Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 276: Nỗi Hờ Hững Lạnh Giá
Ngoài kia, ánh đèn rực rỡ của thành phố về đêm vẫn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng Trần Hạo không hề để ý. Tâm trí anh chỉ có những biểu đồ, những cấu trúc dữ liệu, những dòng lệnh chạy không ngừng. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng đó là một sự mệt mỏi đi kèm với niềm thỏa mãn tột cùng, một cảm giác rằng anh đang sống đúng với bản thân, đang cống hiến hết mình cho thứ anh tin tưởng. Khoảng hơn mười giờ đêm, cánh cửa văn phòng bật mở nhẹ nhàng. Hà Minh, đồng nghiệp và cũng là đối thủ cạnh tranh ngầm của Trần Hạo, bước vào. Hà Minh vẫn bảnh bao như mọi khi, dù đã muộn, với mái tóc vuốt gọn và chiếc áo sơ mi không một nếp nhăn. Anh ta liếc nhìn Trần Hạo, người vẫn đang miệt mài gõ phím. “Vẫn còn làm việc à, Hạo?” Hà Minh nói, giọng điệu nghe có vẻ quan tâm nhưng ẩn chứa một sự tự mãn nhẹ. “Dự án này xem ra ai cũng muốn nhúng tay vào nhỉ.” Trần Hạo không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào màn hình. Anh chỉ khẽ nhếch môi. “Cậu cũng vậy mà.” Câu trả lời ngắn gọn, súc tích, thể hiện rõ sự cạnh tranh ngầm giữa hai người. Môi trường làm việc ở thành phố đầy áp lực, và để tồn tại, để thăng tiến, mỗi người đều phải tự đặt mình vào một cuộc đua không ngừng nghỉ. Hà Minh cười khẩy một tiếng, rồi đi về phía bàn làm việc của mình, cũng bắt đầu bật máy tính. Anh ta có thể không làm việc muộn như Trần Hạo mỗi đêm, nhưng sự hiện diện của anh ta, ngay cả vào giờ này, cũng là một lời nhắc nhở về áp lực phải chứng tỏ năng lực. Trần Hạo lại chìm đắm vào công việc. Anh không để ý đến Hà Minh, không để ý đến thời gian đang trôi qua. Chiếc điện thoại rung lên lần thứ ba, một tin nhắn mới. Lần này, anh thậm chí còn không buồn liếc nhìn. Anh đã hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy của công việc, của tham vọng, của những ước mơ lớn lao nơi phố thị. Cái giá của sự tập trung ấy là gì, anh chưa hề nghĩ tới. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, một cô gái đang ôm lấy chiếc điện thoại lạnh ngắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm bao phủ, cảm nhận rõ rệt khoảng cách vô hình đang lớn dần, một khoảng cách mà có lẽ, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa. Lời khuyên của Bà Mai cho Lê An – “Con gái mình phải tự thương lấy mình chứ” – gieo mầm cho một sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động của Lê An, trong khi Trần Hạo ở thành phố xa xôi, lại đang gieo những hạt giống cho một tương lai rạng rỡ, nhưng cũng đầy cô độc, một tương lai nơi anh có thể thành công rực rỡ nhưng lại đánh mất đi những điều quý giá nhất. Anh đang chạy nhanh về phía trước, không hay biết rằng, mỗi bước chân của anh lại kéo Lê An lùi lại xa hơn, về một bến đỗ an yên mà anh không thể nào mang lại.
***
Đêm buông xuống thị trấn ven sông, mang theo một làn gió mát lành từ dòng nước lững lờ trôi, xua đi cái oi ả còn vương lại từ ban ngày. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc bóng điện cũ treo trên hiên hắt vào căn phòng Lê An, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng nhuốm màu cô tịch. Tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây sau nhà, tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng, quen thuộc đến mức đã trở thành một phần của hơi thở. Lê An ngồi bên bậu cửa sổ, đầu gối co lên, hai tay ôm chặt lấy chiếc điện thoại di động đời cũ. Màn hình của nó đã tối đen từ lâu, nhưng cô vẫn giữ nó như một vật báu, một sợi dây liên kết mong manh với thế giới ngoài kia, với một người mà cô đã từng tin rằng sẽ luôn ở bên mình.
Ánh mắt Lê An đăm chiêu nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Những ngôi nhà xung quanh đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn vài ánh đèn le lói như những đốm lửa nhỏ nhoi. Trong lòng cô, một cuộc đấu tranh âm thầm đang diễn ra. Đã mấy ngày rồi Trần Hạo không liên lạc, những tin nhắn cô gửi đi chỉ nhận lại những phản hồi ngắn gọn, hời hợt, hoặc tệ hơn là sự im lặng. Mỗi lần cầm điện thoại lên, trái tim cô lại đập rộn ràng với một tia hy vọng mỏng manh, rồi lại hụt hẫng khi không có tín hiệu gì. Cô đã cố gắng tự nhủ rằng anh bận, rằng anh đang theo đuổi ước mơ của mình nơi thành phố xa hoa, nhưng sự bào chữa ấy ngày càng trở nên trống rỗng.
Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài lan tỏa trong không khí, cố gắng gạt đi những do dự cuối cùng đang níu kéo. Cô mở khóa điện thoại, ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ, dừng lại ở cái tên quen thuộc: “Trần Hạo”. Tim cô thắt lại một nhịp. Cô nhớ những ngày còn thơ bé, khi chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười của anh cũng đủ khiến thế giới của cô bừng sáng. Giờ đây, để nghe được giọng anh, cô phải đánh đổi bằng cả một sự dũng cảm và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Mình có nên gọi không?” Lê An tự hỏi. “Liệu anh ấy có đang bận không? Anh ấy có cảm thấy phiền không?” Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí, nhưng cuối cùng, khao khát được nghe giọng nói ấy đã thắng thế. Cô ấn nút gọi. Tiếng chuông chờ kéo dài như vô tận, mỗi tiếng “tít… tít…” như một nhát dao khứa vào hy vọng đang dần lụi tàn. Cô ước gì mình có thể nhìn thấy anh ngay lúc này, để biết anh đang làm gì, có đang nghĩ về cô không. Nhưng khoảng cách vô hình giữa họ đã quá lớn, lớn đến nỗi cô chỉ có thể hình dung ra một Trần Hạo bận rộn, xa cách, không còn là cậu bé năm xưa thường kể cho cô nghe mọi thứ.
Cuối cùng, một giọng nói trầm ấm nhưng pha chút vội vã vang lên ở đầu dây bên kia. “Alo? An hả?”
Lê An khẽ giật mình, giọng nói ấm áp của cô hơi ngập ngừng, như sợ làm phiền. “Hạo hả? Anh có bận lắm không?” Cô cố gắng giữ cho giọng mình thật tự nhiên, nhẹ nhàng nhất có thể, để anh không cảm thấy áp lực. Trong cô vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, rằng anh sẽ nói “Không, anh không bận, anh đang nhớ em.”
Nhưng câu trả lời của Trần Hạo lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tim cô. “Anh đang bận chút, có gì không An?” Giọng anh ngắn gọn, súc tích, không một chút biểu cảm hay sự quan tâm nào mà cô hằng mong đợi. Cô có thể nghe thấy tiếng gõ phím lạch cạch từ phía anh, tiếng rì rầm của những cuộc trao đổi không rõ nghĩa, như thể anh đang ở giữa một cuộc họp quan trọng nào đó. Rõ ràng anh không có thời gian cho cô.
Lê An cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô đã chuẩn bị bao nhiêu chuyện để kể, về cây hoa nhài mới nở trong vườn, về chú mèo con hàng xóm mới đẻ, về câu chuyện bà Mai vừa kể. Những câu chuyện nhỏ nhặt, bình dị của cuộc sống thị trấn, những điều mà ngày xưa anh luôn lắng nghe với vẻ thích thú. Nhưng giờ đây, trước giọng điệu vội vã của anh, những lời nói đó bỗng trở nên vô nghĩa, tầm thường. Cô cố gắng thốt lên một vài câu, như để níu kéo chút thời gian. “Dạ, không có gì… Em chỉ muốn hỏi thăm anh thôi. Anh… anh vẫn khỏe chứ? Công việc… có thuận lợi không?”
Trần Hạo thở dài một tiếng rất khẽ, nhưng đủ để Lê An nghe thấy, đủ để trái tim cô thêm nặng trĩu. “Anh vẫn khỏe. Công việc cũng tốt. Nhưng anh… anh phải đi rồi, có gì nói chuyện sau nhé.” Lời nói của anh như một nhát cắt dứt khoát, không cho cô một cơ hội nào để phản đối, để níu giữ. Nó không phải là một lời hứa hẹn, mà là một lời tạm biệt gấp gáp.
“Dạ… vậy anh làm việc đi ạ.” Lê An thì thào, giọng cô nhỏ dần, lạc đi trong tiếng gió đêm. Cô không biết mình đã nói gì nữa, chỉ biết rằng những lời muốn nói đã tan biến như khói sương, trở thành lời nói không thành. Cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi cứ mãi hy vọng vào một điều đã không còn.
Ngay khi Lê An chưa kịp nói thêm câu nào, Trần Hạo đã cúp máy. Tiếng “tút… tút…” khô khốc vang lên, rồi chìm vào sự im lặng đáng sợ. Lê An từ từ hạ điện thoại xuống, đặt nó lên bậu cửa sổ lạnh ngắt. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, như thể nó có thể phản chiếu lại sự hụt hẫng đang dâng trào trong lòng. Cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua trong Trần Hạo, hay trong cả suy nghĩ của cô, đã bị đẩy lùi bởi một dòng code, một dự án, một tham vọng lớn lao nơi phố thị. Anh đã không còn là của riêng cô nữa.
***
Căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ sau cuộc gọi kết thúc vội vã. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên bậu cửa sổ, lạnh ngắt như chính trái tim Lê An lúc này. Chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ, như đang đếm từng nhịp thời gian trôi qua, mang theo những hy vọng và cả những nỗi buồn. Ánh đèn vàng hắt hiu từ bên ngoài không đủ để xua tan đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm lấy cô. Lê An vẫn ngồi nguyên tư thế, đầu gối co lên, nhưng đôi tay đã buông thõng, không còn ôm lấy chiếc điện thoại nữa. Đôi mắt cô dõi ra màn đêm ngoài cửa sổ, nhưng thực chất lại đang nhìn vào khoảng trống vô định trong tâm hồn.
Nỗi hụt hẫng và sự cô đơn dâng trào, nuốt chửng mọi hy vọng còn sót lại. Đây không phải là lần đầu tiên, mà là lần thứ bao nhiêu rồi cô không nhớ rõ, Trần Hạo lại vội vã kết thúc cuộc trò chuyện. Anh luôn bận rộn. Bận rộn với học hành, bận rộn với bạn bè mới, bận rộn với công việc, với dự án. Anh bận rộn đến nỗi không còn thời gian cho cô, cho những câu chuyện vụn vặt, cho những lời hỏi han đơn thuần.
“Anh ấy bận thật sao?” Lê An tự hỏi, giọng nói vang lên trong tâm trí cô, yếu ớt và đầy hoài nghi. “Hay anh ấy đã không còn muốn nói chuyện với mình nữa?” Câu hỏi ấy như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của cô. Cô biết, trong sâu thẳm, cô đã cảm nhận được sự thật này từ lâu rồi. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những lời hứa hẹn vu vơ không bao giờ thành hiện thực. Tất cả đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, một bức tường vô hình ngày càng cao, ngày càng kiên cố.
Lê An nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, anh luôn đợi cô ở cổng trường, giúp cô xách cặp. Nhớ những đêm hè nóng bức, hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời, từ những ước mơ ngây ngô đến những băn khoăn về tương lai. Anh đã từng là cả thế giới của cô, là người duy nhất cô tin tưởng để sẻ chia mọi điều. Nhưng giờ đây, thế giới ấy đã thu hẹp lại, và cô chỉ còn lại một mình, với những câu chuyện không thể kể và những nỗi niềm không ai thấu hiểu.
“Vậy là mình đã cố gắng vô ích rồi sao?” Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi nhanh chóng bị cô gạt đi. Lê An không muốn khóc. Cô đã khóc quá nhiều rồi. Khóc vì nhớ, khóc vì tủi thân, khóc vì cảm thấy mình đang dần mất đi một phần quan trọng nhất của cuộc đời mình. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ, phải hiểu cho anh, phải chấp nhận rằng cuộc sống của anh giờ đây đã khác. Nhưng lý trí thì là một chuyện, còn trái tim lại là một chuyện khác. Trái tim cô vẫn đau, vẫn nhói lên mỗi khi nghĩ đến anh, đến hình bóng anh nơi phố thị xa xôi.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ước gì nó có thể rung lên một lần nữa, với một tin nhắn xin lỗi, một l���i giải thích, hay chỉ đơn giản là một câu hỏi thăm chân thành. Nhưng không, màn hình vẫn tối đen, lạnh lẽo. Nó như một tấm gương phản chiếu sự thật phũ phàng: cô không còn là ưu tiên hàng đầu của anh nữa. Cô chỉ là một cái tên trong danh bạ, một gánh nặng vô hình mà anh phải mang theo, một trách nhiệm mà anh đã quá mệt mỏi để gánh vác.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự cam chịu. Nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm nén. Cô không muốn mình yếu đuối. Cô phải chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu của họ, nếu có thể gọi đó là tình yêu, đã chậm một nhịp. Nó đã không đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách địa lý, không đủ kiên cường để chống lại sức hút của thành phố, của tham vọng. Anh đã chọn con đường của riêng mình, và cô, cô cũng phải học cách bước đi trên con đường của riêng cô, dù nó có cô đơn đến mấy.
Cô tựa đầu vào bậu cửa sổ lạnh buốt, nhắm mắt lại. Trong tâm trí, hình ảnh Trần Hạo hiện lên rõ nét, nhưng đó là Trần Hạo của ngày xưa, của những buổi chiều bên bờ sông cũ, chứ không phải Trần Hạo bận rộn, xa cách của hiện tại. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì cứ mãi chờ đợi, mệt mỏi vì cứ mãi hy vọng vào một điều không có thật. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông bỏ. Buông bỏ để tự giải thoát cho chính mình, để không còn phải sống trong sự day dứt và thất vọng nữa.
***
Trong khi Lê An vẫn đang chìm đắm trong nỗi buồn và sự cam chịu, cánh cửa phòng khẽ hé mở. Một bóng người nhỏ nhắn, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, bước vào. Đó là Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, người mà Lê An vẫn gọi là bà nội nuôi. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu theo thời gian, toát lên vẻ giản dị, mộc mạc của người phụ nữ thôn quê. Trên tay bà là một đĩa trái cây tươi rói, cùng với một ấm trà xanh đang bốc hơi nghi ngút, mùi trà thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào cái không khí nặng nề đang bao trùm căn phòng.
Bà Mai nhìn thấy Lê An ngồi thu mình bên cửa sổ, bóng lưng nhỏ bé và cô đơn đến lạ. Dù Lê An đã cố gắng giấu đi nỗi buồn, nhưng ánh mắt của một người đã trải qua bao thăng trầm cuộc đời như bà Mai không thể nào không nhận ra. Vẻ mặt cô hiện rõ sự mệt mỏi, đôi mắt hơi sưng húp, dù nước mắt đã được kìm nén.
“Con bé An của bà ơi, sao bữa nay lại ngồi đây một mình thế này?” Bà Mai nói, giọng nói ấm áp, hiền từ như tiếng suối chảy, phá tan đi sự tĩnh mịch. Bà đặt đĩa trái cây và ấm trà lên bàn nhỏ, rồi chậm rãi bước đến bên Lê An, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô. “Có chuyện gì mà con bé An của bà lại buồn thế này? Kể bà nghe xem nào.” Bà đưa tay vỗ về mái tóc dài của Lê An, một cử chỉ quen thuộc đã xoa dịu cô từ khi còn bé.
Lê An giật mình, vội vàng quay lại, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ, không có gì đâu bà, con hơi mệt thôi ạ.” Cô không muốn bà Mai phải lo lắng, không muốn chia sẻ nỗi buồn của mình với ai. Cô luôn tin rằng mình phải tự mình vượt qua, phải tự mình chịu đựng.
Bà Mai khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi vẫn hiền hậu nhưng ánh mắt đã ánh lên sự thấu hiểu. “Con bé đừng giấu bà. Bà sống ngần ấy tuổi rồi, chuyện gì bà chưa từng thấy qua chứ? Nỗi buồn của con bé, bà nhìn là biết ngay.” Bà nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An, xoa nhẹ. “Có phải lại chuyện thằng Hạo không?”
Nghe đến tên Trần Hạo, Lê An không thể kìm nén được nữa. Đôi mắt cô lại rưng rưng, dù cô vẫn cố gắng không để nước mắt rơi. Cô gật đầu khe khẽ, một lời thừa nhận không cần thốt ra thành lời.
Bà Mai thở dài một tiếng, đầy cảm thông. “Thằng bé Hạo nó tốt, nó giỏi, nhưng cái số nó lại tham công tiếc việc quá. Thành phố ngoài kia đâu có nhỏ bé như cái thị trấn này mình đâu con. Nó cuốn người ta đi, cuốn cả tình cảm đi lúc nào không hay.” Bà dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt Lê An. “Bà biết con bé đã chờ đợi nó nhiều rồi. Nhưng con gái mình phải tự thương lấy mình chứ con. Đừng đợi người ta nhớ đến mình mãi.”
Lời nói của Bà Mai như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lê An, nhưng không phải là một sự đau đớn, mà là một sự thức tỉnh. “Đừng đợi người ta nhớ đến mình mãi…” Câu nói ấy vang vọng trong đầu cô, lặp đi lặp lại như một lời nhắc nhở. Cô đã luôn là người chờ đợi, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời hứa hẹn. Cô đã luôn là người ở lại phía sau, lặng lẽ dõi theo bước chân anh, hy vọng anh sẽ quay đầu lại. Nhưng anh chưa bao giờ quay đầu lại.
Bà Mai tiếp tục, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự kiên định. “Con bé có thấy không? Cái cây mai trong vườn nhà mình đó. Nó cứ mãi chờ nắng, chờ mưa. Nhưng nếu nó cứ mãi đứng yên một chỗ, chờ đợi sự chăm sóc của người khác, thì làm sao nó lớn lên, làm sao nó trổ hoa đẹp được? Nó phải tự mình vươn rễ, tự mình tìm nguồn nước, tự mình đón ánh nắng.” Bà khẽ siết chặt tay Lê An. “Phụ nữ mình cũng vậy. Phải biết tự mình mà sống, tự mình mà vui. Đừng để cuộc đời mình cứ mãi phụ thuộc vào một người đàn ông, vào cái tình cảm mơ hồ mà người ta mang lại.”
Lê An lắng nghe từng lời của Bà Mai, từng câu chữ thấm sâu vào tâm hồn cô. Cô nhìn vào đôi mắt hiền hậu của bà, thấy trong đó sự lo lắng, sự yêu thương vô bờ bến. Lời khuyên của bà không phải là một lời trách móc, mà là một lời động viên, một sự chỉ dẫn cho con đường phía trước. Cô biết bà nói đúng. Cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những hy vọng mong manh. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của Trần Hạo, trong cái khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra.
Một cảm giác kiên định dần xuất hiện trong lòng Lê An. Nó không phải là sự giận dữ hay oán trách, mà là một sự chấp nhận, một quyết định tự bảo vệ bản thân. Cô không thể thay đổi Trần Hạo, không thể ép buộc anh phải quan tâm đến cô như trước. Nhưng cô có thể thay đổi chính mình, có thể ngừng lại sự chờ đợi vô vọng này.
Lê An khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản hơn hiện lên trên môi. Nụ cười không còn gượng gạo, mà mang theo một chút bình yên sau cơn bão lòng. “Dạ, con hiểu rồi, bà Mai ạ.”
Bà Mai mỉm cười hài lòng, xoa nhẹ mái tóc Lê An một lần nữa. “Đúng rồi. Con bé An của bà phải thật mạnh mẽ. Con gái mình phải biết tự thương lấy mình chứ.” Bà đứng dậy, rót một chén trà xanh nóng hổi cho Lê An. Mùi trà thơm lừng lan tỏa, xoa dịu tâm hồn cô.
Lê An nhìn chén trà xanh trên tay, khói bốc lên nghi ngút, làm mờ đi một phần khung cảnh ngoài cửa sổ. Cô đã cố gắng duy trì liên lạc, đã nỗ lực níu giữ. Nhưng sự thờ ơ từ Trần Hạo, sự bận rộn không ngừng của anh nơi thành phố lớn, đã khiến cô dần mất đi động lực và hy vọng. Những lời nói của Bà Mai đã gieo mầm cho một sự thay đổi sâu sắc trong suy nghĩ và hành động của cô. Cô sẽ không chủ động liên lạc nữa. Cô sẽ không chờ đợi nữa. Nếu anh thực sự quan tâm, anh sẽ tìm đến cô. Còn nếu không, cô sẽ học cách tự mình bước tiếp.
Ngoài kia, màn đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong lòng Lê An, một điều gì đó đã khẽ chuyển động. Một cánh cửa đóng lại, nhưng một cánh cửa khác lại từ từ hé mở. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo vẫn ở đó, nhưng giờ đây, cô đã không còn cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc. Cô sẽ tự mình tìm lấy bến đỗ an yên, tự mình thắp lên ngọn lửa cho cuộc đời mình, không còn chờ đợi một ai đó đến thắp hộ nữa. Có lẽ, đã đến lúc tình yêu của cô phải chậm một nhịp, để cô có thể sống một cuộc đời trọn vẹn hơn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.