Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 287: Nỗi Buồn Ẩn Giấu Dưới Ánh Đèn Đêm
Ánh trăng non treo mình trên bầu trời đêm xanh thẳm, rải một lớp bụi bạc lên con đường lát đá dẫn ra khỏi công viên 'Ký Ức Xanh'. Lê An bước đi bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy, cảm nhận từng bước chân vững chãi của anh trên nền đất ẩm. Tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng cây cổ thụ, mang theo hơi sương lành lạnh của đêm, nhưng trong lòng cô, một luồng hơi ấm lạ kỳ đang lan tỏa. Nó không phải là ngọn lửa bùng cháy, mà là một đốm than hồng âm ỉ, dịu dàng, xua đi cái lạnh lẽo đã bám víu cô bấy lâu nay.
Cô không biết tương lai sẽ dẫn cô đến đâu, nhưng cô biết rằng, cô đã sẵn sàng mở cửa trái tim mình cho một *bến bờ thực sự*, một nơi không còn sự chờ đợi vô vọng, mà là sự hiện diện chân thành, ấm áp, ngay tại đây và ngay lúc này. Cô đã chấp nhận rằng, có những mối tình, dù sâu đậm đến mấy, cũng chỉ vì *chậm một nhịp* mà lỡ mất cả một đời. Và giờ đây, cô đã sẵn sàng bước tiếp, không còn ngoảnh lại. Bước chân của cô nhẹ nhàng hơn, như trút bỏ được gánh nặng vô hình mà cô đã mang vác suốt những năm tháng qua.
Nguyễn Hoàng Huy không nói gì thêm, anh chỉ đi chậm lại một chút, như thể để cô có đủ thời gian tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy. Mùi hoa nhài từ hàng rào nhà ai đó thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi đất ẩm sau một ngày dài. Họ bước qua những con ngõ nhỏ quen thuộc, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng hai người đổ dài trên mặt đất. Lê An khẽ ngẩng đầu nhìn anh. Anh cao hơn cô một cái đầu, bờ vai rộng và vững chãi. Một cảm giác an toàn bỗng ùa về, không phải sự yếu đuối của người phụ nữ cần được bảo vệ, mà là sự thanh thản của một người tìm thấy điểm tựa.
“Đi thêm một chút nữa thôi là đến đường lớn rồi, anh đưa em về tới nhà nhé?” Huy hỏi, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, không hề có ý vồ vập, chỉ đơn thuần là sự quan tâm.
Lê An khẽ lắc đầu. “Không cần đâu anh. Từ đây về nhà em cũng gần. Hơn nữa…” Cô ngập ngừng, “Hơn nữa, em nghĩ mình nên ghé quán cà phê của chú Nam một lát. Em muốn uống một ly cà phê nóng trước khi về.” Cô không biết tại sao mình lại nói ra điều đó. Có lẽ, cô chỉ muốn kéo dài thêm một chút khoảnh khắc bình yên này, hoặc có lẽ, trong tiềm thức, cô cảm thấy có một điều gì đó chưa được nói ra, chưa được giải tỏa. Cả ngày hôm nay, cô đã cố gắng gồng mình lên để vui vẻ, để hòa nhập, để quên đi những ưu phiền. Nhưng khi màn đêm buông xuống, và đặc biệt là khi đứng cạnh Nguyễn Hoàng Huy, sự mệt mỏi lại bắt đầu len lỏi.
Huy nhìn cô, ánh mắt anh như thấu hiểu. Anh không hỏi lý do, chỉ khẽ gật đầu. “Vậy thì tốt quá. Anh cũng đang muốn tìm chỗ nào đó để ngồi một lát. Chú Nam chắc hẳn chưa đóng cửa đâu.” Anh nói, và họ cùng rẽ vào con đường dẫn đến quán cà phê nhỏ quen thuộc của thị trấn.
Quán cà phê của chú Nam nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, với kiến trúc cổ kính được giữ lại từ thời Pháp thuộc. Tường quét vôi vàng đã ngả màu theo năm tháng, mái ngói rêu phong, và những chậu hoa giấy nở rộ buông rủ từ ban công tầng trên. Ánh đèn vàng hắt hiu từ bên trong, ấm áp như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vọng ra, như lời mời gọi những tâm hồn muốn tìm kiếm sự tĩnh lặng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng thoang thoảng hương hoa nhài từ góc vườn nhỏ của chú Nam, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, quen thuộc đến lạ.
Họ bước vào quán. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, bộ ria mép tỉa gọn gàng và ánh mắt tinh anh, đang đứng sau quầy pha chế, mỉm cười chào đón. “Vẫn vị cũ chứ cháu?” chú hỏi Lê An, giọng nói tự nhiên, thân tình.
Lê An khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cô hơi gượng gạo. “Dạ vâng, chú Nam.”
Huy chọn một góc khuất, nơi có chiếc bàn gỗ nhỏ và hai chiếc ghế mây. Ánh đèn vàng treo lơ lửng phía trên, chiếu sáng vừa đủ để tạo nên sự riêng tư. Họ ngồi đối diện nhau. Lê An đặt túi xách xuống ghế trống, đôi mắt cô lướt qua những bức tranh phong cảnh thị trấn treo trên tường, cố gắng giữ vẻ tươi tắn. Nhưng Nguyễn Hoàng Huy, với sự tinh tế và nhạy cảm của mình, dễ dàng nhận ra đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi, dù cô đã cố gắng che giấu bằng nụ cười.
Chú Nam mang ra hai ly cà phê nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm nồng nàn. “Cà phê đen cho cháu, An. Còn cháu Huy, cháu uống gì nào?”
“Cháu như An vậy chú,” Huy nói, mỉm cười. “Cháu cũng muốn thử vị cà phê mà An hay uống.”
Lê An hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi khẽ mỉm cười. Cô cầm ly cà phê lên, hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay, xua đi cái lạnh se sắt của đêm. Cô khẽ vuốt nhẹ thành ly, như thể tìm kiếm sự trấn an.
“Em có vẻ mệt mỏi hơn em nghĩ đấy, An ạ,” Nguyễn Hoàng Huy lên tiếng, giọng anh trầm ấm, không chút trách móc hay soi mói, chỉ là một lời nhận định nhẹ nhàng. Anh nhìn cô, ánh mắt như muốn dò xét sâu vào tâm hồn cô, nhưng cũng đầy sự cảm thông.
Lê An giật mình, nụ cười trên môi cô chợt cứng lại. Cô vội vàng lắc đầu. “Đâu có, anh. Em vui mà. Hôm nay mọi người ai cũng nhiệt tình, em thấy rất vui. Em đâu có mệt.” Cô nói, giọng điệu có vẻ vội vàng hơn bình thường, như muốn thuyết phục anh, và cả chính mình. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như cố gắng che đi vị chát trong lòng.
Huy mỉm cười nhẹ. “Vui thật. Anh cũng thấy vui khi thấy mọi người gắn kết như vậy. Nhưng đôi khi, những niềm vui lớn cũng cần một khoảng lặng để thấm vào lòng, em ạ. Giống như sau một ngày mưa, ta cần thấy cầu vồng, nhưng cũng cần một đêm tĩnh lặng để hiểu vì sao mưa đã rơi.” Anh nói, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt lên những hạt mưa đêm li ti còn đọng lại trên tán lá. “Em biết không, có những nỗi buồn, nó không hiện rõ trên nét mặt, nhưng lại ẩn sâu trong đôi mắt. Và đôi khi, càng cố gắng che giấu, nó lại càng hiện rõ.”
Lời nói của Huy như một dòng nước mát lạnh dội thẳng vào tâm can Lê An. Cô cảm thấy bất ngờ, không ngờ anh lại tinh tế đến vậy. Cô cứ nghĩ mình đã che giấu rất tốt, đã cười rất tươi, đã hòa nhập rất nhiệt tình. Nhưng ánh mắt của anh, sự nhạy cảm của anh đã nhìn thấu tất cả. Một cảm giác bối rối dâng lên, pha lẫn chút xấu hổ vì bị phát hiện, nhưng cũng là một sự ấm áp lạ thường. Cô vô thức đưa tay lên khóe mắt, như thể muốn lau đi một giọt nước mắt vô hình nào đó. Hành động nhỏ ấy không qua khỏi mắt Huy. Anh khẽ nghiêng người, đưa cho cô một chiếc khăn giấy sạch. “Chắc em mệt rồi,” anh nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, không một chút phán xét. “Cứ thư giãn đi, không cần phải gồng mình lên đâu.”
Lê An nhận lấy chiếc khăn giấy, đầu ngón tay cô khẽ chạm vào tay anh, một thoáng hơi ấm truyền qua. Cô nhìn anh, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Đã bao lâu rồi, không có ai nhìn thấu nỗi buồn ẩn giấu của cô như vậy? Không có ai tinh tế nhận ra sự mệt mỏi phía sau nụ cười gượng gạo? Ngay cả Trần Hạo ngày xưa, dù yêu cô nhưng dường như cũng chưa bao giờ thật sự hiểu được những góc khuất trong tâm hồn cô. Anh ấy bận rộn với những ước mơ, những mục tiêu của riêng mình, và cô luôn cố gắng trở thành hình mẫu mà anh ấy muốn thấy, một người con gái mạnh mẽ, luôn ủng hộ anh. Chính vì vậy, cô đã học cách che giấu những yếu đuối, những nỗi buồn. Và giờ đây, khi Huy, một người đàn ông cô mới quen, lại có thể nhìn thấu cô dễ dàng như vậy, cô cảm thấy vừa ngỡ ngàng, vừa được an ủi. Một *khoảng cách vô hình* lại hiện ra, không phải giữa cô và Huy, mà là giữa sự thấu hiểu của Huy và sự thiếu vắng của nó từ những người cô từng tin tưởng.
Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều vang lên, như một lớp nền êm dịu cho những suy tư chất chứa trong lòng Lê An. Cô đặt chiếc khăn giấy xuống bàn, không dùng đến. Cô không khóc, nhưng đôi mắt cô vẫn cay sè, như thể đã có quá nhiều thứ bị kìm nén. Nỗi buồn không tên cứ lẩn quẩn trong cô, một cảm giác trống rỗng dai dẳng mà cô không thể gọi tên. Nó không phải là nỗi đau đớn dữ dội, mà là một sự trống trải âm ỉ, một sự thiếu hụt mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng những hoạt động cộng đồng, bằng những nụ cười gượng gạo.
Nguyễn Hoàng Huy nhìn cô, ánh mắt anh vẫn kiên nhẫn và đầy thấu hiểu. Anh không ép cô phải nói ra, chỉ đơn thuần là hiện diện, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy sức mạnh. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng, nhưng ánh mắt anh lại rất dịu dàng. Anh không vồ vập, không hỏi han dồn dập, chỉ để cô tự do trong khoảng lặng của chính mình. Sự im lặng giữa họ không hề gượng gạo, mà lại mang một sự thấu cảm sâu sắc, như thể những lời nói không thành lại có thể diễn đạt nhiều hơn cả những câu chữ.
“Có vẻ như em đang cố gắng gánh vác nhiều thứ một mình,” Huy tiếp tục, giọng anh vẫn trầm ấm, như một lời thì thầm. “Anh biết cảm giác đó. Đôi khi, chỉ cần một người lắng nghe thôi cũng đủ rồi. Không cần phải đưa ra lời khuyên, không cần phải tìm giải pháp. Chỉ cần lắng nghe, và để những gánh nặng ấy được chia sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ.” Anh nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không chút dò xét, chỉ là sự chân thành thuần túy.
Lê An ngập ngừng. Cô không biết phải nói gì. Suốt bao nhiêu năm qua, cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ, tự mình gồng gánh. Ngay cả khi Trần Hạo ở bên, cô cũng ít khi chia sẻ những nỗi lòng sâu kín nhất. Cô sợ anh lo lắng, sợ anh thấy cô yếu đuối. Và khi anh rời đi, cô càng khép lòng mình lại. Giờ đây, khi một người đàn ông xa lạ nhưng lại đầy thấu hiểu như Huy mở lời, cô cảm thấy một bức tường vô hình trong lòng cô đang dần sụp đổ.
“Em… em cũng không biết nữa,” Lê An nói, giọng cô nhỏ dần, gần như thì thầm. “Chỉ là… có những lúc em thấy mình lạc lõng, như thể thiếu một điều gì đó mà em không thể gọi tên. Em cố gắng hòa mình vào mọi người, cố gắng tìm niềm vui trong những điều giản dị. Và em đã nghĩ là mình đã ổn rồi. Nhưng… đôi khi, khi mọi thứ lắng xuống, cái cảm giác trống rỗng ấy lại quay về.” Cô dừng lại, ánh mắt nhìn vào ly cà phê đang nguội dần. “Nó không phải là một nỗi buồn cụ thể. Nó giống như một mảnh ghép bị thiếu trong bức tranh cuộc đời em, mà em tìm mãi không thấy.”
Nguyễn Hoàng Huy khẽ gật đầu, đồng cảm. Anh đặt tay lên mặt bàn, cách tay Lê An một khoảng nhỏ. Đó không phải là một cử chỉ ve vãn, mà là một sự hiện diện an ủi, một lời khẳng định rằng anh đang ở đây, ngay bên cạnh cô. “Anh hiểu. Cái cảm giác ấy… nó dai dẳng hơn bất kỳ nỗi đau nào khác. Vì nó vô hình, không thể chạm vào, không thể gọi tên. Nhưng nó có thật, và nó nặng trĩu trong lòng người mang nó.” Anh nói, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự chân thành, không chút toan tính. Lê An nhìn vào mắt Huy, và lần đầu tiên trong một thời gian dài, cô thấy một sự thấu hiểu sâu sắc mà cô đã khao khát bấy lâu. Đó không phải là sự thương hại, mà là sự đồng cảm thực sự, một sự sẻ chia mà không cần phải nói ra quá nhiều lời.
Cảm giác nặng nề trong lòng Lê An như vơi đi một chút. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, như thể một phần gánh nặng đã được san sẻ. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn cô độc. Cô nhận ra rằng, sự quan tâm của Huy không giống với bất kỳ ai trước đây. Nó không mang theo sự đòi hỏi, không có kỳ vọng, chỉ thuần túy là sự cho đi. Trần Hạo ngày xưa cũng quan tâm cô, nhưng sự quan tâm ấy lại gắn liền với những hoài bão của anh, với những lời hứa hẹn về một tương lai xa xôi nơi thành phố. Còn Huy, anh quan tâm cô bằng sự hiện diện, bằng sự thấu hiểu những điều thầm kín nhất trong cô, ngay tại đây và ngay lúc này. *Khoảng cách vô hình* giữa cô và anh ấy không còn, thay vào đó là một sự gần gũi về mặt cảm xúc mà cô chưa từng trải nghiệm.
Ngoài trời, gió đêm thổi mạnh hơn một chút, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thị trấn ven sông khi vào đêm khuya. Tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây sau quán cà phê như bản nhạc nền cho những suy tư miên man của Lê An. Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng giờ đây dường như cũng dịu đi phần nào, nhường chỗ cho một chút ngọt ngào vương vấn nơi cổ họng. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là sự khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ? Liệu cô có thể tin tưởng vào sự ấm áp này, hay nó cũng chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, như bao khoảnh khắc khác trong đời cô?
Huy không để cô phải suy nghĩ quá lâu. Anh khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng bằng một giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định. “Không cần phải nói ra nếu em không muốn, An ạ. Em chỉ cần biết, có những người luôn ở đây, sẵn sàng chia sẻ gánh nặng cùng em. Anh là một trong số đó.” Anh nói, ánh mắt anh vẫn nhìn cô, nhưng lần này, nó không còn dò xét nữa, mà chỉ đơn thuần là sự ủng hộ và tin cậy. “Cuộc sống này, đôi khi ta không cần phải mạnh mẽ một mình đâu. Cho phép bản thân yếu lòng một chút, cho phép bản thân được dựa dẫm một chút, đó không phải là yếu đuối, mà là cách để ta chữa lành. Và anh tin rằng, em xứng đáng được chữa lành, xứng đáng được hạnh phúc.”
Lời nói của Huy như một luồng gió ấm thổi qua tâm hồn đang đóng băng của Lê An. Nó không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một sự động viên chân thành, xuất phát từ trái tim. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác khác lạ so với sự chờ đợi mỏi mòn mà cô đã quen thuộc. Nó là một sự an ủi, một sự chấp nhận mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được. Cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một tảng đá đè nặng bấy lâu nay đã được nhấc bổng.
“Cảm ơn anh, Huy,” Lê An nói, giọng cô nhỏ dần, nhưng lần này, nó chân thành hơn bao giờ hết. Đôi mắt cô không còn vẻ gượng gạo, mà ánh lên một sự biết ơn sâu sắc. “Em… em thực sự không biết nói gì. Em chưa bao giờ nghĩ sẽ có người hiểu em như vậy.” Cô mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn chút che giấu nào. Đó là một nụ cười rạng rỡ, như ánh trăng đêm vừa xuyên qua tầng mây mù, chiếu sáng một cách dịu dàng.
Nguyễn Hoàng Huy đáp lại bằng một nụ cười ấm áp không kém, như một lời hứa không lời, một lời cam kết cho sự hiện diện của anh. Anh không nói gì thêm, chỉ đơn giản là ngồi đó, nhìn cô, và để sự yên bình lan tỏa giữa hai người. Cảm giác ấm áp từ ly cà phê trên tay, cùng với sự ấm áp trong lòng, khiến Lê An cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên đến lạ. Cô nhận ra rằng, có những điều không cần phải nói ra thành lời, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, một sự hiện diện chân thành cũng đủ để xoa dịu những vết thương lòng.
Đêm đã về khuya. Ánh đèn vàng của quán cà phê vẫn hắt hiu, soi rõ những hạt bụi lấp lánh trong không khí. Lê An biết rằng, cô đã tìm thấy một điều gì đó đặc biệt. Một *bến bờ thực sự* không phải là một điểm đến cụ thể, mà là một cảm giác được hiểu, được chấp nhận, được quan tâm một cách chân thành. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu là tất cả, là thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, sự thấu hiểu và sẻ chia cũng có sức mạnh phi thường không kém. Cái tên Trần Hạo chợt hiện lên trong tâm trí cô, rồi lại nhanh chóng mờ đi. Anh ấy vẫn ở rất xa, trong một thế giới khác, bận rộn với những tham vọng và mục tiêu của riêng mình. Và cô, cô đã không còn mong chờ anh sẽ quay về để hỏi những câu hỏi như thế nữa. Cô đã sẵn sàng bước tiếp, không còn ngoảnh lại. Một sự thanh thản lạ thường len lỏi trong lòng Lê An, báo hiệu một khởi đầu mới, một niềm hy vọng mong manh nhưng đầy hứa hẹn, chầm chậm nảy nở trong trái tim cô, như đóa hoa nhài nhỏ bé vừa hé nở trong đêm.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.