Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 277: Dòng Sông Chỉ Chảy Một Chiều
Chén trà xanh nóng hổi trong tay Lê An dần nguội lạnh, nhưng tâm hồn cô lại như vừa được ủ ấm, sau bao ngày tháng chênh vênh giữa dòng cảm xúc hỗn độn. Mùi trà thơm dịu vẫn còn vương vấn trong không khí, xoa dịu đi chút ít những day dứt còn sót lại. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi chiều tà. Quyết định không chủ động liên lạc nữa, không chờ đợi nữa, không níu giữ nữa, như một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng để lại một khoảng trống hoang hoải trong lòng. Một cánh cửa đã khép lại, nhưng Lê An biết, một cánh cửa khác rồi sẽ mở ra. Cô cần thời gian để nhìn lại, để hiểu rõ hơn về con đường mình đã đi, và về nơi mình cần đến.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa sổ, đậu lên chiếc giường nhỏ, Lê An đã thức giấc từ sớm. Nàng ngồi dậy, không vội vàng như mọi khi. Căn phòng vẫn yên ắng, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng xe đạp lạo xạo vọng lại từ con đường đất. Đó là âm thanh quen thuộc của thị trấn ven sông, một thứ âm nhạc êm đềm đã gắn bó với nàng từ thuở ấu thơ. Nàng với tay lấy chiếc điện thoại cũ đặt trên đầu giường, vuốt ve lớp vỏ nhựa đã ngả màu. Đây không phải là chiếc điện thoại thông minh hiện đại mà Trần Hạo đang dùng ở thành phố. Đây là chiếc điện thoại cục gạch đơn giản, chỉ đủ để gọi điện và nhắn tin, nhưng nó đã lưu giữ biết bao tin nhắn, biết bao cuộc gọi nhỡ từ một thời đã xa, khi Trần Hạo vẫn còn ở thị trấn này, khi những dòng tin nhắn đến đều đặn hơn, và những cuộc gọi không kết thúc vội vã.
Ánh mắt Lê An xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng dịu dàng trải dài trên những tán lá xanh non. Tâm trí cô chìm đắm trong dòng hồi ức, một thước phim quay chậm về những tháng ngày đã qua. Cô nhớ về những buổi tan học chung đường, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng ve kêu râm ran. Nhớ về những chiều hè oi ả, hai đứa trẻ trốn trong bóng râm hàng cây bàng, cùng nhau đọc trộm truyện tranh. Nhớ về những đêm trăng sáng vằng vặc, họ ngồi bên bờ sông cũ, dưới bóng cây đa cổ thụ, kể nhau nghe những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Khi ấy, anh luôn là người lắng nghe, luôn là người im lặng dõi theo cô. Cô bé Lê An ngày ấy chưa từng phải chờ đợi. Trần Hạo luôn ở đó, tự nguyện xuất hiện bên cạnh cô, như một lẽ tự nhiên không cần phải nói thành lời. Cái nắm tay vội vàng khi qua đường, cái vỗ vai an ủi khi cô bé khóc nhè vì bị điểm kém, tất cả đều là những cử chỉ vô thức, nhưng lại ấm áp và vững chãi đến lạ lùng.
"Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy như một điệp khúc buồn vọng lại trong tâm trí Lê An. Cô khẽ vuốt nhẹ màn hình chiếc điện thoại, như đang chạm vào những ký ức mong manh. Từ khi Trần Hạo lên thành phố, mọi thứ đã dần thay đổi. Ban đầu, những cuộc điện thoại vẫn đều đặn, những tin nhắn vẫn chất chứa sự quan tâm. Nhưng rồi, tần suất thưa dần, nội dung cụt lủn hơn, và những cuộc gọi ngày càng ngắn lại. Lê An đã cố gắng không nghĩ ngợi, tự nhủ rằng anh bận học, bận công việc. Cô kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn thấu hiểu. Mỗi khi điện thoại reo, trái tim cô lại đập rộn ràng một nhịp, tràn trề hy vọng. Nhưng rồi, sự thất vọng lại nhanh chóng thế chỗ, khi đầu dây bên kia là một giọng nói vội vã, hay chỉ là một tin nhắn cụt lủn "Anh bận rồi, nói chuyện sau nhé".
Cô đã chờ đợi bao lâu rồi? Từ ngày anh xa thị trấn, từ ngày anh bước chân vào ngưỡng cửa đại học, từ ngày anh bắt đầu những dự án đầu tiên, Lê An luôn là người ở lại phía sau, lặng lẽ dõi theo bước chân anh, hy vọng anh sẽ quay đầu lại. Cô nhận ra rằng, trong mối quan hệ này, cô luôn là người chủ động níu giữ, là người cố gắng lấp đầy cái khoảng cách vô hình đang ngày một rộng ra. Anh chưa bao giờ thực sự quay đầu lại, chưa bao giờ chủ động gọi điện, nhắn tin cho cô sau những giờ làm việc mệt mỏi mà không có lý do cụ thể nào khác ngoài việc "nhớ cô". Cô đã tự huyễn hoặc mình rằng sự im lặng của anh là do anh tin tưởng cô, tin rằng cô sẽ luôn ở đó. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, đó chỉ là sự thờ ơ, một sự mặc định mà anh đã vô tình áp đặt lên tình cảm của cô.
"Anh ấy thực sự đã quên mình rồi sao?" Câu hỏi này day dứt trong lòng Lê An, nhưng cô biết, câu trả lời không còn quá quan trọng nữa. Quan trọng là cô đã cảm thấy mệt mỏi. Sự mệt mỏi ấy không phải đến từ một ngày, một tuần, mà là sự tích tụ của bao nhiêu tháng ngày chờ đợi vô vọng, của bao nhiêu lần tự an ủi bản thân, của bao nhiêu lần tự mình phải mạnh mẽ đứng lên sau những hụt hẫng. Cầm chiếc điện thoại đã cũ trên tay, Lê An cảm nhận rõ sự đơn độc trong nỗ lực duy trì mối quan hệ này. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, để giữ cho sợi dây tình cảm không bị đứt đoạn. Nhưng một mình cô thì làm sao giữ nổi, khi một đầu dây kia đã dần buông lỏng?
Cô lật giở từng trang ký ức, thấy rõ mình đã luôn là người cố gắng hòa nhập vào thế giới của anh. Anh kể về những bài giảng khó, cô cố gắng tìm hiểu. Anh nói về những dự án mới, cô lắng nghe dù chẳng hiểu gì nhiều. Cô cố gắng giữ cho cuộc trò chuyện không bị ngắt quãng, cố gắng tìm những chủ đề chung, nhưng rồi mọi thứ đều trở nên vô nghĩa khi anh chỉ đáp lại bằng những câu trả lời xã giao, hay nhanh chóng chuyển chủ đề sang công việc của mình. Cô nhận ra, mình đã không còn là ưu tiên của anh nữa, có lẽ là từ rất lâu rồi. Và anh, cũng không còn là chàng trai của thị trấn ven sông năm xưa, chàng trai đã từng thầm lặng quan tâm cô theo cách riêng của mình. Thành phố rộng lớn và những tham vọng đã cuốn anh đi, cuốn cả những gì hồn nhiên nhất của tình cảm thuở ban đầu.
Bàn tay Lê An siết chặt chiếc điện thoại một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn. Tiếng cộp nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Đó không phải là một hành động giận dữ hay buông xuôi, mà là một sự chấp nhận thầm lặng. Như thể cô vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang vác quá lâu, một gánh nặng của hy vọng và chờ đợi. Ánh nắng ban mai vẫn tràn ngập căn phòng, nhưng trong lòng Lê An, một nỗi buồn man mác vẫn còn đó, nỗi buồn của một tình yêu không thành, không phải vì không đủ sâu đậm, mà vì nó đã chậm một nhịp. Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, như một kỷ vật của một thời đã qua, một minh chứng cho những nỗ lực đã không được đền đáp. Cánh cửa phòng khẽ khép lại, và cùng với nó, một chương cũ trong lòng Lê An cũng đã dần khép lại.
***
Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, nhưng vẫn dịu dàng vương trên những mái nhà ngói đỏ của thị trấn. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa sứ và chút mùi bùn non từ dòng sông. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, bước vào nhà Lê An, trên tay xách một giỏ tre nhỏ đựng ít bánh trái và một bình trà ủ nóng. Bà vừa đi chợ về, ghé qua xem An của bà dạo này thế nào. Từ hôm qua, sau cuộc trò chuyện bên hiên nhà, bà vẫn còn chút lo lắng cho cô bé.
“An ơi, bà vào đây!” Tiếng gọi của Bà Mai vang lên ấm áp, phá tan không khí tĩnh lặng trong nhà.
Lê An từ trong bếp bước ra, trên tay cầm chiếc khăn lau. Nàng đã lau dọn nhà cửa, sắp xếp lại mọi thứ một cách ngăn nắp. Gương mặt nàng vẫn còn chút trầm tư, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một sự bình yên nhàn nhạt. “Dạ, con chào bà Mai. Bà mới đi chợ về ạ?”
Bà Mai đặt giỏ bánh xuống bàn, nhìn Lê An với ánh mắt đầy thấu hiểu. “Ừ, bà mới về. Mua được mớ cá tươi ngon lắm. Mà thôi, con bé dạo này lại suy nghĩ nhiều rồi. Nhìn cái mặt con mà bà biết ngay.” Bà nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, rót chén trà xanh từ trong bình ra. Mùi trà thơm lừng lan tỏa, ấm áp và dễ chịu. “Đừng tự làm khổ mình, con ạ. Có chuyện gì thì cứ nói với bà, đừng giữ mãi trong lòng.”
Lê An ngồi đối diện bà, khẽ thở dài một tiếng. Nàng nhìn vào chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, làm mờ đi khuôn mặt hiền từ của Bà Mai. “Con cũng không biết phải nói sao nữa, bà ạ. Con chỉ thấy… mọi thứ sao mà mong manh quá. Cứ như con đang cố giữ một dòng nước, nhưng nó cứ chảy mãi về một hướng khác.” Giọng Lê An nhỏ nhẹ, mang theo một chút cam chịu, thản nhiên, không còn là sự đau khổ cùng cực mà là một nỗi buồn đã được chấp nhận. Hình ảnh dòng sông quê hương, nơi cô và Trần Hạo đã trải qua biết bao kỷ niệm, bỗng hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô. Dòng sông ấy vẫn chảy, không ngừng nghỉ, mang theo tất cả những gì nó gặp trên đường, và rồi đổ ra biển lớn. Chẳng ai có thể níu giữ được dòng chảy ấy.
Bà Mai đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An. Bàn tay bà chai sần vì năm tháng lao động, nhưng lại ấm áp và đầy bao dung. “Dòng nước ấy mà không muốn ở lại, thì có cố giữ cũng bằng không, con ạ. Nước nó có đường của nó, con người cũng vậy. Ai rồi cũng phải tìm cho mình một con đường riêng.” Bà vỗ nhẹ tay Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. “Cái thằng Hạo nó giỏi, nó có chí tiến thủ. Bà mừng cho nó. Nhưng cái chí tiến thủ ấy, đôi khi nó lại làm cho người ta quên đi những gì quan trọng nhất ở bên cạnh mình. Nó cuốn người ta đi, cuốn cả tình cảm đi, lúc nào không hay.”
Lê An gật đầu khe khẽ, lời nói của Bà Mai như chạm đúng vào nỗi lòng cô. Cô đã luôn cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sự cuốn trôi của Trần Hạo vào dòng chảy của thành phố, của sự nghiệp, của những tham vọng. Anh đã thay đổi, không còn là chàng trai của thị trấn nhỏ ngày xưa. Và cô, cũng không thể cứ mãi là cô bé Lê An của quá khứ, đứng yên một chỗ để chờ đợi một người đã đi quá xa.
“Con bé An của bà phải thật mạnh mẽ. Phụ nữ mình phải biết tự thương lấy mình chứ.” Bà Mai lặp lại lời khuyên hôm qua, nhưng lần này, giọng bà trầm hơn, chất chứa nhiều nỗi niềm. “Đừng đợi người ta nhớ đến mình mãi. Chờ đợi là một thứ cảm xúc hao mòn lắm, con ạ. Nó bào mòn tâm hồn mình, làm mình yếu đi. Con cứ mãi nhìn về một phía, thì làm sao thấy được những điều tốt đẹp khác đang chờ đợi con ở phía trước?”
Lê An lắng nghe từng lời của Bà Mai. Trong lòng cô, những hạt mầm của sự kiên định từ hôm qua đang dần nảy nở, bén rễ sâu hơn. Cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những hy vọng mong manh. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của Trần Hạo, trong cái khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra. Cô không thể thay đổi anh, nhưng cô có thể thay đổi chính mình.
“Con hiểu rồi, bà Mai ạ.” Lê An ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt bà Mai. Ánh mắt cô vẫn còn chút buồn, nhưng đã không còn vẻ lạc lõng, mà thay vào đó là một sự quyết tâm nhẹ nhàng. “Con sẽ không níu giữ nữa. Con sẽ học cách tự mình bước tiếp.”
Bà Mai mỉm cư��i hiền hậu, nụ cười làm rạng rỡ cả khuôn mặt phúc hậu của bà. “Đúng rồi, con bé của bà phải như vậy chứ. Con gái mình phải biết tự mình mà sống, tự mình mà vui. Đừng để cuộc đời mình cứ mãi phụ thuộc vào một người đàn ông, vào cái tình cảm mơ hồ mà người ta mang lại. Tình cảm nó cũng như cái cây vậy, phải có sự vun đắp từ cả hai phía thì mới tươi tốt được. Một mình con vun, một mình con tưới, thì nó cũng héo khô thôi.”
Lời nói của Bà Mai như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn Lê An, cuốn đi những vướng bận cuối cùng. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Không phải là sự giải thoát hoàn toàn, mà là một bước chuyển mình quan trọng. Cô đã chấp nhận sự thật, chấp nhận rằng tình yêu của cô và Trần Hạo có lẽ đã đến chậm một nhịp, hoặc có lẽ, nó đã đi lạc hướng ngay từ khi anh bước chân ra khỏi thị trấn này. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt.
Bà Mai rót thêm cho Lê An một chén trà nữa, rồi cùng nàng thưởng thức mấy chiếc bánh nếp thơm lừng. Tiếng trò chuyện râm ran của hai bà cháu, mùi bánh, mùi trà hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, xua đi những u ám còn sót lại trong lòng Lê An. Cô biết, mình không hề đơn độc. Dù có mất đi một tình yêu, cô vẫn còn có những người thân yêu luôn ở bên cạnh, dõi theo và ủng hộ cô. Và đó, chính là điểm tựa vững chắc nhất để cô có thể bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tự mình thắp lên ngọn lửa cho cuộc đời mình.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu trải dài trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi hoàng hôn và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Lê An một mình đi dạo dọc bờ sông quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo từng có biết bao kỷ niệm. Con đường đất nhỏ ven sông vẫn còn hằn in những dấu chân của họ từ thuở thơ bé. Cây đa cổ thụ vẫn đứng sừng sững, rủ bóng xuống mặt nước, như một chứng nhân thầm lặng cho biết bao câu chuyện tình yêu đã nở rồi tàn nơi đây.
Mọi thứ vẫn bình yên như bao năm tháng đã qua, nhưng lòng cô thì đã không còn như xưa. Lê An đứng lặng nhìn dòng sông chảy. Dòng nước cứ trôi đi, không quay đầu lại. Giống như thời gian, giống như tình cảm của con người. Có những thứ, một khi đã trôi qua, sẽ không thể nào níu giữ. Những kỷ niệm đẹp đẽ thuở thanh mai trúc mã giờ đây chỉ còn là một bức tranh hoài niệm, phủ một lớp bụi mờ của tiếc nuối. Cô nhớ về lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo sau này, "Ngày đó... anh đã rất thích em". Một lời nói không thành, một tình cảm không dám bày tỏ, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, dần dần đẩy họ xa nhau.
Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi nước sông, mùi phù sa quen thuộc xộc vào cánh mũi, gợi lên những cảm xúc đan xen. Cô không còn cảm thấy đau đớn dữ dội như trước, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, tĩnh lặng. Một nỗi buồn của sự chấp nhận, của việc phải từ bỏ một điều mình đã từng trân quý. Cô đã từng nghĩ, tình yêu của mình đủ lớn để vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Nhưng cô đã lầm. Tình yêu, đôi khi, không chỉ cần sâu đậm, mà còn cần đúng thời điểm, cần sự nỗ lực từ cả hai phía.
"Dòng sông này vẫn chảy, nhưng lòng người thì đã đổi thay." Cô thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tán cây. "Mình không thể cứ mãi đứng chờ ở bến bờ này nữa." Cô đã dành quá nhiều thời gian để chờ đợi, để hy vọng một điều sẽ không bao giờ xảy ra. Cô đã quá mệt mỏi với việc níu giữ một sợi dây đã quá mỏng manh. Giờ đây, đứng trước dòng sông vô tận, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Đó là sự nhẹ nhõm khi chấp nhận rằng cô không thể níu giữ mãi một người đã không còn muốn ở lại, một tình cảm đã không còn thuộc về cô.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần chuyển sang tím sẫm. Những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lấp lánh từ những ngôi nhà ven sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Lê An đứng đó, bóng dáng mảnh mai đổ dài trên con đường đất, như một nét chấm phá buồn bã giữa không gian bao la. Cô đã luôn là người ở lại, người chờ đợi, nhưng giờ đây, cô sẽ là người bước đi. Cô sẽ không còn đứng chờ đợi anh quay đầu lại nữa.
Một quyết định kiên định đã được hình thành trong lòng Lê An. Nó không phải là một sự trả đũa, không phải là một sự giận dỗi, mà là một hành động tự bảo vệ bản thân. Cô sẽ không để cuộc đời mình bị định nghĩa bởi sự vắng mặt của một người. Cô sẽ không để hạnh phúc của mình phụ thuộc vào sự quan tâm chốc lát từ một mối tình đơn phương. Nàng nhớ lại lời khuyên của Bà Mai: "Con gái mình phải biết tự thương lấy mình chứ." Đúng vậy, cô phải tự thương lấy mình, phải tự tìm lấy bến đỗ an yên cho chính mình.
Cô quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức đã ngủ yên. Từng bước chân cô chậm rãi, nhưng vững vàng, in dấu trên con đường đất. Bóng cô đổ dài, rồi dần chìm vào màn đêm đang buông xuống. Đó là một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng là một khởi đầu cho sự tự do của chính cô. Cô biết, đây là một bước ngoặt, một sự thay đổi lớn trong cuộc đời mình. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo vẫn ở đó, mãi mãi là một vết sẹo trong lòng. Nhưng giờ đây, cô đã không còn cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc.
"Có lẽ, đã đến lúc mình phải tự tìm bến đỗ cho riêng mình." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lê An, như một lời hứa với chính bản thân. Cô sẽ mở lòng mình ra, không phải để tìm kiếm một tình yêu mãnh liệt, mà để tìm kiếm sự quan tâm, sự sẻ chia, một bến đỗ an yên thực sự. Dòng sông vẫn chảy về phía biển, nhưng cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ tự tìm một hướng đi mới. Cô sẽ học cách thắp lên ngọn lửa cho cuộc đời mình, không còn chờ đợi một ai đó đến thắp hộ nữa. Cô tin rằng, dù tình yêu có chậm một nhịp, cuộc đời cô vẫn sẽ trọn vẹn theo cách riêng của nó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.