Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 283: Khi Kiên Nhẫn Không Còn Đủ
Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ phía xa, cùng tiếng rao hàng quen thuộc của người bán xôi đầu ngõ, đánh thức thị trấn ven sông vẫn còn ngái ngủ. Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt nặng trĩu từ từ mở ra, đối diện với trần nhà quen thuộc. Một đêm trôi qua thật chậm, mang theo bao nỗi niềm trăn trở từ những lời thì thầm ở chợ, từ câu hỏi quan tâm chân thành của Nguyễn Hoàng Huy, và cả từ cái khoảng trống vô hình mà Trần Hạo vô tình tạo nên.
Cô nằm im, lắng nghe nhịp thở đều đều của mẹ ở phòng bên cạnh. Mùi hoa lài thoang thoảng từ chậu cây trước hiên, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, len lỏi vào căn phòng, xoa dịu phần nào tâm trạng rối bời của cô gái trẻ. Lê An cảm thấy một sự mệt mỏi lạ lùng, không phải mệt mỏi thể chất, mà là sự mệt mỏi của trái tim, của tâm hồn. Cô đã kiên nhẫn quá lâu rồi chăng? Hay là, cô đã tự huyễn hoặc bản thân vào một vai trò mà mình không còn muốn đảm nhận nữa: một cô gái cam chịu chờ đợi, một cái bóng lặng lẽ đứng sau lưng người mình yêu, chờ đợi một cái quay đầu, một cái nắm tay, một lời nói dịu dàng mà mãi mãi không tới?
Cô chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy. Bước chân trần chạm xuống sàn nhà mát lạnh, một cảm giác quen thuộc đến gai người. Lê An đi đến bên cửa sổ, hé mở cánh cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Một làn gió sớm se lạnh mơn man da thịt, làm tóc cô bay nhẹ. Khung cảnh thị trấn dần bừng sáng dưới ánh mặt trời non. Con đường đất trước nhà vẫn còn ẩm ướt, in hằn những vết bánh xe đạp của những người đi chợ sớm. Xa xa, dòng sông hiền hòa vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh bình minh lấp lánh như dát vàng. Tất cả đều bình yên đến lạ, chỉ có tâm hồn Lê An là không.
Cô đưa tay ôm lấy vai mình, cảm nhận sự cô độc vây lấy. Mọi thứ xung quanh cô đều đang vận động, đều đang thay đổi, chỉ có cô là vẫn đứng yên, vẫn bám víu vào một điều gì đó đã cũ mòn, đã phai nhạt theo thời gian. Cái tên Trần Hạo, từng là cả thế giới của cô, giờ đây lại mang theo một nỗi đau âm ỉ, một sự thất vọng khó gọi tên. Những lời bàn tán của bà con hàng xóm về sự thay đổi của anh ở thành phố, về những tham vọng mới, những mối quan hệ mới, tuy không trực tiếp nhưng đã đâm sâu vào trái tim cô, làm lung lay những niềm tin cuối cùng.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh giường rung lên nhẹ, kéo Lê An trở về thực tại. Cô thoáng giật mình, một cảm giác vừa mong chờ vừa sợ hãi dâng lên. Là Trần Hạo. Cô biết. Từ những tin nhắn thưa thớt gần đây, cô đã quen với cách anh liên lạc: ngắn gọn, súc tích, mang tính thông báo nhiều hơn là chia sẻ. Cô do dự một lát, rồi cũng đưa tay cầm lấy điện thoại. Màn hình hiện lên dòng tin nhắn từ "Hạo":
"Anh vừa hoàn thành dự án X. Mọi thứ khá tốt. Em ở nhà thế nào?"
Chỉ vỏn vẹn hai câu, chẳng hơn chẳng kém. Không một lời hỏi han sâu sắc về cảm xúc của cô, về những gì cô đã trải qua, về những nỗi buồn mà cô đang gặm nhấm. Anh chỉ thông báo về thành công của anh, và hỏi cô "ở nhà thế nào" một cách chiếu lệ, như một thói quen, một phép xã giao hơn là sự quan tâm thực sự. Lê An đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười chua chát. "Mọi thứ khá tốt" – đối với anh, mọi thứ đều "khá tốt" khi anh đạt được những gì mình muốn. Còn cô, cô "ở nhà thế nào" thì có lẽ không quan trọng bằng thành công của anh.
Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má. Cô vội vàng đưa tay lau đi, không muốn để mình yếu đuối. Nhưng nỗi chua xót vẫn cứ dâng lên, nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nhớ những ngày xưa, khi Trần Hạo còn ở thị trấn, một ánh mắt, một cử chỉ của anh cũng đủ khiến cô ấm lòng. Anh sẽ không bao giờ hỏi cô "em ở nhà thế nào" một cách hời hợt như vậy. Anh sẽ ngồi lại bên cô, lắng nghe cô kể mọi chuyện, dù chỉ là những chuyện vặt vãnh nhất. Anh sẽ nhìn sâu vào mắt cô, và cô sẽ cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ anh, không cần phải nói thành lời. Nhưng giờ đây, giữa họ là một "khoảng cách vô hình" không chỉ được tính bằng dặm đường, mà còn bằng cả những thay đổi sâu sắc trong tâm hồn mỗi người.
Lê An thở dài, đặt điện thoại xuống. Cô không muốn trả lời ngay, không muốn tiếp tục duy trì cái ảo ảnh về một mối quan hệ mà chỉ tồn tại trên những dòng tin nhắn vô hồn. Cô cần một sự quan tâm thực sự, một sự hiện diện cụ thể, chứ không phải là những lời thông báo khô khan từ một thế giới xa lạ mà anh đang sống.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ Lê An vang lên ngoài cửa. Cửa phòng khẽ mở, mẹ cô bước vào, trên tay là một chiếc lược gỗ. Mẹ cô, với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, nhìn cô với ánh mắt tinh tường, đầy yêu thương. Bà thấy rõ vẻ ưu tư trên gương mặt con gái, dù Lê An đã cố gắng che giấu.
"An à, con dậy rồi đó hả? Dạo này con gái mẹ có vẻ hay suy nghĩ. Có chuyện gì cứ nói với mẹ nhé, đừng giữ trong lòng một mình." Giọng mẹ Lê An trầm ấm, dịu dàng, rót vào tai cô như một dòng suối mát lành. Bà ngồi xuống mép giường, đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm của cô.
Lê An quay lại nhìn mẹ, đôi mắt ngấn nước nhưng cô vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Dạ, con không sao đâu mẹ. Con chỉ... hơi mệt thôi ạ." Cô biết mẹ sẽ không tin. Ánh mắt tinh tường của mẹ đã nhìn thấu tất cả, nhưng bà vẫn chọn cách không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng mở lời, để cô tự nguyện chia sẻ.
Mẹ cô khẽ thở dài, tay vẫn vuốt tóc cô. "Mệt thì phải nghỉ ngơi chứ con. Con cứ cố gắng quá sức như vậy thì sao mà khỏe được. Con gái mẹ từ nhỏ đã là đứa ngoan ngoãn, hiền lành, cái gì cũng tự ôm vào lòng. Nhưng con à, có những chuyện, nói ra được sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều."
Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mẹ, từ lời nói chất chứa yêu thương đó. Cô muốn nói, muốn kể cho mẹ nghe về những nỗi lòng của mình, về sự thất vọng, về những lời bàn tán về Trần Hạo, về sự mệt mỏi khi phải kiên nhẫn chờ đợi một người mà dường như đã không còn nhớ đến mình một cách trọn vẹn. Cô muốn hỏi mẹ, liệu cô có nên tiếp tục hy vọng, hay đã đến lúc buông bỏ? Nhưng rồi, những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Cô sợ, sợ rằng khi nói ra, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn, và cô sẽ phải đối mặt với một sự thật đau lòng mà cô vẫn cố gắng né tránh.
"Con... con không sao thật mà mẹ. Có lẽ con chỉ cần ngủ thêm một chút thôi." Lê An nói, giọng khẽ run. Cô cúi đầu, tránh ánh mắt của mẹ.
Mẹ Lê An hiểu ý con gái. Bà không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, đi ra ngoài, để lại cho cô không gian riêng tư. Nhưng trước khi đi, bà vẫn kịp đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Thôi được rồi, con cứ nghỉ ngơi đi. Mẹ xuống làm bữa sáng nhé. Mùi cơm mới nấu thơm lừng rồi đó."
Tiếng bước chân của mẹ xa dần, rồi tiếng lạch cạch từ dưới bếp vọng lên, cùng mùi cơm mới nấu thơm lừng lan tỏa khắp nhà, xua đi phần nào sự lạnh lẽo trong lòng Lê An. Cô lại cầm điện thoại lên, nhìn vào dòng tin nhắn của Trần Hạo. "Anh ấy bận rộn đến mức quên cả hỏi em có ổn không sao? Hay là, anh ấy đã không còn quan tâm đến việc em có ổn hay không nữa rồi?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ cát, liên tục, dai dẳng, không ngừng nghỉ. Cô đã từng tin rằng tình yêu sẽ chiến thắng mọi khoảng cách, mọi thử thách. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu tự hỏi, liệu khoảng cách này có quá lớn, và liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua tất cả, hay chỉ là một ảo ảnh mà cô tự tạo ra để níu giữ một ký ức đẹp đẽ đã không còn tồn tại?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh nắng đã lên cao hơn, rải vàng trên những tán lá xanh mướt. Một ngày mới lại bắt đầu, và cô biết, cô không thể mãi mãi mắc kẹt trong những suy nghĩ cũ kỹ. Cô cần phải bước tiếp, dù không biết sẽ bước về đâu. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ cái hình ảnh "cô gái kiên nhẫn chờ đợi" đó, để tìm kiếm một con đường khác, một bến đỗ khác, nơi cô được quan tâm một cách trọn vẹn, không cần phải chờ đợi mỏi mòn.
***
Buổi chiều, khi ánh nắng đã dần dịu đi, nhuộm một màu vàng nhạt lên vạn vật, Lê An lại tìm đến Công viên "Ký Ức Xanh". Nơi đây, dù chất chứa bao kỷ niệm với Trần Hạo, nhưng cũng là nơi duy nhất cô có thể tìm thấy sự bình yên giữa những ồn ào của cuộc sống và những xáo động trong lòng. Cô đi dọc theo lối đi được lát đá uốn lượn, những tán cây cổ thụ cao lớn tỏa bóng mát rượi, tiếng chim hót líu lo trên cành như những nốt nhạc vui tai, đối lập hoàn toàn với nỗi buồn vẫn còn vương vấn trong tâm hồn cô. Mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi sau cơn mưa đêm qua vẫn còn đọng lại, mang theo một chút hơi lạnh man mát, xoa dịu làn da. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa công viên, cùng tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô đùa ở khu vui chơi, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thị trấn.
Lê An tìm đến chiếc ghế đá quen thuộc dưới gốc cây bàng già, nơi cô và Trần Hạo từng ngồi hàng giờ để trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn bờ sông hiền hòa. Chiếc ghế đá đã nhuốm màu thời gian, rêu phong bám nhẹ, nhưng vẫn giữ nguyên vị trí, như một chứng nhân thầm lặng cho biết bao câu chuyện tình yêu dang dở. Cô ngồi xuống, khẽ chạm tay vào mặt đá mát lạnh. Ánh mắt cô xa xăm nhìn về phía dòng sông, nơi những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bãi đá, tạo nên một âm thanh êm đềm, du dương.
"Niềm tin của mình... có thật sự là đúng đắn không? Hay tất cả chỉ là ảo ảnh do mình tự vẽ ra?" Cô tự hỏi lần nữa, những lời bàn tán về Trần Hạo ở thành phố lại vang vọng trong đầu. Cô cảm thấy cô đơn và lạc lõng trước "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn giữa cô và anh. Cái gọi là "nếu như ngày đó" đã không còn là một câu hỏi day dứt về quá khứ, mà là một sự chấp nhận đau đớn về hiện tại. Trần Hạo, người cô từng mặc định là một phần của cuộc đời mình, giờ đây dường như đang dần trở thành một người xa lạ. Cô không còn tin vào những lời hứa hão huyền, vào những hy vọng mong manh. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi với việc giữ hình ảnh một người con gái kiên nhẫn chờ đợi, mệt mỏi với việc tự lừa dối bản thân rằng anh vẫn còn yêu cô như ngày xưa.
"Em không thể chờ đợi mãi một cái bóng, Hạo ạ. Em cũng cần được quan tâm, được chia sẻ thực sự." Lời nói không thành, chỉ là một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi lồng ngực. Cô nhớ lại cảm giác trống rỗng khi đọc tin nhắn của anh sáng nay, và so sánh với sự ấm áp mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang lại cho cô ngày hôm qua, dù chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt. Anh ấy hiện hữu, anh ấy ở đây, ngay trước mắt cô, và anh ấy quan tâm đến cô bằng những hành động cụ thể, chứ không phải là những lời thông báo vô hồn qua màn hình điện thoại.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện. Nguyễn Hoàng Huy. Anh đi ngang qua con đường lát đá, ánh mắt vô tình lướt qua Lê An rồi dừng lại. Anh dừng bước, trên tay cầm một chai nước mát lạnh vừa mua từ quầy giải khát gần đó. Ánh nắng chiều vàng óng rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ điềm đạm, chân thành. Anh thấy Lê An đang ngồi một mình, gương mặt đượm buồn, khác hẳn với vẻ nhẹ nhõm của ngày hôm qua. Anh không vội vàng lại gần, chỉ đứng đó một lát, như muốn tôn trọng không gian riêng tư của cô. Nhưng rồi, sự lo lắng trong ánh mắt anh đã thắng thế.
"An à, em ra đây hóng mát à? Gió chiều se lạnh thế này, em có thấy lạnh không?" Giọng nói của Nguyễn Hoàng Huy trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí Lê An. Anh vẫn giữ khoảng cách vừa phải, không tiến quá gần, không gây áp lực. "Anh vừa đi qua mua nước, em uống chút cho mát nhé." Anh chìa ra chai nước suối còn ướt hơi sương, mát lạnh.
Lê An giật mình, quay đầu lại. Ánh mắt cô hơi ướt, nhưng lần này, cô không còn cố gắng giấu diếm nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, thấy sự quan tâm chân thành, không chút giả tạo. Một thoáng do dự lướt qua, nhưng rồi, sự mệt mỏi với việc giữ mãi vẻ thờ ơ đã khiến cô đưa ra một quyết định khác. Cô không né tránh. Cô không đẩy anh ra. Thay vào đó, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhỏ, nhưng chân thành hơn bất cứ nụ cười gượng gạo nào cô từng nặn ra trước đây.
"Cảm ơn anh, Huy." Lê An nói, giọng cô khẽ run. Cô đón lấy chai nước từ tay anh, cảm nhận hơi mát lạnh từ vỏ chai truyền vào lòng bàn tay. Nó không chỉ làm dịu cơn khát, mà còn làm dịu đi phần nào sự trống rỗng trong cô. Sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy lúc này, dù không nói nhiều, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an ủi lạ thường. Anh là một người luôn ở đó, kiên trì, không đòi hỏi, không phán xét. Sự quan tâm thực tế của anh, một cách vô thức, lại càng làm nổi bật sự vắng mặt của Trần Hạo, cả về thể chất lẫn tinh thần.
Nguyễn Hoàng Huy thấy cô nhận lấy chai nước, khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ nhõm. Anh ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh cô, vẫn giữ một khoảng cách nhất định, tôn trọng không gian riêng tư của cô. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bàng già, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng nước chảy từ đài phun nước, tất cả như một bản nhạc nền êm đềm cho khoảnh khắc này.
"Em có vẻ hay ra công viên này nhỉ?" Huy khẽ hỏi, giọng điệu thân mật vừa đủ, không quá tò mò. "Anh thấy em ở đây vài lần rồi."
Lê An khẽ gật đầu, vặn nắp chai nước, uống một ngụm nhỏ. "Dạ... đây là nơi em hay đến để suy nghĩ. Cảnh ở đây bình yên, dễ chịu."
"Đúng vậy. Anh cũng thích nơi này." Huy nhìn về phía dòng sông, ánh mắt trầm tư. "Thị trấn mình có nhiều nơi đẹp thật. Anh đi nhiều nơi rồi, nhưng không đâu cho anh cảm giác bình yên như ở đây."
Lê An quay sang nhìn anh. Cô thấy ánh mắt anh chứa đựng một sự điềm đạm, một sự an nhiên mà cô hiếm thấy ở những người khác. Cô cảm nhận được sự chân thành từ lời nói của anh, không có vẻ khách sáo hay xã giao. Một cảm giác tin cậy dần nhen nhóm trong lòng cô.
"Anh Huy... anh ở thị trấn mình lâu chưa ạ?" Lê An khẽ hỏi, bất ngờ với chính mình khi chủ động mở lời.
Nguyễn Hoàng Huy quay lại nhìn cô, nụ cười nhẹ trên môi. "Anh mới về đây được vài tháng thôi. Nhưng anh thấy mình gắn bó với nơi này lắm rồi. Con người ở đây thân thiện, cảnh vật yên bình." Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Lê An, đầy chân thành: "Anh... anh thật lòng muốn làm quen với em, An. Em có thể kể cho anh nghe những gì em đang suy nghĩ được không? Nếu em muốn."
Lời đề nghị của Huy không hề gây áp lực, mà lại mang đến một cảm giác được thấu hiểu, được sẻ chia. Lê An nhìn anh, trong khoảnh khắc đó, cô chợt nhận ra rằng, dù trái tim cô vẫn còn những vết hằn của quá khứ, nhưng cô không thể mãi mắc kẹt trong cái "chậm một nhịp" ấy, không thể mãi mãi níu giữ một ảo ảnh. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ những kỳ vọng xa vời, và mở lòng với những điều thực tế hơn, những điều đang hiện hữu ngay trước mắt cô. Sự quan tâm của Nguyễn Hoàng Huy không phải là một gánh nặng, mà là một điểm tựa, một tia sáng nhỏ giữa màn đêm ưu tư của cô.
Lê An khẽ đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía anh, một nụ cười nhỏ hiện rõ trên môi, không còn chút gượng gạo nào. "Anh Huy... vậy mình đi dạo một vòng nhé?"
Nguyễn Hoàng Huy mỉm cười rạng rỡ. Anh cũng đứng dậy, bước chậm rãi bên cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa phải. "Được chứ, đi thôi."
Họ cùng nhau bước đi trên con đường lát đá uốn lượn của công viên, ánh chiều tà nhuộm vàng lên vai áo, lên mái tóc của cả hai. Tiếng gió xào xạc qua những tán cây, tiếng nước chảy róc rách, tiếng trẻ con cười đùa, tất cả như hòa vào làm một, tạo nên một bản nhạc êm đềm cho một khởi đầu mới, một bước ngoặt nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc đời của Lê An. Cô không biết phía trước sẽ là gì, nhưng cô biết, cô đã không còn đơn độc trên con đường tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Có lẽ, "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã đến lúc phải được chấp nhận, để nhường chỗ cho những điều thực tế hơn, những điều đang hiện hữu, ngay tại đây và bây giờ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.