Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 281: Những Tia Nắng Nhỏ Từ Xung Quanh
Dòng sông vẫn êm đềm trôi, mang theo những câu chuyện của quá khứ. Nhưng Lê An không còn nhìn về quá khứ nữa. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Một chương mới trong cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để viết tiếp nó bằng chính đôi tay và trái tim của mình. Cô sẽ không để mình mắc kẹt mãi trong cái "nếu như ngày đó" hay "khoảng cách vô hình" nữa. Cô đã chọn con đường của riêng mình, con đường tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc từ những điều gần gũi nhất, từ chính bản thân cô.
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Ánh nắng bình minh yếu ớt len qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền nhà gỗ cũ. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng không đủ để khiến cô co mình lại. Thay vào đó, nó mang đến một cảm giác tươi mới, tinh khôi. Cô vươn vai, hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, rồi khẽ mỉm cười. Đã lâu lắm rồi, cô mới có một buổi sáng thức dậy mà không vướng bận những suy nghĩ miên man về quá khứ, về những điều đã qua.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh. Tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ quen thuộc. Từ dưới bếp, mùi hương quen thuộc của cơm gạo mới rang và cá kho bốc lên, đánh thức mọi giác quan của cô. Mùi hương ấy không chỉ là của thức ăn, mà còn là mùi của gia đình, của sự bình yên và yêu thương. Lê An nhẹ nhàng đi xuống bếp, nơi mẹ cô, với dáng người tần tảo và mái tóc điểm bạc, đang lúi húi bên bếp lửa. Ánh mắt hiền hậu của mẹ vẫn thế, luôn dõi theo cô, dù không cần phải nói thành lời.
"Con gái ăn sáng đi, mẹ làm món con thích đấy," mẹ Lê An nói, giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp, không quay đầu lại mà vẫn biết cô đã đứng sau lưng. Mẹ đặt xuống bàn một chén cơm nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, bên cạnh là đĩa cá kho tiêu thơm lừng và một bát canh rau ngót. Những món ăn giản dị, thân thuộc, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương của người mẹ. Lê An ngồi xuống, cầm đũa lên, cảm nhận hơi ấm từ chén cơm truyền đến đầu ngón tay. Cô chậm rãi ăn từng hạt cơm, vị mặn mà của cá, vị ngọt thanh của canh rau, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bữa ăn đầy đủ hương vị và tình cảm.
"Thấy con dạo này gầy đi, lo học thì lo nhưng cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ," mẹ Lê An tiếp lời, quay lại nhìn cô, ánh mắt trìu mến. "Đừng thức khuya quá, con nhé. Mẹ thấy con cứ hay suy nghĩ gì đó, mặt mày ủ rũ. Giờ thấy con tươi tắn hơn, mẹ cũng mừng." Lời nhắc nhở của mẹ không hề mang tính chất phàn nàn, mà chỉ là sự quan tâm chân thành, thầm lặng. Nó như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn Lê An, xoa dịu những vết thương lòng mà đôi khi cô không nhận ra. Lê An ngước nhìn mẹ, thấy rõ những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, trên vầng trán. Mẹ đã vì cô, vì gia đình mà vất vả biết bao. Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất trong nhiều ngày qua. "Dạ, con biết rồi mà mẹ. Con sẽ ăn nhiều hơn, không để mẹ phải lo nữa đâu ạ."
Sau bữa sáng, Lê An giúp mẹ dọn dẹp, rửa bát. Khi cô chuẩn bị đi lên phòng, ánh mắt cô vô tình chạm vào chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn. Chiếc điện thoại này đã theo cô bao nhiêu năm, chứng kiến bao nhiêu tin nhắn, bao nhiêu cuộc gọi. Cô cầm lên, màn hình sáng lên, hiện ra một tin nhắn mới. Là Trần Hạo. "Tuần sau anh sẽ về thị trấn vài ngày để thăm gia đình. Em có khỏe không?" Dòng tin nhắn ngắn gọn, khách sáo, không một chút thân tình hay cảm xúc đặc biệt nào. Nó như một lời chào hỏi xã giao, một nghĩa vụ hơn là sự quan tâm thực sự. Lê An đọc xong, chỉ khẽ thở dài. Không còn là cảm giác hụt hẫng, đau lòng như trước, chỉ là một chút man mác, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã thay đổi. Cô thầm nghĩ, *'Lời nhắc nhở của mẹ sao mà ấm áp hơn những dòng tin nhắn khô khan ấy...'* Sự đối lập ấy hiện rõ ràng trong tâm trí cô. Một bên là sự quan tâm hiện hữu, trực tiếp và đầy tình yêu thương, một bên là những con chữ lạnh lẽo, mang theo một "khoảng cách vô hình" mà cô từng cố gắng vượt qua, nhưng giờ đã chấp nhận. Cô không trả lời tin nhắn ngay lập tức, chỉ đặt điện thoại xuống và bước lên phòng, để cho mùi hương của bữa sáng và lời mẹ dặn dò ấm áp còn vương vấn mãi trong tâm trí. Cô nhận ra, có những điều không cần phải hoa mỹ, không cần phải là "lời nói không thành" ẩn chứa bao điều, mà chỉ cần là sự hiện diện, là tình cảm chân thật, đã đủ để sưởi ấm lòng người.
Giữa buổi sáng, Lê An xách giỏ đi chợ giúp mẹ. Bước chân cô nhẹ nhàng, thanh thoát hơn mọi khi, như thể đã bỏ lại phía sau những gánh nặng vô hình. Chợ thị trấn vào buổi sáng luôn là một bức tranh sống động và ồn ào. Tiếng rao hàng của các cô, các dì vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng trả giá xôn xao, tiếng cười nói rộn ràng và tiếng lạch cạch của những vật dụng kim loại va vào nhau. Nắng đã lên cao, ấm áp và rực rỡ, chiếu rọi xuống những gian hàng đầy ắp rau củ quả tươi xanh, thịt cá tươi rói. Mùi hương của các loại gia vị, mùi rau cỏ tươi mới, mùi thịt nướng thơm lừng từ các hàng ăn vặt, tất cả tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của chợ quê. Lê An đi qua các gian hàng, ngắm nhìn những gương mặt quen thuộc, những nụ cười hiền lành và những ánh mắt chất phác.
Cô dừng lại trước hàng xôi của Cô Bảy. Cô Bảy, với dáng người lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng sau gáy, và nụ cười móm mém hiền lành, đang thoăn thoắt gói xôi cho khách. Nhìn thấy Lê An, ánh mắt cô Bảy sáng lên. "Cháu An đấy à, dạo này ít thấy cháu ra chợ thế? Xôi nóng đây, ăn gì cô gói cho." Giọng nói của cô Bảy ấm áp và chân thành, như người thân trong nhà. Lê An mỉm cười, nụ cười ấy không còn chút gượng gạo nào. "Dạ, cháu chào cô Bảy. Hôm nay cháu ra chợ giúp mẹ ạ. Cháu lấy một gói xôi đậu xanh ạ."
Cô Bảy gói xôi thoăn thoắt, đôi tay già nua nhưng vẫn nhanh nhẹn. "Học hành vất vả lắm hả con? Cố gắng lên nhé, con bé ngoan hiền như cháu rồi sẽ có tương lai tốt đẹp thôi." Cô Bảy vừa nói vừa vui vẻ xúc thêm một muỗng xôi đầy ú ụ vào gói của Lê An, rồi còn rắc thêm chút dừa nạo và vừng rang thơm lừng, mà không hề tính thêm tiền. "Cái này là cô Bảy tặng riêng cho cháu đó, ăn cho có sức mà học bài." Ánh mắt cô Bảy đầy vẻ yêu thương và tin tưởng. Lê An cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cử chỉ nhỏ bé đó. Cô cúi đầu cảm ơn cô Bảy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Lê An cầm gói xôi nóng hổi, bước đi chậm rãi giữa dòng người tấp nập. Cô bỗng nhận ra, đã bao lâu rồi cô không thực sự để ý đến những lời hỏi han ân cần này? Đã bao lâu rồi cô không cảm nhận được sự ấm áp từ những cử chỉ nhỏ bé, giản dị như gói xôi thêm của cô Bảy, hay lời hỏi thăm của những người hàng xóm thân thuộc? Tâm trí cô, bấy lâu nay, luôn hướng về một "khoảng cách vô hình", một bóng hình xa xăm nơi thành phố. Cô đã mải miết chạy theo những hy vọng mong manh, những lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, mà bỏ quên đi những điều thân thuộc, hiện hữu ngay trước mắt. Cô thầm nghĩ, *'Sao mình lại bỏ lỡ những điều thân thuộc này bấy lâu?'*
Những câu chuyện phiếm của các bà, các mẹ về chuyện nhà, chuyện con cái, tiếng cười đùa của lũ trẻ chạy nhảy quanh các sạp hàng, mùi hoa cau thoang thoảng từ gánh hàng hoa của bà lão đầu chợ, tất cả những điều đó đều đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Nhưng cô đã vô tình lãng quên chúng, vì mải mê với những suy nghĩ về một tương lai mờ mịt, về một tình yêu "chậm một nhịp". Giờ đây, khi tâm hồn đã thanh thản hơn, cô mới nhận ra rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao, những lời yêu thương nồng cháy. Đôi khi, nó chỉ là một gói xôi thêm, một lời hỏi thăm chân thành, một nụ cười ấm áp từ những người xung quanh. Những cử chỉ đó, tuy nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn, mang đến sự bình yên mà cô hằng khao khát. Lê An mỉm cười, gói xôi trên tay cô như nặng thêm bởi tình người.
Cuối buổi chiều, sau khi đã hoàn thành mọi công việc nhà và tranh thủ đọc sách một lúc, Lê An quyết định đi dạo ở công viên thị trấn. Ánh nắng chiều dịu nhẹ trải vàng trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một không gian yên bình và thơ mộng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa từ khu vui chơi xa xa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên. Mùi cây cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau một trận mưa nhỏ đêm qua, thoang thoảng trong không khí, mang đến cảm giác thư thái và dễ chịu. Lê An bước đi chậm rãi trên con đường lát đá, tận hưởng từng khoảnh khắc tĩnh lặng này. Cô tìm một chiếc ghế đá dưới bóng cây bàng già, ngồi xuống, ngắm nhìn những đứa trẻ đang say sưa chạy nhảy, chơi đùa với những quả bóng bay đủ màu sắc. Ánh mắt cô dịu dàng, một nụ cười nhỏ nở trên môi.
Đang lúc đắm chìm trong khung cảnh yên bình ấy, bất chợt, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Nguyễn Hoàng Huy. Anh đi ngang qua, ánh mắt anh chạm vào cô. Anh dừng lại, trên tay cầm một bó hoa dại nhỏ, có vẻ như vừa hái được từ đâu đó ven đường, những bông hoa trắng li ti, vàng rực xen lẫn màu tím nhạt, vẫn còn đọng chút sương. Anh mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp quen thuộc. Không vội vàng, không khoa trương, chỉ là một sự hiện diện tự nhiên, chân thật.
"Chào An, tình cờ quá. Em cũng ra đây dạo à?" Nguyễn Hoàng Huy nói, giọng nói của anh vẫn vậy, rành mạch và đầy sự quan tâm. "Anh vừa thấy mấy bông hoa này đẹp quá, hái tặng em." Anh chìa bó hoa về phía cô, ánh mắt không hề có sự dò xét hay ép buộc, chỉ là một sự chân thành giản dị. Lê An, lần này, không còn thấy khó xử hay muốn né tránh như những lần trước. Cô cảm nhận được sự bình yên và chân thật từ anh, một thứ cảm xúc hoàn toàn khác biệt so với những gì cô từng trải qua. Cô nhẹ nhàng đón lấy bó hoa, hương thơm dịu nhẹ của những cánh hoa dại lan tỏa, như xoa dịu tâm hồn cô.
"Cảm ơn anh, Huy. Hoa đẹp lắm," Lê An nói, nụ cười nhẹ nhàng và chân thành. "Dạ, em ra đây hóng mát một chút ạ. Anh... anh đi đâu mà có hoa đẹp thế này?"
Nguyễn Hoàng Huy cười, ánh mắt anh lấp lánh sự tinh tế. "Anh vừa đi qua cánh đồng bên kia, thấy chúng mọc nhiều quá, tự nhiên nghĩ đến em." Anh ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa phải, tôn trọng. "Hôm nay em có vẻ vui hơn rồi, có chuyện gì vui à? Mấy hôm nay anh thấy em cứ suy nghĩ gì đó."
Lê An khẽ lắc đầu. "Dạ, em... cũng không có gì đặc biệt, chỉ là thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút thôi." Cô không giấu giếm, cũng không cư��ng điệu. Cô cảm thấy thật thoải mái khi trò chuyện với Nguyễn Hoàng Huy, không cần phải giữ kẽ hay che giấu cảm xúc thật của mình. "Em đang học cách tìm niềm vui từ những điều giản dị xung quanh mình. Và... em nhận ra có rất nhiều điều tốt đẹp mà bấy lâu nay em đã vô tình bỏ lỡ."
Nguyễn Hoàng Huy gật đầu, vẻ mặt anh tỏ vẻ thấu hiểu sâu sắc. Anh nhìn cô, ánh mắt anh không có sự dò xét hay ép buộc, chỉ có sự động viên chân thành. "Điều đó rất tốt, An ạ. Cuộc sống này vốn dĩ đã có quá nhiều áp lực rồi, nếu mình không tự tìm niềm vui cho mình thì sẽ rất mệt mỏi. Anh luôn tin em là một cô gái mạnh mẽ và biết cách yêu thương bản thân." Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng nói trầm ấm. "Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi. Em cứ cố gắng lên nhé."
Khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng. Đó không phải là sự xao xuyến của một tình yêu mãnh liệt, mà là sự an ủi của một người bạn, một người luôn kiên trì ở bên cạnh, dõi theo cô mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy, một cách tự nhiên và không gò bó, đối lập hoàn toàn với hình bóng xa vời của Trần Hạo. Anh là hiện thực, là sự quan tâm mà cô có thể chạm vào, có thể cảm nhận được mỗi ngày. Bó hoa dại trên tay cô, tuy không quý giá, nhưng lại mang một ý nghĩa đặc biệt, một sự quan tâm hiện hữu, khác hẳn với những lời hứa hẹn "nếu như ngày đó" đã hóa thành "lời nói không thành" của quá khứ.
"Dạ, em cảm ơn anh," Lê An nói, giọng nói chân thành, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh. "Anh cũng vậy nhé."
Nguyễn Hoàng Huy mỉm cười, một nụ cười hiền lành và ấm áp. "Thôi, anh không làm phiền em đi dạo nữa. Anh về đây. Hẹn gặp lại em sau nhé." Anh gật đầu chào cô, rồi đứng dậy, không nán lại thêm. Anh bước đi nhẹ nhàng, để lại Lê An một mình với bó hoa dại trên tay, và một cảm giác bình yên, một chút ấm áp khó gọi tên trong lòng.
Lê An ngồi đó, ngắm nhìn bó hoa dại, những cánh hoa nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống. Cô không còn nhìn về "bên bờ sông cũ" với những hoài niệm day dứt, mà hướng ánh mắt về phía trước, nơi những tia nắng chiều cuối cùng đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô đã sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ, những sự quan tâm chân thành, dù chúng có thể không phải là một tình yêu sét đánh, nhưng chắc chắn sẽ là một bến đỗ an yên thực sự. Một chương mới trong cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để viết tiếp nó bằng chính đôi tay và trái tim của mình, không còn mắc kẹt mãi trong cái "chậm một nhịp" của quá khứ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.