Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 282: Lời Thì Thầm Từ Phố Thị

Sau buổi hoàng hôn êm đềm bên bờ sông, bó hoa dại nhỏ với những cánh hoa trắng li ti, vàng rực xen lẫn màu tím nhạt, vẫn còn đọng chút sương, đã được Lê An cắm vào một chiếc bình thủy tinh cũ kỹ đặt trên bệ cửa sổ phòng khách. Hương thơm dịu nhẹ của chúng vẫn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự chân thành và bình yên mà cô vừa cảm nhận được từ Nguyễn Hoàng Huy. Cảm giác ấm áp lạ lùng ấy vẫn còn vương vấn trong lòng cô, xoa dịu phần nào những vết xước vô hình mà thời gian và sự xa cách đã tạo nên. Cô đã ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, và thức dậy với một tinh thần sảng khoái hơn nhiều so với những ngày trước.

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lấp lánh trên nền nhà gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng mẹ cô lạch cạch chuẩn bị bữa sáng vọng lên từ gian bếp, tất cả đều góp phần tạo nên một không khí thanh bình, quen thuộc. Sau bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng, Lê An cùng mẹ ra chợ để mua sắm thực phẩm cho bữa trưa và mấy ngày tới. Bà muốn làm món canh chua cá lóc, món mà Lê An đặc biệt yêu thích từ thuở bé.

Khu chợ Dân Sinh của thị trấn ven sông luôn là một nơi náo nhiệt và đầy màu sắc. Các sạp hàng chen chúc nhau, dựng tạm bợ dưới những mái che lụp xụp, tạo thành một mê cung của âm thanh, mùi hương và thị giác. Tiếng rao hàng lảnh lót của mấy bà cô bán rau, tiếng trả giá rôm rả của các bà nội trợ, tiếng dao thớt băm chặt lách cách từ quầy thịt, tiếng cười đùa của lũ trẻ chạy nhảy... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng thân thuộc của cuộc sống nơi đây. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ phảng phất cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua tạo nên một hỗn hợp khứu giác đặc trưng mà chỉ ở chợ quê mới có.

Lê An đang cùng mẹ và Bà Mai, người hàng xóm tóc bạc vấn cao, lựa những mớ rau muống tươi non ở một góc chợ. Bàn tay cô nhẹ nhàng lướt qua những cọng rau xanh mướt, cảm nhận sự mát lành của chúng. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình yên, nhẹ nhõm sau những ngày suy tư. Bà Mai, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy quan tâm, khẽ hỏi mẹ Lê An: "Con bé An nhà mình bữa nay trông tươi tắn hẳn ra bà ạ. Chắc là có tin vui gì rồi đây."

Mẹ Lê An cười hiền, "Ấy, bà Mai cứ trêu. Con bé nó vẫn vậy mà. Chắc tại được ra ngoài hít thở không khí trong lành nên nó vui vẻ hơn thôi."

Đúng lúc đó, Cô Bảy, người bán xôi nổi tiếng của chợ, với tấm lưng hơi còng và mái tóc bạc, nụ cười móm mém thân thiện, đẩy xe xôi đi ngang qua. "Xôi nóng đây, hai đứa ăn gì nào?" Bà cất tiếng chào hỏi, rồi dừng lại cạnh mấy người đang túm tụm mua rau. "À, bà Mai, bà Thoa (mẹ Lê An), các bà đang nói chuyện gì mà rôm rả thế?"

Bà Mai thở dài, lắc đầu, "Thì cũng mấy chuyện con cái ấy mà cô Bảy. Thằng Hạo nhà mình giờ thành người thành phố rồi, có mấy khi thấy về đâu. Nghe nói nó học giỏi lắm, còn đi làm thêm nữa. Đúng là 'một bước lên mây' rồi." Giọng bà không giấu được chút tự hào, nhưng cũng ẩn chứa sự tiếc nuối.

Cô Bảy chép miệng, ánh mắt lướt qua Lê An rồi lại nhìn về phía Bà Mai, "Ài, cái thằng bé hồi xưa đi học về còn chạy qua nhà An chơi, giờ thì... thành người lớn rồi, bận rộn cũng phải thôi. Nhưng mà cũng khác xưa nhiều lắm rồi đó. Tôi nghe người ta đồn, nó quen biết nhiều bạn mới trên đó, toàn người giỏi giang, thành đạt. Có mấy lần tôi thấy nó về, ăn mặc bảnh bao lắm, đi xe ô tô của ai đó, không còn cái vẻ lấm lem của thằng bé con ngày xưa nữa."

Lê An đang định cầm lấy mớ rau cuối cùng thì bàn tay cô bỗng khựng lại. Cô lắng nghe một cách vô thức, từng lời nói như những mũi kim châm nhẹ vào màng nhĩ, rồi ghim sâu vào tâm trí. "Khác xưa? Thành người thành phố? Quên mất lối về?" Những cụm từ ấy lặp đi lặp lại trong đầu cô, tạo thành một thứ âm thanh xì xào, ồn ã hơn cả tiếng chợ búa xung quanh.

Một người hàng xóm tò mò khác, với vẻ mặt hóng hớt đặc trưng của những người thích chuyện riêng tư, cũng chen vào câu chuyện: "Chuyện gì mà rộn ràng thế? À, nói về thằng Hạo hả? Tôi cũng nghe nói nó sắp được nhận vào làm ở một công ty lớn lắm trên thành phố, lương bổng hậu hĩnh. Chắc An nó cũng khó mà giữ được, hai đứa ở xa nhau quá, lại còn khác biệt môi trường sống. Người ta bảo 'xa mặt cách lòng' mà."

Những lời bàn tán cứ thế tiếp nối, không ác ý, chỉ là sự tò mò và thói quen buôn chuyện của những người dân quê. Nhưng với Lê An, chúng lại mang sức nặng của những tảng đá đè nặng lên trái tim cô. Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dù ánh nắng buổi sớm vẫn đang bao phủ khắp nơi. Cái cảm giác bình yên mà cô vừa có được từ sáng sớm bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự hoài nghi và một nỗi buồn khó tả. Đôi mắt cô, vốn đang nhìn mớ rau xanh, giờ đây trở nên lơ đãng, mất đi vẻ trong trẻo ban đầu. Hình ảnh Trần Hạo, với nụ cười thuở thiếu thời, với lời hứa "không quên em", bỗng trở nên mờ nhạt, xa vời, như một bức tranh cũ kỹ bị phai màu dưới nắng mưa. Cô đặt mớ rau xuống rổ, tay vô thức siết chặt. Mùi cá tanh, mùi đất ẩm, mùi gia vị bỗng trở nên khó chịu, ngột ngạt. Cô chỉ muốn thoát khỏi cái không khí này ngay lập tức. Cô quay sang nhìn mẹ, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo: "Mẹ ơi, con... con thấy hơi mệt, mình về thôi ạ."

Mẹ Lê An thấy sắc mặt con gái đột nhiên tái đi thì lo lắng: "Con làm sao thế? Chợ đông quá hay sao?" Bà Mai và Cô Bảy cũng nhìn Lê An với ánh mắt cảm thông, thấu hiểu. Lê An chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Cô biết, những lời nói vô tình ấy đã chạm đến một nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng cô, nỗi sợ hãi về một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy, nỗi sợ hãi về một tình yêu "chậm một nhịp" nay lại càng thêm xa cách.

***

Lê An trở về nhà, cố gắng hoàn thành những công việc nhà thường ngày để phân tán tâm trí. Cô rửa mớ rau vừa mua ở chợ, tiếng nước chảy xối xả như muốn cuốn trôi đi những âm thanh xì xào còn vương vấn trong đầu cô. Cô đặt đĩa rau vừa rửa xong lên bàn bếp, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân quen thuộc. Khoảng sân này, cái cổng gỗ mục nát kia, bức tường gạch rêu phong ấy, tất cả đều là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm tuổi thơ của cô và Trần Hạo. Ngày xưa, Trần Hạo vẫn thường sang chơi, ngồi đợi cô dưới gốc cây xoài già, hay cùng cô nhặt những viên sỏi đủ màu sắc bên bờ sông. Những hình ảnh ấy, giờ đây, bỗng trở nên xa xăm, như thể thuộc về một kiếp nào đó đã rất lâu rồi.

Nỗi sợ hãi về việc anh thay đổi, về việc khoảng cách ngày càng xa không chỉ là địa lý mà còn là tâm hồn, ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, nhìn ra mảnh vườn nhỏ mẹ cô vẫn chăm sóc. Những chậu hoa mười giờ khoe sắc rực rỡ dưới cái nắng trưa gắt gao, nhưng trong mắt Lê An, chúng lại mang một vẻ u buồn lạ thường. "Có thật là anh đã khác rồi không, Hạo? Anh có còn nhớ những lời hứa của mình không? Hay những lời hứa ấy cũng đã hóa thành 'lời nói không thành' như bao điều khác?" Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm yếu ớt, lạc lõng trong không gian tĩnh lặng của căn nhà.

Mùi cơm đang nấu từ gian bếp thoang thoảng bay lên, nhưng cô không cảm thấy đói. Trái tim cô nặng trĩu, như có ai đó đặt một tảng đá vô hình lên lồng ngực. Cô nhớ lại những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại của Trần Hạo. Cô đã cố gắng tự trấn an mình rằng anh bận học, bận làm thêm, bận với những áp lực nơi thành thị. Nhưng những lời bàn tán ở chợ sáng nay đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin mong manh ấy. Cô chạm tay vào chiếc điện thoại cũ trên bàn, một vật phẩm đã gắn bó với cô bao năm tháng. Trong đó, vẫn còn lưu giữ những tin nhắn cũ của Trần Hạo, những lời động viên, những lời hứa hẹn vu vơ thuở ban đầu. Cô chần chừ một lúc, rồi lại rụt tay về, không dám mở chúng ra. Cô sợ, sợ phải đối diện với sự thật rằng những kỷ niệm đẹp đẽ ấy giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của quá khứ, không thể nào hàn gắn lại được.

"An à, con làm sao thế? Trông con có vẻ mệt mỏi." Mẹ Lê An từ gian bếp bước ra, trên tay là đĩa thịt kho tàu thơm lừng. Bà nhìn con gái với ánh mắt đầy lo lắng.

Lê An giật mình, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, che giấu đi những hỗn độn trong lòng. "Con không sao đâu mẹ, chỉ là hơi suy nghĩ một chút thôi ạ." Cô đứng dậy, đi đến bên mẹ, cố gắng tỏ ra bình thường. "Mẹ nấu món này thơm quá, con phụ mẹ dọn cơm nhé."

Mẹ cô vẫn nhìn cô đầy nghi ngại, nhưng rồi cũng gật đầu. "Con bé này, có chuyện gì cứ nói với mẹ. Đừng có giữ trong lòng một mình mà mệt mỏi." Bà xoa nhẹ lên tóc con gái, ánh mắt bà chất chứa sự yêu thương và thấu hiểu. Lê An chỉ biết cúi đầu, lòng cô nghẹn lại. Cô muốn nói, muốn chia sẻ, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời đồn thổi kia, cô không dám khẳng định là đúng hay sai, nhưng chúng đã gieo một hạt giống hoài nghi vào lòng cô, khiến cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Có lẽ, Trần Hạo thực sự đã thay đổi, đã trở thành một người khác mà cô không còn quen biết. Và nếu như vậy, thì khoảng cách giữa họ, có lẽ không chỉ là ngàn cây số, mà còn là cả một thế giới.

Bữa trưa trôi qua trong sự im lặng bất thường của Lê An. Mẹ cô thỉnh thoảng lại nhìn cô một cách thăm dò, nhưng Lê An chỉ cúi đầu ăn, cố gắng nuốt trôi từng miếng cơm như nuốt trôi những cảm xúc nặng nề đang đè nén trong lòng. Sau bữa ăn, cô giúp mẹ dọn dẹp, rửa bát đĩa, rồi xin phép ra ngoài đi dạo một chút. Cô cần không gian, cần hít thở, cần tìm lại sự bình yên đã mất.

***

Cuối chiều, khi ánh nắng vàng nhạt đã dần dịu đi, nhuộm một màu cam tím lên vạn vật, Lê An bước vào Công Viên "Ký Ức Xanh". Nơi đây luôn là chốn bình yên của cô, nơi cô có thể tìm thấy sự thư thái giữa những ồn ào của cuộc sống. Công viên được thiết kế với kiến trúc Pháp cổ điển pha lẫn nét Á Đông, với những lối đi được lát đá uốn lượn, những chiếc cầu đá nhỏ bắc qua hồ nước trong xanh, và những chiếc ghế đá ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ. Có một khu vui chơi trẻ em với tiếng cười đùa rộn rã, một vườn hoa nhỏ đang khoe sắc thắm, và một cây cầu gỗ cong cong bắc qua hồ là điểm nhấn, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và hoài niệm.

Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây như những lời thì thầm của thiên nhiên, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi, mùi hoa từ vườn cây nhỏ hòa quyện vào nhau, xoa dịu phần nào tâm hồn đang hỗn loạn của Lê An. Cô đi dọc theo lối đi lát đá, bàn tay khẽ lướt qua những tán lá xanh m��ớt. Cô tìm đến chiếc ghế đá quen thuộc dưới gốc cây bàng già, nơi cô và Trần Hạo từng ngồi hàng giờ để trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn bờ sông hiền hòa.

Ngồi xuống ghế, Lê An ngước nhìn về phía bờ sông. Những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bãi đá, tạo nên một âm thanh êm đềm, du dương. Lời thì thầm của thị trấn, những lời bàn tán về sự thay đổi của Trần Hạo, vẫn vang vọng trong đầu cô, khiến trái tim cô nặng trĩu. "Niềm tin của mình... có thật sự là đúng đắn không? Hay tất cả chỉ là ảo ảnh do mình tự vẽ ra?" Cô tự hỏi, ánh mắt xa xăm, đượm buồn. Cô cảm thấy cô đơn và lạc lõng trước "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn giữa cô và anh. Cái gọi là "nếu như ngày đó" đã không còn là một câu hỏi day dứt về quá khứ, mà là một sự chấp nhận đau đớn về hiện tại. Trần Hạo, người cô từng mặc định là một phần của cuộc đời mình, giờ đây dường như đang dần trở thành một người xa lạ.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện. Nguyễn Hoàng Huy. Anh đi ngang qua, ánh mắt vô tình lướt qua Lê An rồi dừng lại. Anh dừng bước, trên tay cầm một cuốn sách cũ. Ánh nắng chiều vàng óng rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ điềm đạm, chân thành. Anh thấy Lê An đang ngồi một mình, gương mặt đượm buồn, khác hẳn với vẻ nhẹ nhõm của ngày hôm qua. Anh không vội vàng lại gần, chỉ đứng đó một lát, như muốn tôn trọng không gian riêng tư của cô. Nhưng rồi, sự lo lắng trong ánh mắt anh đã thắng thế.

"An à, em có chuyện gì không? Trông em có vẻ buồn." Giọng nói của Nguyễn Hoàng Huy trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí Lê An.

Lê An giật mình, quay đầu lại. Đôi mắt cô hơi ướt, nhưng cô cố gắng mỉm cười. "À, chào anh Huy. Em... em không sao đâu ạ, chỉ là đang ngồi hóng mát một chút thôi." Cô khẽ lắc đầu, nhưng Hoàng Huy vẫn kiên nhẫn đứng đó, không rời đi. Ánh mắt anh đầy sự quan tâm và lo lắng chân thành, không có chút tò mò hay dò xét nào. Anh vẫn giữ khoảng cách vừa phải, như muốn chờ đợi cô tự nguyện chia sẻ.

Lê An cảm nhận được sự chân thành từ anh. Sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy lúc này, dù không nói nhiều, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an ủi lạ thường. Anh là một người luôn ở đó, kiên trì, không đòi hỏi, không phán xét. Sự quan tâm thực tế của anh, một cách vô thức, lại càng làm nổi bật sự vắng mặt của Trần Hạo, cả về thể chất lẫn tinh thần. Trong khoảnh khắc đó, Lê An chợt nhận ra rằng, dù trái tim cô vẫn còn những vết hằn của quá khứ, nhưng cô không thể mãi mắc kẹt trong cái "chậm một nhịp" ấy. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ những kỳ vọng xa vời, và mở lòng với những điều thực tế hơn, những điều đang hiện hữu ngay trước mắt cô.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free