Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 288: Những Chạm Nhẹ Tình Cờ

Đêm dần buông xuống thị trấn nhỏ, mang theo sự tĩnh lặng vốn có sau những giờ phút náo nhiệt của buổi hội. Trên con đường làng vắng, ánh đèn vàng hắt hiu từ những ngôi nhà đã lên đèn, hệt như những đốm lửa nhỏ giữ ấm cho từng mái ấm đang say giấc. Lê An trở về nhà, bước chân cô nhẹ bẫng trên con đường quen thuộc, nhưng lòng cô lại không còn nặng trĩu như những đêm trước. Lời nói của Huy, cái cách anh nhìn cô, sự thấu hiểu mà anh dành cho cô, vẫn còn vương vấn đâu đó, như một giai điệu dịu dàng vang vọng trong tâm trí. Cô chạm tay vào cánh hoa nhài trắng muốt vừa hé nở trong đêm, mùi hương thanh khiết thoang thoảng như xoa dịu những ưu tư còn sót lại. Một niềm hy vọng mong manh, tựa như ánh trăng đêm vừa xuyên qua tầng mây mù, đã nhen nhóm trong trái tim cô, báo hiệu một khởi đầu mới, một niềm tin vào một "bến bờ thực sự" không cần phải đi tìm kiếm ở nơi xa xôi nào cả.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên vừa kịp len lỏi qua rèm cửa, đánh thức vạn vật, Lê An đã thức dậy. Cô khoác lên mình chiếc áo bà ba màu lam giản dị, đội chiếc nón lá và xách chiếc giỏ tre quen thuộc, bước ra khỏi nhà. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bàng cổ thụ trước sân như lời chào buổi sáng, và mùi hương hoa nhài đêm qua vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí trong lành. Cô hít căng lồng ngực mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, cảm thấy một sự sảng khoái lạ thường. Bước chân cô hướng về phía Chợ Dân Sinh, nơi mà nhịp sống của thị trấn bắt đầu từ rất sớm.

Khu chợ đã bắt đầu náo nhiệt. Từng sạp hàng chen chúc nhau, những mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ giăng mắc khắp lối đi hẹp. Tiếng rao hàng lảnh lót của chị Bán Rau, tiếng trả giá rôm rả của các bà, các chị, tiếng dao thớt băm chặt lách cách, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh đặc trưng, và cả mùi đất ẩm vương vấn từ những bó rau xanh mướt mới được hái về, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của chợ quê. Lê An khéo léo lách qua đám đông, đôi mắt cô lướt nhanh qua các loại rau củ quả tươi ngon, cố gắng chọn lựa những thứ tốt nhất cho bữa cơm gia đình.

“Của con đây An, rau tươi ngon lắm!” Chị Bán Rau, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền lành, vừa nói vừa nhanh tay gói ghém mớ cải xanh mơn mởn. “Rau nhà chị trồng đó, không thuốc thang gì đâu.”

Lê An mỉm cười nhận lấy túi rau. “Dạ, con cảm ơn chị. Trông tươi thật đó ạ.” Cô cúi xuống nhặt thêm vài củ khoai tây, rồi lại một túi cà chua chín mọng. Mọi thứ cứ chất đầy vào chiếc giỏ tre, khiến nó trở nên nặng trĩu. Khi cô đứng thẳng dậy, chiếc giỏ nghiêng về một bên, khiến cô phải dùng cả hai tay để giữ thăng bằng. “Dạ, nhiều quá con xách không xuể...” Lê An lẩm bẩm, cố gắng sắp xếp lại đồ đạc trong giỏ, một tay giữ chặt quai, một tay đỡ lấy túi cà chua đang có nguy cơ lăn ra ngoài. Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô khẽ thở dốc. Cái nắng sớm tuy dịu nhưng cũng đủ để làm nóng người khi phải chen chúc trong đám đông.

Đúng lúc đó, một bàn tay vững chãi, ấm áp bất ngờ đỡ lấy túi cà chua đang chực rơi. Lê An giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh nắng sớm rọi thẳng vào mắt, khiến cô phải nheo lại. Trước mặt cô là Nguyễn Hoàng Huy, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt quan tâm. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trông thật giản dị và gần gũi.

“An đi chợ về à? Để anh giúp một tay.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên định khó cưỡng. Anh không chờ cô trả lời, đã tự nhiên cầm lấy chiếc giỏ tre nặng trĩu từ tay cô. Hành động đó thật tự nhiên, không một chút khách sáo hay gượng gạo, như thể đó là điều hiển nhiên phải làm.

Lê An bối rối, mặt cô hơi ửng hồng. “À, Huy... anh... sao anh lại ở đây? Cảm ơn anh, phiền anh quá.” Cô nói, giọng hơi lắp bắp. Trong lòng cô dấy lên một cảm giác ngạc nhiên. Đây không phải là lần đầu tiên cô gặp Huy, nhưng việc anh xuất hiện đúng lúc cô đang chật vật, và giúp đỡ cô một cách tự nhiên như vậy, vẫn khiến cô bất ngờ. Cô nhớ lại đêm qua, cái cảm giác ấm áp và bình yên mà anh mang lại. Và giờ đây, anh lại tiếp tục xuất hiện, mang đến sự giúp đỡ thiết thực như một phần của cuộc sống thường nhật.

Huy mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi sự gượng gạo trong cô. “Có gì đâu. Em cứ khách sáo làm gì. Anh cũng đi mua ít đồ thôi mà. Trông em mang nhiều thế này, sao mà đi bộ về được. Dạo này em vẫn khỏe chứ?” Anh hỏi, ánh mắt vẫn trìu mến nhìn cô, không một chút dò xét hay vồ vập.

Họ bắt đầu sóng bước trên con đường làng quen thuộc. Ánh nắng sớm xuyên qua những tán cây cổ thụ già nua, tạo nên những vệt sáng lấp lánh nhảy nhót trên mặt đường lát đá. Những cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm, pha lẫn chút mùi khói bếp từ những ngôi nhà ven đường. Tiếng xe cộ thưa thớt, tiếng còi xe hiếm hoi, tiếng người nói chuyện xa xa, tất cả tạo nên một không gian bình yên, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của chợ.

Huy xách phần lớn túi đồ giúp Lê An. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng hỏi cô về những chuyện vụn vặt trong thị trấn, về công việc của cô ở nhà máy may, hay những kế hoạch sắp tới của anh. Lê An cũng không ngần ngại chia sẻ. Cô kể về những đơn hàng mới, về cô bạn đồng nghiệp vừa sinh em bé, về cái cây khế trước sân nhà vừa ra quả. Những câu chuyện giản dị, không cần phải suy nghĩ hay cân nhắc. Cô cảm thấy thoải mái hơn khi trò chuyện với anh, một sự thoải mái giản dị, không cần cố gắng để tỏ ra mạnh mẽ hay che giấu cảm xúc. Khác hẳn với những cuộc trò chuyện trước đây, khi cô luôn phải tìm cách giữ kẽ, tìm cách nói những điều Trần Hạo muốn nghe, hoặc cố gắng giải mã những điều anh không nói. Với Huy, mọi thứ thật nhẹ nhàng, như dòng sông chảy êm đềm trước mặt.

“Dạo này công việc của anh vẫn ổn chứ?” Lê An hỏi, quay sang nhìn anh. Cô nhận ra rằng, từ khi Trần Hạo rời đi, cô ít khi hỏi han ai đó về công việc của họ một cách thật lòng như vậy.

Huy gật đầu. “Cũng tạm ổn em ạ. Anh đang có một dự án nhỏ ở làng bên, về việc hỗ trợ bà con nông dân áp dụng kỹ thuật mới vào trồng trọt. Hy vọng sẽ giúp ích được nhiều.” Anh nói, ánh mắt ánh lên vẻ nhiệt huyết. “Cũng may là thị trấn mình, và các làng xung quanh, vẫn còn nhiều tiềm năng để phát triển.”

Lê An lắng nghe anh nói, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ thầm kín. Huy không nói những điều to tát về tương lai xa vời, cũng không hứa hẹn những điều viển vông. Anh chỉ nói về những điều gần gũi, những dự định thiết thực mà anh đang nỗ lực thực hiện, ngay tại thị trấn này, ngay trong cuộc sống của những người dân xung quanh. Sự khác biệt giữa Huy và Trần Hạo càng lúc càng rõ ràng trong tâm trí cô. Trần Hạo, với những hoài bão lớn lao nơi thành phố xa xôi, luôn là một hình ảnh mơ hồ, xa cách. Anh như một vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm, đẹp đẽ nhưng khó chạm tới. Còn Huy, anh như ánh nắng ban mai, rạng rỡ và ấm áp, hiện hữu ngay bên cạnh cô, cùng cô đi qua từng con đường, từng góc phố quen thuộc.

Cô nhớ lại những lần Trần Hạo kể về công việc của anh, về những dự án lớn ở thành phố. Lúc đó, cô luôn cố gắng tỏ ra hiểu biết, tỏ ra hứng thú, nhưng thực tâm, cô vẫn cảm thấy một *khoảng cách vô hình* giữa hai người. Những lời nói của anh về những tòa nhà chọc trời, những con số khô khan, hay những cuộc họp căng thẳng, dường như chỉ khiến cô cảm thấy mình càng nhỏ bé và lạc lõng. Cô không thuộc về thế giới đó, và anh cũng không thực sự thuộc về thế giới của cô nữa.

Với Huy thì khác. Anh nói về cây lúa, về con cá, về những thửa ruộng. Anh nói về những điều mà cô có thể hình dung, có thể chạm vào. Anh nói về sự gắn kết với quê hương, về việc xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn ngay tại nơi chôn rau cắt rốn. Sự quan tâm của anh không chỉ dừng lại ở những lời nói ngọt ngào, mà nó được thể hiện qua những hành động cụ thể, qua sự hiện diện của anh trong cuộc sống thường nhật của cô. Anh không cần phải hứa hẹn về một tương lai xa xôi, bởi vì anh đang ở đây, ngay trong hiện tại của cô.

“Vậy là anh sẽ ở lại thị trấn lâu dài sao?” Lê An hỏi, câu hỏi bật ra một cách tự nhiên mà không cần suy nghĩ.

Huy quay sang nhìn cô, nụ cười vẫn thường trực trên môi. “Có lẽ là vậy, An ạ. Anh nghĩ mình sẽ tìm thấy nhiều điều ý nghĩa hơn khi được làm việc ở quê hương mình. Hơn nữa,” anh ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua cô rồi dừng lại ở phía xa xăm, “cũng có nhiều điều ở đây níu giữ anh lại.” Anh không nói rõ đó là điều gì, nhưng Lê An cảm nhận được một ý nghĩa sâu xa hơn đằng sau câu nói ấy. Cô không hỏi thêm, chỉ khẽ mỉm cười.

Đến cổng nhà Lê An, Huy đặt chiếc giỏ tre xuống đất một cách nhẹ nhàng. “Tới nơi rồi. Em vào nhà đi nhé. Anh cũng phải đi đây.”

“Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy,” Lê An nói, ánh mắt cô đầy vẻ biết ơn. “Phiền anh quá.”

“Đã bảo không có gì mà,” Huy lắc đầu, nụ cười vẫn ấm áp. “Khi nào có việc gì cứ gọi anh nhé.” Anh nói rồi quay người bước đi, dáng vẻ nhanh nhẹn, hòa vào ánh nắng sớm của con đường làng.

Lê An nhìn theo bóng anh, lòng cô ngập tràn một cảm xúc khó tả. Nó không phải là tình yêu sét đánh, mà là một sự ấm áp từ từ lan tỏa, một cảm giác an toàn và tin cậy mà đã từ rất lâu rồi cô không còn cảm nhận được. Một khoảnh khắc nào đó, cô chợt nghĩ đến Trần Hạo, nghĩ đến những lời hứa hẹn ngày xưa, những lời nói không thành. Nếu như ngày đó, Trần Hạo cũng ở đây, cũng giúp đỡ cô những việc nhỏ nhặt như thế này, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến. Hiện tại, có một người đang ở đây, ngay trước mắt cô, bằng xương bằng thịt, bằng những hành động cụ thể.

Buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Lê An đang tỉ mẩn sửa lại hàng rào gỗ bị hỏng nhẹ trước sân nhà. Một vài thanh gỗ đã bị mối mọt gặm nhấm, lung lay theo mỗi cơn gió. Cô cẩn thận dùng búa đóng lại từng chiếc đinh, nhưng có vẻ nó không chắc chắn như cô mong muốn. Bên cạnh, Bà Mai, hàng xóm thân thiết, đang tưới những chậu hoa dạ yến thảo rực rỡ sắc màu. Mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, bà thi thoảng liếc nhìn sang phía Lê An với ánh mắt đầy suy tư. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu đợi chờ của cô gái nhỏ này.

“Con bé An nhà mình khéo tay thật,” Bà Mai cất tiếng, giọng nói hiền từ. “Cái hàng rào này mà con tự s���a được thì giỏi quá.”

Lê An mỉm cười. “Dạ, cũng chỉ là làm tạm thôi bà ạ. Con không quen làm mấy việc này lắm.”

Đúng lúc đó, Nguyễn Hoàng Huy lại đi ngang qua. Anh vừa đi làm về, trên người vẫn còn vương mùi đất và nắng gió. Ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại ở Lê An và Bà Mai. Thấy Lê An đang loay hoay với hàng rào gỗ, anh không chần chừ dừng lại, đặt chiếc xe đạp xuống bên cạnh hàng cây trứng cá.

“An đang sửa gì thế? Có cần anh giúp không?” Giọng anh vang lên, trầm ấm và gần gũi.

Lê An giật mình, quay lại. Lại là Huy. Một lần nữa, anh lại xuất hiện đúng lúc cô đang cần sự giúp đỡ, dù chỉ là một việc nhỏ. “À, Huy... anh lại đi qua đây à? Không sao đâu, em làm được mà.” Cô nói, trong giọng nói có chút ngượng ngùng, nhưng cũng pha lẫn sự vui vẻ không giấu được. Cô cảm thấy thật kỳ lạ. Từ bao giờ mà việc gặp anh lại trở thành một điều quen thuộc đến thế?

Huy không đợi Lê An từ chối. Anh đặt chiếc xe đạp xuống, tự nhiên bước đến. “Để anh xem nào. Sửa hàng rào này mà không chắc chắn thì gió to lại đổ mất.” Anh nhìn qua hàng rào, rồi lấy một chiếc búa nhỏ và mấy chiếc đinh từ chiếc túi đồ nghề nhỏ gọn anh luôn mang theo bên mình. Anh bắt tay vào giúp cô sửa hàng rào một cách thành thạo. Từng nhát búa anh gõ đều dứt khoát, từng chiếc đinh được đóng chặt vào thanh gỗ một cách chắc chắn. Đôi tay anh thoăn thoắt, đầy kinh nghiệm.

Lê An đứng nhìn anh, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp: vừa ngạc nhiên, vừa ngại ngùng trước sự chu đáo và nhiệt tình của anh, nhưng cũng có một sự ấm áp khó tả lan tỏa trong lồng ngực. Anh không hỏi han nhiều, không nói những lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là hành động. Sự hiện diện của anh, sự giúp đỡ của anh, thật rõ ràng và hữu hình. Nó không giống như những lời hứa hẹn xa vời hay những cử chỉ quan tâm thầm lặng của một người đã từng khiến cô chờ đợi mỏi mòn.

Bà Mai mỉm cười nhìn họ, ánh mắt bà tinh tường nhận ra điều gì đó đang nảy nở. Bà khẽ lắc đầu, nụ cười càng thêm hiền hậu. “Thằng Huy tốt bụng thật, cứ như người nhà vậy.” Bà thầm nghĩ. Bà đã thấy nhiều chàng trai đến rồi đi trong cuộc đời Lê An, nhưng chưa ai mang lại cho cô gái này một sự bình yên và thực tế như Nguyễn Hoàng Huy. Cái cách anh xuất hiện trong cuộc sống của Lê An, không ồn ào, không vồ vập, mà cứ như một dòng nước mát lành, nhẹ nhàng thấm vào mảnh đất khô cằn.

Lê An chợt nhớ đến lời của Huy đêm qua: "Cuộc sống này, đôi khi ta không cần phải mạnh mẽ một mình đâu. Cho phép bản thân yếu lòng một chút, cho phép bản thân được dựa dẫm một chút, đó không phải là yếu đuối, mà là cách để ta chữa lành." Lời nói ấy, cùng với hành động của anh lúc này, khiến cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể dễ dàng dựa dẫm vào ai đó như vậy. Cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi chuyện, quen với sự cô đơn trong những quyết định.

Hoàng hôn dần tắt, để lại những vệt màu tím hồng cuối cùng trên bầu trời. Hàng rào gỗ đã được sửa xong, chắc chắn và ngay ngắn. Huy phủi tay, mỉm cười nhìn thành quả của mình. “Xong rồi đó, An. Giờ thì không sợ gió bão nữa nhé.”

“Cảm ơn anh, Huy,” Lê An nói, giọng cô chân thành. “Anh giúp em nhiều quá.” Cô nhìn anh, rồi lại nhìn hàng rào, cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc. Một cành hoa nhài trắng muốt, vừa hé nở trên giàn hoa gần cổng, khẽ đưa hương thoang thoảng trong gió đêm, như một lời thì thầm dịu dàng của thiên nhiên.

Huy chỉ mỉm cười đáp lại, ánh mắt anh vẫn dịu dàng và kiên định. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là ở đó, hiện diện. Sự hiện diện ấy không cần phải lớn lao, không cần phải hoành tráng, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu những vết thương lòng của cô một cách chậm rãi, từng chút một. Lê An nhìn anh, lòng cô ngập tràn một sự bối rối ngọt ngào. Cô vẫn còn nhớ Trần Hạo, vẫn còn những tiếc nuối về "nếu như ngày đó", về một mối tình đã "chậm một nhịp". Nhưng giờ đây, trước mặt cô là một hiện thực khác, một sự quan tâm hiện hữu, chân thành, đang từng bước len lỏi vào cuộc sống của cô. Cô không biết liệu đây có phải là sự khởi đầu của một điều gì đó sâu sắc hơn, hay chỉ là những khoảnh khắc ấm áp thoáng qua. Nhưng có một điều chắc chắn, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Và cái tên Trần Hạo, tuy vẫn còn đó, nhưng đã lùi xa hơn một chút, nhường chỗ cho một hình bóng khác, rõ ràng hơn, gần gũi hơn, như ánh đèn vàng hiu hắt soi rõ những hạt bụi lấp lánh trong không khí, nhưng cũng đủ để dẫn lối cho một khởi đầu mới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free