Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 285: Ánh Nắng Mới Nơi Cộng Đồng
Bình minh thức giấc, rải những tia nắng vàng nhạt qua khe cửa sổ, đậu trên sàn gỗ đã cũ kỹ. Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt còn vương chút mệt mỏi sau một đêm trằn trọc. Dù đã đưa ra quyết định vào tối qua, trái tim cô vẫn mang nặng những dư âm của sự giằng xé. Những lời mẹ nói, sự quan tâm chân thành của Nguyễn Hoàng Huy, và cả cái cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ đến việc buông bỏ – tất cả cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như những dòng chảy nhỏ hòa vào nhau, tạo nên một dòng sông cảm xúc miên man.
Cô ngước nhìn trần nhà, hơi thở dài thoát ra khe khẽ. Cảm giác trống rỗng, cô đơn vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng đã không còn nặng nề như trước. Nó giống như một chiếc bóng cũ kỹ, vẫn còn đó, nhưng không còn sức mạnh để níu giữ cô ở lại trong bóng tối. Cô không thể mãi sống trong sự chờ đợi vô vọng, không thể mãi tự hành hạ mình bằng những câu hỏi “nếu như ngày đó”. Cái *chậm một nhịp* của Trần Hạo đã tạo ra một *khoảng cách vô hình* quá lớn, đến mức cô biết mình không còn đủ sức để vượt qua. Những *lời nói không thành* của anh, những buổi hẹn hò thưa thớt, những tin nhắn hời hợt – tất cả đã dần mài mòn đi niềm tin và hy vọng trong cô.
“Phải làm gì đó thôi,” cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến nỗi gần như tan vào không khí buổi sớm. Cô không muốn nằm mãi trên giường, để những suy nghĩ buồn bã tiếp tục xâm chiếm tâm hồn. Cô cần một sự thay đổi, một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống mà cô đã tự tạo ra cho mình trong suốt bao năm qua, khi chỉ biết nhìn về một hướng duy nhất.
Tiếng động nhẹ nhàng từ dưới bếp vọng lên, kèm theo mùi hương thoang thoảng của trà và xôi gấc mới nấu. Mẹ cô đã dậy từ sớm, như mọi ngày. Lê An ngồi dậy, cảm nhận hơi lạnh từ sàn nhà truyền lên bàn chân trần. Cô bước đến cửa sổ, kéo tấm rèm mỏng sang một bên. Bên ngoài, nắng đã lên cao hơn một chút, nhuộm vàng con đường lát gạch và những mái nhà ngói đỏ. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm sau một đêm sương và tiếng chim hót líu lo từ khu vườn cạnh nhà. Một cảm giác trong lành, tinh khôi len lỏi vào từng tế bào, xua đi chút uể oải còn sót lại.
"An à, con dậy rồi hả?" Tiếng mẹ cô cất lên từ cửa phòng, nhẹ nhàng và ấm áp. Mẹ cô, bà Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn còn đen nhánh, nụ cười hiền hậu, ánh mắt luôn tràn đầy sự quan tâm. Bà Mai, người bạn hàng xóm thân thiết của gia đình, cũng đã đến chơi và đang ngồi trò chuyện cùng mẹ dưới bếp.
"Dạ, con mới dậy ạ," Lê An đáp, quay người lại. Cô nhìn mẹ, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn một chút. Mẹ cô luôn là điểm tựa vững chắc, là người duy nhất cô có thể chia sẻ mọi điều mà không cần phải dè dặt.
"Hôm nay thôn mình có tổ chức dọn dẹp, trang trí công viên để chuẩn bị cho lễ hội cuối tuần đấy. Con có muốn ra đó giúp mọi người một tay không? Ra ngoài hít thở không khí trong lành, lại được trò chuyện với bà con, sẽ thấy khuây khỏa hơn nhiều," mẹ cô đề nghị, giọng nói đầy sự thấu hiểu. Bà biết con gái mình đã trải qua những gì, và bà luôn mong muốn Lê An tìm thấy niềm vui, tìm thấy sự bình yên cho riêng mình.
Lê An mỉm cười nhẹ. Buổi dọn dẹp công viên. Đó là một ý hay. Cô cần một cái gì đó để làm, để không phải nghĩ ngợi. "Dạ, con sẽ đi ạ," cô nói, cảm thấy một chút nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Đó không phải là một sự trốn tránh, mà là một cách để cô bắt đầu sống cho hiện tại, bắt đầu mở lòng với những điều mới mẻ.
Cô thay một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần jeans, buộc mái tóc dài lên cao gọn gàng. Hít thở sâu một lần nữa, cô cảm nhận sự thanh thoát đang dần thay thế những gánh nặng. Bước ra khỏi nhà, cô không còn cảm thấy đơn độc. Những tia nắng sớm đậu trên vai, như một lời động viên thầm lặng. Dòng sông phía xa vẫn chảy đều đều, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ như một bản nhạc êm dịu, khẽ nhắc nhở cô về những kỷ niệm đã qua, nhưng cũng đồng thời mở ra một tương lai khác, không còn bị trói buộc bởi cái “nếu như ngày đó”. Cô đã sẵn sàng bước tiếp, nhẹ nhàng và vững vàng hơn.
***
Công viên thị trấn, nơi từng in dấu chân của Lê An và Trần Hạo qua bao tháng năm tuổi thơ, giờ đây rộn ràng hơn bao giờ hết. Giữa buổi sáng, nắng vàng dịu như rót mật xuống những tán cây xanh mướt, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên lối đi. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa dại. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của bà con trong thôn, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và niềm vui.
Lê An bước vào công viên, ban đầu vẫn còn chút ngần ngại. Đã lâu lắm rồi cô mới thực sự hòa mình vào không khí cộng đồng như thế này. Cô nhìn quanh, thấy hàng chục người dân đang tất bật làm việc. Ông Ba, trưởng thôn, với vóc người trung bình, phong thái nghiêm túc nhưng gần gũi, đang chỉ đạo mọi người sắp xếp các chậu hoa. Những nhóm học sinh cấp ba, với những chiếc áo trắng quần xanh đồng phục, hồn nhiên và nhiệt tình, đang giúp dọn dẹp rác thải và quét dọn lối đi.
"An đấy à? Con bé trông gầy đi nhiều quá!" Một giọng nói quen thuộc vang lên. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, đang vẫy tay gọi cô từ phía một luống hoa. Bà mặc một chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, tay vẫn cầm chiếc kéo cắt tỉa cành. "Vào đây giúp bà một tay cho vui con."
Lê An mỉm cười, bước nhanh đến bên bà Mai. "Dạ con chào bà. Con cũng muốn ra ngoài cho khuây khỏa ạ." Cô cảm thấy ấm áp trước sự niềm nở của bà. Bà Mai luôn như vậy, quan tâm và chân thành, không bao giờ hỏi han những điều khiến người khác khó xử.
"Đúng rồi, con gái mà cứ ru rú ở nhà thì buồn lắm. Ra đây mà xem, bà con mình ai cũng hăng hái cả," Bà Mai vừa nói vừa đưa cho Lê An một chiếc xẻng nhỏ. "Con giúp bà xới đất mấy cái chậu hoa này nhé. Đất cứng quá, chắc phải có sức trẻ mới làm nổi."
Lê An nhận lấy chiếc xẻng, cảm thấy bàn tay mình hơi run một chút. Đã lâu rồi cô không làm những công việc chân tay như thế này. Cảm giác đất cát lấm lem trên tay, mùi đất bốc lên khi cô xới tung nó, tất cả đều rất thật, rất gần gũi. Cô bắt đầu làm việc, ban đầu còn chậm chạp, nhưng dần dần, nhịp độ nhanh hơn. Mỗi nhát xẻng, mỗi cử động cơ thể đều giúp cô quên đi những suy nghĩ miên man trong đầu.
Bên cạnh cô, Bà Mai vừa cắt tỉa cành khô, vừa kể những câu chuyện vui về lễ hội sắp tới, về những dự định của thôn. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà Mai hỏi, nhưng không phải bằng giọng điệu thúc giục, mà là một sự quan tâm hồn nhiên, chân thành.
Lê An chỉ mỉm cười nhẹ. "Chuyện đó thì cứ để tùy duyên bà ạ." Lời nói tuy đơn giản, nhưng trong lòng cô, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô không còn cảm thấy áp lực phải tìm kiếm hay chờ đợi một ai đó. Cô muốn tìm thấy sự bình yên trước đã.
Khi làm việc, cô thấy mình dần hòa mình vào không khí xung quanh. Tiếng cười nói ríu rít của nhóm học sinh cấp ba đang treo những chiếc đèn lồng giấy đầy màu sắc lên các cành cây. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ một chiếc loa nhỏ đặt ở góc công viên, phát ra những giai điệu dân ca quen thuộc, càng làm tăng thêm sự ấm cúng. Cô nhìn những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười tươi tắn của mọi người, cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa.
Một lúc sau, một nhóm người đàn ông lực lưỡng đang khiêng một bức tượng đá nhỏ để đặt vào vị trí trung tâm của công viên. Lê An nhìn theo, cảm nhận sự đoàn kết, sự gắn bó của những con người sống ở thị trấn nhỏ này. Họ không chỉ là hàng xóm, mà còn là một gia đình lớn, luôn sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau.
Cô cùng Bà Mai dọn dẹp lối đi, nhổ cỏ dại, và treo những chiếc đèn lồng đơn giản nhưng đẹp mắt lên những cành cây thấp. Mỗi khi một chiếc đèn lồng được treo lên, một tia sáng màu sắc lại bừng lên, tựa như những hy vọng nhỏ bé đang dần được thắp sáng trong lòng cô. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, bớt đi sự nặng nề của những ngày tháng chỉ biết chờ đợi và hy vọng vào một điều xa vời. Đây là một niềm vui giản dị, chân thật, một niềm vui mà cô đã bỏ lỡ bấy lâu nay.
Những muộn phiền về Trần Hạo, về cái *khoảng cách vô hình* giữa hai người, dường như đã lùi lại phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ xa xăm trong tâm trí cô. Cô đang sống cho hiện tại, đang cảm nhận được sự ấm áp của cộng đồng, sự kết nối mà cô đã từng khao khát.
***
Buổi trưa, nắng ấm áp hơn, trời trong xanh không một gợn mây. Công viên đã khoác lên mình một diện mạo mới, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Lê An đã hoàn toàn hòa mình vào công việc. Cô cùng những người trẻ tuổi khác, chủ yếu là các bạn học sinh cấp ba, đang trang trí khu vực trung tâm công viên, nơi sẽ diễn ra các hoạt động chính của lễ hội. Tiếng cười nói của họ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vui tươi, nhộn nhịp.
Một cô bé học sinh cấp ba, với gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt sáng ngời, đưa cho Lê An một chiếc đèn lồng hình hoa sen. "Chị An ơi, cái này treo ở đâu cho đẹp ạ?" cô bé hỏi, giọng nói trong trẻo, hồn nhiên.
Lê An mỉm cười, chỉ dẫn: "Em thử treo lên cành cây kia xem sao, sẽ rực rỡ lắm đấy! Nhớ buộc chắc vào nhé, để gió không thổi bay mất." Cô bé nghe lời, nhanh nhẹn trèo lên một chiếc ghế nhỏ và cẩn thận buộc chiếc đèn lồng. Lê An đứng bên dưới, nâng đỡ cho cô bé, cảm nhận sự hồn nhiên, trong trẻo của tuổi trẻ. Nó khiến cô nhớ về những năm tháng học trò của mình, khi cô và Trần Hạo cũng từng có những buổi chiều vui vẻ như thế này, nhưng tiếc thay, những kỷ niệm đó giờ đây chỉ còn là một phần của quá khứ, của cái “nếu như ngày đó”.
Cô tự tay treo những chiếc đèn lồng khác, cảm nhận chất liệu giấy mềm mại, những họa tiết vẽ tay tinh xảo. Mỗi chiếc đèn lồng là một tác phẩm nghệ thuật nhỏ, mang theo tâm huyết của người làm ra nó. Mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng từ một ngôi chùa nhỏ gần đó bay tới, hòa vào mùi cỏ cây và mùi xôi chè ngọt ngào mà một bà cụ đang bán ở góc công viên.
Giữa lúc cô đang say sưa với công việc, một hình bóng quen thuộc lướt qua tầm mắt cô. Nguyễn Hoàng Huy, với vóc người cao ráo, làn da rám nắng, đang cùng một nhóm thanh niên khác khiêng vác những chậu hoa lớn từ xe tải xuống. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh thẫm đã thấm mồ hôi, nhưng vẫn toát lên vẻ nghiêm túc và trách nhiệm. Anh không nhìn về phía cô, chỉ chuyên tâm làm việc, từng bư��c đi vững vàng, mạnh mẽ.
Lê An khẽ mỉm cười. Một nụ cười không còn chút gượng gạo nào, mà là nụ cười của sự nhẹ nhõm và ấm áp. Sự hiện diện của anh, dù chỉ là thoáng qua và không có bất kỳ tương tác trực tiếp nào, vẫn mang đến cho cô một cảm giác an toàn, một sự bình yên lạ thường. Anh là một phần của cuộc sống nơi đây, một phần của sự ổn định mà cô đang tìm kiếm. Anh không phô trương, không hứa hẹn điều gì to lớn, nhưng sự quan tâm của anh là một dòng chảy liên tục, nhẹ nhàng và kiên định. Nó khác hẳn với Trần Hạo, người đã từng là tất cả của cô, nhưng giờ đây lại trở thành một ký ức đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối, một tình yêu đã tuột khỏi tầm tay chỉ vì những *lời nói không thành*.
Cô quay trở lại với công việc của mình, nhưng trong lòng đã có thêm một tia nắng mới. Cô không còn cảm thấy nặng trĩu hay giằng xé nữa. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ thường, kèm theo một chút hy vọng mới mẻ. Cô đã bắt đầu hình dung một cuộc sống bình yên, ổn định, với một người đàn ông luôn hiện hữu, luôn ở bên cô. Cô đã chấp nhận *khoảng cách vô hình* giữa mình và Trần Hạo. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải mở cửa trái tim mình cho một *bến bờ thực sự*.
Ông Ba, trưởng thôn, đi đến gần chỗ Lê An, mỉm cười hài lòng. "Bà con mình sống là phải có nghĩa có tình. Nhờ có các cháu mà công viên của thôn mình mới đẹp được như thế này." Ông nói, giọng trầm ấm, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào. "Cháu An cũng làm việc rất hăng hái đấy, cảm ơn cháu nhiều nhé."
Lê An lễ phép đáp: "Dạ, con chỉ giúp được chút ít thôi ạ. Con cũng vui khi được cùng mọi người làm đẹp cho thôn mình." Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của ông Ba, và cảm thấy mình thực sự là một phần của cộng đồng này.
Cô lại nhìn thoáng qua Hoàng Huy, anh vẫn đang miệt mài với công việc của mình. Cô thấy anh cười nói với những người thanh niên khác, nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp. Cô nhận ra rằng, dù cô không tìm kiếm, nhưng một *bến bờ* an yên có lẽ đang dần hiện rõ trước mắt cô, không phải ở một nơi xa xôi, mà ngay tại thị trấn ven sông này, nơi cô đã lớn lên.
***
Khi công việc dọn dẹp và trang trí kết thúc, những tia nắng cuối cùng của buổi chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những mái nhà và dòng sông. Ánh hoàng hôn đỏ rực từ phía chân trời, nhuộm hồng cả một khoảng không gian rộng lớn, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, huyền ảo đến nao lòng. Gió nhẹ thổi mát rượi, xua đi cái nóng bức còn sót lại của ban trưa. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông, rì rầm như một lời thì thầm của thời gian.
Lê An cùng Bà Mai tìm một chiếc ghế đá cũ kỹ bên bờ sông để nghỉ ngơi. Xung quanh, những người dân cũng dần tản ra, trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi nhưng đầy ý nghĩa. Tiếng cười nói đã thưa dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và bình yên của buổi chiều tà.
Lê An ngồi xuống, tựa đầu vào vai Bà Mai, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ người phụ nữ lớn tuổi. Mùi hương quen thuộc của dầu gió và mùi vải áo bà ba của bà Mai mang đến cho cô một cảm giác thân thuộc, an toàn. Cô ngước nhìn ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, in bóng lên mặt nước lấp lánh ánh vàng của hoàng hôn. Phía xa, một ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi lặng lẽ bên bàn cờ tướng, đôi khi thở dài một tiếng, tập trung vào ván cờ của mình, biểu tượng của sự bình yên và thong dong của thị trấn. Một người đàn ông đánh cá với làn da rám nắng, đội nón lá, kiên nhẫn thả lưới, ít nói, tập trung vào công việc của mình.
"Con bé An của bà hôm nay vui vẻ hẳn lên rồi đấy!" Bà Mai khẽ vỗ nhẹ vào tay Lê An, giọng nói tràn đầy sự quan tâm. "Trông con bé có da có thịt hơn một chút rồi đấy chứ."
Lê An mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. "Dạ, con cảm ơn bà. Con thấy đỡ mệt hơn nhiều rồi ạ." Cô không nói dối. Từ sâu thẳm trong tâm hồn, cô thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Những muộn phiền về Trần Hạo, về cái *khoảng cách vô hình* đã giày vò cô bấy lâu nay, dường như đã lùi lại phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ xa xăm, mờ nhạt. Chúng không còn khả năng làm tổn thương cô nữa.
Cô nhận ra rằng cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều ý nghĩa khác, rất nhiều niềm vui giản dị mà cô đã bỏ lỡ. Sự gắn kết với cộng đồng, những câu chuyện phiếm của Bà Mai, tiếng cười hồn nhiên của lũ trẻ, và cả sự hiện diện lặng lẽ nhưng ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy – tất cả đã tạo nên một bức tranh mới mẻ, đầy hy vọng trong lòng cô. Cô xứng đáng được tận hưởng những điều đó, xứng đáng được sống một cuộc đời bình yên, không còn bị trói buộc bởi những kỳ vọng đã cũ. Cái “nếu như ngày đó” của Trần Hạo đã không còn là gánh nặng.
Tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây bên bờ sông, như một lời thì thầm, một lời động viên. Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của dòng sông, của cuộc sống. Trong lồng ngực cô, một cảm giác bình yên lan tỏa, một sự thanh thản lạ thường. Nó không phải là sự từ bỏ hay thất vọng, mà là một sự chấp nhận, một sự giải thoát. Cô đã học cách buông bỏ gánh nặng chờ đợi, để đón nhận những giá trị giản dị nhưng chân thật từ cuộc sống hiện tại.
Mở mắt ra, cô nhìn những ánh đèn lồng đã được thắp sáng, lung linh huyền ảo trong màn đêm đang dần buông xuống. Từng ngọn đèn nhỏ, với đủ màu sắc, như những đốm lửa hy vọng, chiếu sáng con đường phía trước. Cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Một tương lai khác, nơi cô không còn phải sống trong sự chờ đợi vô vọng và đơn độc, dường như đang dần hiện rõ trước mắt cô. Cô đã sẵn sàng mở lòng, đã sẵn sàng bước tiếp.
Lê An khẽ tựa đầu sâu hơn vào vai Bà Mai, nở một nụ cười mãn nguyện, cảm thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên. *Bên bờ sông cũ*, nơi từng chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ nhưng cũng đầy tiếc nuối của cô và Trần Hạo, giờ đây đang chứng kiến một Lê An mới, một Lê An đã tìm thấy sự giải thoát. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết rằng cô không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô đã chấp nhận *khoảng cách vô hình* giữa mình và Trần Hạo. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải mở cửa trái tim mình cho một *bến bờ thực sự*.
Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông, tiếng chuông chùa xa xăm, tất cả như hòa vào làm một, tạo nên một bản nhạc ru êm dịu. Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên này. Một chương mới trong cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, không phải với tiếng thở dài của tiếc nuối, mà với nụ cười nhẹ nhàng của hy vọng và sự chấp nhận.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.