Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 290: Dấu Chân Ấm Áp Giữa Lặng Câm

Cánh cửa khép lại, khép lại một phần quá khứ, mở ra một đêm mới, một con đường mới, mà cô không còn đơn độc bước đi nữa.

***

Lê An bước chân đến công viên thị trấn khi ánh chiều vàng đã bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho sắc cam tím của hoàng hôn. Không khí cuối ngày trở nên trong lành và dễ chịu hơn hẳn cái oi ả ban trưa. Công viên, thường ngày tĩnh lặng, nay lại rộn ràng hơn với tiếng cười nói của một nhóm người trẻ tuổi – những gương mặt quen thuộc từ quán cà phê chú Nam, và cả những người cô chưa từng gặp. Ánh đèn vàng ấm áp từ những cột đèn cao áp vừa được bật lên, đổ bóng dài trên những lối đi lát gạch cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh vừa thân thuộc vừa lãng mạn. Mùi cỏ ẩm sau một ngày nắng, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của những khóm hoa dạ lý hương ven đường, len lỏi trong không khí, khẽ khàng xoa dịu những bối rối còn vương vấn trong lòng Lê An.

Cô nhìn quanh, tìm kiếm Mai và Huy. Ngay lập tức, một dáng người cao ráo, quen thuộc vẫy tay chào cô từ phía một chiếc ghế đá lớn dưới gốc cây cổ thụ. Đó là Huy. Anh đang sắp xếp những chiếc bánh ngọt và mấy chai nước suối lên một tấm bạt trải dưới đất, trông thật chu đáo. Mai ngồi bên cạnh, đang hí hửng trò chuyện với một cô gái khác. Lê An bước đến, cảm thấy một chút ngại ngùng, nhưng nụ cười tươi tắn của Mai và ánh mắt ấm áp của Huy khiến sự bối rối tan đi phần nào.

"An đến rồi! Lại đây ngồi chung cho vui," Mai nói nhanh, giọng cao, kéo tay cô ngồi xuống cạnh mình. "Huy chuẩn bị chu đáo lắm đó nha, nhìn xem, đủ cả bánh trái nước non."

Lê An khẽ cười, ánh mắt chạm phải Huy. Anh vẫn vậy, nụ cười chân thành, rành mạch. "Em đến là tốt rồi. Ngồi đây, chỗ này thoáng mát hơn." Anh vừa nói vừa dịch người, nhường thêm không gian cho cô, rồi đưa cho cô một chai nước mát. "Đi đường có mệt không?"

Sự quan tâm ấy, dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, lại khiến Lê An cảm thấy ấm áp đến lạ. Nó không phải là thứ tình cảm vồ vập, cuồng nhiệt, mà là một sự chu đáo thầm lặng, như một dòng nước mát thấm dần vào tâm hồn cô. Cô khẽ lắc đầu: "Em không sao. Cảm ơn Huy nhiều." Đôi má cô ửng hồng một chút, một cảm giác bối rối nhẹ nhàng lan tỏa.

Nhóm bạn nhanh chóng hòa vào những câu chuyện phiếm, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp một góc công viên. Lê An, vốn là người ít nói, cũng dần thả lỏng mình hơn khi nghe Mai kể những câu chuyện hài hước về cuộc sống ở thị trấn, hay khi một vài người bạn khác chia sẻ về công việc, dự định. Huy luôn ở gần cô, không quá sát sao nhưng đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh. Khi có ai đó hỏi cô điều gì, anh sẽ khẽ quay sang nhìn cô, như một lời động viên vô hình. Khi nhận thấy làn gió đêm bắt đầu se lạnh, anh không hỏi mà đã tự động đứng dậy, đi đến chỗ chiếc túi xách, lấy ra một chiếc khăn choàng mỏng rồi nhẹ nhàng khoác lên vai cô.

"An có lạnh không? Gió đêm ở đây hơi mạnh đó." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm thật lòng.

Lê An giật mình, hơi bất ngờ. Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét thanh tú và ánh mắt dịu dàng. "Em… em không sao đâu. Cảm ơn Huy." Cô cảm nhận được hơi ấm từ chiếc khăn choàng, không chỉ từ vật liệu mềm mại mà còn từ tấm lòng của người đã khoác nó cho cô.

Mai, ngồi bên cạnh, không bỏ lỡ khoảnh khắc nào. Cô nàng khẽ nháy mắt với Lê An, rồi nói với giọng điệu nửa trêu chọc nửa ngưỡng mộ: "Này An, có người quan tâm thế này còn gì bằng! Sướng nhé!"

Lê An chỉ cười nhẹ, hơi ngượng, cúi đầu xuống một chút. Cô biết Mai chỉ muốn chọc ghẹo, nhưng lời nói ấy lại vô tình chạm đến một suy nghĩ sâu kín trong lòng cô. Cô đã bao lâu rồi không nhận được sự quan tâm chân thành và hiện hữu đến thế này? Những ký ức về Trần Hạo, về những buổi tan học chung đường, về những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh ngày xưa, chợt ùa về. Nhưng những ký ức đó, dẫu đẹp đẽ, lại quá xa xôi, quá đỗi mong manh, như một giấc mơ mà cô không thể chạm tới. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo ngày càng lớn, và những lời nói không thành của anh giờ đây đã trở thành một phần của quá khứ không thể thay đổi. Huy thì khác, anh ở đây, ngay lúc này, với sự ấm áp và chu đáo mà cô có thể cảm nhận được bằng cả trái tim.

"Mai đừng có trêu An nữa," Huy cười nhẹ, giọng nói rành mạch nhưng không hề có ý trách móc. Anh quay sang Lê An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "An cứ ngồi thoải mái đi, có gì cứ nói với Huy."

Lê An gật đầu, lòng cô khẽ rung động. Cô nhìn ngắm những ánh đèn lung linh trong công viên, nghe tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và cảm nhận sự ấm áp của chiếc khăn choàng trên vai. Một cảm giác yên bình, an toàn dần bao trùm lấy cô, một cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cô đã học cách để bản thân mình được đón nhận, được chăm sóc. Có lẽ, "chậm một nhịp" của Trần Hạo đã mở ra một con đường khác cho cô, một con đường mà trên đó, có một người đang kiên nhẫn bước đi cùng cô.

***

Khi ánh trăng đã lên cao, nhuộm bạc cả không gian, nhóm bạn cũng dần giải tán. Tiếng cười nói thưa dần, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích trong đêm, và tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những tán cây. Huy ngỏ ý muốn đưa Lê An và Mai về nhà. Mai vui vẻ đồng ý, còn Lê An thì hơi do dự, nhưng rồi cô cũng không từ chối. Ba người bước đi trên con đường quen thuộc của thị trấn, ánh đèn đường mờ ảo hắt lên những bóng cây đổ dài.

"Hôm nay vui quá An nhỉ?" Mai nói nhanh, giọng vui vẻ. "Lâu rồi mình mới được ra ngoài chơi thoải mái như vậy đó."

Lê An khẽ gật đầu, cảm nhận làn gió đêm mát mẻ mơn man qua mái tóc. "Ừ, vui thật. Cảm ơn Huy đã mời mọi người nhé."

"Có gì đâu, mọi người vui là Huy cũng vui rồi," Huy đáp lại, giọng anh vẫn trầm ấm và chân thành. Anh đi ngay cạnh Lê An, đôi khi khẽ liếc nhìn cô, như muốn chắc chắn rằng cô vẫn ổn.

Khi đến ngõ nhà Mai, cô nàng vẫy tay chào tạm biệt, không quên nháy mắt đầy ẩn ý với Lê An: "Vậy thôi nha, tớ vào đây. Huy nhớ đưa An về đến tận nhà đó!"

Huy chỉ cười, còn Lê An thì khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Cô biết Mai đang cố tình trêu chọc, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác vừa ngại ngùng vừa... dễ chịu.

Đoạn đường từ nhà Mai đến nhà Lê An không quá xa, nhưng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, nó lại dường như dài hơn. Tiếng bước chân của hai người khẽ khàng trên nền đất ẩm, xen lẫn với tiếng côn trùng đêm. Mùi hoa ngọc lan từ vườn nhà ai đó thoang thoảng trong gió, mang theo một chút hoài niệm.

"Đến đây rồi," Huy nói khi họ dừng lại trước cổng nhà Lê An. "Để Huy giúp em một tay." Anh định giúp cô mở cổng, nhưng Lê An đã nhanh hơn.

"Thôi, không cần đâu Huy, em làm được mà," Lê An nhẹ nhàng nói, nhưng Huy đã khẽ đưa tay ra, giữ lấy cánh cổng bị kẹt một chút.

"Có gì đâu, đàn ông con trai mà." Anh vừa nói vừa dùng sức đẩy nhẹ, cánh cổng cũ kỹ kêu kẽo kẹt rồi mở ra dễ dàng hơn. Anh còn cúi xuống, kiểm tra cái chốt cửa có vẻ hơi lỏng. "Chốt cửa này có vẻ hơi yếu, mai mốt em nên nhờ ai đó sửa lại cho chắc chắn hơn nhé."

Hành động nhỏ bé ấy, một lần nữa, khiến Lê An cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là một sự quan tâm thiết thực, không phô trương, nhưng lại vô cùng đáng quý. Nó khác xa với những "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" mà cô đã từng trải qua. Cô nhìn Huy, ánh mắt cô ánh lên một sự biết ơn chân thành.

"Cảm ơn Huy nhiều lắm," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng. "Hôm nay em rất vui."

Huy mỉm cười, nụ cười ấy dưới ánh trăng càng thêm phần dịu dàng. "An vui là Huy vui rồi. Thôi, em vào nhà nghỉ ngơi đi. Đêm rồi."

Đúng lúc đó, cánh cửa nhà Lê An khẽ mở. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của cô, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang đứng đó. Bà mặc chiếc áo bà ba quen thuộc, đôi mắt tinh tường nhìn hai người.

"Thằng Huy tốt bụng quá, cảm ơn cháu nhé!" Bà Mai cất tiếng nói tự nhiên, nhưng ánh mắt bà lại chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể bà đã chứng kiến mọi chuyện mà không cần phải ở đó. "Con bé An nhà mình cũng cần có người đưa đón chứ, con gái con lứa đi đêm một mình sao yên tâm được."

Lê An hơi bối rối, cúi đầu xuống một chút. "Bà Mai cứ nói quá," cô khẽ nói.

Huy chỉ cười, không đáp lời Bà Mai, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên vẻ hài lòng. "Dạ, không có gì đâu bà. Cháu đưa An về là đúng rồi ạ." Anh quay sang Lê An, nhẹ nhàng nói: "Vậy An vào nhà đi nhé. Ngủ ngon."

"Huy cũng về cẩn thận nhé," Lê An đáp lại, giọng cô nhẹ như gió thoảng.

Huy khẽ gật đầu, rồi quay người bước đi, bóng anh dần khuất vào màn đêm. Lê An đứng đó, nhìn theo bóng anh cho đến khi anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Bà Mai khẽ vỗ vai cô, ánh mắt bà ấm áp.

"Vào nhà thôi con. Đứng ngoài gió đêm dễ cảm lạnh đó."

Lê An khẽ gật đầu, bước vào nhà. Cánh cửa gỗ khép lại, khép lại một ngày đầy những cảm xúc mới mẻ, và mở ra một khoảng không gian riêng tư cho những suy tư sâu lắng.

***

Trong căn phòng quen thuộc của mình, Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, ánh trăng vằng vặc ngoài kia như một tấm lụa bạc trải lên khắp thị trấn. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc qua những tán lá bàng, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi đất ẩm sau một ngày dài. Cô không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng vàng hiu hắt từ chiếc đèn ngủ trên bàn trang điểm, khiến căn phòng chìm trong một không gian tĩnh mịch, vừa ấm cúng vừa u hoài. Mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ chiếc đèn xông hương lan tỏa, giúp tâm trí cô thêm phần thư thái.

Chiếc khăn choàng mà Huy đã khoác lên vai cô vẫn còn vương vấn trên ghế. Cô khẽ chạm vào nó, cảm nhận sự mềm mại của vải và chút hơi ấm còn sót lại. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, một nụ cười pha lẫn chút hồi hộp và sự bình yên. Cả một ngày trôi qua, những hành động chu đáo của Huy cứ tua đi tua lại trong tâm trí cô. Từ việc anh sắp xếp chỗ ngồi, mang nước, cho đến khi khoác chiếc khăn choàng, và cuối cùng là giúp cô sửa cánh cổng. Tất cả đều diễn ra một cách tự nhiên, không một chút gượng ép, như thể đó là điều hiển nhiên anh phải làm.

Lê An khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhàng tan vào không gian tĩnh lặng. Cô đưa tay chạm vào chiếc điện thoại di động cũ kỹ đang nằm im lìm trên bàn trang điểm. Màn hình vẫn tối đen, không một ánh sáng báo hiệu tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào. Lại là sự im lặng quen thuộc từ phía Trần Hạo. Khoảng tr���ng ấy, từng một thời khiến cô khắc khoải, giờ đây lại được lấp đầy bằng những hình ảnh về Huy. Nó không còn là nỗi đau nhói, mà là một sự chấp nhận, một sự thật hiển nhiên.

"Anh Hạo... anh đang làm gì ở thành phố đó?" Cô thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm mang theo một chút xa xăm. "Anh có nhớ đến em không?" Câu hỏi đó vẫn thường trực trong tâm trí cô mỗi khi đêm về, nhưng đêm nay, nó không còn mang theo sự day dứt tột cùng như trước. Thay vào đó, là một cảm giác bâng khuâng, như hỏi một người quen cũ mà không quá mong đợi câu trả lời.

Cô lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, dừng lại ở tên Trần Hạo trong danh bạ. Đã bao lâu rồi cô không gọi cho anh, không nhắn tin cho anh? Và anh cũng vậy. Sự giao tiếp giữa họ đã từ từ chết đi, không ồn ào, không lời chia tay, chỉ là những "khoảng cách vô hình" dần dà nuốt chửng tất cả. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Lời nói không thành ấy, giờ đây, đã trở thành một vết sẹo mờ nhạt trong lòng cô, không còn rỉ máu nhưng vẫn ở đó, nhắc nhở cô về một mối tình đã "chậm một nhịp" và "lỡ cả một đời".

Nhưng rồi, ánh mắt cô lại quay về với những ký ức về Huy. "Huy... anh ấy thật khác... Luôn ở đây, bên cạnh mình." Những lời nói chân thành, những hành động quan tâm thực tế của anh đã tạo nên một điểm tựa vững chắc trong cuộc sống của cô. Cô không còn cảm thấy quá cô đơn nữa. Sự hiện diện của Huy, dù mới mẻ, lại mang đến một cảm giác ổn định và an toàn mà cô đã khát khao từ rất lâu. Mai và Bà Mai cũng đã nhận ra điều đó. Ánh mắt tinh tế của Bà Mai, lời trêu chọc của Mai, tất cả đều ngầm ủng hộ mối quan hệ này, như thể cả thị trấn nhỏ này đang thầm chúc phúc cho cô, mong cô tìm thấy hạnh phúc.

Lê An khẽ nhắm mắt, hít sâu mùi tinh dầu sả chanh. Cô biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong những hoài niệm và tiếc nuối. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô cần phải bước tiếp. Sự thoải mái và quen thuộc mà cô cảm nhận được khi ở bên Huy là một tín hiệu. Có lẽ, đã đến lúc cô nên cho phép bản thân mình đón nhận một khởi đầu mới, một tương lai mà không có bóng dáng của những "nếu như" và "giá mà".

Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang soi sáng mọi vật. Bóng đêm bao trùm thị trấn, nhưng trong lòng cô, một tia sáng nhỏ bé đã bắt đầu le lói. Cô không còn quá trông đợi vào những điều xa vời, mà học cách trân trọng những gì đang hiện hữu, những điều chân thực và ấm áp ngay trước mắt mình. Một nụ cười nhẹ khác lại nở trên môi Lê An. Nụ cười ấy không còn là sự cam chịu hay thản nhiên, mà là một sự chấp nhận dịu dàng, một tia hy vọng mong manh về một con đường mới, một bến đỗ an yên mà cô xứng đáng có được.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free