qua loa với vài đồng nghiệp đang ngồi gần đó, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự rạng rỡ của một người vừa nhìn thấy một chân trời mới. Anh cần phải gặp Anh Long ngay lập tức, cần phải tìm hiểu thêm chi tiết về dự án này. Bước chân anh nhanh nhẹn, dứt khoát, tiếng giày công sở gõ nhịp trên sàn, hòa vào tiếng ồn ào của căn tin nhưng lại vang vọng như một lời tuyên bố về một khởi đầu mới, một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Phía sau anh, chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, và mọi thứ thuộc về thị trấn ven sông, về những lời nói không thành, về mối tình thanh mai trúc mã, đều tạm thời chìm vào quên lãng dưới ánh hào quang của cơ hội vàng son nơi phố thị.

***

Văn phòng của Anh Long nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, với tầm nhìn bao quát cả một góc thành phố nhộn nhịp. Không gian được thiết kế hiện đại và tối giản, với những bức tường kính trong suốt, cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào, làm bừng sáng những góc làm việc gọn gàng. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đặn từ các phòng ban lân cận, tiếng điện thoại reo nhẹ ở đâu đó xa xa, và tiếng điều hòa không khí chạy êm ru, tất cả tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, tập trung nhưng không kém phần năng động. Một mùi cà phê rang xay thoang thoảng xen lẫn mùi giấy mới của những tập tài liệu, là những hương vị đặc trưng của một môi trường làm việc sáng tạo.

Trần Hạo ngồi đối diện Anh Long, trên chiếc ghế bọc da màu đen êm ái. Anh Long, với vóc dáng cao ráo, bộ vest lịch sự màu xám tro, và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đang lật dở một vài trang tài liệu. Anh ấy đặt tập tài liệu xuống bàn, gỡ cặp kính cận ra và mỉm cười nhìn Trần Hạo.

“Cậu đã đọc email rồi chứ, Hạo?” Anh Long hỏi, giọng nói trầm ấm và tự tin.

Trần Hạo gật đầu, trong lòng dâng trào một cảm giác vừa hồi hộp vừa phấn khích. “Dạ, em đã đọc qua rồi ạ, Anh Long. Em rất hứng thú.”

Anh Long nhấp một ngụm cà phê, rồi bắt đầu giải thích chi tiết hơn về dự án. “Dự án này, ‘Phát triển Hệ thống Quản lý Dữ liệu Thế hệ Mới,’ là một trong những ưu tiên hàng đầu của công ty trong quý này. Chúng ta sẽ xây dựng một nền tảng hoàn toàn mới, tối ưu hóa việc thu thập, xử lý và phân tích dữ liệu lớn, phục vụ cho các chiến lược kinh doanh trong tương lai. Đây là một dự án đầy thử thách, nhưng cũng là một cơ hội vàng cho những người trẻ có năng lực như cậu.” Anh Long nói, ánh mắt dán chặt vào Trần Hạo, như thể đang thăm dò phản ứng của anh.

Trần Hạo lắng nghe từng lời, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay nhỏ mang theo. Anh không bỏ sót một chi tiết nào, từ kiến trúc hệ thống dự kiến, các công nghệ sẽ được sử dụng, cho đến mục tiêu cuối cùng mà dự án hướng tới. Mỗi từ Anh Long nói ra đều như thổi thêm ngọn lửa vào khát khao chinh phục trong anh. Anh Long không chỉ là một cấp trên, mà còn là một người thầy, một người đã nhìn thấy và vun đắp cho tài năng của Trần Hạo.

“Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy,” Anh Long nói, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt đĩnh đạc. “Chúng tôi cần những người dám nghĩ, dám làm, và không ngại đối mặt với khó khăn. Tôi đã theo dõi cậu từ những ngày đầu cậu vào làm thêm ở đây, cách cậu tiếp cận vấn đề, cách cậu giải quyết các bài toán kỹ thuật. Cậu có tố chất. Dự án này sẽ là bước đệm lớn cho sự nghiệp của cậu, Hạo. Chúng tôi tin tưởng vào khả năng của cậu.”

Những lời nói của Anh Long không chỉ là sự tin tưởng mà còn là một lời khích lệ mạnh mẽ, một sự công nhận mà Trần Hạo luôn khao khát. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới dâng trào khắp cơ thể, một cảm giác được thử thách, được khẳng định bản thân. Đây không chỉ là một công việc, mà là một sứ mệnh, một cánh cửa mở ra tương lai rạng rỡ mà anh đã từng mơ ước khi rời xa thị trấn nhỏ.

“Em sẽ cố gắng hết sức, Anh Long,” Trần Hạo đáp, giọng nói đầy kiên quyết. “Em rất hứng thú với thử thách này.” Ánh mắt anh ánh lên sự quyết tâm, sự khao khát được dấn thân vào một cuộc phiêu lưu trí tuệ. Anh gật đầu khẳng định sự sẵn sàng, cảm thấy mình đã tìm thấy đúng con đường, đúng mục tiêu để theo đuổi. Những suy nghĩ về quê nhà, về Lê An, về những tin nhắn thưa thớt, một lần nữa, lại bị đẩy lùi vào một góc khuất trong tâm trí, nhường chỗ cho những dòng code, những thuật toán, và những bản thiết kế hệ thống đang dần hình thành trong đầu anh.

Anh Long mỉm cười hài lòng. “Tốt. Ngày mai, cậu sẽ nhận được tài liệu chi tiết và lịch làm việc. Sẽ có nhiều đêm thức khuya đấy, Hạo. Nhưng tôi tin cậu sẽ không làm chúng tôi thất vọng.”

Trần Hạo đứng dậy, cảm giác phấn khích vẫn còn vẹn nguyên. Anh bắt tay Anh Long một cách chắc chắn, như một lời cam kết. Khi rời khỏi văn phòng, bước chân anh nhẹ bẫng, nhưng tâm trí thì nặng trĩu những kế hoạch và ý tưởng. Con đường sự nghiệp của anh, tưởng chừng chỉ là một dòng chảy êm đềm, giờ đây đã chuyển mình thành một dòng thác xiết, mạnh mẽ và đầy hứa hẹn. Anh biết, để chinh phục được dòng thác này, anh phải dồn hết tâm huyết, thời gian và năng lực của mình. Và dường như, trong guồng quay hối hả đó, không còn chỗ cho những nỗi niềm riêng tư hay những lời hứa ngày nào.

***

Đêm đó, và nhiều đêm sau nữa, văn phòng làm việc của Trần Hạo luôn sáng đèn muộn nhất. Tiếng gõ phím liên tục, dứt khoát vang lên trong không gian tĩnh mịch, chỉ bị át đi bởi tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng lật dở tài liệu sột soạt. Mùi cà phê pha sẵn, đặc quánh và mạnh mẽ, lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi cơn buồn ngủ đang rón rén kéo đến. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự tập trung cao độ và đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. Anh hoàn toàn quên mất thời gian, dồn hết tâm trí vào việc phân tích dữ liệu, viết những dòng code phức tạp, và lên kế hoạch chi tiết cho từng module của dự án.

Dự án “Phát triển Hệ thống Quản lý Dữ liệu Thế hệ Mới” không chỉ là một công việc, mà đã trở thành một ám ảnh đầy thú vị đối với Trần Hạo. Anh như một thợ săn mải miết theo đuổi con mồi lớn, một họa sĩ say mê hoàn thiện bức tranh của mình. Mỗi lỗi code được sửa, mỗi thuật toán được tối ưu hóa, mỗi vấn đề được giải quyết đều mang lại cho anh một niềm hân hoan khó tả, một cảm giác thỏa mãn sâu sắc. Anh không còn quan tâm đến những thứ xung quanh, thậm chí cả chiếc điện thoại di động đặt cạnh bàn phím, đã rung lên vài lần.

Lần đầu, màn hình sáng lên, hiển thị tên “Lê An” và một biểu tượng tin nhắn. Trần Hạo liếc nhanh qua, cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua trong một phần nghìn giây, nhưng ngay lập tức bị đẩy lùi bởi một dòng code đang gặp vấn đề. “Để sau đi,” anh tự nhủ, “chỉ một chút nữa thôi.” Và “một chút nữa” đó kéo dài hàng giờ đồng hồ.

Lần thứ hai, chiếc điện thoại lại rung nhẹ, lần này là một cuộc gọi nhỡ. Vẫn là Lê An. Anh nhìn chằm chằm vào nó một giây, rồi lại quay lại màn hình. “Anh ấy bận lắm ạ,” câu nói của Lê An vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một lời trách móc, mà như một lời bào chữa cho chính anh. Anh biết cô sẽ hiểu. Cô luôn hiểu anh. Nhưng anh đâu biết, sự thấu hiểu đó đang dần cạn kiệt, đang bị thay thế bằng nỗi cô đơn và sự thất vọng.

Ngoài kia, ánh đèn rực rỡ của thành phố về đêm vẫn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng Trần Hạo không hề để ý. Tâm trí anh chỉ có những biểu đồ, những cấu trúc dữ liệu, những dòng lệnh chạy không ngừng. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng đó là một sự mệt mỏi đi kèm với niềm thỏa mãn tột cùng, một cảm giác rằng anh đang sống đúng với bản thân, đang cống hiến hết mình cho thứ anh tin tưởng.

Khoảng hơn mười giờ đêm, cánh cửa văn phòng bật mở nhẹ nhàng. Hà Minh, đồng nghiệp và cũng là đối thủ cạnh tranh ngầm của Trần Hạo, bước vào. Hà Minh vẫn bảnh bao như mọi khi, dù đã muộn, với mái tóc vuốt gọn và chiếc áo sơ mi không một nếp nhăn. Anh ta liếc nhìn Trần Hạo, người vẫn đang miệt mài gõ phím.

“Vẫn còn làm việc à, Hạo?” Hà Minh nói, giọng điệu nghe có vẻ quan tâm nhưng ẩn chứa một sự tự mãn nhẹ. “Dự án này xem ra ai cũng muốn nhúng tay vào nhỉ.”

Trần Hạo không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào màn hình. Anh chỉ khẽ nhếch môi. “Cậu cũng vậy mà.” Câu trả lời ngắn gọn, súc tích, thể hiện rõ sự cạnh tranh ngầm giữa hai người. Môi trường làm việc ở thành phố đầy áp lực, và để tồn tại, để thăng tiến, mỗi người đều phải tự đặt mình vào một cuộc đua không ngừng nghỉ.

Hà Minh cười khẩy một tiếng, rồi đi về phía bàn làm việc của mình, cũng bắt đầu bật máy tính. Anh ta có thể không làm việc muộn như Trần Hạo mỗi đêm, nhưng sự hiện diện của anh ta, ngay cả vào giờ này, cũng là một lời nhắc nhở về áp lực phải chứng tỏ năng lực.

Trần Hạo lại chìm đắm vào công việc. Anh không để ý đến Hà Minh, không để ý đến thời gian đang trôi qua. Chiếc điện thoại rung lên lần thứ ba, một tin nhắn mới. Lần này, anh thậm chí còn không buồn liếc nhìn. Anh đã hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy của công việc, của tham vọng, của những ước mơ lớn lao nơi phố thị. Cái giá của sự tập trung ấy là gì, anh chưa hề nghĩ tới. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, một cô gái đang ôm lấy chiếc điện thoại lạnh ngắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm bao phủ, cảm nhận rõ rệt khoảng cách vô hình đang lớn dần, một khoảng cách mà có lẽ, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa.

Lời khuyên của Bà Mai cho Lê An – “Con gái mình phải tự thương lấy mình chứ” – gieo mầm cho một sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động của Lê An, trong khi Trần Hạo ở thành phố xa xôi, lại đang gieo những hạt giống cho một tương lai rạng rỡ, nhưng cũng đầy cô độc, một tương lai nơi anh có thể thành công rực rỡ nhưng lại đánh mất đi những điều quý giá nhất. Anh đang chạy nhanh về phía trước, không hay biết rằng, mỗi bước chân của anh lại kéo Lê An lùi lại xa hơn, về một bến đỗ an yên mà anh không thể nào mang lại.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free