Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 278: Khoảng Trống Của Riêng Mình

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần chuyển sang tím sẫm. Những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lấp lánh từ những ngôi nhà ven sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Lê An đứng đó, bóng dáng mảnh mai đổ dài trên con đường đất, như một nét chấm phá buồn bã giữa không gian bao la. Cô đã luôn là người ở lại, người chờ đợi, nhưng giờ đây, cô sẽ là người bước đi. Cô sẽ không còn đứng chờ đợi anh quay đầu lại nữa.

Một quyết định kiên định đã được hình thành trong lòng Lê An. Nó không phải là một sự trả đũa, không phải là một sự giận dỗi, mà là một hành động tự bảo vệ bản thân. Cô sẽ không để cuộc đời mình bị định nghĩa bởi sự vắng mặt của một người. Cô sẽ không để hạnh phúc của mình phụ thuộc vào sự quan tâm chốc lát từ một mối tình đơn phương. Nàng nhớ lại lời khuyên của Bà Mai: "Con gái mình phải biết tự thương lấy mình chứ." Đúng vậy, cô phải tự thương lấy mình, phải tự tìm lấy bến đỗ an yên cho chính mình.

Cô quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức đã ngủ yên. Từng bước chân cô chậm rãi, nhưng vững vàng, in dấu trên con đường đất. Bóng cô đổ dài, rồi dần chìm vào màn đêm đang buông xuống. Đó là một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng là một khởi đầu cho sự tự do của chính cô. Cô biết, đây là một bước ngoặt, một sự thay đổi lớn trong cuộc đời mình. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo vẫn ở đó, mãi mãi là một vết sẹo trong lòng. Nhưng giờ đây, cô đã không còn cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc.

"Có lẽ, đã đến lúc mình phải tự tìm bến đỗ cho riêng mình." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lê An, như một lời hứa với chính bản thân. Cô sẽ mở lòng mình ra, không phải để tìm kiếm một tình yêu mãnh liệt, mà để tìm kiếm sự quan tâm, sự sẻ chia, một bến đỗ an yên thực sự. Dòng sông vẫn chảy về phía biển, nhưng cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ tự tìm một hướng đi mới. Cô sẽ học cách thắp lên ngọn lửa cho cuộc đời mình, không còn chờ đợi một ai đó đến thắp hộ nữa. Cô tin rằng, dù tình yêu có chậm một nhịp, cuộc đời cô vẫn sẽ trọn vẹn theo cách riêng của nó.

***

Buổi chiều tà buông lơi những sợi nắng vàng óng ả xuống thị trấn ven sông yên bình. Gió nhè nhẹ thổi, mang theo chút hơi nước mát lành từ sông, xua đi cái oi ả còn vương lại của ngày. Tại một góc nhỏ của quán cà phê quen thuộc, nơi những giàn hoa giấy rủ mềm mại buông xuống tựa một tấm màn lụa tím hồng, Lê An ngồi đối diện Chi Mai. Tiếng nhạc acoustic du dương, êm ái chảy tràn trong không gian, hoà lẫn với mùi cà phê rang xay thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tĩnh lặng. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sáng lấp lánh, đang rạng rỡ kể về những buổi đi chơi, những lời quan tâm ngọt ngào từ một chàng trai mới.

"Anh ấy còn hái hoa tặng tớ nữa đó An, đúng là lãng mạn quá đi!" Giọng Chi Mai reo lên đầy phấn khởi, đôi mắt cô bạn thân long lanh niềm hạnh phúc giản dị. Cô đưa tay mân mê cánh hoa hồng nhỏ xíu cài trên tóc, má ửng hồng. "Tớ đã bảo anh ấy không cần khách sáo, nhưng anh ấy cứ nói là muốn tạo bất ngờ cho tớ. Trời ơi, An à, tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể tìm được một người như vậy đó."

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, pha lẫn chút gượng gạo. Cô đưa tay nhấp một ngụm trà hoa cúc đã nguội, vị đắng chát xộc lên đầu lưỡi. "Vui cho cậu thật đấy, Mai ạ." Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, như sợ làm vỡ tan đi bầu không khí hạnh phúc đang bao trùm lấy Chi Mai. Ánh mắt cô lướt qua những cặp đôi đang trò chuyện rôm rả ở bàn bên cạnh, những tiếng cười giòn tan, những cái nắm tay ấm áp. Bỗng nhiên, trong lòng Lê An dấy lên một khoảng trống vô hình, một sự đối lập rõ rệt đến đau lòng giữa hạnh phúc ngập tràn của bạn và nỗi cô đơn đang gặm nhấm chính mình.

Cô nhìn ra khung cửa sổ lớn của quán, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, để lại một vệt sáng cam đỏ rực rỡ trên nền trời. Những bóng người qua lại trên con đường lát đá, từng đôi, từng cặp, sánh bước bên nhau. Họ có chung một câu chuyện, chung một con đường, chung một bến đỗ. Còn cô, sau quyết định buông bỏ Trần Hạo, lại cảm thấy mình trở nên lẻ loi hơn bao giờ hết. Khoảng trống ấy không phải là sự thiếu vắng của một người cụ thể, mà là sự thiếu vắng của một mối quan hệ, một sự sẻ chia, một bến đỗ.

Chi Mai, nhạy cảm như mọi khi, lập tức nhận ra sự trầm tư của An. Cô khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An, siết nhẹ. Bàn tay Chi Mai ấm áp, truyền một chút hơi ấm vào lòng Lê An. "Cậu sao thế? Vẫn còn buồn chuyện cũ à?" Giọng Chi Mai nhỏ lại, đầy vẻ lo lắng. "Tớ biết cậu đã quyết định rồi, nhưng đôi khi, cái đầu nói một đằng, trái tim lại nói một nẻo, đúng không?"

Lê An lắc đầu nhẹ, mái tóc dài khẽ lay động theo. "Không phải buồn chuyện cũ, Mai ạ. Chỉ là... tớ thấy trống vắng quá." Cô dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ phù hợp. "Tớ cảm giác như mọi người xung quanh đều đang bước tiếp, đều có những câu chuyện của riêng mình, còn tớ thì... cứ đứng mãi một chỗ. Dù đã quyết định buông bỏ, nhưng cái cảm giác hụt hẫng này, nó cứ đeo bám mãi." Cô siết nhẹ lại bàn tay Chi Mai, như muốn tìm kiếm một điểm tựa. "Tớ biết mình cần phải mạnh mẽ, phải tự lo cho bản thân, nhưng đôi khi, tớ chỉ muốn có một người để chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, một người thực sự ở bên cạnh, chứ không phải là một hình bóng xa vời qua điện thoại hay những lời hứa hẹn không thành."

Chi Mai khẽ thở dài, ánh mắt đầy thông cảm. "An à, cậu xứng đáng được hạnh phúc. Cậu đã chờ đợi quá lâu rồi. Đừng tự trách mình khi cảm thấy cô đơn. Đó là một cảm xúc tự nhiên mà ai cũng có. Quan trọng là cậu đã dám đối mặt với nó, và dám bước đi. Tớ tin rằng rồi cậu sẽ tìm được bến đỗ của riêng mình thôi. Cậu nhìn xem, ngoài kia còn bao nhiêu người tốt, bao nhiêu cơ hội đang chờ đợi cậu." Chi Mai vỗ nhẹ vào mu bàn tay Lê An, cố gắng truyền thêm sức mạnh. "Đừng vội vàng, nhưng cũng đừng khép lòng mình lại quá chặt. Hãy cứ mở lòng ra một chút, cho những điều tốt đẹp có cơ hội đến."

Lê An gật đầu, cố gắng mỉm cười. Nụ cười lần này chân thật hơn một chút, nhưng vẫn mang theo nét buồn man mác. Cô biết Chi Mai nói đúng. Cô đã tự hứa với lòng mình sẽ mở lòng, sẽ không còn sống mãi trong quá khứ. Nhưng quá trình ấy, nó không hề dễ dàng như cô tưởng. Nó đòi hỏi sự dũng cảm, sự kiên trì, và cả việc chấp nhận những khoảng trống, những nỗi cô đơn đến rồi đi. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây, nó như một tiếng lòng đang ngân nga, một bản nhạc buồn nhưng không tuyệt vọng, một giai điệu của sự chấp nhận và hy vọng mong manh.

***

Hoàng hôn đã đổ bóng dài trên mặt sông thị trấn, nhuộm vàng rực rỡ cả một vùng trời rộng lớn. Những gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát, tạo nên âm thanh rì rào êm tai, như một lời thì thầm của dòng nước. Mùi nước sông, mùi phù sa đặc trưng của miền quê ven biển xộc vào cánh mũi, gợi lên bao nhiêu kỷ niệm cũ. Lê An lại tìm về bờ sông quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện của cô và Trần Hạo. Con đường đất nhỏ ven sông vẫn còn hằn in những dấu chân của họ từ thuở thơ bé, những buổi chiều tan học cùng nhau, những đêm trăng ngồi tâm sự. Cây đa cổ thụ đứng sừng sững, rủ bóng xuống mặt nước, như một chứng nhân thầm lặng cho biết bao lời hứa, bao nhiêu mong đợi đã từng được trao gửi nơi đây.

Cô bước đi chậm rãi, bàn chân in dấu trên nền đất mềm mại. Từng bước chân như muốn níu giữ lại một điều gì đó đã mất, nhưng cũng đồng thời mang theo sự dứt khoát của một người đã quyết định buông tay. Lê An khẽ thở dài. "Dòng sông này vẫn vậy, chỉ có người là đã khác..." Cô độc thoại nội tâm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá. Những lời hứa hẹn ngày xưa, những buổi chiều tâm sự, những cái nắm tay vụng về, tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ, phủ một lớp bụi mờ của tiếc nuối. Chúng không còn gây ra sự đau đớn dữ dội, nhưng lại tạo nên một nỗi trống rỗng khó tả trong lòng.

Cô nhớ về những buổi Trần Hạo kể chuyện về thành phố, về những ước mơ lớn lao của anh. Khi đó, cô đã tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách. Nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều. Khoảng cách địa lý chỉ là một phần, khoảng cách trong tâm hồn, trong sự ưu tiên của mỗi người mới là điều đáng sợ nhất. Anh mải miết chạy theo sự nghiệp, còn cô thì mải miết chờ đợi. Cứ thế, hai đường thẳng song song, dù có lúc tưởng chừng như sẽ giao nhau, cuối cùng vẫn cứ trôi xa dần, xa mãi.

Lê An dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ chạm tay vào lớp vỏ sần sùi. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên da thịt, nghe tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng, như một lời an ủi từ thiên nhiên. Cô đã cố gắng không nghĩ về Trần Hạo nữa, không cố gắng níu kéo những điều đã qua. Nhưng những ký ức, chúng cứ tự động ùa về, như những thước phim quay chậm không thể tắt. Chúng không còn làm cô khóc, nhưng lại để lại một vết hằn sâu trong trái tim, một vết sẹo mang tên "nếu như ngày đó". Nếu như ngày đó anh nói sớm hơn một chút, nếu như ngày đó cô không quá kiên nhẫn chờ đợi, nếu như ngày đó... vô vàn chữ "nếu" cứ xoay vần trong tâm trí.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm, lịch thiệp vang lên từ phía sau, kéo Lê An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Chào An, em đi dạo à? Chiều mát thật đấy."

Lê An giật mình quay lại. Trước mặt cô là Nguyễn Hoàng Huy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần tây gọn gàng, mái tóc vuốt nhẹ, nụ cười hiền lành, lịch thiệp. Anh là một người đàn ông thành đạt, được nhiều người ở thị trấn kính trọng. Cô vẫn thường thấy anh ở công ty của gia đình, hoặc đôi khi là ở quán cà phê. Mỗi lần gặp, anh đều mỉm cười chào hỏi cô, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, không hề phô trương.

"Vâng, chào anh Huy." Lê An đáp lại, giọng hơi ngập ngừng. "Anh cũng vậy ạ?"

Nguyễn Hoàng Huy gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt còn vương vấn nét buồn của Lê An. "Anh vừa đi qua đây, thấy em một mình đứng ngắm hoàng hôn. Cảnh đẹp quá, đúng không?" Anh không hỏi han sâu, chỉ đơn thuần nói về cảnh vật, nhưng trong giọng nói của anh lại ẩn chứa một sự quan tâm tinh tế, không gượng ép.

Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt cô dừng lại lâu hơn một chút vào nụ cười của anh. Nụ cười ấy không mang vẻ trẻ trung bồng bột như Trần Hạo ngày xưa, mà là một nụ cười của sự từng trải, của sự điềm đạm và chân thành. Nó không làm cô xao xuyến mãnh liệt, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn, dễ chịu. Cô nhận ra, đây là lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, có một người thực sự hiện hữu, thực sự quan tâm đến cô bằng những hành động nhỏ nhặt, thay vì những lời hứa hẹn xa vời.

"Em vẫn hay ra đây mỗi chiều, để... nhìn ngắm thôi ạ." Lê An nói thêm, cảm thấy có chút ngượng ngùng khi bị bắt gặp đang trầm tư.

Nguyễn Hoàng Huy chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Anh đứng cách cô một khoảng vừa phải, không quá gần cũng không quá xa, đủ để cô cảm thấy thoải mái. Anh không thúc giục cô nói, cũng không cố gắng phá vỡ sự tĩnh lặng. Sự hiện diện của anh, dù không lời, lại mang đến một cảm giác khác lạ. Nó không phải là cảm giác day dứt của quá khứ, cũng không phải là nỗi trống vắng của hiện tại. Nó là một cái gì đó mới mẻ, một sự bình yên nhẹ nhàng, như chính ánh hoàng hôn đang dần tắt trên mặt sông.

Cô và anh đứng cạnh nhau, cùng ngắm nhìn dòng sông đang chảy về phía biển, nơi những vệt nắng cuối cùng đang lụi tàn. Lê An cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Có lẽ, đã đến lúc cô nên mở lòng mình ra một chút, không phải để tìm kiếm một tình yêu cuồng nhiệt, mà để tìm kiếm một bến đỗ an yên, một người có thể cùng cô ngắm nhìn hoàng hôn mỗi chiều, mà không cần phải nói quá nhiều lời. Nụ cười của Huy, ánh mắt của anh, sự hiện diện lịch thiệp của anh, tất cả đều đang gieo một hạt mầm hy vọng nhỏ bé vào lòng cô, một hy vọng về một tương lai không còn cô đơn.

***

Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên thị trấn một vẻ tĩnh mịch, huyền ảo. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên con đường đất trước nhà Lê An. Từ xa vọng lại mùi cơm chiều thoang thoảng từ những ngôi nhà lân cận, mùi hành phi thơm lừng, mùi nước mắm kho cá đậm đà, gợi lên một cảm giác ấm cúng, sum vầy. Lê An ngồi trong nhà, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân vắng lặng. Cô vừa ăn xong bữa cơm tối đơn giản, nhưng vị giác vẫn còn nhạt nhẽo như chính tâm trạng của cô.

Đúng lúc đó, cánh cửa cổng khẽ mở, một bóng người quen thuộc bước vào. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, trên tay xách một giỏ trái cây tươi rói. Nụ cười hiền hậu, phúc hậu của bà luôn mang đến cho Lê An một cảm giác bình yên đến lạ. "Con bé An nhà mình bữa nay cứ hay buồn rầu thế?" Bà Mai vừa đặt giỏ trái cây xuống bàn, vừa nhìn Lê An với ánh mắt đầy âu yếm. "Hay là nhớ thằng Hạo?"

Lê An khẽ lắc đầu, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. "Không phải nhớ, mà là... thấy trống vắng quá, Bà ạ." Cô không giấu được nét buồn trên gương mặt mình. "Ai cũng có đôi có cặp, có người để quan tâm, để chia sẻ... Con nhìn bạn bè, nhìn những người xung quanh, ai cũng có một bến đỗ. Còn con thì..." Cô dừng lại, lời nói nghẹn ứ lại trong cổ họng, không thể thốt ra hết được nỗi lòng. Cảm giác cô đơn, trống rỗng ấy không phải là nỗi đau xé lòng, mà là một sự mệt mỏi âm ỉ, một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim cô.

Bà Mai ngồi xuống cạnh Lê An, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Bàn tay bà chai sần vì năm tháng, nhưng lại truyền cho cô một sự ấm áp, một nguồn an ủi vô bờ bến. "Bà biết mà, con bé ạ. Con gái mình, ai mà chẳng muốn có một người đàn ông để nương tựa, để cùng mình đi hết quãng đời còn lại." Bà Mai thở dài, ánh mắt xa xăm như nhìn về một miền ký ức cũ. "Hồi xưa, bà cũng đã từng có những lúc như con bây giờ. Nhưng rồi thời gian sẽ cho mình biết, cái gì là quan trọng nhất."

Bà Mai nhìn thẳng vào mắt Lê An, giọng nói trầm ấm và đầy sự thấu hiểu. "Đàn bà con gái mình, cần nhất là một bến đỗ bình yên. Có người lo lắng, quan tâm cho mình mỗi ngày, đó mới là cái phúc lớn nhất." Bà khẽ vỗ nhẹ vào vai Lê An. "Chứ không phải là những lời hứa hẹn xa vời, hay những mối tình mập mờ, lúc gần lúc xa. Những thứ đó, chỉ làm mình thêm đau lòng, thêm mệt mỏi thôi con à."

Lê An gục đầu vào vai Bà Mai, cảm nhận sự an ủi từ người phụ nữ đã coi cô như con cháu. Nước mắt cô không chảy, nhưng nỗi buồn thì cứ thế lan tỏa, thấm đẫm từng thớ thịt. Cô nghĩ về Trần Hạo, về "khoảng cách vô hình" giữa họ, về "lời nói không thành" đã khiến cô tổn thương biết bao. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã cố gắng vun đắp một tình yêu mà chỉ có mình cô đơn độc. Và giờ đây, cô đã tự giải thoát mình khỏi gánh nặng ấy. Nhưng sự tự do đó lại đi kèm với một nỗi trống vắng mênh mông.

"Con chỉ muốn có một người thực sự ở bên cạnh, Bà ạ. Một người có thể nắm tay con đi dạo mỗi chiều, một người có thể cùng con chia sẻ bữa cơm, một người có thể lắng nghe con nói những chuyện vặt vãnh nhất." Lê An thì thầm, giọng nói run run. "Con không cần một tình yêu quá mãnh liệt, chỉ cần một sự quan tâm chân thành, một sự hiện diện ổn định."

Bà Mai khẽ xoa đầu Lê An. "Con bé ngốc này. Rồi sẽ có người đến với con thôi. Con hãy cứ mở lòng ra, đừng sợ hãi. Hạnh phúc không phải là cứ mãi tìm kiếm cái gì đó thật lớn lao, đôi khi nó nằm ở những điều giản dị nhất, những sự quan tâm nhỏ nhặt nhất mỗi ngày." Bà hướng ánh mắt về phía chiếc điện thoại di động cũ nằm trên bàn, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định, như muốn gửi gắm một thông điệp gì đó. Chiếc điện thoại, vật kết nối giữa cô và thế giới bên ngoài, giữa cô và Trần Hạo, giờ đây nằm im lìm, không một tiếng chuông, không một tin nhắn. Nó như một biểu tượng cho sự đứt gãy của mối liên kết cũ.

Lê An ngước nhìn Bà Mai, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Những lời khuyên của bà, những lời tâm sự chân thành, đã chạm đến tận sâu thẳm trái tim cô. Cô biết, Bà Mai nói đúng. Cô không thể cứ mãi sống trong hoài niệm, không thể cứ mãi chờ đợi một điều không bao giờ đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, một bến đỗ an yên thực sự, nơi có sự quan tâm, sự sẻ chia, và một tình yêu không chậm một nhịp. Ánh trăng đã lên cao, soi rọi qua khung cửa sổ, tạo nên một vệt sáng bạc trên nền nhà. Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. Cô sẽ không còn sợ hãi việc mở lòng nữa. Cô sẽ đón nhận những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, dù chúng có thể không phải là một tình yêu mãnh liệt, nhưng chắc chắn sẽ là một bến đỗ bình yên mà cô hằng khao khát. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ thực sự bước sang một trang mới, tìm về một hướng đi khác, không còn chờ đợi một ai đó thắp hộ ngọn lửa cho chính mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free