Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 286: Lời Chào Từ Một Bến Đỗ
Gió vẫn mơn man thổi, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, lướt qua những tán cây cổ thụ, tạo nên bản hòa ca xào xạc của thiên nhiên. Lê An khẽ mở mắt, ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những ánh đèn lồng rực rỡ sắc màu lại thắp sáng cả một khoảng không, biến công viên nhỏ thành một thế giới cổ tích lung linh. Cô không còn cảm thấy nặng nề, không còn cảm thấy chênh vênh như những ngày tháng trước. Một sự thanh thản lạ lùng đã chiếm trọn tâm hồn cô, như thể những gánh nặng vô hình bấy lâu nay đã được gỡ bỏ, tan biến vào không gian.
Bà Mai khẽ cựa mình, rồi lại vuốt mái tóc Lê An, giọng nói vẫn ngọt ngào như lời ru của bà. “Con bé ngủ gật rồi sao? Mải ngắm cảnh mà quên mất mình đang ở đâu rồi hả?”
Lê An dụi mắt, mỉm cười nhẹ. “Dạ không ạ, con chỉ đang cảm thấy rất bình yên thôi. Lâu lắm rồi con mới được như thế này, bà ạ.” Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự chân thật, không còn chút gượng ép nào. Cái cảm giác được bao bọc, được yêu thương một cách giản dị, không đòi hỏi, không kỳ vọng, đã khiến trái tim cô ấm lại. Mùi dầu gió quen thuộc từ Bà Mai, mùi cỏ cây thoang thoảng sau cơn mưa chiều, mùi hoa lài dịu nhẹ từ vườn hoa gần đó, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng của sự an lành. Những âm thanh của thị trấn cũng dịu đi, tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên bản nhạc đêm, tiếng sóng vỗ rì rầm của *bên bờ sông cũ* vẫn đều đặn, như một nhịp đập của thời gian, của ký ức.
Bà Mai cười hiền, ánh mắt bà cụ long lanh dưới ánh đèn lồng. “Biết vậy là tốt rồi con ạ. Cuộc đời này, không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Nhưng quan trọng là mình biết cách tìm lấy bình yên cho mình, con nhé.” Bà khẽ siết chặt tay Lê An, như muốn truyền thêm hơi ấm và sức mạnh cho cô gái trẻ. “Đừng có lúc nào cũng suy nghĩ nhiều quá mà héo hon cả người. Con gái có thì, phải biết sống cho mình, biết trân trọng những gì mình đang có.”
Lê An gật đầu, lời nói của Bà Mai như thấm vào từng tế bào. Cô đã thực sự buông bỏ được phần nào cái gánh nặng mang tên Trần Hạo, cái *khoảng cách vô hình* mà bấy lâu nay cô cố gắng san lấp trong vô vọng. Cô không còn trách móc, không còn mong chờ, chỉ còn lại sự chấp nhận và một chút tiếc nuối nhẹ nhàng cho những gì đã qua. Cái “nếu như ngày đó” đã trở thành một phần của ký ức, không còn là nỗi ám ảnh. Cô đứng dậy, giúp Bà Mai thu dọn nốt những vật dụng còn sót lại từ gian hàng nhỏ sau buổi họp mặt cộng đồng. Chiếc bàn gỗ đơn sơ, vài ba chiếc ghế nhựa, và những chiếc lồng đèn giấy hình hoa sen chưa kịp cất.
Xung quanh, không khí vẫn còn vương vấn sự vui vẻ, nhộn nhịp của buổi chiều. Dù đã tối, nhưng vài gia đình vẫn nán lại, trẻ con chạy nhảy nô đùa quanh khu vui chơi, tiếng cười giòn tan vang vọng. Một nhóm học sinh cấp ba, vẫn còn mặc nguyên bộ áo trắng quần xanh đồng phục, đang túm tụm lại một góc, vừa cười nói ríu rít vừa chụp ảnh kỷ niệm. Nụ cười hồn nhiên, vô tư của chúng khiến Lê An mỉm cười theo. Cô nhớ lại những năm tháng học trò của mình, những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, những ước mơ và lời hứa hẹn ngây thơ. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Nhưng không sao, cô đã học cách chấp nhận. Cô xứng đáng được hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị, chân thực, không phải là sự chờ đợi mỏi mòn.
“Con bé An nhà mình hôm nay trông rạng rỡ hẳn ra,” Bà Mai tiếp tục, giọng nói trìu mến. “Chắc là nhờ không khí lễ hội đấy nhỉ? Mấy nay thấy con ủ rũ, bà lo lắm.” Bà Mai vừa nói vừa cất gọn những bó hoa sen giấy vào chiếc hộp các tông.
Lê An mỉm cười thật tươi, nụ cười không còn chút gượng gạo nào. “Dạ, con thấy vui lắm ạ. Mọi người ai cũng nhiệt tình, ai cũng muốn góp sức làm cho thị trấn mình đẹp hơn. Con cảm thấy mình là một phần của nơi này, chứ không phải một người đứng ngoài nhìn vào nữa.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Đúng vậy, cô không còn là người đứng ngoài. Cô đã hòa mình vào nhịp sống của thị trấn, tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất. Mùi hương của đất ẩm, của cỏ cây xanh tươi, của hoa, thỉnh thoảng lẫn với mùi kem hay đồ ăn vặt từ các xe đẩy còn vương lại, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, ấm áp. Cô cúi xuống, nhặt một chiếc lá rụng, ngón tay khẽ vuốt ve những đường gân lá. Sự tĩnh lặng của đêm đến không mang theo nỗi cô đơn, mà là một sự bình yên sâu lắng. Cô nhìn xa xăm về phía cầu gỗ bắc qua hồ, nơi ánh đèn lồng phản chiếu lung linh trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lãng mạn. Trong lồng ngực cô, một cảm giác ấm áp, nhẹ nhõm lan tỏa, như thể một cánh cửa mới đang từ từ mở ra, hé lộ một con đường phía trước không còn mịt mờ sương khói.
Khi Lê An đang sắp xếp lại vài bó hoa sen giấy còn sót lại trên chiếc bàn gỗ, tay khẽ vuốt ve những cánh hoa mỏng manh, một bóng người cao ráo bất ngờ xuất hiện từ phía sau, che khuất một phần ánh đèn lồng. Cô hơi giật mình, quay lại thì bắt gặp một nụ cười hiền lành, chân thành. Nguyễn Hoàng Huy, vẫn với vẻ ngoài giản dị nhưng toát lên sự đáng tin cậy, đứng đó, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn đêm, phản chiếu sự quan tâm rõ ràng. Anh không vồ vập, không ồn ào, chỉ nhẹ nhàng tiến đến, như một làn gió mát lành giữa không gian đang dần chìm vào tĩnh lặng.
“An à, em vẫn ở đây à?” Nguyễn Hoàng Huy cất tiếng, giọng nói rành mạch, rõ ràng, mang theo một chút ngạc nhiên và sự ấm áp. “Anh tưởng em về rồi chứ. Buổi họp mặt hôm nay vui nhỉ?” Anh nhìn cô, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, ánh mắt trìu mến.
Lê An ban đầu hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh sau đó cô mỉm cười đáp lại, một nụ cười rạng rỡ hơn hẳn những lần trước. Sự xuất hiện của anh không còn khiến cô bối rối hay tìm cách né tránh. Thay vào đó, một cảm giác ấm áp, dễ chịu len lỏi trong lòng cô. “À, anh Huy. Em giúp bà Mai một chút. Anh cũng ở lại muộn vậy sao?” Cô nói, giọng nhẹ nhàng, ánh mắt có chút bối rối nhẹ nhưng không hề che giấu sự thân thiện. Dường như, mọi rào cản vô hình mà cô tự dựng lên bấy lâu nay đã dần được dỡ bỏ.
Bà Mai, đang loay hoay cất nốt chiếc khăn trải bàn, ngẩng lên nhìn hai người. Nụ cười hiền hậu nở trên môi bà. “Ối chà, chú Huy cũng còn ở đây à? Chú cũng nhiệt tình quá, giúp bà con đến tận khuya.” Bà nói, rồi quay sang nhìn Lê An bằng ánh mắt đầy ẩn ý. “Cháu An nhà bà đúng là có phúc, đi đâu cũng được người ta quan tâm. Mà chú Huy này, chú ghé qua đây cũng tốt, giúp bà An một tay cho mau xong, rồi hai đứa còn về nghỉ ngơi.”
Nguyễn Hoàng Huy gật đầu chào Bà Mai, sau đó quay lại nhìn Lê An, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Anh ghé qua xem bà con thế nào. Thấy mọi người ai cũng vui vẻ, anh cũng thấy ấm lòng. Em làm việc chắc mệt rồi, để anh giúp em một tay nhé?” Anh nói, rồi không đợi Lê An trả lời, anh đã nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy chiếc hộp các tông nặng trịch mà Lê An đang định nhấc lên. Hành động của anh rất tự nhiên, không hề tỏ ra khách sáo hay cố tình. Nó là một sự quan tâm chân thành, thiết thực.
Lê An nhìn anh, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa lạ vừa quen. Lạ vì đã rất lâu rồi cô không nhận được sự quan tâm chu đáo như vậy từ một người đàn ông. Quen vì nó gợi nhớ về một thời thơ ấu, khi Trần Hạo cũng từng là người luôn sẵn lòng giúp đỡ cô mà không cần cô phải lên tiếng. Nhưng sự khác biệt là ở chỗ, Hoàng Huy ở đây, ngay lúc này, trước mắt cô, với nụ cười ấm áp và bàn tay sẵn sàng. Còn Trần Hạo, anh chỉ còn là một ký ức xa xôi, một cái tên thỉnh thoảng hiện lên trên màn hình điện thoại, mang theo những tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một cảm giác được nâng đỡ mà cô không biết mình đã khao khát đến nhường nào.
“Dạ, cảm ơn anh,” Lê An lí nhí nói, ánh mắt cô hơi cụp xuống, che giấu đi chút bối rối. Cô lùi lại một bước, nhường chỗ cho Huy. Anh nhanh chóng cất gọn chiếc hộp vào đúng vị trí, rồi lại quay sang nhìn cô, như thể muốn hỏi xem cô có cần giúp gì nữa không. Bầu không khí giữa họ không còn quá ngượng nghịu, mà trở nên dễ chịu, tự nhiên hơn rất nhiều. Tiếng cười nói của lũ trẻ đã thưa dần, nhưng tiếng côn trùng đêm lại trở nên rõ ràng hơn, như một lời thì thầm của thiên nhiên. Những ánh đèn lồng trên cây cầu gỗ và các lối đi cũng hắt xuống mặt hồ, tạo nên những dải sáng lấp lánh, huyền ảo, xua đi bóng tối thăm thẳm. Lê An cảm thấy được an toàn, một sự an toàn mà bấy lâu nay cô chỉ dám mơ ước. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đã neo đậu, yên bình sau một ngày dài. Trong lòng cô, dường như một cánh cửa đã khẽ mở, không phải là cánh cửa dẫn đến những ký ức đau buồn, mà là cánh cửa của một khởi đầu mới, của một tương lai không còn cô đơn.
Dưới ánh đèn lồng lung linh, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy cùng nhau hoàn tất những công việc cuối cùng. Bà Mai sau khi cất dọn xong cũng xoa tay, mỉm cười nhìn hai người trẻ. “Thôi được rồi, hai đứa cứ từ từ mà làm, bà về trước đây. Già rồi, thức khuya không nổi nữa.” Bà Mai khẽ vỗ vai Lê An, ánh mắt đầy ý tứ. “Nhớ về sớm đấy nhé, con bé. Đừng để bà lo.” Rồi bà quay sang Huy, giọng đầy tin tưởng. “Chú Huy đưa con bé về giúp bà nhé. Trời tối rồi, đi một mình nguy hiểm.”
Nguyễn Hoàng Huy cúi đầu chào Bà Mai, giọng nói chắc chắn. “Dạ, bà cứ yên tâm ạ. Cháu sẽ đưa An về tận nhà.”
Bà Mai mỉm cười mãn nguyện, rồi bước đi, bóng dáng nhỏ bé của bà dần khuất vào màn đêm, chỉ còn lại tiếng dép lẹt xẹt xa dần. Không gian như tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng côn trùng đêm rả rích và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông. Lê An cảm thấy một chút bối rối khi chỉ còn lại hai người, nhưng sự hiện diện của Huy không hề khiến cô khó chịu. Ngược lại, cô cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ, một cảm giác được che chở mà lâu lắm rồi cô không còn cảm nhận được.
Huy quay sang Lê An, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ chân thành, không hề vồ vập. “Em dạo này vẫn khỏe chứ? Thấy em hay giúp bà con ở đây, em vất vả quá.” Anh hỏi, giọng nói ấm áp, đầy sự quan tâm. Anh cúi xuống nhặt vài cánh hoa sen giấy rơi vãi trên nền đất, động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ.
Lê An mỉm cười nhẹ. “Dạ, em vẫn vậy. Cũng không vất vả gì đâu anh, em thích được làm việc cùng mọi người. Mọi người ai cũng tốt bụng, em thấy vui và ý nghĩa hơn nhiều. Anh thì sao, công việc của anh vẫn tốt chứ?” Cô hỏi lại, giọng nói nhẹ nhàng, không còn sự e dè như trước. Đây là lần đầu tiên cô chủ động hỏi về cuộc sống của anh, một dấu hiệu cho thấy cô đang dần mở lòng.
Nguyễn Hoàng Huy bật cười nhẹ. “Anh thì vẫn vậy thôi. Vẫn đi đây đi đó để tìm nguồn hàng, gặp gỡ bà con. Công việc tuy bận rộn nhưng cũng thú vị. Được thấy bà con mình làm ăn khấm khá, anh cũng vui lây.” Anh nói, ánh mắt anh nhìn về phía dòng sông, nơi ánh trăng non đã bắt đầu chiếu sáng, vẽ nên một vệt bạc lấp lánh trên mặt nước. “Nhưng có lẽ, anh thích những khoảnh khắc bình yên như thế này hơn. Được nhìn ngắm thị trấn mình về đêm, được trò chuyện cùng mọi người.”
Lê An lắng nghe, trong lòng cô dấy lên một cảm xúc khó tả. Anh không kể lể về những thành tựu hay áp lực công việc, mà chỉ nói về những điều giản dị, về sự gắn kết với cộng đồng, về những khoảnh khắc bình yên. Điều đó khiến anh trở nên gần gũi, chân thật hơn bao giờ hết. Cô chợt nghĩ về Trần Hạo, về những cuộc điện thoại ngắn ngủi, những câu chuyện gói gọn trong công việc và áp lực thành phố. Một *khoảng cách vô hình* khác lại hiện ra, không phải giữa cô và Huy, mà là giữa Huy và Trần Hạo, giữa hai thế giới, hai cách sống hoàn toàn khác biệt. Và cô nhận ra, cách sống của Huy, sự giản dị và chân thành này, lại là điều cô đang tìm kiếm bấy lâu nay.
“Mà này, trời tối rồi, để anh đưa em về nhé,” Nguyễn Hoàng Huy nói, giọng anh nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng. Anh nhìn cô, ánh mắt như muốn dò hỏi, nhưng cũng đầy sự quan tâm và tin cậy. “Đi một mình không tiện.”
Lê An khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác an toàn và dễ chịu mà lâu rồi cô không cảm nhận được. Không phải là sự yếu đuối, mà là một sự chấp nhận sự quan tâm từ người khác, một cảm giác được bảo vệ. Cô cúi xuống, nhặt nốt chiếc túi xách của mình. Ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc điện thoại trong túi, một ý nghĩ thoáng qua. Đã rất lâu rồi, không còn ai hỏi cô những điều giản dị như vậy, không còn ai chủ động đề nghị đưa cô về khi trời tối. Cái tên Trần Hạo chợt hiện lên, rồi lại nhanh chóng tan biến. Anh đang ở rất xa, trong một thế giới khác, bận rộn với những tham vọng và mục tiêu của riêng mình. Và cô, cô đã không còn mong chờ anh sẽ quay về để hỏi những câu hỏi như thế nữa.
“Dạ, vậy làm phiền anh quá,” Lê An nói, giọng cô khẽ khàng, xen lẫn một chút ngượng ngùng nhưng cũng đầy biết ơn.
Nguyễn Hoàng Huy chỉ mỉm cười, nụ cười hiền lành, ấm áp. Anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ra hiệu cho cô đi trước. Họ cùng nhau bước ra khỏi công viên 'Ký Ức Xanh', nơi ánh đèn lồng vẫn còn lung linh, rực rỡ, chiếu sáng con đường lát đá. Tiếng gió thổi xào xạc qua những hàng cây, tiếng côn trùng đêm rả rích như một bản nhạc nền êm dịu, và mùi hương của đất ẩm, của cỏ cây xanh tươi vẫn vương vấn trong không khí. Lê An bước đi bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy, cảm nhận từng bước chân vững chãi của anh. Trong lòng cô, một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa, một sự thanh thản lạ thường. Cô không biết tương lai sẽ dẫn cô đến đâu, nhưng cô biết rằng, cô đã sẵn sàng mở cửa trái tim mình cho một *bến bờ thực sự*, một nơi không còn sự chờ đợi vô vọng, mà là sự hiện diện chân thành, ấm áp, ngay tại đây và ngay lúc này. Cô đã chấp nhận rằng, có những mối tình, dù sâu đậm đến mấy, cũng chỉ vì *chậm một nhịp* mà lỡ mất cả một đời. Và giờ đây, cô đã sẵn sàng bước tiếp, không còn ngoảnh lại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.