Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 279: Ký Ức Cũ, Vết Thương Mới
Ánh trăng đã lên cao, soi rọi qua khung cửa sổ, tạo nên một vệt sáng bạc trên nền nhà. Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. Cô sẽ không còn sợ hãi việc mở lòng nữa. Cô sẽ đón nhận những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, dù chúng có thể không phải là một tình yêu mãnh liệt, nhưng chắc chắn sẽ là một bến đỗ bình yên mà cô hằng khao khát. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ thực sự bước sang một trang mới, tìm về một hướng đi khác, không còn chờ đợi một ai đó thắp hộ ngọn lửa cho chính mình.
Thế nhưng, sự nhẹ nhõm ấy cũng chỉ là thoáng qua, như một cơn gió mát thổi ngang qua vùng đất khô cằn, để lại phía sau một nỗi trống vắng mênh mông, khó tả. Trở về căn phòng của mình sau cuộc trò chuyện với Bà Mai, Lê An không tài nào chợp mắt nổi. Cái cảm giác "trống vắng quá, Bà ạ" mà cô đã thốt lên vẫn lẩn quất trong tâm trí, nhức nhối như một vết thương âm ỉ. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, những hình ảnh về Chi Mai rạng rỡ bên mối tình mới, hay những lời khuyên chân thành của Bà Mai về "bến đỗ bình yên". Mọi thứ cứ xoáy vào nhau, tạo thành một vòng luẩn quẩn trong tâm trí cô.
Cô đứng dậy, bước đến giá sách cũ kỹ kê sát tường. Đó là một chiếc giá gỗ tạp, đã bạc màu theo thời gian, chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, những tập vở từ thời đi học, và cả những cuốn truyện tranh mà cô và Trần Hạo từng say mê đọc chung dưới bóng cây bàng già. Lê An khẽ lướt tay trên những gáy sách sờn cũ, cảm nhận từng vết hằn của thời gian, từng lớp bụi mờ phủ mờ lên những kỷ niệm. Cô muốn làm một việc gì đó, bất cứ việc gì, để lấp đầy khoảng trống đang gặm nhấm lòng mình. Sắp xếp lại sách, có lẽ sẽ giúp cô sắp xếp lại những hỗn độn trong tâm trí.
Cô bắt đầu với những cuốn truyện cổ tích đã ngả vàng, nhẹ nhàng lau đi lớp bụi rồi đặt chúng ngay ngắn trở lại. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của những cuốn sách được cất giữ lâu ngày, thoang thoảng trong không khí. Mỗi cuốn sách như một cánh cửa mở ra quá khứ, nhưng cô cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị cuốn vào những dòng chảy ký ức. “Mình phải quên đi, phải bước tiếp,” cô tự nhủ, giọng nói thì thầm gần như vô thanh, chỉ mình cô nghe thấy. Cái sự "quên đi" ấy không phải là xóa bỏ hoàn toàn, mà là học cách để nó không còn làm đau mình nữa, học cách chấp nhận rằng có những thứ thuộc về quá khứ và nên ở lại đó.
Tay cô chạm vào một tập thơ Nguyễn Du, rồi một cuốn tuyển tập các câu chuyện dân gian. Cô nhớ lại những buổi chiều mưa, hai đứa trẻ Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau bên cửa sổ, cùng nhau đọc từng trang sách dưới ánh đèn vàng vọt. Trần Hạo, với giọng trầm ấm đặc trưng của mình, sẽ đọc những câu chuyện về Tấm Cám, về Chử Đồng Tử, còn cô thì chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi những câu ngây ngô. Ngày đó, anh ấy luôn kiên nhẫn giải thích, luôn mỉm cười dịu dàng. Ánh mắt anh ấy khi đó, sao mà ấm áp và an yên đến lạ. Cái ấm áp ấy, bây giờ chỉ còn là một mảnh vụn ký ức, được cất giấu sâu trong góc khuất của tâm hồn.
Cô khẽ lắc đầu, xua đi hình ảnh đó. Không, cô không thể để những ký ức cũ quay lại làm xáo trộn tâm hồn mình một lần nữa. Cô đã quyết định rồi. Quyết định tự giải thoát mình khỏi sự chờ đợi mỏi mòn, khỏi "khoảng cách vô hình" đã giăng mắc giữa họ bao năm qua. Cô đã mệt mỏi với việc níu giữ một sợi dây vô hình, mà chỉ có một mình cô đơn độc giữ lấy một đầu. Cái cảm giác mệt mỏi, dằn vặt ấy đã từng khiến cô kiệt sức, nhưng giờ đây, nó đã biến thành một sự kiên quyết nhẹ nhàng. Cô sẽ không còn là cô gái bé nhỏ chỉ biết chờ đợi và hy vọng vào những điều xa vời nữa. Cô phải tìm kiếm hạnh phúc thực tế, một "bến đỗ bình yên" như lời Bà Mai đã nói.
Tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh se se của những ngày cuối thu. Lê An rùng mình nhẹ, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Cô cẩn thận xếp chồng những cuốn sách giáo khoa cũ, từ cấp một đến cấp ba, những dấu tích của một thời áo trắng mộng mơ. Mỗi cuốn sách, mỗi trang giấy đều có thể ẩn chứa một mảnh ký ức, một dòng chữ viết vội, một hình vẽ nghịch ngợm. Cô không dám mở chúng ra, sợ rằng những ký ức ấy sẽ ùa về như một dòng lũ, cuốn trôi đi sự bình yên mong manh mà cô đang cố gắng xây dựng. Cô chỉ muốn tìm thấy một sự an tĩnh, một không gian tĩnh lặng cho riêng mình, nơi cô có thể đối diện với chính mình mà không bị ám ảnh bởi những hình bóng cũ. Cô muốn lấp đầy cái khoảng trống trong lòng bằng những điều thực tế, không phải bằng những hồi ức chỉ còn lại nỗi đau.
Bàn tay cô chợt dừng lại. Dưới đáy cùng của một chồng sách giáo khoa cũ kỹ, ẩn mình trong bóng tối, là một vật gì đó mềm mại, có vẻ như là một cuốn sổ. Cô khẽ kéo chồng sách ra, lộ rõ một cuốn sổ lưu bút đã cũ, bìa màu xanh ngọc đã phai bạc theo thời gian, chỉ còn lại những vệt màu loang lổ. Tim Lê An chợt đập mạnh một nhịp. Cô biết cuốn sổ này. Nó là nhân chứng của một phần tuổi thơ hồn nhiên, của những lời hứa hẹn ngây thơ và những ước mơ chung đôi mà cô và Trần Hạo từng dệt nên. Một cảm giác vừa thân thuộc, vừa xa lạ bủa vây lấy cô. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai, phảng phất một hương vị của thời gian, một hương vị của quá khứ không thể nào quay lại.
Lê An cầm cuốn sổ lên, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi thời gian. Bìa sổ sờn cũ, nhưng những hình vẽ nguệch ngoạc bằng bút chì vẫn còn đó, ẩn hiện dưới lớp màu bạc. Đó là một ngôi nhà nhỏ bên sông, với hai hình người bé xíu nắm tay nhau đứng trước hiên. Dưới bức vẽ, một dòng chữ nắn nót, ngây thơ đến nao lòng: "Nhà của An và Hạo. Sau này Hạo sẽ xây cho An một căn nhà như thế này, An nhé!" Ký ức ùa về như một dòng suối mát lành, rồi đột ngột hóa thành một con sóng dữ dằn, nhấn chìm Lê An vào nỗi hoài niệm.
Cô khẽ lật từng trang. Bên trong là những dòng chữ ngây thơ, những lời tâm sự vụn vặt của hai đứa trẻ. Những câu chuyện ở trường, những trò đùa tinh nghịch, những buổi chiều cùng nhau bắt ve sầu, thả diều trên triền đê. Trần Hạo, với nét chữ cứng cáp nhưng vẫn còn vương vấn sự trẻ con, đã viết rất nhiều. Anh kể về ước mơ được đi khắp nơi, được khám phá thế giới, nhưng cuối mỗi dòng lại luôn có một câu chốt: "Dù đi đâu, Hạo cũng sẽ quay về với An, bên bờ sông này." Lê An nhớ như in ánh mắt kiên định của Trần Hạo khi anh nói những lời đó. Đôi mắt anh lúc ấy sáng rực niềm tin, và cô, cô đã tin vào điều đó một cách tuyệt đối, tin vào một tình yêu thanh mai trúc mã sẽ bền vững mãi mãi.
Một cành hoa phượng vĩ khô ép phẳng, đã chuyển sang màu nâu sẫm, rơi ra từ giữa trang sổ. Đó là cành hoa mà Trần Hạo đã tặng cô vào buổi chia tay cấp hai, trước khi anh lên thành phố học cấp ba. "An giữ nó nhé, để nhớ Hạo," anh đã nói vậy, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Cô đã giữ nó, giữ gìn cẩn thận trong cuốn sổ này, như giữ một lời hứa, một kỷ vật thiêng liêng. Xúc giác nơi đầu ngón tay cô cảm nhận được sự khô ráp, mỏng manh của cánh hoa. Nó đã mục ruỗng theo thời gian, nhưng ký ức về nó thì vẫn sống động như vừa mới hôm qua. Kỷ niệm về buổi chiều hôm đó, khi hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, tiếng ve kêu râm ran, và Trần Hạo đã nắm tay cô thật chặt, lời hứa "không quên em" vẫn còn văng vẳng bên tai.
Đêm đã khuya lắm rồi. Ánh trăng đã vượt qua đỉnh đầu, chiếu thẳng vào căn phòng, hắt lên cuốn sổ một vệt sáng bạc mờ ảo. Lê An ngồi yên lặng, để những ký ức trôi qua như một thước phim quay chậm. Cô nhớ đến dáng vẻ Trần Hạo ngày đó, cao gầy, đôi mắt thông minh nhưng luôn ẩn chứa một sự ngại ngùng khi đối diện với cô. Anh không giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng những cử chỉ quan tâm, những hành động nhỏ nhặt của anh lại nói lên tất cả. Anh luôn là người lắng nghe cô, luôn là người xuất hiện khi cô cần, dù cô không nói ra. Anh là người đã vẽ ngôi nhà bên sông, là người đã hứa sẽ xây dựng một tổ ấm cho hai người. Cái hình ảnh Trần Hạo trong ký ức của cô, sao mà chân thật, sao mà ấm áp đến thế.
Nhưng rồi, một cảm giác lạnh buốt xộc lên trong lòng cô, đánh tan đi sự ấm áp của hoài niệm. Trần Hạo của ký ức, người đã vẽ ngôi nhà và hứa hẹn tương lai, đã không còn là Trần Hạo của hiện tại. Người đã bận rộn đến mức quên đi những lời hứa ấy, người giờ đây chỉ tồn tại qua những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi, vô vị. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô đã cảm nhận bấy lâu nay, giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, đau đớn hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong sự ưu tiên, trong cách họ nhìn nhận về nhau và về tương lai.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, không phải vì nỗi buồn đơn thuần, mà là vì sự mất mát, vì sự tan vỡ của một giấc mộng đẹp. Nỗi đau của sự thay đổi này còn lớn hơn cả sự thất vọng ban đầu. Cô đã từng thất vọng vì anh không nói lời yêu, vì anh giữ im lặng. Nhưng giờ đây, cô đau đớn hơn khi nhận ra rằng, người con trai mà cô đã từng yêu thương và tin tưởng, người đã hứa hẹn về một tương lai chung đôi, đã không còn là người ấy nữa. Anh đã thay đổi, hoặc có lẽ, anh đã luôn là như vậy, chỉ là cô quá ngây thơ để nhận ra. Những lời hứa hẹn năm xưa, những ước mơ chung đôi, giờ chỉ còn là những dòng chữ vô tri trên trang giấy cũ, là những vết thương lòng cứ mãi âm ỉ trong cô.
Lê An khẽ nắm chặt tay, cuốn sổ cũ sờn nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Nó lạnh ngắt, như chính trái tim cô lúc này. Cô không thể cứ mãi sống trong hoài niệm, không thể cứ mãi bám víu vào một hình bóng đã phai nhạt, một "lời nói không thành" đã để lại quá nhiều vết sẹo. Bà Mai đã nói đúng. Cô cần một bến đỗ bình yên, một người thực sự ở bên cạnh, không phải là những lời hứa hẹn xa vời, hay những mối tình mập mờ, lúc gần lúc xa. Những thứ đó, chỉ làm cô thêm đau lòng, thêm mệt mỏi thôi.
Ánh trăng ngoài cửa sổ đã dần lu mờ, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Trời se lạnh hơn, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Lê An ngước nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đang chuyển dần từ màu đen thẫm sang xanh xám, rồi thấp thoáng những dải màu hồng cam rực rỡ. Cô hít một hơi thật sâu, để không khí trong lành của buổi rạng sáng lấp đầy phổi mình, mang theo một quyết tâm mới. Cô đặt cuốn sổ xuống bàn, không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự chấp nhận. Chấp nhận rằng quá khứ đã qua, và tương lai đang chờ đón.
Cô khẽ cất cuốn sổ vào một ngăn kéo sâu hơn, dưới đáy cùng của tủ quần áo, nơi ít khi nào cô chạm tới. Nó không phải là một sự chối bỏ, mà là một cách để cất giấu một phần ký ức mà cô không c��n muốn chạm vào nữa, không còn muốn để nó làm tổn thương mình nữa. Hành động ấy như một nghi thức ngầm, đánh dấu một cột mốc trong cuộc đời cô. Cô quay lưng khỏi cửa sổ, khỏi ánh bình minh đang lên, đối mặt với căn phòng, và với tương lai của chính mình.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí cô: Nguyễn Hoàng Huy, với nụ cười hiền lành và ánh mắt quan tâm. Anh không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng sự hiện diện của anh luôn mang lại một cảm giác an toàn, một sự chu đáo thầm lặng. Anh đã kiên trì theo đuổi cô, không vội vàng, không ép buộc. Có lẽ, những điều giản dị ấy, những sự quan tâm nhỏ nhặt ấy, chính là thứ cô cần, là "bến đỗ bình yên" mà cô hằng khao khát. Cô không cần một tình yêu quá mãnh liệt, chỉ cần một sự quan tâm chân thành, một sự hiện diện ổn định, một người không bao giờ để cô phải chờ đợi đến mức mỏi mòn. Có lẽ, đã đến lúc cô thực sự mở lòng, không sợ hãi nữa. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ thực sự bước sang một trang mới, tìm về một hướng đi khác, không còn chờ đợi một ai đó thắp hộ ngọn lửa cho chính mình, mà tự mình sẽ thắp lên ngọn lửa hạnh phúc. Cô sẽ đón nhận những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, dù chúng có thể không phải là một tình yêu mãnh liệt, nhưng chắc chắn sẽ là một bến đỗ an yên thực sự.
Nỗi đau khi nhận ra rằng tình yêu của họ đã "chậm một nhịp" không phải vì không đủ sâu đậm, mà vì sự thờ ơ và khoảng cách, đã thôi thúc cô đưa ra quyết định này. Cô sẽ không để mình mắc kẹt mãi trong quá khứ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô cũng phải tiếp diễn cùng nó. Giờ đây, cô đã sẵn sàng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.