Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 280: Hơi Ấm Từ Những Điều Gần Gũi
Ánh bình minh đầu tiên đã xua tan đi màn đêm đen thẫm, nhưng không thể xua đi hết những gợn sóng lăn tăn trong tâm hồn Lê An sau một đêm dài trằn trọc. Quyết định cất giấu cuốn sổ cũ dưới đáy tủ, một nghi thức ngầm đánh dấu sự khép lại của một chương trong đời, đã mang đến cho cô một sự thanh thản lạ lùng, nhưng cũng đi kèm với một nỗi trống rỗng, một khoảng lặng mênh mông. Giờ đây, khi đã chọn buông bỏ quá khứ, cô phải đối mặt với một câu hỏi lớn hơn: Làm sao để lấp đầy khoảng trống ấy? Làm sao để không còn là cô gái của những đợi chờ mỏi mòn, của những "lời nói không thành" cứ mãi luẩn quẩn trong tâm trí?
Cô khẽ cựa mình, tấm chăn mỏng trượt nhẹ khỏi người. Ánh nắng sớm len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Trong không gian quen thuộc của căn phòng nhỏ, nơi đã chứng kiến biết bao cảm xúc của cô từ thuở thơ bé, Lê An hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm của đất từ khu vườn nhỏ sau nhà, quyện với chút hương hoa lài còn vương vấn trong không khí se lạnh của buổi sớm mai, mang đến một cảm giác vừa thân thuộc, vừa an yên. Tiếng chim sẻ líu lo ngoài hiên, tiếng gió khe khẽ luồn qua kẽ lá, tất cả dường như đang thì thầm với cô về một khởi đầu mới.
Lê An ngồi dậy, đôi mắt còn hơi hằn lên chút mệt mỏi nhưng đã sáng rõ một sự quyết tâm. Cô nhìn quanh căn phòng, từng món đồ, từng góc nhỏ đều chất chứa những kỷ niệm. Có bức ảnh cũ chụp cô và Chi Mai ngày còn bé, có chiếc đèn ngủ hình ngôi sao mà mẹ đã tặng vào sinh nhật mười tuổi, và cả góc bàn học nơi cô đã từng miệt mài với những ước mơ giản dị. Cô không thể mãi sống trong hoài niệm, không thể cứ mãi bám víu vào một hình bóng đã phai nhạt, một "khoảng cách vô hình" đã xé nát bao nhiêu yêu thương. "Không, mình không thể cứ mãi như vậy," cô tự nhủ, giọng nói rất khẽ, nhưng vang vọng kiên định trong không gian tĩnh lặng. "Đã đến lúc mình phải tự tìm lấy niềm vui cho chính mình, tự thắp lên ngọn lửa hạnh phúc cho cuộc đời mình."
Cô gấp chăn màn gọn gàng, từng nếp gấp thẳng thớm như chính cách cô muốn sắp xếp lại cuộc đời mình. Mở toang cánh cửa sổ, cô để ánh nắng và làn gió trong lành ùa vào căn phòng. Hơi lạnh của buổi sớm mơn man trên làn da, khiến cô rùng mình nhẹ rồi lại thấy sảng khoái. Cô đứng trước cửa sổ, hít căng lồng ngực bầu không khí tinh khiết, cảm nhận sự sống đang bừng nở xung quanh. Xa xa, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong đã bắt đầu vọng lại từ phía chợ, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Tối qua, cô đã khóc rất nhiều. Nước mắt không chỉ là sự tiếc nuối cho một mối tình dang dở, mà còn là sự chua xót khi nhận ra bản thân đã quá ngây thơ, quá phụ thuộc vào những lời hứa hẹn mông lung. Cái "nếu như ngày đó" đã đeo bám cô quá lâu, giờ đây, cô muốn gạt bỏ nó sang một bên. Trần Hạo đã thay đổi, hay có lẽ anh đã luôn là như vậy, chỉ là cô không nhìn ra. Anh đã chọn con đường sự nghiệp, chọn cuộc sống nơi thành thị ồn ào, và dần bỏ lại cô ở phía sau. Đó không phải là lỗi của ai, chỉ là một sự thật nghiệt ngã mà cô phải chấp nhận. Sự thật rằng tình yêu của họ đã "chậm một nhịp", không phải vì không đủ sâu đậm, mà vì sự thờ ơ và khoảng cách, đã thôi thúc cô đưa ra quyết định này. Cô sẽ không để mình mắc kẹt mãi trong quá khứ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô cũng phải tiếp diễn cùng nó.
Cô rời khỏi cửa sổ, đi vào nhà tắm, rửa mặt bằng nước lạnh. Nước mát xua đi chút mệt mỏi còn sót lại, làm tinh thần cô sảng khoái hơn. Nhìn mình trong gương, cô thấy một Lê An vẫn còn chút ưu tư trong ánh mắt, nhưng đã có thêm một nét kiên cường, một vẻ gì đó rất khác so với cô gái luôn chờ đợi của ngày trước. Cô không còn muốn là người bị động trong cuộc đời mình nữa. Cô muốn được chủ động, được tự mình định đoạt hạnh phúc. Bà Mai đã nói đúng, cô cần một bến đỗ bình yên, một người thực sự ở bên cạnh, không phải là những lời hứa hẹn xa vời. Cô đã từng nghĩ rằng bến đỗ ấy phải là Trần Hạo, nhưng giờ đây, cô nhận ra bến đỗ bình yên đầu tiên mà cô cần tìm chính là bản thân mình, là sự an nhiên trong tâm hồn.
Mùi cà phê phảng phất từ dưới bếp bay lên, xen lẫn tiếng lạch cạch của chén đũa. Mẹ cô đã dậy từ sớm, chuẩn bị bữa sáng. Lê An mỉm cười nhẹ. Gia đình, những điều giản dị, ấm áp này mới chính là nền tảng vững chắc nhất. Cô không còn cảm thấy trống rỗng như những ngày trước. Thay vào đó là một ý nghĩ rõ ràng: cô sẽ dành thời gian cho bản thân, cho những người yêu thương cô thật lòng. Cô sẽ tìm lại niềm vui từ những điều nhỏ bé, gần gũi nhất. Đã đến lúc cô thực sự bước sang một trang mới, tìm về một hướng đi khác, không còn chờ đợi một ai đó thắp hộ ngọn lửa cho chính mình, mà tự mình sẽ thắp lên ngọn lửa hạnh phúc. Cô sẽ đón nhận những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, dù chúng có thể không phải là một tình yêu mãnh liệt, nhưng chắc chắn sẽ là một bến đỗ an yên thực sự. Cô đã sẵn sàng.
***
Buổi trưa, cái nắng đã bắt đầu gay gắt hơn, rải những tia vàng chóe xuống con đường đất dẫn vào chợ. Dù vậy, khu chợ dân sinh vẫn ồn ào, náo nhiệt như thường lệ. Tiếng rao hàng của cô bán cá, tiếng trả giá rôm rả của các bà các chị, tiếng lạch cạch của dao thớt từ hàng thịt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của một thị trấn miền quê. Mùi mắm tôm, mùi cá tươi, mùi rau quả, rồi cả mùi đất ẩm bốc lên từ những vũng nước đọng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, chân thực đến từng giác quan.
Lê An xách chiếc giỏ mây cũ kỹ, bước theo mẹ vào chợ. Hôm nay, cô chủ động đề nghị đi cùng mẹ, điều mà trước đây cô ít khi làm vì luôn bận rộn với những suy nghĩ riêng tư. Mẹ cô, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến. Bà không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy tay con gái, như một lời cảm ơn thầm lặng. "Để con xách cho mẹ," Lê An nói, bàn tay thoăn thoắt nhận lấy chiếc giỏ từ mẹ. Sức nặng của chiếc giỏ, sự bận rộn của khu chợ, tất cả giúp cô tạm quên đi những suy nghĩ miên man về quá khứ. Cô tập trung vào hiện tại, vào những gương mặt thân quen, vào những âm thanh và mùi vị đang bao quanh mình.
Họ dừng lại ở sạp rau của cô Bảy. Lê An cúi xuống, tỉ mẩn lựa chọn từng bó rau muống xanh non, từng củ khoai tây tươi rói. Cô còn phụ mẹ trả giá, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, khiến cô Bảy phải phì cười. "Con bé An nhà bà Tư tự nhiên hôm nay chăm chỉ thế này," cô Bảy trêu. Lê An chỉ cười, nụ cười nhẹ nhõm, không còn vẻ u sầu như những ngày trước. Đó là một nụ cười chân thật, xuất phát từ sự tương tác giản dị của cuộc sống thường nhật.
Mẹ Lê An xoa đầu con gái, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Con bé lớn rồi, tự nhiên lại biết chăm lo cho mẹ," bà nói, giọng tràn đầy tự hào. "Ngày xưa cứ lo con bé cứ mơ màng, giờ thì biết thực tế rồi." Lê An nghe vậy, trong lòng khẽ chùng xuống một chút. Đúng vậy, ngày xưa cô đã quá mơ màng, quá bám víu vào những điều không thực tế, vào một "lời nói không thành" cứ mãi lơ lửng giữa không trung. Nhưng giờ đây, cô đã khác. Cô đang học cách sống cho hiện tại, học cách trân trọng những gì mình đang có.
Khi đang đi qua khu bán thịt, họ bất chợt gặp Bà Mai. Bà Mai, với chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu và mái tóc bạc vấn cao, đang lựa miếng sườn heo. "Bà Tư, An đó hả con?" Bà Mai cười hiền hậu, đôi mắt nheo lại vì nắng nhưng vẫn ánh lên sự tinh anh. "Hai mẹ con đi chợ sớm thế."
"Dạ, con chào Bà Mai," Lê An lễ phép đáp, cảm thấy một sự ấm áp quen thuộc khi nhìn thấy bà.
"Con bé An nhà mình hôm nay trông có vẻ tươi tắn hẳn ra," Bà Mai nhận xét, đôi mắt trìu mến nhìn Lê An. "Mấy hôm trước thấy con cứ lầm lũi, bà còn lo. Giờ thì đỡ rồi hả con?"
Lê An khẽ gật đầu, một chút ngượng nghịu len lỏi. "Dạ, con đỡ nhiều rồi ạ. Con đang cố gắng tìm lại niềm vui cho mình."
Mẹ Lê An thêm vào: "Đúng đó bà Mai. Con bé tự nhiên chăm chỉ hẳn, còn đòi đi chợ với tôi nữa chứ."
Bà Mai cười vang, tiếng cười ròn rã giữa chợ ồn ào. "Thế là tốt rồi, con bé ạ. Phụ nữ chúng mình, ai cũng cần một bến đỗ bình yên. Nhưng đôi khi, bến đỗ ấy không phải là một ai đó xa xôi, mà là chính mình, là những điều mình tự tạo ra." Bà Mai nói, ánh mắt nhìn Lê An đầy ẩn ý. "Rồi sau đó, khi mình vững vàng rồi, thì mới tìm được người thực sự lo lắng, quan tâm mình mỗi ngày, phải không con?"
Câu nói của Bà Mai như chạm vào một dây đàn trong lòng Lê An. "Người lo lắng, quan tâm mình mỗi ngày." Những lời này gợi cho cô nhớ đến hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy, người mà cô đã thoáng nghĩ đến vào sáng sớm. Anh không hứa hẹn điều gì xa vời, không có những "lời nói không thành" như Trần Hạo. Anh chỉ lặng lẽ xuất hiện, lặng lẽ quan tâm, và kiên trì ở bên cạnh. Đó chính là sự khác biệt lớn nhất.
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy biết ơn. "Dạ, con hiểu rồi ạ. Con cảm ơn Bà Mai."
Bà Mai vỗ nhẹ vào vai cô. "Thôi, con cứ từ từ mà sống. Cuộc đời còn dài, đừng vội vàng mà cũng đừng chần chừ quá. Quan trọng là mình phải biết yêu thương bản thân mình trước đã."
Tiếp tục hành trình mua sắm, Lê An cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Nỗi cô đơn và sự trống rỗng từ ký ức về Trần Hạo vẫn còn đó, nhưng không còn lấn át cô nữa. Thay vào đó là một cảm giác ấm áp, một niềm tin rằng cô đang đi đúng hướng. Cô không còn nhìn Trần Hạo như một điểm tựa duy nhất, mà bắt đầu nhận ra giá trị của những mối quan hệ thực tế, của những người đang hiện hữu trong cuộc sống cô. Khu chợ ồn ào, tấp nập, những gương mặt thân quen, những câu chuyện phiếm giản dị, tất cả đều đang góp phần lấp đầy khoảng trống trong lòng cô, từng chút một. Đây chính là cách cô xây dựng "bến đỗ bình yên" cho riêng mình, độc lập với bất kỳ ai.
***
Sau bữa trưa ấm cúng bên mẹ, Lê An quyết định ra vườn sau nhà. Đó là một khu vườn nhỏ, nhưng được mẹ cô chăm sóc rất cẩn thận. Những luống rau xanh mướt, những chậu hoa cúc, hoa hồng khoe sắc thắm. Mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện với hương hoa thoang thoảng, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Tiếng chim hót líu lo từ những cành cây sum suê càng làm tăng thêm vẻ thanh tĩnh của khu vườn.
Lê An đi chân trần trên nền đất mát lạnh, cảm nhận từng hạt đất li ti dưới lòng bàn chân. Cô lấy chiếc bình tưới nước, tỉ mẩn chăm sóc từng chậu cây. Cô tưới nước cho những cây cà chua đang trĩu quả, ngắt đi những chiếc lá úa vàng của cây ớt, rồi lại cẩn thận bắt những con sâu nhỏ đang gặm nhấm lá rau cải. Mỗi hành động đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể cô đang trò chuyện với từng mầm sống.
Niềm vui từ những điều nhỏ bé, gần gũi này dần lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Thay vì chìm đắm trong những suy nghĩ về "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo, hay những tiếc nuối về "nếu như ngày đó" anh nói sớm hơn, cô tập trung hoàn toàn vào công việc trước mắt. Cảm giác đất mềm mại dưới tay, hương thơm của lá cây tươi, tiếng nước chảy róc rách, tất cả đều mang đến một sự bình yên diệu kỳ. Nó không phải là một sự bình yên hời hợt, mà là một sự an lạc thực sự từ sâu thẳm tâm hồn.
"Thật kỳ lạ," cô tự nhủ. "Trước đây mình cứ nghĩ hạnh phúc phải là những điều lớn lao, những lời hứa hẹn xa vời. Nhưng giờ đây, mình lại tìm thấy nó từ những điều giản dị nhất." Cô nhớ lại những tháng ngày mình đã chờ đợi Trần Hạo, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích. Cô đã tự biến mình thành một cái cây khô héo, chỉ biết ngóng trông mưa tưới từ phương xa. Nhưng giờ thì khác rồi. Cô tự mình tưới tắm cho tâm hồn mình, tự mình nuôi dưỡng những niềm vui nhỏ bé. Đó là một sự giải thoát, một sự tự do mà cô chưa từng cảm nhận được trước đây.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời. Gió chiều thổi mát rượi, vuốt ve mái tóc cô. Lê An đặt bình tưới xuống, lau tay vào vạt áo, rồi ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây xoài cổ thụ. Cô mở một cuốn sách ra đọc, nhưng đôi mắt cô thỉnh thoảng lại ngước lên, ngắm nhìn bầu trời đang chuyển mình. Những đám mây trôi lững lờ, đổi màu liên tục, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Thay vào đó là một sự thanh thản, một sự mãn nguyện.
Cái cảm giác chấp nhận và buông bỏ đã mang đến cho cô một sự nhẹ nhõm khó tả. Cô vẫn nhớ Trần Hạo, vẫn có những lúc trái tim cô khẽ nhói lên khi nghĩ về những kỷ niệm xưa cũ. Nhưng đó không còn là nỗi đau xé lòng, mà chỉ là một vết sẹo âm ỉ, một phần của quá khứ mà cô đã học cách chấp nhận. Cô không thể thay đổi quá khứ, không thể ép buộc ai đó phải ở lại bên mình. Điều duy nhất cô có thể làm là sống tốt cho hiện tại, và mở lòng đón nhận tương lai.
"Có lẽ, đây mới là bến đỗ bình yên mà mình thực sự cần," cô thầm nghĩ. "Không phải là một người đàn ông, mà là chính mình, là khả năng tự tạo ra hạnh phúc, tự tìm thấy sự an nhiên trong cuộc sống thường nhật." Sự bình yên mà cô tìm thấy trong khu vườn này, trong những hoạt động giản dị này, chính là liều thuốc hữu hiệu nhất cho trái tim đã từng tan vỡ của cô. Cô cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và hy vọng vào người khác nữa. Cô đã tự mình thắp lên ngọn lửa trong tâm hồn, và ngọn lửa ấy đang cháy sáng, sưởi ấm cả cuộc đời cô.
***
Mặt trời đã lặn hẳn, để lại phía chân trời những vệt màu tím hồng cuối cùng. Lê An đứng dậy, gấp cuốn sách lại, rồi bước ra khỏi vườn. Nắng tắt, nhưng không khí vẫn còn vương chút ấm áp của một ngày dài. Cô quyết định đi dạo một vòng dọc bờ sông, nơi cô đã từng có biết bao kỷ niệm với Trần Hạo.
Dòng sông êm đềm chảy qua thị trấn, phản chiếu những ánh đèn lấp lánh từ phía bên kia bờ. Gió đêm thổi mát rượi, mang theo mùi nước sông và cỏ cây. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng côn trùng bắt đầu kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc du dương, êm đềm. Hôm nay, Lê An nhìn cảnh vật với một tâm thế khác. Không còn chìm đắm trong hoài niệm về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cùng Trần Hạo, cô trân trọng vẻ đẹp hiện tại, sự tĩnh lặng của dòng sông và sự bình yên trong tâm hồn mình. Cô không còn cảm thấy buồn khi nhớ về "bên bờ sông cũ" ấy nữa, mà chỉ là một chút man mác, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã thay đổi.
Cô bước đi chậm rãi, cảm nhận từng bước chân trên nền đất ẩm. Tâm trí cô giờ đây thanh thản hơn rất nhiều. Cô không còn đặt nặng những câu hỏi "tại sao" hay "nếu như" nữa. Cô đã học được cách buông bỏ, và đó là một sự giải thoát vô cùng lớn lao.
Bất chợt, từ phía sau vọng lại tiếng chuông xe đạp lanh canh. Lê An quay lại, thấy một chiếc xe đạp màu xanh đậm đang tiến đến gần. Người đạp xe là Nguyễn Hoàng Huy. Anh mặc chiếc áo sơ mi caro giản dị, mái tóc đen được chải gọn gàng, và trên môi nở một nụ cười hiền lành quen thuộc. Anh dừng xe lại cách cô vài bước chân, chống chân xuống đất, ánh mắt trìu mến nhìn cô.
"Chào An," anh nói, giọng nói ấm áp và chân thành. "Đi dạo sông à?"
Lê An khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. "Dạ, chào anh Huy. Anh cũng đi dạo sao?"
Nguyễn Hoàng Huy cười. "Anh đi làm về, tiện thể đạp xe vòng qua đây hóng mát một chút. Tự nhiên thấy em đi một mình, anh nghĩ chắc là em."
Không gian giữa hai người không còn sự gượng gạo như những lần gặp trước. Lê An cảm thấy một sự thoải mái lạ lùng khi ở bên cạnh anh. Anh không ồn ào, không khoa trương, chỉ có sự quan tâm chân thành và thầm lặng. "Hôm nay em trông vui hơn mọi khi đó," Nguyễn Hoàng Huy nói, ánh mắt anh lấp lánh sự tinh tế. "Có chuyện gì vui sao?"
Lê An không giấu giếm, cũng không cường điệu. "Dạ, không có gì đặc biệt ạ. Chỉ là em cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Em đang học cách tìm niềm vui từ những điều giản dị xung quanh mình."
Nguyễn Hoàng Huy gật đầu, vẻ mặt tỏ vẻ thấu hiểu. "Điều đó rất tốt. Cuộc sống này vốn dĩ đã có quá nhiều áp lực rồi, nếu mình không tự tìm niềm vui cho mình thì sẽ rất mệt mỏi." Anh nhìn cô, ánh mắt anh không có sự dò xét hay ép buộc, chỉ có sự động viên chân thành. "Em cứ cố gắng lên nhé. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi."
Khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó không phải là sự xao xuyến của một tình yêu mãnh liệt, mà là sự an ủi của một người bạn, một người luôn kiên trì ở bên cạnh, dõi theo cô mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy, một cách tự nhiên và không gò bó, đối lập hoàn toàn với hình bóng xa vời của Trần Hạo. Anh là hiện thực, là sự quan tâm mà cô có thể chạm vào, có thể cảm nhận được mỗi ngày.
"Dạ, em cảm ơn anh," Lê An nói, giọng nói chân thành. "Anh cũng vậy nhé."
Nguyễn Hoàng Huy mỉm cười, một nụ cười hiền lành và ấm áp. "Thôi, anh không làm phiền em đi dạo nữa. Anh về đây. Hẹn gặp lại em sau nhé." Anh gật đầu chào cô, rồi đạp xe đi, tiếng chuông xe lanh canh dần xa.
Lê An đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn. Cô tiếp tục đi dạo dọc bờ sông, nhưng trong lòng đã có thêm một sự nhẹ nhõm và một chút ấm áp khó gọi tên. Sự tương tác nhẹ nhàng, không né tránh với Nguyễn Hoàng Huy báo hiệu Lê An đang dần mở lòng hơn với những mối quan hệ thực tế. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ, những sự quan tâm chân thành, dù chúng có thể không phải là một tình yêu sét đánh, nhưng chắc chắn sẽ là một bến đỗ an yên thực sự.
Dòng sông vẫn êm đềm trôi, mang theo những câu chuyện của quá khứ. Nhưng Lê An không còn nhìn về quá khứ nữa. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Một chương mới trong cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để viết tiếp nó bằng chính đôi tay và trái tim của mình. Cô sẽ không để mình mắc kẹt mãi trong cái "nếu như ngày đó" hay "khoảng cách vô hình" nữa. Cô đã chọn con đường của riêng mình, con đường tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc từ những điều gần gũi nhất, từ chính bản thân cô.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.