Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 291: Sự So Sánh Vô Hình

Ánh trăng đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên khung giường. Lê An khẽ cựa mình, vươn vai thư thái, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn và hơi ấm còn vương vấn trên da. Đêm qua, cô đã chìm vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, không trăn trở, không thao thức như những đêm dài trước đó. Mùi tinh dầu sả chanh vẫn còn thoang thoảng trong không khí, mang theo một sự an yên dịu dàng.

Cô chậm rãi rời khỏi giường, bước về phía cửa sổ. Khung cảnh thị trấn ven sông hiện ra trước mắt, được bao phủ bởi màn sương mỏng tang còn vương trên những mái nhà ngói đỏ, trên mặt sông lấp lánh như dát bạc. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây bàng cổ thụ trước sân như một bản hòa ca đón chào ngày mới. Hơi sương lạnh lẽo buổi sớm se se da thịt, nhưng trong lòng Lê An lại có một cảm giác ấm áp lạ thường, không phải từ nắng sớm, mà từ những ký ức còn tươi mới của đêm qua. Cô nhớ lại từng cử chỉ nhỏ của Huy: cái cách anh lo lắng khoác chiếc khăn choàng, bàn tay anh thoăn thoắt sửa cánh cổng gỗ đã lung lay, và cả nụ cười hiền lành, ánh mắt chân thành khi anh nhìn cô. Tất cả đều diễn ra tự nhiên, không một lời khoa trương, nhưng lại in sâu vào tâm trí cô một cách khó tả.

Lê An đưa tay vuốt nhẹ chiếc lá khô còn vương trên bậu cửa sổ. Chiếc lá đã ngả vàng, mềm mại và mỏng manh, như chính những cảm xúc đã qua của cô. Cô khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhàng tan vào không gian tĩnh lặng của buổi sáng. "Sự bình yên này... sao mà khác lạ," cô thì thầm trong lòng, giọng nói nội tâm mang theo một chút bâng khuâng. "Nhưng sao lại cứ thấy thiếu vắng điều gì đó?" Câu hỏi ấy chợt len lỏi, phá tan đi sự an yên tạm thời. Dù Huy đã mang đến một cảm giác được quan tâm, được che chở, nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn còn một khoảng trống. Khoảng trống ấy không còn day dứt như một vết thương mới, mà trầm lắng hơn, như một vết sẹo đã lành nhưng vẫn nhắc nhở về một mảnh ghép chưa bao giờ thực sự thuộc về mình.

Cô rót một ấm trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Lê An ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, hai tay ôm lấy tách trà ấm nóng, cảm nhận hơi ấm thấm dần vào lòng bàn tay, xua đi cái se lạnh của buổi sớm. Qua ô cửa sổ nhỏ, cô nhìn ra khu vườn, nơi những luống hoa cúc trắng đang bung nở dưới ánh nắng vàng ươm. Cuộc sống của cô vẫn vậy, bình dị và chậm rãi, nhưng đã có thêm một dòng chảy mới. Dòng chảy mang tên Nguyễn Hoàng Huy, một dòng suối mát lành, lặng lẽ len lỏi vào khu vườn tâm hồn cô, mang theo sức sống mới.

Cô nhớ lại những đêm dài, khi cô ôm điện thoại chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ Trần Hạo. Những đêm cô thức trắng, nhìn trần nhà, đếm từng giây phút trôi qua trong vô vọng. Cô nhớ cảm giác hụt hẫng đến tận cùng khi màn hình điện thoại vẫn tối đen, hoặc chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt, không đủ để lấp đầy nỗi nhớ, không đủ để xoa dịu trái tim đang khao khát được sẻ chia. "Lời nói không thành" của anh, những "khoảng cách vô hình" giữa họ, đã trở thành một phần quen thuộc, một nỗi buồn âm ỉ mà cô đã học cách chấp nhận. Cô từng nghĩ, đó là định mệnh, là số phận, là cái giá phải trả cho một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Nhưng giờ đây, sự xuất hiện của Huy đã khiến cô nhìn lại mọi thứ. Sự quan tâm của anh không chỉ là lời nói, mà là những hành động cụ thể, những hiện diện đúng lúc, đúng chỗ. Anh không hứa hẹn điều gì lớn lao, nhưng lại mang đến sự ổn định và an toàn mà cô đã khát khao bấy lâu. "Anh ấy luôn ở đây," cô thầm nghĩ. Sự so sánh ấy, dù không cố ý, đã tự động hình thành trong tâm trí cô, như một cán cân vô hình đang nghiêng dần về một phía. Một bên là sự hiện diện ấm áp, chân thực; một bên là sự vắng mặt, là những lời hứa hẹn mờ nhạt và những tin nhắn thưa thớt.

Ánh nắng dần lên cao, làm tan đi màn sương sớm. Lê An đứng dậy, cất tách trà, một sự quyết tâm nhẹ nhàng hiện rõ trong ánh mắt. Cô biết, mình không thể cứ mãi sống với những "nếu như ngày đó" và những nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Cuộc sống là một dòng chảy, và cô cần phải học cách xuôi theo nó, tìm kiếm bến đỗ an yên cho riêng mình. Tia sáng nhỏ bé trong lòng cô đêm qua đã không tắt, mà dường như đang lớn dần, soi rọi một con đường mới, một tương lai mà cô chưa từng dám nghĩ tới.

***

Quán cà phê của chú Nam vào buổi sáng cuối tuần luôn tấp nập khách. Tiếng máy pha cà phê xì xào, tiếng ly tách lanh canh va vào nhau, và những câu chuyện rôm rả của khách quen tạo nên một bầu không khí ấm cúng, quen thuộc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh mì nướng thoang thoảng, mời gọi những tâm hồn muốn tìm kiếm một chút bình yên giữa nhịp sống hối hả. Lê An và Mai ngồi ở chiếc bàn quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm dòng người qua lại và một phần con sông hiền hòa.

Mai, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt tinh nghịch, đang khuấy đều ly cà phê sữa của mình, trên môi nở nụ cười tủm tỉm. "Thế nào rồi cô nương?" Mai bắt đầu, giọng điệu trêu chọc thường thấy của cô bạn thân. "Hoàng Huy có vẻ 'đánh nhanh thắng nhanh' đấy nhỉ? Hôm qua anh chàng chăm sóc cậu còn hơn cả vệ sĩ nữa đó!" Mai nháy mắt, rồi cười phá lên khi thấy Lê An hơi đỏ mặt.

Lê An khẽ nhấp một ngụm trà đào, vị ngọt thanh mát tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng gò má cô vẫn ửng hồng. "Thôi đi bà!" cô làu bàu, giả vờ trách móc. "Có gì đâu mà bà cứ làm quá lên. Người ta tốt bụng thì giúp đỡ thôi." Dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lê An lại cảm thấy một sự ấm áp dễ chịu. Cô biết Mai chỉ đang trêu chọc, nhưng lời nói của Mai lại vô tình chạm đúng vào những suy nghĩ thầm kín của cô về Huy. Sự quan tâm của anh quá rõ ràng, quá chân thành, đến mức ngay cả Mai, người khó tính trong chuyện tình cảm, cũng phải nhận ra.

"Tốt bụng gì mà tốt bụng!" Mai bĩu môi. "Tốt bụng đến mức sáng nay còn nhắn tin hỏi tôi xem cậu thích ăn gì, uống gì để anh ấy mua đấy. Nếu không phải có 'ý đồ' thì tôi thề sẽ đi đầu xuống đất!" Mai nhướn mày, chờ đợi phản ứng từ cô bạn. Lê An chỉ biết cúi gằm mặt, che đi nụ cười ngượng ngùng đang nở trên môi. Cô không thể phủ nhận sự chu đáo của Huy. Từ khi anh xuất hiện, cuộc sống của cô như được điểm thêm những mảng màu tươi sáng, những điều nhỏ nhặt nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê khẽ mở ra, và Nguyễn Hoàng Huy bước vào. Anh vận một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần jean, trông thật trẻ trung và năng động. Mái tóc đen cắt gọn gàng, cùng nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi, khiến anh toát lên một vẻ thân thiện và đáng tin cậy. Trên tay anh là một túi đồ nhỏ, tỏa ra mùi thơm quen thuộc của bánh mì và sữa. Ánh mắt anh nhanh chóng tìm thấy Lê An và Mai ở góc quán, rồi anh bước thẳng đến, không chút ngần ngại.

"Chào hai cô gái!" Huy cất giọng, tiếng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng rất ấm áp. "An à, em quên cái áo khoác ở nhà anh hôm qua. Anh mang qua cho em này." Anh đặt chiếc áo khoác đã được gấp gọn gàng xuống bàn. "Với lại, anh tiện đường ghé qua tiệm bánh mì, mua giúp em hộp sữa tươi và bánh mì kẹp thịt nguội này. Ăn sáng cho nóng, đỡ phải chạy đi chạy lại."

Lê An ngước nhìn anh, trong khoảnh khắc, cô thấy ánh mắt anh lấp lánh sự quan tâm chân thành, không chút giả dối. "Ơ... em quên mất," cô nói, giọng hơi ngập ngừng. "Cảm ơn anh, Huy. Anh chu đáo quá." Cô nhận lấy túi đồ từ tay anh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc bánh mì vừa nướng còn vương vấn.

Mai, không bỏ lỡ cơ hội, lại nháy mắt với An. "Đấy thấy chưa! Người ta quan tâm từng li từng tí thế kia!" cô nhấn mạnh, rồi quay sang Huy, giọng trêu chọc. "Anh Huy đúng là 'người hùng' của thị trấn mình rồi. Không biết bao giờ mới có người hùng của riêng em đây."

Huy chỉ cười hiền, ánh mắt vẫn hướng về Lê An. "Mai nói quá rồi. Chỉ là tiện đường thôi mà. Với lại, hôm qua An đã giúp đỡ mọi người rất nhiều mà." Anh nói, cố gắng giảm bớt sự chú ý. "Anh phải đi rồi, có một cuộc họp gấp. Hai cô cứ ngồi chơi vui vẻ nhé. An nhớ ăn sáng cho đầy đủ đấy."

Sau khi dặn dò Lê An một cách nhẹ nhàng, Huy mỉm cười chào Mai và rời đi. Cánh cửa quán cà phê khẽ đóng lại, để lại không gian tràn ngập mùi cà phê và những cảm xúc khó tả. Lê An nhìn theo bóng anh, cho đến khi anh khuất dạng sau góc phố. Trong lòng cô, một sự ấm áp dễ chịu lan tỏa. Sự hiện diện của Huy, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi, lại mang đến một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ. Anh không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn tương lai, nhưng những hành động nhỏ bé, thiết thực của anh lại có sức nặng hơn vạn lời nói.

"Thấy chưa?" Mai lại lên tiếng, phá tan dòng suy nghĩ của Lê An. "Tôi đã bảo rồi. Anh chàng này nghiêm túc đấy. Cậu không thấy sao, ánh mắt anh ta nhìn cậu ấy. Nó khác hoàn toàn với cái kiểu 'tình bạn thanh mai trúc mã' của ai kia." Mai nhấp một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng bớt đi vẻ trêu chọc, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm hoi. "Thật lòng mà nói, An. Tôi thấy anh Huy tốt hơn Trần Hạo rất nhiều. Trần Hạo thì cứ mãi ở trên mây, không biết mình muốn gì, không biết giữ gì. Còn anh Huy thì sao? Anh ta luôn ở đây, luôn thực tế, luôn quan tâm đến cậu."

Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết Mai nói đúng. Những lời nói của Mai như một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lần nữa khẳng định điều mà cô đã cảm nhận bấy lâu. Sự khác biệt giữa Huy và Trần Hạo không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong cách họ thể hiện tình cảm, cách họ quan tâm đến cô. Một người thì xa cách, mơ hồ; một người thì gần gũi, chân thành. Và cô, sau bao năm mệt mỏi chờ đợi một "lời nói không thành", giờ đây khao khát một sự hiện diện cụ thể, một bến đỗ an yên thực sự.

***

Hoàng hôn buông xuống thị trấn, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn nhà gỗ. Lê An ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách đã sờn gáy, nhưng ánh mắt cô lại không tập trung vào những dòng chữ. Tâm trí cô trôi dạt về những sự kiện trong ngày, về những lời Mai nói, và về nụ cười hiền lành của Huy. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng gió heo may thổi qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn.

Cô đang đọc dở một đoạn văn miêu tả về một tình yêu đơn phương, đầy khắc khoải và tiếc nuối. Những dòng chữ như chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn cô, gợi lại những cảm xúc đã từng rất mãnh liệt nhưng giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu nói đó lại vang vọng trong đầu cô, như một điệp khúc buồn bã. Cô thở dài, cảm thấy một sự mệt mỏi trỗi dậy từ sâu bên trong. Không phải mệt mỏi vì công việc hay cuộc s���ng, mà là mệt mỏi vì những chờ đợi vô vọng, những "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn trà khẽ rung lên, phát ra một âm thanh quen thuộc, khô khan. Lê An giật mình, ánh mắt vô thức liếc về phía điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện rõ tên người gửi: Trần Hạo. Trái tim cô khẽ thắt lại, một cảm giác quen thuộc nhưng giờ đây lại pha lẫn sự hụt hẫng khó tả.

Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng đã cũ. Tin nhắn hiện ra, ngắn gọn và hời hợt: "Em khỏe không? Anh bận quá, dạo này ít liên lạc được. Cố gắng học nhé."

Chỉ vỏn vẹn vài chữ. Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, cảm giác như một gáo nước lạnh tạt vào lòng. "Lại là những câu hỏi thăm xã giao," cô thầm nghĩ. "Anh ấy thậm chí không biết mình vừa đi đâu, làm gì trong ngày hôm nay. Anh ấy có thực sự muốn biết không?" Câu hỏi đó chợt dâng lên, mang theo một chút chua chát. Tin nhắn của Trần Hạo, trái ngược hoàn toàn với sự quan tâm tỉ mỉ, cụ thể mà Huy đã dành cho cô suốt cả ngày.

Huy mang đến cho cô bữa sáng, quan tâm đến việc cô có ăn uống đầy đủ không. Huy đưa chiếc áo khoác cô đã quên, thể hiện sự chu đáo đến từng chi tiết nhỏ. Anh luôn ở đó, hiện diện bằng những hành động thực tế, không cần lời nói hoa mỹ. Còn Trần Hạo? Anh ấy ở một thành phố xa xôi, bận rộn với công việc, với những tham vọng của riêng mình. Những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi, càng ngày càng trở nên trống rỗng và vô nghĩa.

Lê An đặt chiếc điện thoại xuống bàn, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. Mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt màu tím than và cam đỏ cuối cùng trên nền trời, như một bức tranh buồn bã. Cô thở dài, tay vô thức vuốt ve chiếc điện thoại, cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả không phải từ vỏ kim loại, mà từ chính nội dung của tin nhắn. Khoảng cách địa lý đã tạo nên "khoảng cách vô hình" trong lòng họ, và giờ đây, khoảng cách ấy dường như đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy.

Cô nhớ lại buổi tối hôm trước, khi cô ngồi một mình bên cửa sổ, suy ngẫm về Trần Hạo. Lúc đó, câu hỏi "Anh có nhớ đến em không?" vẫn còn mang theo một chút mong đợi. Nhưng giờ đây, sau khi nhận được tin nhắn này, câu hỏi ấy đã trở nên vô nghĩa. Anh không nhớ, hoặc nếu có nhớ, thì nỗi nhớ ấy cũng quá hời hợt, quá mong manh để có thể vượt qua áp lực công việc và khoảng cách địa lý.

Một sự mệt mỏi sâu sắc bao trùm lấy Lê An. Cô mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với việc phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa trong những tín hiệu mờ nhạt từ Trần Hạo. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, nhưng giờ đây cô nhận ra rằng, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì nó không được vun đắp bằng sự hiện diện và quan tâm thực tế.

Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, từng ngôi nhà trong thị trấn cũng dần thắp đèn, xua đi bóng tối đang bao trùm. Lê An không bật đèn phòng, cô thích ngồi trong không gian nhập nhoạng này, để những suy nghĩ của mình được tự do trôi dạt. Cô không còn cảm thấy quá đau đớn hay oán trách, chỉ còn lại một sự chấp nhận dịu dàng, nhưng cũng đầy tiếc nuối. "Chậm một nhịp, lỡ cả một đời," cô lặp lại cụm từ ấy trong đầu, giờ đây, nó mang một ý nghĩa mới, sâu sắc hơn.

Cô nhìn vào chiếc điện thoại một lần nữa. Không có tin nhắn nào khác. Không có lời giải thích nào thêm. Chỉ là sự im lặng quen thuộc. Nhưng khác với những lần trước, lần này Lê An không còn cảm thấy quá khắc khoải. Thay vào đó, là một quyết định thầm lặng, một sự thay đổi trong tâm trí cô. Cô đã quá mệt mỏi với những điều không chắc chắn, với những mối quan hệ chỉ tồn tại trong hoài niệm. Cô cần một người ở đây, bên cạnh cô, một người có thể mang lại sự ổn định và an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.

Bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng trong lòng Lê An, một tia sáng yếu ớt đã bắt đầu lóe lên, soi rọi con đường mà cô sẽ chọn. Cô không biết liệu con đường đó có dẫn đến hạnh phúc trọn vẹn hay không, nhưng ít nhất, nó sẽ không còn là con đường đầy rẫy những "nếu như" và những "khoảng cách vô hình" nữa.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free