Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 284: Bến Bờ Nào Cho Em?

Ánh hoàng hôn vàng cam cuối cùng cũng nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời thị trấn ven sông. Lê An bước chân về nhà, cảm giác ấm áp từ nụ cười nhẹ nhõm của Nguyễn Hoàng Huy vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay cô, nơi chai nước mát lạnh vừa truyền hơi lạnh. Anh đã đưa cô về tận cổng, chỉ đứng đó mỉm cười, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa bao điều muốn nói. Sự yên bình mà anh mang lại, khác hẳn với những cơn sóng ngầm trong lòng cô khi nghĩ về Trần Hạo, khiến cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng xen lẫn bối rối khôn nguôi.

Đêm đó, giấc ngủ của Lê An không được sâu. Hình ảnh Trần Hạo, Nguyễn Hoàng Huy, và cả những lời bàn tán xôn xao ở chợ cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô. Mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy bờ sông cũ hiện ra, nơi cô và Trần Hạo từng thề thốt những lời hứa non nớt, nơi *khoảng cách vô hình* giữa họ bắt đầu hình thành, rồi lớn dần theo năm tháng.

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng óng ươm đầy khung cửa sổ phòng Lê An. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ như một bản nhạc dạo đầu cho một ngày mới, nhưng tâm trạng cô lại nặng trĩu. Lê An ngồi dậy, chiếc chăn mỏng trượt xuống vai, để lộ bờ vai gầy guộc. Cô tiến đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm voan, để làn gió mát lành vuốt ve gương mặt. Mùi đất ẩm từ những hạt sương đêm còn đọng trên lá cây, quyện cùng hương hoa nhài thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác, mang theo một nỗi hoài niệm dịu dàng. Cô nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mướt, nơi mẹ cô đã dành bao công sức chăm sóc. Những bông hoa mười giờ rực rỡ khoe sắc dưới nắng, như đang cố gắng xua đi sự u ám trong lòng cô gái trẻ.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, mờ nhạt như một phần của thế giới khác. Lê An hít sâu một hơi, cảm nhận sự tươi mát của buổi sáng. Nhưng rồi, tâm trí cô lại không thể ngừng suy nghĩ. Cô nhớ lại ánh mắt quan tâm đầy chân thành của Huy hôm qua, sự dịu dàng khi anh đặt chai nước vào tay cô, lời hỏi thăm không chút áp đặt. Anh là một dòng chảy êm đềm, nhẹ nhàng len lỏi vào những khoảng trống trong lòng cô. Rồi, như một sợi xích kéo về thực tại khắc nghiệt hơn, cô lại nhớ đến tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo hôm trước, những dòng chữ khô khan, thiếu vắng sự sẻ chia, chỉ mang tính thông báo về lịch trình bận rộn nơi thành phố xa xôi. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng anh vẫn ở đó, nhưng lại quá xa, quá bận rộn để thực sự hiện diện trong cuộc đời cô.

“Bao lâu nữa mình sẽ phải chờ đợi?” Lê An tự hỏi, giọng nói thầm thì đến nỗi chính cô cũng khó lòng nghe rõ. Câu hỏi ấy như một mũi dao khứa vào vết thương lòng đã âm ỉ bấy lâu. Cô đã chờ đợi quá lâu rồi. Chờ đợi những tin nhắn dài hơn, những cuộc gọi thường xuyên hơn, chờ đợi một Trần Hạo của ngày xưa, người từng lặng lẽ quan tâm, người từng là cả thế giới của cô. Nhưng những gì cô nhận lại chỉ là sự thưa dần, ngắn lại, và cuối cùng là một *khoảng cách vô hình* ngày càng lớn, như con sông quê giờ đây đã chảy ra biển lớn, mang theo tất cả những gì anh từng có và rồi chẳng thể quay về nữa. Nỗi mệt mỏi từ việc chờ đợi và những lời bàn tán hôm trước về sự thay đổi của Trần Hạo nơi phố thị cứ len lỏi, gặm nhấm tâm trí cô, khiến cô cảm thấy kiệt quệ.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài cửa, rồi cánh cửa khẽ mở. Mẹ Lê An, bà Nguyễn Thị Tư, bước vào. Trên tay bà là một tách cà phê nóng hổi, mùi cà phê mới pha thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi phần nào sự u uất. Bà Tư nhìn con gái, ánh mắt chất chứa bao nỗi lo lắng của một người mẹ. Lê An của bà, dù đã lớn, vẫn là một đứa trẻ yếu đuối trong mắt bà. Bà thấy rõ sự trầm tư, ánh mắt xa xăm của con gái, biết rằng con bé đang phải trải qua những giằng xé nội tâm sâu sắc.

“Con gái, dậy rồi à?” Giọng bà Tư nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn. Bà đặt tách cà phê xuống bàn cạnh cửa sổ, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lê An. Bàn tay bà chai sần vì những năm tháng lao động vất vả, nhưng lại mang một hơi ấm kỳ lạ, truyền sự an ủi đến tận tâm can. “Con lại đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?”

Lê An khẽ lắc đầu, né tránh ánh mắt mẹ. Cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm. “Dạ không có gì đâu mẹ, con chỉ ngắm cây thôi ạ.”

Bà Tư khẽ cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy thấu hiểu. Bà biết con gái bà đang nói dối, nhưng bà không ép. Bà ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lê An. “An này, con gái đến tuổi rồi, cũng nên có một bến đỗ vững vàng. Mẹ thấy con dạo này cứ buồn buồn, mẹ xót lắm.” Bà ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, lời nói của bà chất chứa cả một đời kinh nghiệm và tình yêu thương vô bờ bến. “Đàn ông thì có người này người kia. Có người thì hoa mỹ, hứa hẹn nhiều, nhưng rồi gió thoảng mây bay. Có người thì chẳng nói năng gì nhiều, nhưng lại hành động, lại ở bên con những lúc con cần. Con phải biết nhìn mà chọn, con ạ.”

Lời nói của mẹ không chỉ là lời khuyên, mà còn là một gánh nặng vô hình đặt lên vai Lê An. Bà Tư không trực tiếp nhắc đến Trần Hạo hay Nguyễn Hoàng Huy, nhưng Lê An hiểu rõ mẹ muốn nói điều gì. Mẹ cô luôn tinh tế như vậy. Bà không bao giờ áp đặt, nhưng mỗi lời bà nói đều khiến cô phải suy nghĩ. Bà đang nói về *khoảng cách vô hình* mà Lê An đã cố gắng lờ đi bấy lâu nay. Bà đang nhắc nhở cô về sự khác biệt giữa lời hứa suông và hành động thực tế. Bà đang gián tiếp đẩy cô về phía một quyết định, một *bến bờ thực sự*.

“Mẹ...” Lê An khẽ thì thầm, cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô quay lại ôm chầm lấy mẹ, vùi mặt vào bờ vai gầy của bà. Hơi ấm từ mẹ, mùi tinh dầu sả chanh quen thuộc từ mái tóc bà, tất cả đều mang đến một sự an toàn, nhưng cũng đồng thời khiến cô cảm thấy mình thật yếu đuối. Cô muốn khóc thật to, muốn trút bỏ hết những giằng xé trong lòng, nhưng rồi cô lại nén lại. Cô không thể mãi là đứa trẻ. Cô phải tự mình đưa ra quyết định cho cuộc đời mình.

Bà Tư vỗ về lưng con gái, nhẹ nhàng xoa mái tóc cô. “Mẹ biết con có nhiều tâm sự. Nhưng con phải biết, mẹ lúc nào cũng muốn con được hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là chờ đợi một điều gì đó mơ hồ, hạnh phúc là những gì con có thể chạm vào, cảm nhận được, ngay tại đây và bây giờ.”

Những lời này của mẹ như một luồng gió mát thổi tan đi lớp sương mù trong tâm trí Lê An. Hạnh phúc không phải là chờ đợi một điều gì đó mơ hồ. Hạnh phúc là những gì cô có thể chạm vào, cảm nhận được, ngay tại đây và bây giờ. Ánh mắt quan tâm của Huy, chai nước mát lạnh anh đưa cho cô, sự yên bình khi sánh bước bên anh… đó chẳng phải là những điều cô có thể chạm vào và cảm nhận sao? Trong khi đó, Trần Hạo, anh là một hình bóng xa xôi, một ký ức mờ nhạt, một lời hứa *chậm một nhịp* mà cô không biết liệu có bao giờ trở thành hiện thực. Cô đấu tranh giữa lòng trung thành với mối tình thanh mai trúc mã đã ăn sâu vào tiềm thức và khao khát được quan tâm, yêu thương một cách hiện hữu. Nỗi sợ cô đơn và sự thất vọng đang dần lấn át lý trí. Cô cảm thấy lòng mình như có hàng ngàn sợi tơ đang giằng xé, mỗi sợi đại diện cho một kỳ vọng, một nỗi nhớ, một sự thật phũ phàng.

Sau bữa sáng, Lê An vẫn cảm thấy lòng mình đầy bộn bề. Cô quyết định ra ngoài, tìm một không gian khác để gột rửa tâm hồn. Thị trấn đang vào giữa trưa, nắng gắt đổ lửa xuống những con đường, khiến không khí trở nên oi ả. Nhưng Lê An lại tìm thấy một ốc đảo bình yên ở quán cà phê quen thuộc của thị trấn. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với giàn hoa giấy rực rỡ che mát lối vào, và những chậu cây xanh mướt được đặt khắp nơi, tạo nên một không gian trong lành, thư thái.

Bước vào quán, Lê An cảm nhận ngay sự mát lạnh từ điều hòa, đối lập hoàn toàn với cái nóng bức bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, giúp cô tạm thời quên đi những suy nghĩ hỗn độn. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế, mang đến một cảm giác ấm cúng, dễ chịu. Cô chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng và ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ.

Lê An mở cuốn sách yêu thích, cố gắng tập trung vào từng dòng chữ. Nhưng dường như tâm trí cô không còn nằm yên một chỗ. Mỗi câu văn, mỗi hình ảnh trong sách đều bị lu mờ bởi những suy nghĩ về Trần Hạo và Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhớ lại khung cảnh công viên chiều hôm qua, nơi cô đã không còn né tránh ánh mắt của Huy, nơi cô đã chấp nhận chai nước lạnh từ tay anh. Khoảnh khắc ấy, cô đã cảm nhận được một sự kết nối chân thật, một sự quan tâm không hề đòi hỏi. Anh không phải là một cơn bão dữ dội, mà là một dòng suối nhỏ, êm đềm, nhẹ nhàng chảy vào cuộc đời cô, mang theo sự ổn định mà cô luôn khao khát.

Đang miên man trong suy nghĩ, một bóng người cao lớn bỗng đứng cạnh bàn cô. Lê An ngước lên, và đôi mắt cô chạm phải nụ cười hiền lành của Nguyễn Hoàng Huy. Anh không vồ vập, không ồn ào, chỉ nhẹ nhàng đặt xuống bàn cô một ly nước ép chanh dây mát lạnh và một đĩa bánh kem nhỏ. Mùi thơm của chanh dây và kem tươi lập tức xộc vào khứu giác cô, đánh thức vị giác.

“Nắng thế này, em ra đây làm gì? Uống chút nước cho mát nhé,” Huy khẽ nói, giọng anh rành mạch, rõ ràng, mang theo một sự quan tâm chân thành, không chút giả tạo. Ánh mắt anh không dò xét, mà chỉ thuần túy là sự lo lắng.

Lê An hơi bất ngờ, nhưng lần này, không còn sự bối rối hay né tránh nữa. Thay vào đó, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và tự nhiên hơn bao giờ hết. “Cảm ơn anh, Huy. Anh chu đáo quá.” Cô đón lấy ly nước, cảm nhận hơi mát lạnh từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Nó không chỉ làm dịu cái nóng bên ngoài, mà còn làm dịu đi phần nào những suy nghĩ đang đốt cháy tâm trí cô.

Nguyễn Hoàng Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa phải, tôn trọng không gian riêng tư của cô. Anh không hỏi cô đang nghĩ gì, cũng không cố gắng bắt chuyện. Anh chỉ ngồi đó, lặng lẽ, như một điểm tựa vững chắc, một sự hiện diện yên bình. Tiếng chim hót líu lo từ cây xanh bên ngoài cửa sổ dường như cũng dịu dàng hơn.

“Em hay đọc sách ở đây à?” Huy hỏi, ánh mắt anh lướt qua cuốn sách trên tay Lê An.

“Dạ, em thích không gian yên tĩnh ở đây,” Lê An đáp, giọng cô cũng trở nên mềm mại hơn. “Anh cũng hay đến đây ạ?”

“Thỉnh thoảng. Anh thích cà phê ở đây, và cũng thích cái không khí này nữa,” Huy nói, nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi. “Công việc của anh bận rộn, nên đôi khi cũng cần một nơi để thư giãn đầu óc.” Anh không nói nhiều về công việc của mình, nhưng Lê An biết anh là một kiến trúc sư trẻ tuổi, mới về thị trấn làm việc cho một dự án lớn. Sự ổn định và tự chủ của anh là điều cô cảm nhận được rõ ràng.

Họ trò chuyện vu vơ, không quá sâu sắc, nhưng lại mang đến cho Lê An một cảm giác dễ chịu lạ thường. Huy không hỏi về Trần Hạo, không nhắc đến những tin đồn, anh chỉ đơn thuần quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô, như thể anh muốn xây dựng một cây cầu nhỏ, vững chắc để nối gần khoảng cách giữa hai người. Lê An nhìn anh, thấy sự điềm đạm, kiên nhẫn trong ánh mắt anh. Anh không hề gấp gáp, không hề đòi hỏi. Anh chỉ ở đó, kiên trì gieo những hạt giống quan tâm, chờ đợi chúng nảy mầm.

Cô so sánh sự hiện diện của Huy với sự vắng mặt của Trần Hạo. Trần Hạo ở xa, anh bận rộn với những hoài bão lớn lao nơi thành phố. Anh gửi những tin nhắn ngắn gọn, mang theo hơi thở của một cuộc sống khác, một thế giới mà Lê An không thuộc về. Anh là một ký ức đẹp, một nỗi tiếc nuối âm ỉ, nhưng anh không phải là hiện tại, không phải là điều cô có thể chạm vào. Còn Huy, anh ở ngay đây, ngay trước mặt cô, mang đến cho cô một ly nước mát, một lời hỏi thăm chân thành, một nụ cười yên bình. Anh là một điểm tựa vững chắc, một bến đỗ an toàn mà cô chưa từng nghĩ đến.

Lê An nhấp một ngụm nước ép, vị chua ngọt mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng. Cô cảm thấy lòng mình dần nhẹ nhõm hơn. Những sợi tơ giằng xé trong lòng cô dường như đang dần được gỡ rối. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông bỏ những kỳ vọng xa vời, những *lời nói không thành* của Trần Hạo, để mở lòng với những điều thực tế hơn, những điều đang hiện hữu ngay trước mắt cô. Sự quan tâm của Nguyễn Hoàng Huy không phải là một gánh nặng, mà là một tia sáng nhỏ giữa màn đêm ưu tư của cô, một lời mời gọi đến một tương lai khác, nơi cô không còn phải sống trong sự chờ đợi vô vọng và đơn độc.

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt và bầu trời bắt đầu chuyển mình sang sắc cam đỏ của hoàng hôn, Lê An rời quán cà phê. Cô không về nhà ngay mà quyết định đi dạo trong công viên thị trấn, nơi cô và Huy đã đi bộ cùng nhau hôm qua. Công viên lúc này đã thưa người hơn, tiếng cười đùa của trẻ con đã vơi bớt, nhường chỗ cho những tiếng chim hót cuối ngày và tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước. Gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng, tạo nên một không khí trong lành, yên bình, nhưng cũng không kém phần hoài niệm.

Lê An bước chậm rãi trên con đường lát đá uốn lượn, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Từng vệt nắng vàng óng cuối cùng cố gắng bám trụ trên những ngọn cây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Cô dừng lại bên một chiếc ghế đá cũ kỹ, nơi cô thường ngồi mỗi khi cần suy nghĩ. Ngồi xuống, cô ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển màu, từ cam sang tím, rồi dần chìm vào màn đêm.

Cô suy nghĩ về cuộc trò chuyện với mẹ sáng nay, về những lời khuyên chân thành của bà. Bà nói rằng hạnh phúc không phải là chờ đợi một điều gì đó mơ hồ, mà là những gì cô có thể chạm vào, cảm nhận được. Và cô cũng suy nghĩ về Huy, về sự ổn định và an toàn mà anh mang lại. Anh không phô trương, không hứa hẹn điều gì to lớn, nhưng sự quan tâm của anh là một dòng chảy liên tục, nhẹ nhàng và kiên định. Nó khác hẳn với Trần Hạo, người bạn thanh mai trúc mã của cô, người đã từng là tất cả của cô. Anh là một phần của quá khứ, là một ký ức đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối. Cái *chậm một nhịp* của anh đã tạo ra một *khoảng cách vô hình* quá lớn, đến mức cô không thể nào với tới được nữa.

“Sự chờ đợi này có đáng không?” Lê An khẽ thì thầm, câu hỏi ấy như vang vọng trong không gian tĩnh lặng của công viên. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một hình bóng xa xôi, một tình yêu đã từng rất gần nhưng lại tuột khỏi tầm tay chỉ vì những *lời nói không thành*. Cô đã từng tin rằng tình yêu sẽ chiến thắng tất cả, rằng chỉ cần cô chờ đợi, Trần Hạo sẽ quay về. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng sự chờ đợi ấy chỉ đang bào mòn chính cô, khiến cô mệt mỏi và cô đơn.

Những lời bàn tán ở chợ, tin nhắn hời hợt của Trần Hạo, sự vắng mặt của anh trong những khoảnh khắc cô cần nhất, và ngược lại, sự hiện diện kiên trì, quan tâm chân thành của Nguyễn Hoàng Huy – tất cả như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí cô. Cô nhận ra sự đối lập rõ ràng giữa hai người đàn ông này. Một người là quá khứ, là mơ ước đã tan vỡ. Một người là hiện tại, là một khả năng cho một tương lai bình yên.

“Hay mình nên tìm một bến bờ thực sự…” Lê An tự nhủ. Bến bờ mà mẹ cô nói đến. Bến bờ mà Huy đang lặng lẽ xây dựng cho cô bằng sự chân thành của anh. Cô chợt nhớ lại cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ đến việc buông bỏ gánh nặng chờ đợi. Đó không phải là sự từ bỏ tình yêu, mà là sự chấp nhận một sự thật, một sự giải thoát cho chính bản thân mình. Cô không thể mãi mắc kẹt trong cái “nếu như ngày đó” của Trần Hạo. Cô cần phải sống cho hiện tại, và cho chính mình.

Lê An thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân đã đè nén cô bấy lâu. Cô ngước nhìn những vì sao lấp lánh đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện trên nền trời tím thẫm. Tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây như một lời thì thầm, một lời động viên. Cô thấy lòng mình dần thanh thản hơn. Một sự giải thoát nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô không còn cảm thấy nặng trĩu hay giằng xé nữa. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ thường, kèm theo một chút hy vọng mới mẻ.

“Huy… anh ấy thật sự tốt…” Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn chút gượng gạo nào, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã đưa ra một quyết định quan trọng cho cuộc đời mình. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết rằng cô không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô đã sẵn sàng mở lòng, đã sẵn sàng bước tiếp.

Lê An đứng dậy, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lãng mạn trên con đường. Cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Một tương lai khác, nơi cô không còn phải sống trong sự chờ đợi vô vọng và đơn độc, dường như đang dần hiện rõ trước mắt cô. Cô bắt đầu hình dung một cuộc sống bình yên, ổn định, với một người đàn ông luôn hiện hữu, luôn ở bên cô. Cô đã chấp nhận *khoảng cách vô hình* giữa mình và Trần Hạo. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải mở cửa trái tim mình cho một *bến bờ thực sự*.

Cô bước đi, nhẹ nhàng hơn, vững vàng hơn. Bóng dáng cô in trên con đường dưới ánh đèn vàng, không còn cô đơn và lạc lõng như trước. Một chương mới trong cuộc đời Lê An đã thực sự bắt đầu, không phải với tiếng thở dài của tiếc nuối, mà với nụ cười nhẹ nhàng của hy vọng và sự chấp nhận.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free